Nhân gian bất tu tiên - Chương 698: Quán Sách Vô Danh: Nơi Neo Giữ Nhân Tâm
Lời nói của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng trong không khí tĩnh lặng của hội trường, tựa như âm vang của một tiếng chuông cổ, đánh thức những tâm hồn đã ngủ say dưới lớp bụi thời gian và ảo vọng. Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, từ Trưởng Lão Cổ Khuyết với vẻ bất mãn vẫn còn vương trên khóe mắt, đến Lăng Nguyệt và Dương Quân với vẻ mặt kiên định, rồi đến những người phàm nhân đang lắng nghe với sự chăm chú chưa từng thấy. Anh biết, cuộc tranh luận hôm nay chỉ là một trận chiến nhỏ, một làn sóng đầu tiên trong vô vàn những con sóng sẽ xô bờ. Nhưng nó là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một con đường mới, một chân trời mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Bình minh của nhân tính đã thực sự rạng rỡ, và con đường phía trước, dù gian nan, nhưng đầy hứa hẹn.
***
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên của ngày mới mềm mại lướt qua những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên các con phố vẫn còn hơi ẩm sương đêm. Thành phố giờ đây, dù vẫn mang trong mình những vết sẹo của Đại Hỗn Loạn, đã bừng tỉnh với một sức sống mới, không còn là vẻ tráng lệ xa hoa của thời Thiên Đạo ngự trị, mà là một sự hối hả chân thực, mộc mạc hơn. Tiếng rao hàng của những người bán bánh bao nóng hổi, tiếng bước chân lộc cộc của những gánh hàng rong, tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi giữa các khu phố – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, êm đềm và đầy sức sống. Mùi khói bếp, mùi trà thơm, mùi đất ẩm sau đêm sương, và thoang thoảng hương hoa dại từ những góc phố đã bắt đầu hồi sinh, lan tỏa trong không khí, xoa dịu những nỗi lo âu còn sót lại.
Nép mình trong một con hẻm nhỏ, khuất sau những hàng cây cổ thụ và những mái nhà cũ kỹ, Quán Sách Vô Danh lặng lẽ mở cửa đón ngày. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang chậm rãi sắp xếp lại những chồng sách trên các kệ gỗ m��c mạc. Làn da trắng nhợt của anh, ít tiếp xúc với nắng gió, càng tôn lên vẻ thanh tú của khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh không vội vã, mỗi động tác đều toát lên sự cẩn trọng và niềm trân trọng đối với từng trang giấy, từng con chữ.
Những cuốn sách ở đây không phải là những bí kíp tu luyện cao siêu hay thần thông diệu pháp. Chúng là những tác phẩm kinh điển của phàm tục, những ghi chép về lịch sử, triết học, thi ca, những câu chuyện ngụ ngôn, những lời dạy về đạo lý làm người. Đôi khi, xen lẫn vào đó là những bản sao chép lại từ các tàng kinh các cổ xưa của tiên môn, nhưng đã được Tạ Trần tuyển chọn kỹ lưỡng, chỉ giữ lại những phần nói về nhân sinh, về sự thăng trầm của con người, về những giá trị vĩnh cửu không bị thời gian bào mòn. Chúng là những mảnh ghép của một nền văn minh đã từng bị lãng quên, nay được anh gom góp lại, để tạo nên một bức tranh trọn vẹn về "Nhân Đạo".
"Mỗi cuốn sách là một thế giới, Tiểu Hoa," T�� Trần nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh của quán. Anh khẽ đặt một cuốn cổ thư bìa cứng lên kệ, cuốn sách mang tên 'Vô Vi Chi Đạo', tựa hồ như một ẩn dụ cho chính con đường anh đang đi. "Và mỗi người đến đây, cũng là một thế giới. Một thế giới chứa đựng biết bao câu chuyện, biết bao cảm xúc, biết bao trăn trở."
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang vui vẻ lau dọn bàn ghế gỗ cũ kỹ. Quần áo của cô bé tuy vá víu nhưng sạch sẽ, phản ánh một cuộc sống tuy khó khăn nhưng không thiếu đi sự chăm chút. Cô bé dừng tay, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ.
"Vâng, tiên sinh! Con sẽ cố gắng đọc hết sách ở đây!" Tiểu Hoa líu lo đáp, nụ cười tươi tắn như đóa hoa chớm nở. "Con muốn biết tất cả các thế giới đó!"
Tạ Trần mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ sức làm ấm lòng người. "Không cần đọc hết đâu, Tiểu Hoa. Chỉ cần hiểu được một thế giới, cũng đã là đủ. Quan trọng là con phải dùng trái tim mình để đọc, đ�� cảm nhận." Anh biết, quán sách này không chỉ là nơi để đọc chữ, mà còn là nơi để đọc người, để đọc cuộc đời. Nó là một điểm neo, một chiếc la bàn định hướng cho những tâm hồn lạc lối trong kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, để lại một khoảng trống mênh mông, cần được lấp đầy bởi một trật tự mới, một trật tự của con người. Anh, Tạ Trần, không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng anh hiểu rõ cái gánh nặng của vai trò "điểm neo nhân quả" mà anh vô tình mang trên vai. Anh không muốn trở thành một vị thần mới, mà chỉ muốn là một người kể chuyện, một người lắng nghe, một người kiến tạo những mảnh ghép của cuộc sống bình thường.
Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ kêu leng keng khi một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của trà mới pha và mùi giấy cũ. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Anh nghe thấy tiếng lật sách sột soạt của chính mình, tiếng thì thầm trò chuyện của Tiểu Hoa khi cô bé tự sự với một cuốn sách ảnh. Anh biết, những điều nhỏ bé này, những khoảnh khắc bình dị này, chính là nền tảng vững chắc nhất để xây dựng lại một thế giới đã từng tan vỡ.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng ban trưa rực rỡ hơn, chiếu thẳng vào Thành Vô Song, nhuộm vàng những con đường đá cổ kính. Thành Vô Song giờ đây đã không còn là chiến trường khói lửa, mà đã trở thành một trung tâm sầm uất của sự tái thiết. Tiếng rao hàng càng thêm phần hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, và tiếng người nói chuyện ồn ào từ các khu chợ tạo nên một bức tranh sống động về sự phục hồi. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương liệu từ những cửa hàng bán đồ thủ công hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí nhộn nhịp, đầy sức sống.
Những vị khách đầu tiên bắt đầu ghé thăm Quán Sách Vô Danh. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn và chiếc nón lá quen thuộc, chậm rãi bước vào. Dáng người ông toát lên sự khắc khổ của người nông dân một đời gắn bó với ruộng đồng, nhưng ánh mắt lại hiền lành, sáng lên vẻ tò mò và khao khát tri thức. Ông không đi thẳng đến kệ sách, mà dừng lại bên cửa sổ, ngắm nhìn những hạt bụi li ti nhảy múa trong ánh nắng, và hít hà mùi hương của giấy cũ, mùi gỗ mộc mạc và mùi trà thơm thoang thoảng.
"Tiên sinh Tạ Trần, hôm nay quán sách lại có thêm sách mới chăng?" Lão Nông hỏi, giọng trầm ấm, chất phác. Ông từ từ tiến đến một kệ sách thấp, cẩn thận lật giở một cuốn sách bìa vải thô, viết về nông nghiệp và các mùa vụ. "Cuốn này... nó nói về việc thuận theo đất trời, thuận theo quy luật tự nhiên, sao mà giống với lời tiên sinh nói về Nhân Đạo quá." Ánh mắt ông vẫn còn một chút hoài nghi, một sự tìm kiếm lời giải đáp cho những câu hỏi đã ăn sâu vào tiềm thức của một người cả đời chỉ biết đến lao động và trông chờ vào sự ban ơn của Thiên Đạo.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, pha một ấm trà nóng, hương thơm của lá trà mới ướp lan tỏa khắp không gian. "Đất trời cũng là một phần của nhân gian, lão bá," anh nói, ��ặt chén trà nóng hổi trước mặt Lão Nông. "Mọi đạo lý đều bắt nguồn từ đó. Đạo của đất, đạo của trời, suy cho cùng, cũng là đạo của con người. Thuận theo tự nhiên, không phải là thụ động chấp nhận, mà là hiểu rõ quy luật để sống hòa hợp, để vun đắp. Con người không thể chống lại bão tố, nhưng có thể xây nhà kiên cố, có thể gieo hạt đúng mùa. Đó chính là Nhân Đạo."
Vừa lúc đó, Trưởng Lão Cổ Khuyết, mái tóc bạc trắng, gương mặt khắc khổ, bước vào quán. Ông không còn vẻ kiêu ngạo, giáo điều của một tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao quyền lực. Bước chân ông chậm rãi, ánh mắt thâm sâu, chứa đựng sự do dự và một chút mệt mỏi của người đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Ông không trực tiếp đến chỗ Tạ Trần hay Lão Nông, mà lặng lẽ đi dọc theo các kệ sách, ánh mắt dừng lại ở một góc khuất, nơi có những cuốn sách viết về 'Đạo của người phàm', về những triết lý nhân sinh mà ông từng xem thường.
Ông khẽ chạm tay vào một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Đạo của người phàm... liệu có thật sự vững bền? Liệu nó có thể chống lại phong ba bão táp mà không cần đến Thiên Đạo, không cần đến sức mạnh vô biên của tu tiên?" Ánh mắt ông vẫn còn vương vấn sự hoài niệm về quá khứ huy hoàng, về những phép thuật thần thông, về một thế giới nơi sức mạnh là lẽ sống. Nhưng đồng thời, ông cũng cảm nhận được sự bình yên lạ thường toát ra từ quán sách này, một thứ bình yên mà ông chưa từng tìm thấy trong suốt hành trình tu luyện gian khổ của mình.
Tạ Trần quay sang nhìn Trưởng Lão Cổ Khuyết, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Anh hiểu rằng, thay đổi một tư tưởng đã ăn sâu vào hàng ngàn năm không phải là chuyện ngày một ngày hai. Nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và cần những bằng chứng sống động. Anh pha thêm một ấm trà nữa, đặt một chén trà khác trước mặt Trưởng Lão Cổ Khuyết, như một lời mời thầm lặng.
"Trưởng lão, đạo lý của người phàm không phải là không có sức mạnh," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng m��t sự kiên định lạ thường. "Sức mạnh của con người nằm ở sự đoàn kết, ở trí tuệ, ở lòng nhân ái, ở khả năng kiến tạo và vượt qua khó khăn. Thiên Đạo sụp đổ không phải vì nó yếu, mà vì nó đã trở nên xa rời với những giá trị cốt lõi đó. Nó đã biến con người thành những kẻ theo đuổi ảo vọng, những kẻ 'mất người'." Anh khẽ lắc đầu, "Thế giới này không cần một Thiên Đạo để tồn tại, nó cần con người biết sống, biết yêu thương, biết xây dựng."
Lão Nông gật gù tán thành, nhấp một ngụm trà nóng. "Đúng vậy! Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Chúng tôi chỉ biết lao động, biết yêu thương gia đình. Trước đây, các vị tiên nhân chỉ biết tranh giành, làm khổ chúng tôi. Giờ đây, chúng tôi tự xây dựng, tự vun đắp. Cuộc sống này mới là cuộc sống thật!"
Trưởng Lão Cổ Khuyết vẫn im lặng, ánh mắt lướt qua Lão Nông, qua Tạ Trần, rồi lại dừng lại trên cuốn sách cổ. Ông không phản bác, chỉ trầm ngâm. Trong sâu thẳm tâm hồn, ông đang đấu tranh với chính những chấp niệm đã từng định hình cuộc đời mình. Cuộc sống bình thường mà Tạ Trần đang kiến tạo, những giá trị nhân sinh mà ông ta từng xem nhẹ, giờ đây lại hiện hữu một cách chân thật và vững chãi đến lạ lùng. Anh biết, sự hoài nghi còn sót lại của những tu sĩ cũ như Trưởng Lão Cổ Khuyết về giá trị của 'Nhân Đạo' và cuộc sống phàm trần là một thách thức không nhỏ. Nhưng anh tin rằng, thời gian và sự kiên trì sẽ là những yếu tố quyết định.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thành Vô Song trong một sắc thái ấm áp, huyền ảo, Quán Sách Vô Danh cũng chìm dần vào không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà. Nắng vàng nhạt chiếu xiên qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng và bóng đổ lạ mắt trên những kệ sách và nền nhà gỗ. Tiếng rao hàng từ xa đã dần thưa thớt, thay vào đó là tiếng chuông gió khẽ kêu mỗi khi có làn gió nhẹ lướt qua, tiếng lật sách sột soạt của vài vị khách còn nán lại, và tiếng thì thầm trò chuyện nho nhỏ. Mùi giấy cũ và mới, mùi mực, mùi trà thơm, mùi gỗ và thoang thoảng mùi hương hoa dại từ con hẻm bên ngoài hòa quyện v��o nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa ấm cúng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát quen thuộc, lặng lẽ bước vào quán. Dung nhan nàng tuyệt mỹ, vẫn mang vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đã chứa đựng sự thấu hiểu và một chút mệt mỏi ẩn sâu, không còn vẻ uy nghiêm của một vị tiên tử quyền năng mà là sự tĩnh tại của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng giờ đây lại mang một sự an nhiên hiếm thấy.
Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu với Tạ Trần, đôi mắt nàng giao nhau với anh một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng chứa đựng biết bao điều không cần nói thành lời. Ánh mắt nàng lướt qua những giá sách, qua Trưởng Lão Cổ Khuyết đang trầm ngâm đọc một cuốn sách về triết lý nhân sinh, qua Lão Nông đang say sưa với cuốn sách nông nghiệp, rồi dừng lại ở Tạ Trần, người đang kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện vụn vặt của một vị khách phàm nhân về vụ mùa sắp tới. Một khoảnh khắc tĩnh lặng trôi qua, nàng cảm nhận được sự bình yên và vững chãi mà nơi đây mang lại, một thứ bình yên không phải từ sức mạnh tiên đạo hay linh khí dồi dào, mà từ chính nhân tâm, từ những giá trị chân thật của cuộc sống.
Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ một cuốn cổ thư nằm trên bàn, cuốn sách mang tên 'Nhân Quả Luân Bàn', tựa hồ như muốn chạm vào những sợi tơ nhân quả vô hình đang dệt nên trật tự mới. Nàng hiểu rằng, sự tồn tại của quán sách này, của Tạ Trần, chính là một điểm neo quan trọng giữa biển khơi hỗn loạn của kỷ nguyên hậu Thiên Đạo. Nó không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là nơi neo giữ nhân tâm, nơi định hình lại những giá trị đã từng bị lãng quên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp lạ thường, làm rạng rỡ cả không gian chiều tà. "Nơi đây... thật sự rất tốt," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà pha lẫn chút suy tư và sự chấp nhận. Ánh mắt nàng một lần nữa chạm vào ánh mắt Tạ Trần, như một lời khẳng định cho con đường anh đã chọn.
Tạ Trần đáp lại nụ cười của nàng, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút trách nhiệm. "Vâng, tiên tử. Nơi đây, mọi người tìm thấy chính mình. Họ tìm thấy những điều đã 'mất người' trong hành trình theo đuổi ảo vọng. Họ tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần đến Thiên Đạo." Anh biết, sự ghé thăm của Lăng Nguyệt không chỉ là một chuyến thăm xã giao, mà là một lời động viên, một sự khẳng định cho con đường 'Nhân Đạo' mà họ đang cùng nhau xây dựng. Nó cho thấy các thành viên chủ chốt của liên minh vẫn giữ mối liên hệ chặt chẽ và ủng hộ con đường của Tạ Trần, chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn khi 'Nhân Đạo' mở rộng.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Anh biết, sự tan rã của Thiên Đạo đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, một khoảng trống mà anh và những người cùng chí hướng phải là người 'lấp đầy' bằng một trật tự mới. Quán sách 'Vô Danh Thư Quán' này, dù nhỏ bé, sẽ trở thành một trung tâm tri thức và giao lưu quan trọng, thu hút nhiều người từ khắp nơi đến tìm kiếm lời khuyên hoặc chia sẻ câu chuyện. Anh đã chấp nhận vai trò "điểm neo nhân quả" của mình một cách tự nhiên, không ép buộc, thông qua việc lắng nghe và chia sẻ, đặt nền móng cho một trật tự mới của vũ trụ.
Con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn còn đầy rẫy những thách thức từ những tàn dư tư tưởng cũ, và có thể là cả những thế lực mới muốn lợi dụng khoảng trống quyền lực. Số phận của Ma Chủ Cửu U vẫn chưa hoàn toàn được định đoạt, và những biến động lớn hơn có thể sẽ còn xảy ra. Nhưng ở đây, trong Quán Sách Vô Danh này, giữa những cuốn sách và những con người bình dị, một niềm hy vọng mới đang được gieo mầm, một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên không cần tiên, chỉ cần nhân, đang dần được kiến tạo. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là sức mạnh vĩ đại nhất.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.