Nhân gian bất tu tiên - Chương 695: Bình Minh Nhân Đạo: Đặt Nền Móng Cho Kỷ Nguyên Không Tiên
Ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, nhưng dư âm của một ngày lao động miệt mài tại Thị Trấn An Bình vẫn còn vương vấn. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng những nhát búa cuối cùng vương vãi trong gió đêm, và những ngọn lửa bập bùng từ các bếp ăn đã vẽ nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống. Thị trấn nhỏ bé ấy, từng là một tàn tích của sự hỗn loạn, giờ đây đã trở thành một biểu tượng cho sự hồi sinh, một hạt mầm hy vọng cho kỷ nguyên mới mà Tạ Trần và liên minh Nhân Đạo đang cố gắng kiến tạo. Con đường phía trước, Tạ Trần hiểu rõ, sẽ cần những cấu trúc và quy tắc rõ ràng hơn để duy trì trật tự và phát triển bền vững, không chỉ là sự tự phát ban đầu. Một nền văn minh mới, kh��ng dựa vào Thiên Đạo hay linh khí, mà dựa vào chính con người, đang hé mở những chương đầu tiên.
***
Bình minh nhuộm vàng Thành Vô Song. Nắng sớm xuyên qua những mái ngói cong cong, rọi chiếu xuống quảng trường trung tâm, nơi từng là chốn tụ hội của các tu sĩ danh tiếng, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn dấu vết của những cuộc giao tranh khốc liệt. Không khí không còn vẻ u ám của những ngày tháng hỗn loạn, mà thay vào đó là sự hối hả, nhộn nhịp của hàng ngàn người dân. Tiếng rao hàng của những thương nhân nhỏ lẻ, tiếng bước chân vội vã của những người đang trên đường đi làm, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ thơ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương của đồ ăn sáng từ các quán hàng rong bay là là trong gió, xen lẫn mùi hương liệu thoang thoảng từ một vài tiệm thuốc còn sót lại, và cả mùi ẩm ướt của đất đá sau một đêm sương. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, nhưng ẩn chứa một sự chờ đợi, một niềm hy vọng mong manh.
Trên một lễ đài đơn giản được dựng vội bằng gỗ và vải thô, Tạ Trần xuất hiện. Y vẫn là Tạ Trần của ngày nào, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực. Nhưng ánh mắt y giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định, trách nhiệm nặng nề của một người gánh vác tương lai. Đám đông hàng ngàn người, từ những phàm nhân áo vải thô kệch đến những cựu tu sĩ còn vương vấn chút khí chất siêu phàm, đều im lặng lắng nghe. Họ đã trải qua quá nhiều đau khổ, đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên, và giờ đây, họ đang tìm kiếm một con đường mới.
Tạ Trần đưa mắt nhìn khắp quảng trường, ánh mắt y lướt qua từng gương mặt, từng ánh mắt hoài nghi, lo lắng, và cả những tia hy vọng le lói. Y khẽ hắng giọng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang vọng khắp quảng trường, không cần dùng chút linh lực nào, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu lòng người: "Hỡi những con người của Nhân Gian! Chúng ta đã cùng nhau trải qua thời khắc đen tối nhất. Thi��n Đạo cũ đã sụp đổ, chư tiên đã không còn, và con đường tu tiên đã hóa thành ảo ảnh. Nhiều người trong chúng ta từng tin rằng, sức mạnh của linh khí, của phép thuật là thứ duy nhất có thể bảo vệ chúng ta. Nhưng giờ đây, hãy nhìn xem, tất cả những vinh quang ấy đã tan biến, để lại phía sau là đổ nát và hoang tàn."
Y dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. "Thế nhưng, Nhân Gian vẫn tồn tại. Con người vẫn sống. Chúng ta không cần Thiên Đạo ban ơn, không cần chư tiên dẫn lối. Bởi lẽ, sức mạnh vĩ đại nhất, sự bất tử chân chính, không nằm ở linh khí hay hư vô, mà nằm ở chính chúng ta! Ở ý chí kiên cường, ở trí tuệ không ngừng khai phá, ở tình yêu thương và sự đoàn kết giữa người với người." Tạ Trần giơ tay, chỉ vào những ngôi nhà, những con đường đang dần được tái thiết. "Nền tảng của kỷ nguyên mới này không phải là linh khí hay pháp thuật, mà là tri thức, đoàn kết và lòng nhân ái của mỗi người chúng ta! Chúng ta sẽ xây dựng một trật tự mới, một 'Thiên Đạo' của riêng Nhân Gian, nơi mỗi cá nhân đều được tôn trọng, mỗi giá trị sống đều được khẳng định. Chúng ta sẽ không tìm kiếm sự bất tử hão huyền, mà là một cuộc sống chân thực, ý nghĩa, được kiến tạo bằng chính đôi bàn tay và khối óc của mình."
Tiếng vỗ tay thưa thớt ban đầu, dần trở nên rộn ràng hơn, rồi bùng lên thành một tràng pháo tay vang dội, cùng những tiếng reo hò ủng hộ. Người dân, cả phàm nhân và cựu tu sĩ, đều cảm thấy một luồng sinh khí mới đang chảy trong huyết quản. Tạ Trần gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, rồi ra hiệu cho Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bạch y tinh khiết, nhưng ánh mắt nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng giá. Có lẽ, nàng đã tìm thấy một sự ấm áp mới trong những ngày tháng cùng Tạ Trần xây dựng lại An Bình. Nàng bước lên lễ đài, dáng người thanh thoát, cao ráo, thu hút mọi ánh nhìn. "Ta từng tin vào sức mạnh tu tiên," giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định vang lên, "Ta từng dành cả đời để theo đuổi cảnh giới cao nhất, để trở thành kẻ mạnh nhất. Nhưng ta đã lầm. Sức mạnh lớn nhất không phải là thứ có thể cướp đoạt từ linh khí đất trời, mà là thứ được hun đúc từ chính nội tâm con người, từ sự đồng lòng và khả năng tự kiến tạo của chúng ta. Ta đã 'mất người' trong một thời gian dài, nhưng giờ đây ta đã tìm lại được chính mình, tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự sống." Nàng quét ánh mắt qua đám đông, đặc biệt dừng lại ở những cựu tu sĩ đang đứng lẫn trong đám đông. "Vì lẽ đó, ta sẽ dốc hết sức mình để xây dựng 'Nhân Đạo Học Đường', nơi mọi tri thức quý giá sẽ được truyền dạy, không phân biệt tiên phàm, không phân biệt giàu nghèo. Đây sẽ là nơi ươm mầm cho thế hệ tương lai, nơi họ học cách làm người, học cách sống một cuộc đời trọn vẹn, không cần dựa dẫm vào bất kỳ Thiên Đạo nào."
Những lời nói của Lăng Nguyệt, một cựu Tiên Tử quyền uy, đã chạm đến trái tim của không ít người. Đặc biệt là những cựu tu sĩ đang hoài nghi, từng tuyệt vọng vì mất đi tu vi. Họ nhìn nàng, nhìn thấy sự chuyển hóa của một người từng ở đỉnh cao quyền lực, và bắt đầu tin vào con đ��ờng mới. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và nhiệt huyết, bước lên tiếp lời Lăng Nguyệt. Y nói về tầm quan trọng của việc học hỏi, của khoa học và kỹ thuật, về việc dùng trí tuệ để cải thiện cuộc sống, thay vì trông chờ vào phép thuật. "Chúng ta sẽ xây dựng một thư viện khổng lồ, nơi lưu giữ tất cả tri thức của nhân loại, từ y thuật, nông nghiệp, kiến trúc, đến thiên văn, địa lý. Không còn giấu giếm, không còn độc quyền. Tri thức là của chung, là ánh sáng dẫn lối cho chúng ta bước vào kỷ nguyên mới!"
Kế đến, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, hùng dũng tiến lên. Y không nói nhiều lời hoa mỹ, mà trực tiếp đi vào vấn đề thực tế. "Chúng ta sẽ thành lập 'Hội Đồng Dân Sinh', nơi mọi người dân, không phân biệt xuất thân, đều có tiếng nói. Hội đồng sẽ chịu trách nhiệm phân bổ tài nguyên, tổ chức lao động, xây dựng cơ sở hạ tầng, và thiết lập một hệ thống bảo vệ vững chắc cho các cộng đồng. Sức mạnh không còn nằm trong tay một vài kẻ tu sĩ, mà thuộc về toàn thể Nhân Gian!" Giọng y trầm hùng, vang vọng, truyền cảm hứng về sự công bằng và bình đẳng.
Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay lại bùng nổ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Người dân xôn xao bàn tán, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và sự phấn khích. Những vật liệu xây dựng cho 'Nhân Đạo Học Đường' đã được tập kết ở một góc quảng trường, những thanh gỗ lớn, những tảng đá vuông vức, tất cả đã sẵn sàng cho lễ khởi công. Thành Vô Song, sau bao năm u ám, cuối cùng cũng được chứng kiến bình minh của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên do chính con người kiến tạo. Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, nhìn những gương mặt rạng rỡ niềm tin, trong lòng y dâng lên một cảm giác phức tạp. Gánh nặng trên vai y không hề giảm bớt, nhưng hy vọng đã được thắp lên, rực rỡ như ánh dương ban mai.
***
Buổi chiều cùng ngày, một khu đất rộng lớn ở rìa Thành Vô Song, nơi từng là một phế tích của một tông môn nhỏ, giờ đây đã trở thành một công trường nhộn nhịp. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng cưa xẻ gỗ kèn kẹt, tiếng cười nói giòn tan của thợ xây và cả tiếng trẻ con nô đ��a gần đó, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và kiến tạo. Mùi gỗ mới thơm nồng, mùi đất ẩm và vôi vữa trộn lẫn trong không khí, báo hiệu một công trình vĩ đại đang dần thành hình. Đó chính là nơi 'Nhân Đạo Học Đường' sẽ tọa lạc. Thời tiết mát mẻ, nắng dịu, như thể đất trời cũng đang ưu ái cho khởi đầu mới này của Nhân Gian.
Một lễ đài nhỏ được dựng lên, đơn sơ nhưng trang trọng. Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đứng cạnh nhau, trên tay mỗi người là một viên gạch. Tạ Trần khẽ cúi người, đặt viên gạch đầu tiên xuống nền móng, ánh mắt y long lanh một niềm tin mãnh liệt. Viên gạch không có linh khí bao phủ, không có trận pháp gia trì, nhưng lại nặng trĩu ý nghĩa của sự khởi đầu, của sự kiên định. Bên cạnh y, Tiểu Hoa, cô bé với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, được Tạ Trần nắm tay, đứng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng ấy.
"Anh Tạ Trần, sau này con sẽ được học ở đây sao?" Tiểu Hoa ngẩng đầu hỏi, giọng nói trong trẻo đầy tò mò.
Tạ Trần mỉm cười ấm áp, xoa đầu cô bé. Nụ cười của y, dù đã trải qua bao sóng gió, vẫn giữ được vẻ hiền lành của một thư sinh. "Đúng vậy, Tiểu Hoa. Đây sẽ là nơi ươm mầm cho những trí tuệ của kỷ nguyên mới, nơi con sẽ học cách làm người, học cách xây dựng và bảo vệ những gì mình yêu quý. Không phải phép thuật, không phải quyền năng, mà là tri thức và lòng nhân ái sẽ là hành trang của con."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, cũng đặt viên gạch của mình xuống, nàng nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt có chút dịu dàng hiếm thấy. Nàng đã từng là một tiên tử cao ngạo, nhưng giờ đây, nàng thấy mình đang gieo một hạt giống ý nghĩa hơn cả việc tu luyện thành tiên. Nàng quay sang Tạ Trần, khẽ nói: "Chương trình giảng dạy ban đầu cần tập trung vào những kiến thức cơ bản nhất: chữ viết, toán học, lịch sử Nhân Gian, và những kỹ năng sống thiết yếu. Ta sẽ phụ trách biên soạn tài liệu, bắt đầu từ những điều giản dị nhất, nhưng đủ sức định hình một thế hệ mới." Nàng đang dần tìm thấy ý nghĩa mới trong việc xây dựng, ánh lên sự ấm áp hiếm hoi.
Dương Quân, với đôi mắt sáng rực lý tưởng, hăng hái nói: "Và cả những kiến thức về khoa học tự nhiên, về cách quan sát thế giới, cách hiểu biết về đất đai, cây trồng, về thiên văn. Chúng ta sẽ mở rộng tầm nhìn của con người ra khỏi những chấp niệm về linh khí, về cảnh giới. Mọi sự vật trong vũ trụ đều có quy luật của nó, và tri thức chính là chìa khóa để khám phá những quy luật ấy." Y cùng Bách Lý Hùng bắt tay vào chỉ dẫn những người phàm nhân và cựu tu sĩ đang hăng say làm việc.
Những cựu tu sĩ, dù đã mất đi phần lớn tu vi, vẫn còn giữ được chút sức lực và kinh nghiệm. Họ dùng chút linh lực còn sót lại để hỗ trợ việc vận chuyển những thanh gỗ lớn, những tảng đá nặng nề, giúp cho công việc xây dựng diễn ra nhanh chóng hơn. Dù sức mạnh không còn như xưa, nhưng ánh mắt họ lại bừng lên một tia sáng mới, tia sáng của sự cống hiến và hòa nhập vào cộng đồng. Phàm nhân thì hăng hái hơn bao giờ hết, họ cầm búa, cầm rìu, miệt mài đục đẽo, xây dựng dưới sự chỉ dẫn của Dương Quân và Bách Lý Hùng. Bách Lý Hùng, với kinh nghiệm dày dặn của một người chỉ huy, tổ chức công việc đâu ra đấy, đảm bảo an toàn và hiệu quả. Y không chỉ là một người có sức vóc, mà còn là một người có cái nhìn thực tế, biết cách tận dụng mọi nguồn lực.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, điềm tĩnh di chuyển giữa công trường. Nàng không trực tiếp tham gia xây dựng, nhưng vai trò của nàng cũng vô cùng quan trọng. Nàng hướng dẫn đội ngũ y tế kiểm tra sức khỏe cho những người lao động, đảm bảo họ không bị kiệt sức hay gặp tai nạn. Nàng cũng chuẩn bị những thang thuốc, những bài thuốc đơn giản để phòng ngừa bệnh tật, và cả những lời khuyên về vệ sinh cá nhân, vệ sinh môi trường. "Kiến thức về y học và vệ sinh là vô cùng quan trọng," nàng ôn tồn nói với một nhóm người dân đang nghỉ ngơi, "Chúng ta phải đảm bảo sức khỏe cho tất cả mọi người, đặc biệt là trong giai đoạn tái thiết này. Một cơ thể khỏe mạnh là nền tảng cho một trí tuệ minh mẫn, và một cộng đồng vững mạnh." Nàng, với lòng trắc ẩn và cái nhìn thực tế, đang mang lại sự an tâm cho mọi người.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, không ngừng chạy loanh quanh, giúp đỡ những công việc nhẹ nhàng, như mang nước, sắp xếp công cụ. Nàng hồn nhiên, tinh nghịch, nhưng cũng đã chín chắn hơn rất nhiều. Nàng pha trò, kể chuyện, khiến không khí lao động bớt đi vẻ nặng nhọc. Đôi khi, đôi tai cáo trắng muốt của nàng lại khẽ giật giật, nàng nghiêng đầu lắng nghe những âm thanh từ xa. Nàng vẫn là một kết nối quan trọng, một đôi mắt, đôi tai của cộng đồng, giúp phát hiện những nguy hiểm tiềm ẩn, những tàn dư của Ma Vực hay những kẻ lợi dụng hỗn loạn. Nàng, bằng sự hiện diện vui tươi của mình, đang mang lại năng lượng tích cực cho công trình xây dựng.
Tạ Trần đứng ��ó, quan sát tất cả. Y thấy những giọt mồ hôi rơi trên trán, những bàn tay chai sạn, nhưng ánh mắt lại bừng sáng niềm hy vọng. Y thấy sự hợp tác giữa phàm nhân và cựu tu sĩ, sự xóa nhòa ranh giới mà Thiên Đạo cũ từng tạo ra. Y biết, hành trình này đầy rẫy chông gai, những thiếu thốn về tài nguyên, những tàn dư hỗn loạn vẫn còn rình rập. Nhưng nhìn những viên gạch đầu tiên được đặt xuống, nhìn những đứa trẻ cười đùa bên cạnh công trình, y tin rằng, Nhân Đạo Học Đường này, sẽ là nền móng vững chắc cho một tương lai tươi sáng.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi se lạnh của gió thu. Trong một ngôi nhà lớn được sửa sang lại làm trụ sở tạm thời của Hội Đồng Dân Sinh, ánh đèn dầu le lói chiếu sáng căn phòng. Không khí bên trong trang trọng, nhưng không kém phần thực tế và tập trung. Tiếng bút viết sột soạt, tiếng thảo luận trầm ấm, và cả tiếng gõ mõ điều hòa không khí, tất cả tạo nên một bức tranh về sự kiến tạo trật tự mới. Mùi giấy, mực, gỗ và trà nóng pha trộn vào nhau, mang lại cảm giác ấm cúng và tập trung.
Tạ Trần ngồi ở vị trí chủ trì, ánh mắt y tĩnh lặng nhưng đầy thấu suốt, lướt qua từng gương mặt đang ngồi quanh chiếc bàn dài. Bên cạnh y là Bách Lý Hùng, với vẻ mặt nghiêm nghị, tay cầm bút lông ghi chép cẩn thận. Đối diện là Lão Nông, gương mặt hiền lành, chất phác nhưng ánh mắt uyên thâm, đang nhấp một ngụm trà nóng. Cùng với họ là các đại diện cộng đồng, những người từng là trưởng thôn, thợ thủ công, thương nhân, và cả một vài cựu tu sĩ đã nguyện dốc sức mình cho Nhân Đạo.
"Thưa các vị," Tạ Trần mở lời, giọng nói y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "Chúng ta đã bắt đầu kiến tạo. Nhân Đạo Học Đường đang dần hình thành, nhưng để duy trì sự sống và phát triển, chúng ta cần phải giải quyết những vấn đề cấp bách nhất." Y chỉ vào một tấm bản đồ phác thảo đơn giản trên bàn. "Lương thực, nước sạch, và hệ thống giao thông kết nối các cộng đồng là những ưu tiên hàng đầu. Chúng ta không thể để bất kỳ ai phải đói khát, hay bị cô lập."
Bách Lý Hùng gật đầu, ánh mắt kiên ��ịnh. "Lời tiên sinh nói chí lý. Lương thực là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta cần thiết lập một hệ thống phân phối công bằng và khuyến khích canh tác ở những vùng đất màu mỡ xung quanh Thành Vô Song, cũng như Thôn Vân Sơn và Thị Trấn An Bình. Ta đề xuất thành lập 'Đội Khai Hoang', bao gồm cả phàm nhân và những cựu tu sĩ còn sức lực, để cải tạo đất đai, xây dựng kênh mương thủy lợi." Y vừa nói vừa ghi chép các ý tưởng.
Lão Nông, với kinh nghiệm cả đời gắn bó với đất đai, chậm rãi đặt chén trà xuống. "Đất đai cần được cải tạo, đó là sự thật. Nhưng hơn thế, những kiến thức về luân canh, thủy lợi, về cách chăm sóc cây trồng sao cho hiệu quả, cần được truyền bá rộng rãi. Ta đã tích lũy được không ít kinh nghiệm từ bao đời nay, ta sẽ dốc sức giúp đỡ, hướng dẫn bà con nông dân. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Chúng ta phải trân trọng từng hạt giống, từng tấc đất." Giọng ông chất phác nhưng đầy trí tuệ, khiến mọi người đều phải lắng nghe.
Các đại diện cộng đồng lần lượt trình bày ý kiến, tranh luận sôi nổi về cách thức phân bổ lương thực, về nguồn nước sạch, và về việc xây dựng đường xá. Một thợ thủ công đề xuất dùng những kỹ thuật xây dựng đơn giản nhưng chắc chắn để tạo ra những con đường bền vững. Một người từng là thương nhân thì tính toán về việc thiết lập các trạm trung chuyển hàng hóa giữa các vùng. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, tuy không ngồi trong Hội Đồng, nhưng nàng vẫn lấp ló ở cửa, lắng nghe mọi chuyện. Đôi khi nàng lại thì thầm vài lời gợi ý cho Bách Lý Hùng về những vùng đất hoang còn màu mỡ mà nàng từng đi qua.
"Và vấn đề an ninh." Một cựu tu sĩ lên tiếng, "Dù Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng tàn dư của Ma Vực, những kẻ 'mất người' vẫn còn tồn tại ở những vùng xa xôi, và cả những kẻ cướp bóc lợi dụng hỗn loạn. Chúng ta cần có lực lượng bảo vệ cộng đồng."
Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy. Trật tự mới không thể dựa vào cường quyền hay phép tắc hư vô. Nó phải được xây dựng từ sự tin tưởng, công bằng và trách nhiệm của mỗi cá nhân, nhưng cũng cần có sự bảo vệ. Chúng ta sẽ thành lập 'Đội Dân Quân', do Bách Lý Hùng chỉ huy, để bảo vệ các cộng đồng, duy trì an ninh trật tự. Nhưng quan trọng hơn, mỗi người dân phải tự ý thức được trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ cộng đồng."
Cuộc họp kéo dài đến khuya. Từng quyết sách được thông qua, từng kế hoạch được vạch ra. Tạ Trần lắng nghe, đưa ra những định hướng triết lý và thực tiễn, giúp mọi người nhìn rõ hơn con đường phía trước. Y không áp đặt, mà dẫn dắt, khơi gợi trí tuệ và sự đồng thuận của mọi người.
Cuối cùng, một quyết định quan trọng được thông qua: cử các đội 'Truyền Thừa Sư' đi đến các vùng xa hơn, không chỉ để truyền bá triết lý Nhân Đạo, mà còn để hướng dẫn người dân tự tổ chức, tự xây dựng cuộc sống của mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân được đề cử là những người đầu tiên dẫn dắt các đội này.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã dày đặc. Y biết, hành trình này mới chỉ là bước khởi đầu. Những thách thức còn rất nhiều: sự thiếu thốn tài nguyên, những tàn dư hỗn loạn, khoảng cách địa lý và thông tin giữa các cộng đồng. Nhưng nhìn những gương mặt kiên định, ánh mắt tràn đầy hy vọng trong ánh đèn dầu, y tin rằng, những hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm, đâm chồi, tạo nên một mạng lưới rộng lớn các 'Vùng Đất Nhân Đạo', hình thành một 'Thiên Đạo' mới từ chính ý chí con người. Những 'bộ luật' và 'phép tắc' không phải từ Thiên Đạo, mà từ sự đồng thuận của con người, sẽ dần được hình thành, tạo ra một hình thái quản lý phức tạp và hiệu quả hơn. Y cũng lờ mờ cảm thấy, một mối đe dọa mới, có thể là sự trỗi dậy của một thế lực muốn lợi dụng khoảng trống quyền lực, hoặc một tàn dư lớn hơn của Ma Chủ Cửu U, đang dần hiện hữu, nhưng giờ đây, y không còn đơn độc. Nhân Gian đã bắt đầu bước đi trên con đường của chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.