Nhân gian bất tu tiên - Chương 703: Hội Đàm Vô Vi: Định Hình Nguyên Tắc Nhân Gian
Trong không gian tĩnh mịch của quán sách, nơi từng trang giấy cũ chất chứa tri thức vạn niên, Tạ Trần trầm tư tựa như một pho tượng cổ xưa, đôi mắt sâu thẳm vẫn còn đọng lại tàn dư của vô số kiếp nhân quả vừa được chứng kiến. Sự tha hóa của con người và tu sĩ, như một dòng chảy ngầm độc địa, không phải là hiện tượng bỗng dưng xuất hiện, mà là một chuỗi nhân quả kéo dài, bắt nguồn từ những hạt mầm nhỏ nhất: nỗi sợ hãi khi Thiên Đạo suy yếu, sự cần thiết phải duy trì tu vi, sự thờ ơ của tu sĩ trước phàm trần, và cuối cùng là sự tham lam, cố chấp biến chất trong nội tâm. Mỗi hạt mầm đều được gieo rắc một cách tinh vi, từ từ bén rễ và phát triển, ăn sâu vào bản chất của con người. Việc xây dựng 'Nhân Đạo' không chỉ là sửa chữa những lỗi l���m hiện tại, mà còn là chống lại bản chất cố hữu của lòng tham, của nỗi sợ hãi, của sự ích kỷ đã ăn sâu vào tâm thức con người qua hàng vạn năm. Anh biết, 'ván cờ định mệnh' này không chỉ là cuộc chiến chống lại Thiên Đạo, mà là cuộc chiến chống lại chính bản thân con người, chống lại những hạt mầm xấu xa đã được gieo từ vạn năm trước. Và để thắng ván cờ này, anh không thể dùng sức mạnh, mà phải dùng trí tuệ, dùng triết lý, để hóa giải những nút thắt nhân quả đã buộc chặt vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Gánh nặng của kiến thức ấy đè nặng lên đôi vai thư sinh gầy gò, nhưng cũng thắp lên trong anh một ngọn lửa kiên định không gì lay chuyển.
Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên của Thành Vô Song vừa vặn xuyên qua khe cửa sổ, rải những vệt vàng nhạt lên nền gạch xanh cổ kính, quán sách của Tạ Trần đã mở cửa. Không khí se lạnh đặc trưng của buổi ban mai quyện cùng mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh khiết, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa tràn đầy sự mong chờ. Những tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo thành khúc nhạc thì thầm, như đang kể lại những câu chuyện của thời gian. Trên chiếc bàn trà đơn giản được đặt giữa phòng, Tạ Trần đang ngồi thẳng lưng, cử chỉ từ tốn, chậm rãi rót trà vào những chén ngọc bích đã được chuẩn bị sẵn. Ánh mắt anh khẽ quét qua từng vị khách đặc biệt đang tề tựu nơi đây.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại phảng phất nét mệt mỏi và ưu tư sâu thẳm, ngồi đối diện với Tạ Trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây lại ánh lên sự lo lắng và một chút bối rối. Nàng vẫn giữ vẻ uy nghiêm cố hữu, nhưng sự sụp đổ của Thiên Đạo đã khiến tâm trí nàng phải đối mặt với một thực tại trần trụi, vượt ngoài mọi kiến thức và kinh nghiệm tu luyện. Bên cạnh nàng là Dương Quân, tuấn tú nho nhã, nhưng khí chất anh tuấn của người luyện võ vẫn toát lên rõ rệt. Đôi mắt y sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và một sự tò mò không che giấu đối với những điều Tạ Trần sắp nói. Y vẫn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng trên vai y, gánh nặng của tương lai nhân gian dường như đã thêm phần trĩu nặng.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, ngồi cách Tạ Trần một khoảng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt nàng dành cho Tạ Trần lại chứa đựng sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái giá của sự "thành tiên" và sự tàn phá của việc "mất nhân tính", nên nàng có lẽ là người ít hoài nghi nhất về con đường Tạ Trần đang vạch ra.
Xa hơn một chút là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị. Y ngồi thẳng tắp, đầy khí phách của một dũng tướng, nhưng sâu trong ánh mắt y là một niềm hy vọng mãnh liệt về một trật tự mới cho phàm nhân. Y đã quá quen với sự áp bức của tiên môn, với sự bất công của thế giới này, và giờ đây y sẵn sàng hành động để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho bách tính.
Cuối cùng là Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả không cần phô trương. Nàng mặc long bào đơn giản, vương miện đội trên đầu không quá cầu kỳ, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lại bộc lộ sự quyết đoán và lòng yêu dân sâu sắc. Nàng ngồi lắng nghe với thái độ nghiêm túc, mỗi cử chỉ đều toát lên sự mạnh mẽ và chính kiến của một người lãnh đạo tối cao.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Tạ Trần, chờ đợi. Không khí trong phòng trầm tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, sự chờ đợi và một căng thẳng nhẹ nhàng bao trùm. Họ biết rằng, những gì sắp được nói ra sẽ định hình lại toàn bộ tương lai của Thập Phương Nhân Gian.
Tạ Trần đặt chén trà cuối cùng xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm nhẹ vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh khẽ hít một hơi sâu, rồi mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng của ngàn vạn năm nhân quả: "Mời các vị ngồi. Ta đã quan sát, và đã thấy. Cội nguồn của mọi vấn đề không nằm ở Thiên Đạo, mà nằm ở chính chấp niệm của chúng ta."
Anh không nói thêm, chỉ đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bàn một cuộn giấy cũ kỹ, đã ngả màu ố vàng vì thời gian, như thể nó đã trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử. Cuộn giấy ấy không phải là một pháp bảo thần kỳ, cũng không phải là một công pháp bí truyền, mà là một biểu tượng, tượng trưng cho những "minh chứng" mà anh đã "thấy" trong dòng chảy nhân quả, những sự thật trần trụi về quá khứ đã được anh truy nguyên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm trọng, không kìm được sự tò mò và lo lắng: "Sự sụp đổ của Thiên Đạo... những gì ngươi đã thấy, là gì?" Nàng đã trải qua sự khủng hoảng của việc mất đi cảnh giới, mất đi niềm tin, và nàng khao khát một lời giải đáp, một hướng đi.
Bách Lý Hùng siết chặt tay, ánh mắt rực lửa hy vọng: "Chúng ta đã quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn hão huyền của tiên môn, với những giấc mộng trường sinh vô nghĩa. Xin công tử hãy chỉ cho chúng ta một con đường thực sự, một con đường mà phàm nhân có thể tự mình nắm giữ vận mệnh." Giọng y trầm hùng, không giấu nổi sự khẩn thiết.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước mùa thu, thấu suốt mọi tâm tư của những người đang ngồi trước mặt. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc hội đàm, mà là một trận chiến tư tưởng, một cuộc phá vỡ những xiềng xích đã trói buộc nhân gian suốt vạn năm. Anh biết, mình phải dùng lý lẽ, không phải sức mạnh, để thay đổi thế giới này.
***
Thời gian trôi qua, ánh nắng bên ngoài quán sách đã trở nên gắt hơn, không khí oi ả dần báo hiệu giữa trưa. Tuy nhiên, bên trong căn phòng, một sự mát mẻ lạ thường vẫn bao trùm, có lẽ là nhờ vào sự trầm tĩnh của những tâm hồn đang hội tụ, hay bởi mùi hương trầm thoang thoảng từ góc phòng, pha lẫn với mùi trà đã dịu đi phần nào. Bầu không khí ban đầu có chút căng thẳng, hoài nghi, nhưng dần dần chuyển sang sự trầm tư sâu sắc khi Tạ Trần bắt đầu trình bày những phân tích của mình.
Anh nhẹ nhàng mở cuộn giấy cũ, không phải để đọc, mà như một điểm tựa để dẫn dắt câu chuyện. Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo sức nặng của sự thật, như từng nhát dao mổ xẻ vào những chấp niệm đã ăn s��u trong tâm trí mỗi người. "Cái gọi là 'mất nhân tính' không phải là một lời nguyền bất ngờ giáng xuống nhân gian, mà là hệ quả tất yếu của sự chấp niệm vào 'trường sinh' và 'quyền lực' khi linh khí suy yếu đến cực điểm. Ta đã thấy những hạt mầm ấy từ vạn năm trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, khi linh khí trở nên mỏng manh. Những tu sĩ, vốn được coi là những người dẫn dắt, những vị thần bảo hộ, bắt đầu nhìn phàm nhân như tài nguyên, không còn là đồng loại."
Tạ Trần chậm rãi kể lại những gì anh đã "thấy" thông qua Nhân Quả Chi Nhãn. Anh kể về tu sĩ Thái Huyền Tông thuở viễn cổ, từ việc hỗ trợ phàm nhân sang tập trung vào tự bảo toàn linh khí, giữ bí mật công pháp, và dần dần xa lánh thế tục. Anh miêu tả sự xuất hiện của những "mầm mống" tranh giành quyền lực ngầm giữa các tông môn, giữa tu sĩ với phàm nhân, khi nỗi sợ hãi về sự cạn kiệt linh khí và khao khát duy trì ưu thế lên đến đỉnh điểm. Anh không bỏ qua nỗi lo lắng, sự bất an của phàm nhân khi cảm nhận được sự thay đổi của thiên địa, mùa màng thất bát, tai ương tự nhiên, và sự lạnh nhạt, xa lánh của tu sĩ.
"Những 'điểm tựa nhân quả' ban đầu," Tạ Trần tiếp lời, "không phải là những sự kiện long trời lở đất, mà là những hành động nhỏ, những tư tưởng sai lệch đã gieo mầm cho toàn bộ sự suy tàn sau này. Đặc biệt là quan niệm 'tu luyện là trên hết, nhân tính là phù du'. Họ tin rằng, chỉ cần tu vi cao thâm, họ có thể vượt qua mọi giới hạn, kể cả giới hạn của bản thân con người. Nhưng họ đã lầm. Càng cố chấp, càng bị Thiên Đạo hút cạn nhân tính, biến thành những cỗ máy tu luyện vô hồn."
Dương Quân cau mày, ánh mắt đầy suy tư. Y là một tu sĩ, y hiểu rõ sự khao khát tu vi, sự mong muốn bảo vệ nhân gian. "Nhưng nếu không tu luyện, làm sao chúng ta có thể bảo vệ nhân gian khỏi những hiểm nguy? Tiên ma dị loại, tai ương tự nhiên, tất cả vẫn còn đó. Không có sức mạnh, chúng ta chỉ là những con kiến bé nhỏ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một lúc lắng nghe, không thể giữ được vẻ tĩnh lặng. Nàng hít một hơi sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy chất vấn, mang theo sự hoài nghi sâu sắc của một người đã dành cả đời để theo đuổi con đường tu đạo. "Ngươi muốn chúng ta từ bỏ con đường tu đạo mà tổ tiên đã dày công gây dựng, từ bỏ sức mạnh để trở thành những phàm nhân yếu ớt? Ngươi muốn chúng ta vứt bỏ tất cả những gì đã tạo nên bản ngã của chúng ta, chỉ để ôm lấy cái gọi là 'nhân tính' mơ hồ kia ư?" Nàng vẫn chưa thể chấp nhận một thực tại không có tu tiên, không có sức mạnh vượt trội. Đối với nàng, đó là sự phản bội lại ý nghĩa tồn tại của một tu sĩ. Trong tâm trí nàng, những lời của Tạ Trần như một làn sóng dữ dội, cố gắng phá vỡ bức tường thành niềm tin đã được xây đắp kiên cố từ thuở ấu thơ. Nàng cảm thấy một sự giằng xé dữ dội giữa những đạo lý tiên gia cũ kỹ và những triết lý mới mẻ, đầy thách thức mà Tạ Trần đang gieo vào lòng nàng.
Tạ Trần không hề tỏ ra nao núng trước sự chất vấn gay gắt của Lăng Nguyệt. Anh vẫn bình tĩnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, như thể đang nhìn thấu mọi hoài nghi, mọi nỗi sợ hãi ẩn sâu trong tâm hồn nàng. "Không phải là từ bỏ sức mạnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử," anh đáp, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định, "mà là tìm lại sức mạnh thật sự. Sức mạnh không đến từ công pháp, không đến từ cảnh giới, mà đến từ sự cân bằng, từ lòng nhân ái, từ sự kết nối nhân quả giữa vạn vật. Một xã hội bền vững không phải là một xã hội có những kẻ mạnh vô địch, những kẻ có thể bễ nghễ chúng sinh. Mà là một xã hội biết tự điều chỉnh, biết trân trọng giá trị của mỗi con người, biết nương tựa vào nhau mà tồn tại."
Anh khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: "Chính sự truy cầu sức mạnh mù quáng, sự tách biệt khỏi phàm trần đã khiến tu sĩ mất đi gốc rễ, mất đi sự thấu cảm. Khi linh khí suy yếu, nỗi sợ hãi về sự mất đi sức mạnh đã đẩy họ vào con đường tha hóa, biến họ thành những kẻ chỉ biết bóc lột, tranh giành. Đó là một vòng luẩn quẩn độc địa, cuối cùng đã nuốt chửng cả Thiên Đạo." Anh ngừng một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như muốn đảm bảo rằng mỗi lời anh nói đều được lắng nghe và thấu hiểu. Anh không dùng uy áp, chỉ dùng sự thật, những mảnh ghép nhân quả anh đã nhìn thấy, để gỡ bỏ từng nút thắt trong tư duy của họ. Anh biết, sự thay đổi lớn nhất phải đến từ bên trong, từ sự giác ngộ của chính mỗi cá nhân. Đó là một trận chiến kiên nhẫn, đòi hỏi sự bền bỉ và lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của lý lẽ.
***
Buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ vòm trời Thành Vô Song, mang theo một vẻ đẹp bi tráng và u hoài, không khí trong quán sách đã hoàn toàn thay đổi. Tiếng gió nhẹ bên ngoài vẫn khẽ reo, nhưng bên trong, sự im lặng suy tư đã thay thế cho những lời tranh luận gay gắt. Mùi trà đã nhạt dần, chỉ còn lại sự thanh tĩnh của không gian, như thể mọi tạp niệm đã được gột rửa. Sau những giờ đồng hồ lắng nghe, chất vấn và suy ngẫm sâu sắc, một sự đồng thuận dần hình thành trong tâm trí những người có mặt. Dù vẫn còn chút hoài nghi hay lo lắng ẩn sâu, nhưng họ đã chấp nhận những nguyên tắc cơ bản mà Tạ Trần đưa ra. Họ hiểu rằng, trong thời khắc Thiên Đạo sụp đổ, đây có lẽ là con đường duy nhất để Thập Phương Nhân Gian tìm thấy sự cứu rỗi.
Nữ Hoàng Đồ Long, người đã im lặng lắng nghe từ đầu, giờ đây cất tiếng. Giọng nàng trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng không giấu được sự xúc động. Nàng ngẩng cao đầu, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng một sự kiên định sắt đá. "Nếu đây là con đường để bách tính của ta có thể sống một đời an ổn, không còn bị tiên môn khống chế, không còn phải lo sợ bị coi như tài nguyên hay vật hy sinh, thì ta nguyện dốc hết sức lực của vương triều, dốc hết tâm can của bản thân để đi theo con đường này." Lời nói của nàng không chỉ là một sự chấp thuận, mà còn là một lời thề, một cam kết của quyền lực phàm nhân đối với tương lai. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đau khổ của dân chúng dưới ách thống trị của tiên môn, và giờ đây nàng nhìn thấy một tia sáng, một hy vọng thực sự.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng ánh mắt kiên định, khẽ thở dài, như trút bỏ một gánh nặng đã đè nén nàng bấy lâu. "Nhân tính... quả thực là thứ chúng ta đã lãng quên quá lâu. Những vết thương trong tâm hồn, những nỗi đau mà sự truy cầu quyền lực mang lại... không thể chữa lành bằng linh đan diệu dược. Có lẽ, chỉ có sự thức tỉnh nhân tính mới có thể thật sự cứu rỗi chúng ta." Nàng là một y sư, một người đã tận mắt chứng kiến sự tàn phá của bệnh tật và cả sự tàn phá của tâm hồn. Lời nói của nàng nhẹ nhàng nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. Vai trò của nàng trong việc chữa lành những vết thương không chỉ của thể xác mà còn của tinh thần cho thế giới này đã được định hình một cách rõ nét.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau cùng, cũng khẽ thở hắt ra một hơi, như thể vừa trút bỏ một tảng đá đè nặng trong lòng. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần vẫn còn phức tạp, có sự hoài nghi còn sót lại, nhưng cũng có một sự tin tưởng mới mẻ đang nhen nhóm. "Một con đường đầy chông gai," nàng thì thầm, giọng nói trầm hơn thường lệ, "một con đường mà ta chưa từng dám nghĩ tới. Từ bỏ sức mạnh, từ bỏ cảnh giới... đó là sự thay đổi quá lớn. Nhưng... ta tin vào ngươi, Tạ Trần." Nàng dừng lại một chút, rồi hỏi, ánh mắt đầy khẩn thiết, "Vậy, bước đầu tiên của 'Nhân Đạo' này là gì? Chúng ta phải làm gì để bắt đầu?" Sự chấp nhận của nàng, dù vẫn còn chút miễn cưỡng, lại là một dấu hiệu quan trọng, báo hiệu sự hợp tác giữa tu sĩ và phàm nhân dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, một điều chưa từng có tiền lệ.
Dương Quân, bên cạnh Lăng Nguyệt, cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt đầy quyết tâm. Y đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi lý lẽ của Tạ Trần, bởi những bằng chứng nhân quả mà anh đã chỉ ra. Y đã sẵn sàng cho một con đường mới.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự an định lạ thường. Anh nhìn từng người, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà tri thức. "Bước đầu tiên," anh chậm rãi nói, "là để mọi người hiểu. Hiểu về nhân quả, hiểu về giá trị của chính mình, của mỗi sinh linh trong nhân gian. Hiểu rằng sức mạnh không phải là thứ để áp bức, mà là để bảo vệ. Hiểu rằng cuộc sống bình thường, được sống trọn vẹn với nhân tính của mình, mới là sự thành tiên chân chính."
Anh đặt tay lên cuộn giấy cũ, như thể đang đặt nền móng cho một triều đại mới. "Từ đó, chúng ta sẽ kiến tạo. Kiến tạo một trật tự mới, nơi mỗi con người đều được trân trọng, nơi đạo lý không còn bị bóp méo bởi lòng tham và sự ích kỷ. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc tuyên truyền những giá trị này, giáo dục bách tính, và dần dần xây dựng lại các cấu trúc xã hội trên nền tảng của sự cân bằng và nhân ái."
Tạ Trần phác thảo một kế hoạch tổng thể, chia sẻ những ý tưởng ban đầu về việc viết những cuốn sách dễ hiểu, tổ chức những buổi giảng đạo về "Nhân Đạo", về việc thiết lập các cộng đồng tự trị dựa trên nguyên tắc tương trợ và trách nhiệm chung. Anh giao phó những nhiệm vụ ban đầu cho từng người, định hình vai trò của họ trong kỷ nguyên mới. Lăng Nguyệt sẽ giúp anh hệ thống hóa lại những tri thức và phá bỏ những định kiến cũ trong giới tu sĩ, hướng dẫn họ tìm lại nhân tính. Dương Quân sẽ là người tiên phong trong việc bảo vệ các cộng đồng mới khỏi những tàn dư của thế lực cũ và những hiểm nguy từ tự nhiên, nhưng với một triết lý hoàn toàn khác. Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long sẽ là những người lãnh đạo phàm nhân, thực hiện những chính sách mới, xây dựng lại một xã hội công bằng và thịnh vượng. Mộ Dung Tuyết sẽ tập trung vào việc chữa lành những vết thương của chiến tranh, của sự tha hóa, không chỉ về thể chất mà còn về tâm hồn, bằng cả y thuật và sự thấu cảm.
Những nguyên tắc mà Tạ Trần phác thảo trong buổi hội đàm này, tuy còn sơ khai, nhưng đã là nền tảng vững chắc cho "Luận về Trật Tự Nhân Quả" mà anh sẽ công bố rộng rãi trong tương lai. Sự băn khoăn và nghi ngờ ban đầu của các nhân vật, đặc biệt là Lăng Nguyệt, chỉ là bước khởi đầu cho những khó khăn và phản kháng lớn hơn khi các nguyên tắc "Nhân Đạo" này được đưa ra đại chúng. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tạ Trần, nhìn vào sự đồng lòng của những người có mặt, một tia hy vọng mới đã bùng cháy trong hoàng hôn rực rỡ, báo hiệu một kỷ nguyên vĩ đại đang chờ đợi Thập Phương Nhân Gian. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình bất tận. Tạ Trần biết, anh sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng cho một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.