Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 696: Bình Minh Nhân Tính: Lăng Nguyệt, Dương Quân Khai Tâm Giữa Phế Tích

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song cũng là lúc những kế hoạch vĩ đại được thai nghén. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt y sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu vầng trăng khuyết cuối chân trời. Y biết, hành trình tái thiết này mới chỉ là bước khởi đầu. Những thách thức còn rất nhiều: sự thiếu thốn tài nguyên, những tàn dư hỗn loạn của Ma Vực, khoảng cách địa lý và thông tin giữa các cộng đồng, và hơn hết thảy, sự hoài nghi ẩn sâu trong tâm khảm những con người đã từng bị bỏ rơi bởi Thiên Đạo. Nhưng nhìn những gương mặt kiên định, ánh mắt tràn đầy hy vọng trong ánh đèn dầu từ buổi Đại Hội Kiến Tạo, y tin rằng, những hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một mạng lưới rộng lớn các 'Vùng Đất Nhân Đạo', hình thành một 'Thiên Đạo' mới từ chính ý chí con người. Những 'bộ luật' và 'phép tắc' không phải từ Thiên Đạo, mà từ sự đồng thuận của con người, sẽ dần được hình thành, tạo ra một hình thái quản lý phức tạp và hiệu quả hơn. Y cũng lờ mờ cảm thấy, một mối đe dọa mới, có thể là sự trỗi dậy của một thế lực muốn lợi dụng khoảng trống quyền lực, hoặc một tàn dư lớn hơn của Ma Chủ Cửu U, đang dần hiện hữu, nhưng giờ đây, y không còn đơn độc. Nhân Gian đã bắt đầu bước đi trên con đường của chính mình.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn bao phủ khắp các ngọn đồi trập trùng, Thôn Vân Sơn hiện ra trong vẻ yên bình lạ thường, gần gũi với thiên nhiên như một bức tranh thủy mặc. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng tiếng gà gáy rải rác từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng dịu nhẹ của buổi ban mai. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm hòa quyện với hương cỏ cây dại, thoảng chút mùi khói bếp ấm áp từ những mái nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn núi, mang đến một không khí trong lành, thanh tĩnh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, giản dị đến mức khó tin, nhưng vẫn không che lấp được khí chất thanh tao, thoát tục của nàng. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây dịu đi nhiều, nhưng vẫn ẩn chứa sự quan sát tinh tường và một nỗi mệt mỏi sâu kín. Nàng sánh bước cùng Dương Quân. Dương Quân vẫn là dáng vẻ tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng rực nhiệt huyết và lý tưởng, mặc trên mình bộ đạo bào màu lam nhạt, không chút xa hoa. Họ dẫn đầu một đội 'Truyền Thừa Sư' nhỏ, gồm vài cựu tu sĩ đã từ bỏ tu luyện và những phàm nhân có kiến thức về y học, nông nghiệp, tiến vào Thôn Vân Sơn.

Ngôi làng nhỏ này, từng là một điểm dừng chân yên bình, giờ đây đã vắng vẻ hơn trước. Những mái nhà xiêu vẹo sau Đại Thế Hỗn Loạn, những con đường đất vẫn còn in dấu chân của sự vội vã và sợ hãi. Người dân, với những gương mặt khắc khổ, in hằn dấu vết thời gian và lo toan, mang vẻ mệt mỏi và hoài nghi. Khi đoàn 'Truyền Thừa Sư' đến, Trưởng thôn Vân Sơn, một lão già lưng còng, mái tóc điểm bạc, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn, chậm rãi bước ra đón. Ánh mắt ông thận trọng, chứa đựng sự dè chừng mà bất cứ ai từng trải qua những biến cố kinh hoàng đều có. Ông nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi nhìn những người đi theo, dường như đang đánh giá xem liệu họ có phải là những người “bỏ rơi” mình một lần nữa hay không.

Dương Quân bước tới trước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng đầy sự chân thành. "Trưởng thôn, chúng tôi là đội 'Truyền Thừa Sư' được cử đến từ Thành Vô Song. Tôi là Dương Quân, đây là Lăng Nguyệt. Chúng tôi đến đây, không phải để ban phát cứu rỗi, mà để cùng các vị xây dựng lại. Sức mạnh nằm trong chính mỗi người các vị, trong sự đoàn kết và ý chí của Nhân Gian."

Trưởng thôn thở dài, tiếng thở mang nặng nỗi niềm của bao năm tháng. Ông chắp tay, cúi nhẹ đầu nhưng ánh mắt vẫn không khỏi hoài nghi. "Đã mất mát quá nhiều rồi... Lương thực cạn kiệt, bệnh tật hoành hành, những người thân yêu thì hoặc bỏ mạng, hoặc trở nên... trống rỗng. Liệu còn có thể tin vào điều gì nữa? Tiên nhân cũng bỏ chúng tôi mà đi, giờ đây ngay cả Thiên Đạo cũng đã sụp đổ. Chúng tôi chỉ là những phàm nhân nhỏ bé, liệu có thể làm được gì?"

Lăng Nguyệt bước tới, ánh mắt nàng dừng lại trên Trưởng thôn, rồi lướt qua những gương mặt khác của người dân đang đứng lấp ló. Nàng nhìn sâu vào những ánh mắt vô hồn, trống rỗng của một vài người phụ nữ và trẻ nhỏ đang đứng nép sau lưng người lớn, những người từng 'mất người' vì sự suy kiệt của Thiên Đạo. Giọng nàng trong trẻo nhưng trầm tĩnh, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Chính vì đã mất quá nhiều, chúng ta mới cần tìm lại. Không phải tìm lại sức mạnh của tiên nhân, không phải tìm lại một Thiên Đạo cũ đã mục rữa, mà là tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của con người, của nhân tính. Sức mạnh chân chính không nằm ��� pháp lực vô biên, mà nằm ở ý chí và khả năng tự phục hồi của mỗi chúng ta."

Nàng dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào lòng người nghe, rồi tiếp tục. "Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, điều đó là sự thật. Nhưng đó không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới. Một kỷ nguyên mà con người tự định đoạt vận mệnh của mình, tự xây dựng trật tự. Chúng tôi đến đây để cùng các vị gieo hạt giống của kỷ nguyên ấy, không phải bằng phép thuật, mà bằng tri thức, bằng lao động, bằng tình yêu thương giữa người với người."

Dương Quân nhanh chóng bắt tay vào việc. Anh tổ chức các nhóm nhỏ, khảo sát thiệt hại của những ngôi nhà, những con đường, những mảnh ruộng. Anh phân công công việc một cách rành mạch: một đội dọn dẹp và sửa chữa nhà cửa, một đội khác khơi thông các kênh mương thủy lợi đã bị vùi lấp, đội y sư bắt đầu thăm khám cho những người bệnh, còn đội nông dân hướng dẫn cách cải tạo đất đai. Tiếng búa gõ, tiếng cuốc xẻng, tiếng trò chuyện dần vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám của thôn làng.

Trong khi Dương Quân lo liệu việc vật chất, Lăng Nguyệt lại nhẹ nhàng đi sâu vào các ngõ ngách của tâm hồn. Nàng không trực tiếp tham gia vào việc xây dựng, mà dành thời gian quan sát. Ánh mắt nàng dò xét, tìm kiếm những dấu hiệu của sự 'mất người' – những ánh mắt vô cảm, những gương mặt cứng đờ, những hành động máy móc. Nàng biết, việc xây dựng lại cơ sở vật chất là cần thiết, nhưng quan trọng hơn cả là phải hàn gắn lại những tâm hồn đã vỡ nát, đã đánh mất đi nhân tính của mình. Nàng tin rằng, dù Thiên Đạo có suy kiệt đến mấy, dù Ma Vực có tàn phá đến đâu, thì nhân tính vẫn luôn tồn tại, chỉ là bị che lấp bởi nỗi đau và sự tuyệt vọng. Nhiệm vụ của nàng, và của những 'Truyền Thừa Sư' như nàng, là khơi dậy lại ngọn lửa đó.

***

Một căn nhà bỏ hoang ở cuối thôn, vốn là một kho chứa đồ cũ nát, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, cải tạo thành một 'Nhân Đạo Học Đường' tạm thời. Những ô cửa sổ cũ kỹ được thay bằng tấm vải mỏng, cho phép ánh nắng ấm áp của buổi trưa chiếu rọi vào bên trong, xua đi vẻ ẩm thấp, lạnh lẽo. Tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua khe cửa, mang theo hơi thở của núi rừng. Bên trong, mùi gỗ cũ hòa quyện với mùi giấy mới và mực, phảng phất chút hương trầm thanh khiết từ chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc của Lăng Nguyệt Tiên Tử, tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy dịu dàng.

Lăng Nguyệt ngồi giữa một nhóm nhỏ người dân, gồm vài người lớn tuổi, một vài thanh niên, và đặc biệt là người phụ nữ trẻ với ánh mắt vô hồn mà nàng đã để ý từ sáng. Bên cạnh họ là một vài đứa trẻ nhỏ tò mò, ngồi bệt dưới sàn đất, mắt tròn xoe nhìn nàng. Nàng không dạy họ phép thuật, cũng chẳng giảng về đạo lý tu tiên. Thay vào đó, nàng kể những câu chuyện. Những câu chuyện về lịch sử nhân gian, về những người anh hùng phàm tục đã làm nên những điều phi thường, về những cảm xúc giản dị mà chân thật nhất của con người: tình yêu thương giữa cha mẹ và con cái, nỗi mất mát khi chia ly, niềm vui khi gặt hái, và cả nỗi sợ hãi khi đối mặt với hiểm nguy.

Giọng n��ng trầm bổng, dịu dàng, như làn gió mát xoa dịu những vết thương lòng. "Mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt, mỗi nỗi sợ hãi... đó đều là những gì làm nên con người chúng ta. Chúng là dấu ấn của sự sống, là minh chứng cho sự tồn tại của mỗi cá thể. Đừng sợ hãi chúng, đừng che giấu chúng, bởi vì chúng là một phần quý giá của các vị."

Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra, bao trùm không gian, dường như có khả năng xoa dịu những tâm hồn tổn thương, làm dịu đi sự căng thẳng ban đầu. Nàng khuyến khích mọi người chia sẻ, dù chỉ là một ký ức mơ hồ, một cảm xúc nhỏ nhoi. Ban đầu, mọi người đều im lặng, ánh mắt vẫn còn xa vắng. Riêng người phụ nữ trẻ, với gương mặt hốc hác và ánh mắt trống rỗng, vô hồn, vẫn ngồi bất động như một pho tượng. Nàng đã từng 'mất người' trong một cuộc tấn công của Ma Vực, chứng kiến cả gia đình mình bị tàn sát. Nỗi đau quá lớn đã khiến nàng tự khóa chặt cảm xúc, biến mình thành một cái vỏ rỗng.

Lăng Nguyệt không nản lòng. Nàng vẫn kiên trì kể chuy��n, đôi khi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ trẻ, ánh mắt chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Nàng kể về một người mẹ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ con mình, về tình yêu thương vô bờ bến mà không một pháp thuật nào có thể sánh bằng. Dần dần, một sự thay đổi nhỏ bé bắt đầu diễn ra. Đầu tiên, là một tia sáng lay động rất khẽ trong đáy mắt vô hồn. Rồi khóe môi cô khẽ run rẩy. Lăng Nguyệt biết, những hạt mầm đã được gieo, và chúng đang bắt đầu nảy mầm.

"Con... con nhớ mẹ đã từng hát... bài hát đó..." Giọng nói của người phụ nữ trẻ yếu ớt, ngập ngừng, như một tiếng gió thoảng qua. Đó là những lời nói đầu tiên của cô sau bao tháng ngày im lặng, và chúng vang lên như một tiếng chuông đánh thức cả căn phòng. Một giọt nước mắt, long lanh như hạt sương mai, từ từ lăn dài trên má cô, để lại một vệt sáng trên làn da hốc hác.

Lăng Nguyệt nhanh chóng tiến đến, nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô gái. Ánh mắt nàng ấm áp lạ thường, không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy. "Đúng vậy. Đó là nhân tính của con. Nó vẫn luôn ở đó, chưa bao giờ mất đi, chỉ là bị che lấp bởi nỗi đau quá lớn mà thôi. Ký ức về mẹ con, về tình yêu thương đó, là thứ quý giá nhất. Hãy giữ lấy nó, và để nó dẫn lối con."

Trong khi Lăng Nguyệt dùng trái tim và sự kiên nhẫn để chữa lành những vết thương tâm hồn, bên ngoài 'Nhân Đạo Học Đường' tạm thời, Dương Quân cùng người dân đang hăng say xây dựng lại một cây cầu bị hỏng. Cây cầu bắc qua con suối nhỏ, nối liền hai phần của Thôn Vân Sơn, đã bị hư hại nặng nề trong Đại Thế Hỗn Loạn. Tiếng búa gõ vang dội, tiếng cưa xẻ gỗ rộn ràng, tiếng cười nói và cả tiếng hát dân gian của những người phàm nhân đã tìm lại được niềm hy vọng, hòa quyện vào nhau. Dương Quân, với vóc dáng anh tuấn và sự nhiệt huyết không ngừng, không ngần ngại vác gỗ, khuân đá cùng mọi người. Anh chỉ dẫn cách gia cố cầu bằng những kỹ thuật đơn giản nhưng chắc chắn, truyền đạt kiến thức về xây dựng và an toàn lao động. Trưởng thôn Vân Sơn, ban đầu còn hoài nghi, giờ đây cũng đích thân tham gia, ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng.

Những công việc vật chất và tinh thần diễn ra song song, bổ trợ cho nhau. Mỗi viên gạch được đặt, mỗi khúc gỗ được ghép, mỗi lời động viên được trao, mỗi câu chuyện được kể, đều là những mảnh ghép của một trật tự mới đang dần hình thành. Dòng chảy năng lượng mới, của niềm tin, của sự lao động, của tình người, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của Thôn Vân Sơn, thổi bùng lên ngọn lửa của sự sống.

***

Tại 'Hội Đồng Dân Sinh' ở Thành Vô Song, ánh nắng chiều tà vàng óng hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một dải sáng ấm áp trên sàn nhà gỗ. Gió nhẹ nhàng lùa vào, mang theo chút hương hoa thoang thoảng từ khu vườn nhỏ mới được trồng phía sau. Không khí trong phòng nghiêm túc, bận rộn nhưng cũng tràn đầy sự tập trung và hy vọng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những người làm việc, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của một xã hội đang được kiến tạo.

Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, đang cúi đầu xem xét các báo cáo gửi về từ những đội 'Truyền Thừa Sư' khác nhau. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng khí chất trầm tĩnh và sự sâu sắc của anh vẫn khiến mọi người phải kính nể. Những báo cáo này không chỉ là những con số về vật chất, mà còn là những câu chuyện về sự phục hồi của con người, về những bước đi đầu tiên của 'Nhân Đạo'.

Bản báo cáo từ Thôn Vân Sơn đặc biệt thu hút sự chú ý của anh. Nó ghi lại chi tiết những nỗ lực của Lăng Nguyệt và Dương Quân, những tiến bộ trong việc tái thiết cơ sở vật chất, và đặc biệt là những tín hiệu tích cực trong việc phục hồi nhân tính cho những người từng 'mất người'. Anh đọc về giọt nước mắt đầu tiên của người phụ nữ trẻ, về lời thì thầm đầy ký ức của cô, và một nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh.

Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của một y sư. Nàng khéo léo pha một ấm trà sen, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng. Nàng đặt chén trà xuống trước mặt Tạ Trần, giọng nói điềm đạm, ấm áp. "Những hạt mầm đã được gieo. Điều khó khăn nhất không phải là xây dựng lại nhà cửa, mà là xây dựng lại niềm tin và trái tim con người. Nhưng xem ra, Lăng Nguyệt và Dương Quân đang làm rất tốt."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi những dòng chữ trên báo cáo. "Đúng vậy. Họ đã tìm thấy con đường của mình, không còn là những 'tiên nhân' xa vời, chỉ biết cầu cạnh Thiên Đạo hay truy cầu sức mạnh, mà là những người dẫn dắt thực sự, những 'Truyền Thừa Sư' mang tri thức và lòng nhân ái đến mọi người. Đây chính là mục đích của 'Nhân Đạo Học Đường', không phải để tạo ra những tu sĩ mới, mà là để nuôi dưỡng những con người trọn vẹn."

Bên cạnh, Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đang nghịch một cuộn giấy vẽ, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng lại vểnh lên nghe ngóng. Nàng mặc một chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, vẻ mặt tinh nghịch, hồn nhiên. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh nhìn Tạ Trần. "Con người các ngươi thật phức tạp! Hồ ly ta chỉ biết ai tốt với ta thì ta theo thôi! Mà tiên sinh tốt với ta, nên ta ở lại đây giúp tiên sinh vẽ bản đồ cho những nơi có nhiều kho báu... à không, những nơi có nhiều tài nguyên để xây dựng!" Nàng cười khúc khích, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đó cũng là một triết lý đơn giản nhưng chân thật. Lòng tin và sự chân thành là nền tảng của mọi mối quan hệ." Anh gấp bản báo cáo lại, nhẹ nhàng đặt xuống bàn. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn xuống Thành Vô Song đang dần hồi sinh dưới ánh chiều tà. Những công trình mới đang mọc lên, những con đường được lát đá phẳng phiu, những ánh đèn dần thắp sáng từng góc phố. Quan trọng hơn, tiếng cười nói của người dân đã trở nên rộn ràng hơn, không còn vẻ u uất, sợ hãi như trước.

Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận làn gió mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên không có Thiên Đạo cũ, không có tiên nhân cao ngạo, nhưng lại tràn đầy sức sống của con người. Sự thành công của Lăng Nguyệt và Dương Quân trong việc phục h���i nhân tính sẽ là nền tảng vững chắc cho việc mở rộng mô hình 'Nhân Đạo Học Đường' và 'Truyền Thừa Sư' ra toàn thế giới. Anh tin rằng, 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý suông, mà là một phương pháp thực tiễn để chữa lành và xây dựng lại xã hội. Vai trò của anh, Tạ Trần, như một kiến trúc sư thầm lặng, người cung cấp tầm nhìn và niềm tin, sẽ tiếp tục được củng cố. Sự kết nối giữa các 'Vùng Đất Nhân Đạo' nhỏ lẻ sẽ dần hình thành một mạng lưới rộng lớn, đặt nền móng cho một 'Thiên Đạo' mới hoàn toàn, được tạo nên từ chính ý chí và nỗ lực của con người.

Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ lặng lẽ quan sát anh. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều khó khăn và thử thách. Nhưng nhìn vào bóng lưng trầm tư của Tạ Trần, nhìn vào sự hồi sinh của Thành Vô Song, và nhớ về giọt nước mắt của người phụ nữ trẻ ở Thôn Vân Sơn, họ đều cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Bình minh của nhân tính đã bắt đầu rạng rỡ, hứa hẹn một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống m���t đời trọn vẹn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free