Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 697: Nền Móng Nhân Đạo: Đối Diện Với Tàn Dư Tư Tưởng Cũ

Bình minh của nhân tính đã bắt đầu rạng rỡ, hứa hẹn một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn. Nhưng sự rạng rỡ ấy cũng là khoảnh khắc mà những bóng tối cũ, những hoài niệm và cố chấp sâu thẳm, rục rịch trỗi dậy, như những tàn lửa âm ỉ dưới lớp tro tàn, chờ đợi một cơn gió để bùng cháy. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài, không chỉ là gầy dựng lại gạch ngói, mà còn là kiến tạo lại niềm tin trong tâm khảm mỗi người.

***

Sáng sớm, ánh dương quang nhè nhẹ lướt qua những mái ngói cong vút của Phố Thương Mại Kim Long, Thành Vô Song. Nơi đây, từng là trung tâm giao thương sầm uất nhất của thành, nay đang hồi sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những tòa nhà ba, bốn tầng, mái ngói cong cong giờ được tô điểm bằng những gam màu tươi mới, từ đỏ son, xanh ngọc đến vàng rực, trang trí lộng lẫy với những lan can chạm khắc tinh xảo và cửa sổ gỗ lim bóng loáng. Các biển hiệu lớn, vẽ hình rồng phượng, mây cuộn, hay những linh vật mang ý nghĩa may mắn, giờ đã được thắp sáng bằng những ngọn đèn lồng rực rỡ, dù là ban ngày vẫn mang một vẻ đẹp tráng lệ.

Trên con phố lát đá xanh, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, khi trầm bổng, khi lảnh lót, hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng của những người mua kẻ bán. Tiếng nói chuyện ồn ào như thủy triều dâng, xen lẫn tiếng nhạc cổ truyền từ các quán rượu, nhà trà, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động. Mùi hương liệu quý hiếm từ các tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn nóng hổi từ những quán mì, quán bánh, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa hàng tơ lụa, và mùi kim loại nồng nồng từ tiệm rèn, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một bản hòa tấu khứu giác phong phú, lôi cuốn. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, phảng phất chút xa hoa, nhưng không còn sự phô trương hào nhoáng của các tiên môn hay sự căng thẳng, sợ hãi như trước đây. Thay vào đó, một sự hăng hái, một niềm tin vào cuộc sống mới đang hiện hữu trên từng gương mặt.

Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, thoạt nhìn vẫn là một thư sinh nho nhã nhưng khí chất đã thêm phần kiên định, đang đứng giữa một đám đông phàm nhân, giảng giải cách thức tổ chức giao thương. Anh chỉ tay vào những bản đồ vẽ chi tiết, nơi các tuyến đường thủy, đường bộ được đánh dấu cẩn thận, giải thích về tầm quan trọng của việc quản lý vật tư, điều phối hàng hóa. "Chúng ta không cần linh thạch để đổi lấy sự phồn thịnh, chư vị! Chỉ cần sự cần cù và đoàn kết! Mỗi hạt gạo chúng ta gieo, mỗi viên gạch chúng ta đặt, đều là nền móng cho tương lai. Sự phồn vinh không đến từ phép thuật hư ảo, mà đến từ mồ hôi và trí tuệ của chính chúng ta!" Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, đầy nhiệt huyết, khiến những người nông dân, thương nhân đang lắng nghe đều gật gù tán đồng.

Cách đó không xa, t���i một khu đất trống đang được san lấp, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần uy nghiêm, thêm chút ưu tư, đang giám sát việc xây dựng một "Nhân Đạo Học Đường" mới. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ thanh thoát. Những người thợ mộc, thợ nề đang hăng say làm việc dưới sự chỉ dẫn của nàng. "Kiến thức là nền tảng của sức mạnh mới, không phải công pháp! Một tòa học đường vững chãi sẽ gieo mầm tri thức, nuôi dưỡng những khối óc sáng suốt, còn quý giá hơn ngàn vạn linh thạch hay công pháp vô dụng!" Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát, khiến những người xung quanh đều cảm thấy sự nghiêm túc và tầm quan trọng của công việc.

Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, đang đứng trên ban công một quán trà nhỏ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà sen. Anh quan sát mọi hoạt động bên dưới với ánh mắt sâu thẳm, tỉnh táo, như có thể nhìn thấu mọi sự. Gió sớm se lạnh thổi qua, mang theo hương trà dịu nhẹ và những âm thanh rộn ràng từ con phố. Anh nhìn thấy những khuôn mặt rạng rỡ niềm hy vọng, những nụ cười chất phác của những người phàm nhân đang kiến tạo lại cuộc sống của mình. Đó là những hạt mầm mà anh đã gieo, giờ đang nảy nở.

Tuy nhiên, trong cái nhìn thấu đáo ấy, anh cũng không bỏ qua một vài ánh mắt hoài nghi, u ám từ những người vẫn còn tiếc nuối thời đại tu tiên đã qua. Họ là những kẻ từng có chút tu vi, hoặc những người từng mơ ước về con đường trường sinh, giờ đây phải đối mặt với một thực tại trần trụi, nơi sức mạnh từng tôn sùng giờ trở nên vô nghĩa. Những ánh mắt đó như những vết xước nhỏ trên bức tranh tươi sáng của kỷ nguyên mới, nhắc nhở anh rằng cuộc chiến tư tưởng vẫn còn dai dẳng.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. Hồi sinh một thành phố dễ hơn là thay đổi tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức hàng ngàn năm. Ma Chủ Cửu U có thể đã bị đánh bại, Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng những chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối, về sự siêu phàm thoát tục vẫn còn len lỏi trong lòng người. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường "Nhân Đạo" không chỉ là xây dựng cơ sở vật chất, mà còn là đấu tranh tư tưởng, là khơi gợi lại những giá trị nhân sinh đã bị lãng quên dưới ánh hào quang giả tạo của tu tiên. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua gương mặt, mang theo mùi của đất, của gỗ mới, và của cả những hy vọng mong manh. Đó là mùi của một thế giới đang được tái sinh, nhưng cũng là mùi của một cuộc chiến âm thầm, dai dẳng.

***

Chiều tà, mây đen từ phía Tây kéo đến, bao phủ lấy Thành Vô Song, khiến ánh sáng dần lụi tàn. Gió mạnh hơn, thổi lùa qua những ngõ phố, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi hoàng hôn. Trong một "Hội Trường Nhân Đạo" được xây dựng lại trên nền một giảng đường cũ của Thái Huyền Tông, không khí đang trở nên căng thẳng. Từng là nơi các tu sĩ cao ngạo giảng giải về đạo pháp và công pháp, nay hội trường này đã được tân trang lại, những bức tường đá xám lạnh lẽo được thay bằng gỗ lim ấm áp, những kệ sách khổng lồ chứa đầy kinh điển triết học, lịch sử, và các sách kỹ năng sống thay vì bí kíp tu luyện.

Tạ Trần đang chủ trì một buổi họp mặt cộng đồng, nhằm củng cố triết lý Nhân Đạo và thảo luận về các bước tiếp theo trong công cuộc kiến tạo thế giới mới. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu treo cao rọi xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn nhà. Hàng trăm người dân, từ nông dân chất phác, thương nhân tinh anh, cho đến những cựu tu sĩ đã từ bỏ con đường cũ, đều có mặt, lắng nghe anh nói. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng của triết lý và sự thấu hiểu nhân tình.

Khi Tạ Trần vừa kết thúc phần trình bày về tầm quan trọng của giáo dục và sự đoàn kết, một lão già gầy gò, lưng hơi còng, bỗng đứng bật dậy từ hàng ghế cuối cùng. Đó là Trưởng Lão Cổ Khuyết, một cái tên từng có chút danh tiếng trong giới tu sĩ, thuộc hàng "Bán Tiên", nhưng đã mất hết tu vi sau sự kiện Thiên Đạo sụp đổ. Râu tóc ông ta bạc trắng như cước, rũ xuống gương mặt nhăn nheo, xanh xao, khắc sâu những dấu vết của thời gian và sự khắc nghiệt. Ông ta mặc một bộ trường bào cũ kỹ, từng thêu hoa văn tinh xảo của một tiên môn nào đó nhưng nay đã bạc màu, sờn rách, thể hiện rõ sự suy tàn của quá khứ. Tuy thân hình đã tiều tụy, nhưng ánh mắt ông ta vẫn còn một tia sắc bén, một ngọn lửa bất mãn âm ỉ cháy.

"Các ngươi thật ngu muội!" Trưởng Lão Cổ Khuyết cất lời, giọng điệu khàn khàn, mang đầy vẻ khinh miệt và hoài niệm. Tiếng ông ta vang vọng khắp hội trường, át đi những tiếng xì xào bàn tán. "Bỏ đi con đường trường sinh, bỏ đi sức mạnh vô song từng khuynh đảo càn khôn, để ôm lấy sự yếu đuối, sự phàm tục này sao? Thiên Đạo sụp đổ là vì các ngươi không đủ mạnh! Là vì các ngươi không thể chống lại Ma Chủ, không thể giữ vững trật tự. 'Nhân Đạo' mà các ngươi nói, chỉ là sự an ủi cho kẻ thất bại! Là lời biện minh cho sự bất lực!"

Cả hội trường bỗng chốc im lặng như tờ. Những tiếng xì xào bàn tán nổi lên, ánh mắt hoang mang của những người dân thường lẫn với vẻ mặt khó chịu của các cựu tu sĩ. Một vài người, từng ngưỡng mộ sức mạnh của tiên gia, bắt đầu lung lay, ánh mắt lộ vẻ đồng tình với Trưởng Lão Cổ Khuyết. Tâm trí họ, dù đã chấp nhận "Nhân Đạo", vẫn chưa hoàn toàn thoát ly khỏi sự mê hoặc của sức mạnh tuyệt đối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén lóe lên vẻ giận dữ. Nàng bước lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết: "Trưởng lão Cổ Khuyết! Ngài quên rằng chính sự theo đuổi sức mạnh mù quáng, sự truy cầu trường sinh bất tử đến mức đánh mất bản ngã, đánh mất nhân tính, mới là nguyên nhân khiến Thiên Đạo mục nát sao? Ngài quên những tu sĩ 'mất người', những tiên môn đã vì lợi ích mà tàn sát phàm nhân sao?" Nàng từng là một trong số đó, một người từng khao khát phi thăng, nên nàng hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự truy cầu đó. Lời nói của nàng như những nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào nỗi đau của quá khứ.

Dương Quân cũng bước tới, vẻ mặt chính trực và nhiệt huyết. "Sức mạnh thực sự không nằm ở tu vi, Trưởng lão! Không nằm ở việc chúng ta có thể bay lượn trên trời hay hô phong hoán vũ! Sức mạnh thực sự nằm ở ý chí và lòng người! Nằm ở việc chúng ta dám đối mặt với khó khăn, dám đoàn kết để kiến tạo, chứ không phải trốn tránh vào cõi hư vô của tu tiên. Chúng ta đã từng có sức mạnh, nhưng sức mạnh đó đã dẫn chúng ta đi về đâu? Chỉ đến vực thẳm của sự hủy diệt!"

Cuộc tranh luận bùng nổ, không khí trở nên nặng nề. Tạ Trần vẫn trầm tĩnh đứng đó, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt trong hội trường, thấu hiểu sự dao động trong lòng họ. Anh thấy sự hoài nghi của những người từng ngưỡng mộ tu tiên, sự bối rối của những phàm nhân chất phác, và cả sự bất mãn âm ỉ trong chính Trưởng Lão Cổ Khuyết. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc tranh cãi, mà là một cuộc chiến tư tưởng. Những tàn dư của quá khứ không phải là ma quỷ hay dị tộc, mà là những chấp niệm đã ăn sâu vào linh hồn con người. Ông ta là một "Bán Tiên" mất tu vi, nhưng đồng thời cũng là một biểu tượng, một vết sẹo đau đớn của một kỷ nguyên đã qua. Sự xuất hiện của ông ta, những lời lẽ của ông ta, chính là thử thách đầu tiên cho niềm tin vào "Nhân Đạo". Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lùa qua cửa sổ, mang theo mùi ẩm mốc của những ký ức cũ.

***

Đêm buông xuống, những ngọn đèn dầu trong Hội Trường Nhân Đạo được thắp sáng rực rỡ hơn, nhưng ánh sáng yếu ớt của chúng không thể xua đi hết bóng tối và sự căng thẳng đang bao trùm. Gió đêm se lạnh luồn qua những khe cửa, khiến những ngọn lửa đèn chập chờn, như phản ánh sự dao động trong lòng mỗi người. Trăng ẩn mình sau màn mây đen đặc, chỉ để lộ vài tia sáng bạc yếu ớt, như một vị thần đang im lặng quan sát cuộc tranh luận triết lý của phàm nhân.

Tạ Trần bước lên bục cao, đối mặt với Trưởng Lão Cổ Khuyết và toàn thể cộng đồng đang chìm trong sự hoang mang, bối rối. Anh không dùng lời lẽ hùng hồn hay uy áp, không có bất kỳ phép thuật nào để trấn áp. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng khắp hội trường, như dòng suối mát lành len lỏi qua những tảng đá khô cằn.

"Trưởng lão Cổ Khuyết, ngài nói chúng ta ngu mu��i khi từ bỏ con đường trường sinh, từ bỏ sức mạnh vô song. Ngài nói 'Nhân Đạo' là sự an ủi cho kẻ thất bại." Tạ Trần không phản bác ngay, mà chấp nhận từng lời nói, như một người thầy đang lắng nghe học trò. "Nhưng ngài có nghĩ đến cái giá của sự 'trường sinh' và 'sức mạnh' đó không? Chính vì khao khát phi phàm, chúng ta đã lãng quên giá trị của sự bình thường. Chính vì đuổi theo bất tử, chúng ta đã đánh mất ý nghĩa của cuộc sống hữu hạn."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từ Trưởng Lão Cổ Khuyết với vẻ bất mãn vẫn còn vương trên khóe mắt, đến Lăng Nguyệt và Dương Quân với vẻ mặt kiên định, rồi đến những người phàm nhân đang lắng nghe với sự chăm chú chưa từng thấy. "Thiên Đạo sụp đổ không phải vì chúng ta yếu. Thiên Đạo sụp đổ không phải vì chúng ta không đủ mạnh để đối phó với Ma Chủ. Mà vì nó đã trở nên xa rời với nhân sinh. Nó đã biến chúng ta thành những kẻ theo đuổi ảo vọng, những kẻ sẵn sàng chà đạp lên mọi giá trị con người để đổi lấy một tia hy vọng trường sinh hão huyền. Nó đã biến chúng ta thành những cái xác không hồn, những kẻ 'mất người'."

Tạ Trần đưa tay lên, chỉ vào những ngọn đèn dầu đang lay động. "Hãy nhìn quanh. Những ngọn đèn này, không phải được thắp sáng bằng linh lực. Những mái nhà này, không phải được xây dựng bằng phép thuật. Những con đường chúng ta đang đi, không phải được tạo ra từ thần thông. Tất cả đều là mồ hôi, là trí tuệ, là sự đoàn kết của con người. Đó là vẻ đẹp của cuộc sống bình thường. Là tiếng cười của một đứa trẻ, là bữa cơm ấm áp bên gia đình, là tình bạn chân thành, là sự sẻ chia khi hoạn nạn. Những điều nhỏ bé ấy, ngài có thấy nó tầm thường không, Trưởng lão?"

Trưởng Lão Cổ Khuyết cúi đầu, ánh mắt vẫn còn một chút tiếc nuối, nhưng vẻ kiêu ngạo đã dần tan biến. Ông ta đã từng có tất cả, tu vi, danh vọng, nhưng giờ đây chỉ còn lại một thân già nua, yếu ớt. Cái giá của sự truy cầu ấy, ông ta đã nếm trải.

"Nhân Đạo không phải là con đường của kẻ yếu, Trưởng lão," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trở nên m���nh mẽ hơn, nhưng vẫn đầy sự khoan dung. "Mà là con đường của những người dám đối diện với chính mình, dám sống một cách trọn vẹn, dám kiến tạo một tương lai không cần đến thần linh. Chúng ta không từ bỏ sức mạnh. Chúng ta định nghĩa lại sức mạnh. Sức mạnh để sống, để yêu thương, để kiến tạo. Sức mạnh để bảo vệ những người ta yêu thương, để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Chứ không phải sức mạnh để hủy diệt, để chiếm đoạt, hay để trốn tránh luân hồi."

Lời nói của Tạ Trần như dòng nước mát, xoa dịu những hoài nghi đang dâng trào trong lòng người. Những ánh mắt hoang mang dần trở nên sáng rõ. Những khuôn mặt bối rối dần lấy lại vẻ kiên định. Họ bắt đầu nhận ra, "Nhân Đạo" không phải là sự từ bỏ, mà là một sự lựa chọn. Một lựa chọn khó khăn hơn, nhưng cũng ý nghĩa hơn.

Một lão nông dân, da đen sạm, tay chân chai sạn, đội nón lá, đứng dậy từ hàng ghế giữa. "Tiên sinh nói đúng! Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Chúng tôi chỉ biết lao động, biết yêu thương gia đình. Trước đây, các vị tiên nhân chỉ biết tranh giành, làm khổ chúng tôi. Giờ đây, chúng tôi tự xây dựng, tự vun đắp. Cuộc sống này mới là cuộc sống thật!" Giọng ông ta chất phác, nhưng đầy sự chân thành.

Những tiếng xì xào đồng tình vang lên khắp hội trường. Mọi người bắt đầu thì thầm, trao đổi ánh mắt, và gật gù. Niềm tin, một lần nữa, được thắp sáng. Trưởng Lão Cổ Khuyết, sau một hồi im lặng, trầm ngâm, cuối cùng cũng từ từ cúi đầu. Ánh mắt ông ta vẫn còn một chút tiếc nuối về quá khứ huy hoàng, nhưng vẻ kiêu ngạo đã không còn, thay vào đó là sự chấp nhận và có lẽ là một chút suy ngẫm.

Tạ Trần nhìn vào đám đông, nhìn vào những gương mặt đã tìm thấy niềm tin, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh. "Sự trỗi dậy của các tư tưởng cũ sẽ không dừng lại, đây chỉ là khởi đầu của một quá trình dài để thay đổi nhận thức. Chúng ta sẽ cần phải liên tục củng cố và định hình triết lý Nhân Đạo để nó thực sự bén rễ trong lòng người." Anh biết, cuộc tranh luận hôm nay chỉ là một trận chiến nhỏ. "Khả năng một số 'tàn dư' khác, mạnh mẽ hơn hoặc xảo quyệt hơn, sẽ xuất hiện để thách thức trật tự mới. Sự đối lập giữa sức mạnh và sự bình thường sẽ là một chủ đề xuyên suốt trong quá trình xây dựng thế giới mới." Nhưng anh tin tưởng, con người, với sự kiên cường và lòng nhân ái, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến sự dẫn dắt của một Thiên Đạo cũ kỹ hay những ảo vọng trường sinh. Bình minh của nhân tính đã thực sự rạng rỡ, và con đường phía trước, dù gian nan, nhưng đầy hứa hẹn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free