Nhân gian bất tu tiên - Chương 692: Hạt Mầm Từ Tro Tàn: Nền Móng Kỷ Nguyên Mới
Không gian nhân quả mờ ảo dần tan biến, như một giấc mộng dài vừa kết thúc. Tạ Trần mở mắt, cảm nhận ánh bình minh dịu nhẹ đang len lỏi qua khe vải lều, rọi xuống tấm chiếu thô sơ mà y đang ngả lưng. Cái lạnh ban mai vẫn còn vương vấn trong không khí sau trận mưa đêm qua, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây non tơ. Y khẽ động, xương cốt kêu khẽ, báo hiệu sự mỏi mệt của thể xác sau một đêm dài đắm chìm trong dòng chảy vạn niên của lịch sử. Nhưng trong tâm trí, sự mệt mỏi ấy đã được thay thế bằng một nguồn năng lượng mới, một tầm nhìn rõ ràng hơn bao giờ hết.
Y ngồi dậy, hít sâu một hơi. Mùi thảo mộc thoang thoảng từ những đống lá khô được đốt để xua ẩm vẫn còn vương vất đâu đó, hòa cùng mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên từ phía khu nấu ăn của liên minh. Bên ngoài lều, tiếng chim hót ríu rít báo hiệu một ngày mới, xen lẫn tiếng bước chân vội vã của binh sĩ và tiếng trò chuyện khe khẽ của những người phàm đang chuẩn bị cho ngày lao động.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh trong bộ áo vải bố đơn giản, bước ra khỏi lều. Làn da y vẫn trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây không còn chỉ là sự suy tư thường trực, mà ánh lên một vẻ kiên định, một ngọn lửa hy vọng âm ỉ nhưng bất diệt. Y đã thấy, đã cảm nhận được sức sống mãnh liệt của "Nhân Đạo" qua hàng vạn năm lịch sử, qua những con người bình thường nhưng phi thường, qua những "điểm neo nhân quả" không màng danh lợi.
Không khí trong lều họp chính của Liên minh 'Nhân Đạo' căng thẳng đến nghẹt thở. Dù bình minh đã lên, nhưng ánh sáng yếu ớt của mặt trời sau một đêm mưa dường như vẫn chưa đủ sức xua đi sự nặng nề bao trùm. Những thủ lĩnh của liên minh, từ tu sĩ đến phàm nhân, đều có mặt. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y lạnh lẽo, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu sắc, ngồi đối diện Tạ Trần. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, đặt tay lên chuôi kiếm. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, với râu quai nón rậm rạp, đang lau thanh đại đao của mình, vẻ mặt kiên nghị nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi bên cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, vẻ tinh nghịch thường ngày đã được thay bằng sự nghiêm túc hiếm thấy.
Tạ Trần quét mắt nhìn một lượt những gương mặt quen thuộc, những người đã cùng y trải qua bao hiểm nguy, đối mặt với Ma Chủ Cửu U và chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ. Y biết, họ đều đang chờ đợi, chờ đợi y nói ra con đường tiếp theo, con đường mà y đã chiêm nghiệm được từ dòng chảy của quá khứ.
"Chúng ta đã thấy sự sụp đổ," Tạ Trần cất tiếng, giọng trầm, điềm tĩnh, vang vọng khắp gian lều. Không cần cao giọng, nhưng từng lời y nói ra đều mang theo một sức nặng khó cưỡng, một sự thấu triệt đến tận cùng bản chất của vạn vật. "Sự sụp đổ của một kỷ nguyên, của một Thiên Đạo đã mục ruỗng. Giờ là lúc phải nhìn thấy sự tái sinh. Không có Thiên Đạo cũ, chúng ta phải tự mình dựng nên một Thiên Đạo của Nhân Gian."
Y dừng lại, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí mỗi người. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén của nàng phản chiếu sự hoài nghi và cẩn trọng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, sự vô nghĩa của quyền năng khi Thiên Đạo sụp đổ. Con đường tái thiết này, trong mắt nàng, còn mịt mờ hơn cả những trận chiến đã qua.
"Con đường đó... sẽ gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến nào," Lăng Nguyệt Tiên Tử lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, như tiếng suối chảy qua băng giá. "Chúng ta không chỉ đối mặt với tàn dư Ma Tộc, với sự thiếu thốn vật chất, mà còn là sự hoài nghi, sự tuyệt vọng đã gặm nhấm lòng người qua hàng vạn năm. Ngay cả những tu sĩ từng một lòng hướng Đạo cũng đã 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức. Làm sao chúng ta có thể xây dựng một trật tự mới từ những mảnh vỡ như vậy?"
Bách Lý Hùng gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự sốt ruột. "Lăng Nguyệt tiên tử nói đ��ng. Hiện tại, điều cấp thiết nhất là lương thực, là nơi trú ẩn. Người dân đã quá kiệt quệ. Họ không cần triết lý cao siêu, họ cần một mái nhà, một bữa ăn no. Chúng ta có thể nói về 'Nhân Đạo' khi họ còn sống sót qua mùa đông này." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách của một dũng tướng, nhưng cũng chất chứa sự thực tế phũ phàng của một người lãnh đạo phải đối mặt với những nhu cầu cơ bản nhất của hàng vạn sinh linh.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Bách Lý tướng quân nói đúng. Chúng ta không thể nói về tương lai khi hiện tại còn đang chông chênh. Nhưng những gì ta sắp nói, chính là nền tảng cho lương thực, cho mái nhà, cho sự sống còn của chúng ta." Y bắt đầu kể về Thôn Lạc Hồng, về những gì y đã chứng kiến trong không gian nhân quả. Y miêu tả chi tiết cách những phàm nhân, yêu tộc và tu sĩ còn sót lại đã cùng nhau vượt qua nạn đói, sự nghi kỵ, và xây dựng nên một cộng đồng nhỏ bé nhưng đầy sức sống.
"Ta đã thấy, Lăng Nguyệt tiên tử, rằng 'Nhân Đạo' không phải là một triết lý trừu tượng, mà là những hành động cụ thể. Đó là sự chia sẻ nguồn nước cho mùa màng, là việc cùng nhau dựng nhà, là việc những đứa trẻ phàm nhân và tiểu yêu tộc cùng nhau học chữ. Đó là ngọn lửa hy vọng được thắp lên từ chính những điều nhỏ bé nhất, từ ý chí sống và tình người," Tạ Trần nói, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, như muốn truyền đạt toàn bộ những cảm xúc và nhận thức mà y đã trải qua. "Cái 'Thiên Đạo' cũ đã dạy chúng ta tranh đoạt, đã khiến chúng ta 'mất người' vì khao khát quyền năng. Nhưng 'Thiên Đạo của Nhân Gian' mà chúng ta sẽ dựng nên, sẽ dựa trên sự đồng cảm, sự hợp tác, và tình yêu thương."
Dương Quân, người luôn tràn đầy lý tưởng, không kìm được sự phấn khích. "Vậy, Tạ huynh, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Làm thế nào để lan tỏa những điều đó ra khắp nhân gian rộng lớn này?"
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y lướt qua Hồ Ly Nữ, người đang lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao. "Ta sẽ trình bày một kế hoạch tái thiết sơ bộ, dựa trên những nguyên tắc mà Thôn Lạc Hồng đã áp dụng thành công. Đầu tiên, chúng ta cần phải khôi phục lại niềm tin. Niềm tin vào bản thân, vào đồng loại, và vào khả năng kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Ta gọi đó là 'Kế hoạch Phục Hưng Nhân Tâm'."
"Kế hoạch này sẽ bao gồm ba trụ cột chính," Tạ Trần tiếp tục, giọng y trở nên mạnh mẽ, rõ ràng hơn. "Một là 'Phục Canh Điền Thổ', tập trung vào việc khôi phục sản xuất lương thực, không chỉ bằng sức lao động mà còn bằng việc chia sẻ tri thức về canh tác, về cách sử dụng tài nguyên một cách bền vững. Lão Nông từ Thôn Lạc Hồng, hay những người như ông ấy, sẽ là những người thầy quý giá. Hai là 'Kiến Tạo Gia Viên', giúp đỡ mọi người xây dựng lại nhà cửa, không phải chỉ là nơi trú ẩn tạm bợ, mà là những mái ấm, nơi gia đình có thể đoàn tụ và an cư lạc nghiệp. Ba là 'Vun Trồng Trí Tuệ', thiết lập các trường học, không chỉ dạy chữ nghĩa mà còn dạy về đạo lý làm người, về sự trân trọng cuộc sống, về ý nghĩa của 'nhân tính'. Chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng vào thế hệ trẻ, dạy họ không phải để thành tiên, mà để làm người trọn vẹn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm tư, ánh mắt nàng dõi theo Tạ Trần, sự hoài nghi ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu. Nàng đã quen với những trận chiến khốc liệt, những cuộc tranh giành quyền lực, nhưng chưa bao giờ hình dung ra một cuộc chiến vĩ đại như thế này – cuộc chiến giành lại nhân tính, giành lại niềm tin. "Ngươi muốn nói, chúng ta sẽ xây dựng lại từ những điều cơ bản nhất của một phàm nhân?" nàng hỏi, giọng nói bớt lạnh lẽo hơn một chút.
"Chính xác," Tạ Trần đáp. "Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, mang theo cả những ảo vọng về sự bất tử, về quyền năng vô hạn. Nhưng nó cũng để lại một khoảng trống, một cơ hội để chúng ta viết lại định nghĩa về 'thiên đạo'. Một 'thiên đạo' được xây dựng từ dưới lên, từ chính lòng người, từ những hạt mầm thiện lương và ý chí sống kiên cường. Chúng ta không 'vá trời' theo cách cũ, chúng ta xây một bầu trời mới."
Bách Lý Hùng đập mạnh tay xuống bàn, tạo ra một tiếng động vang dội, phá tan sự tĩnh lặng. "Nếu là như vậy, thì ta sẵn sàng! Lương thực, nhà cửa, đó là những gì ta giỏi nhất. Ta sẽ dùng binh lính của mình, những người còn lại, để giúp đỡ dân chúng. Hàng vạn năm qua, ta chỉ biết cầm binh chiến đấu, giờ ta sẽ dùng binh để xây dựng!" Ánh mắt ông bừng sáng một ngọn lửa quyết tâm mới, không phải của một dũng tướng ra trận, mà của một người muốn kiến tạo.
Dương Quân đứng bật dậy, vẻ mặt hưng phấn. "Vun trồng trí tuệ, gieo mầm hy vọng! Đây chính là con đường! Chúng ta sẽ không chỉ dạy chữ, chúng ta sẽ dạy về 'Nhân Đạo', về những giá trị mà chúng ta đã từng đánh mất!"
Hồ Ly Nữ khẽ cười, nụ cười tinh nghịch nhưng ấm áp. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta sẽ giúp các ngươi. Ta có thể giúp mọi người kết nối với nhau, những người phàm nhân, những yêu tộc còn sót lại. Ta đã thấy những gì mà tổ tiên ta đã làm ở Thôn Lạc Hồng. Ta sẽ tiếp nối họ." Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy tin tưởng, như một sự xác nhận cho con đường y đã chọn.
Tạ Trần nhìn những gương mặt đang bừng sáng với niềm hy vọng mới. Y biết, con đường phía trước vẫn còn vô vàn khó khăn, những tàn dư Ma Tộc, những tu sĩ 'mất người' vẫn còn lẩn khuất, sự thiếu thốn vật chất vẫn là một gánh nặng. Nhưng y cũng biết, họ không đơn độc. Niềm tin này, sự đồng lòng này, chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không còn là yếu tố duy nhất định đoạt, mà là ý chí và niềm tin vào 'Nhân Đạo'. Đây là một cuộc cách mạng thầm lặng, một sự thay đổi từ tận gốc rễ của thế giới này, và họ, những con người bé nhỏ giữa vũ trụ rộng lớn, chính là những người tiên phong.
***
Thôn Vân Sơn, một cái tên vừa mới được đặt, giờ đây đã trở thành biểu tượng cho sự hồi sinh. Giữa trưa, nắng ấm trải vàng khắp những sườn đồi thoai thoải, gió nhẹ mơn man những hàng cây mới trồng và những cánh đồng hoang hóa đang dần được cày xới. Tiếng chim hót ríu rít từ những lùm cây ven suối, tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá, tiếng gà gáy lanh lảnh từ những chuồng tạm bợ mới dựng lên, tất cả hòa quyện tạo nên một bản hòa tấu của sự sống.
Dương Quân, với bộ đạo bào màu lam nhạt đã lấm lem bùn đất, đang cùng Bách Lý Hùng chỉ đạo hàng trăm phàm nhân và một số tu sĩ còn lại trong liên minh. Dù họ là tu sĩ, nhưng giờ đây, phép thuật đã không còn là thứ được ưu tiên. Sức người, ý chí và sự khéo léo của đôi bàn tay mới là điều quan trọng nhất. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ bắt đầu mọc lên san sát nhau, đường đất được san phẳng, và những con kênh nhỏ dẫn nước từ suối về ruộng lúa được đào đắp cẩn thận.
"Mỗi hạt giống là một lời hứa. Mỗi ngôi nhà dựng lên là một niềm tin," Dương Quân nói, giọng anh đầy nhiệt huyết, khi anh cúi xuống cùng một lão nông, cẩn thận gieo từng hạt lúa xuống luống đất mới. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và mùi mồ hôi của sự lao động trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự tái sinh. Ánh mắt anh sáng rỡ, tràn đầy lý tưởng, không còn vẻ hoài nghi hay mệt mỏi của những ngày chiến tranh. Anh đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không phải trong việc tu luyện để thăng cấp, mà trong việc kiến tạo, vun đắp cho một thế giới mới.
Xa xa, trên một bãi đất trống được dọn dẹp sạch sẽ, những đứa trẻ đang nô đùa. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp thôn, như những nốt nhạc vui tươi xua đi sự u ám của quá khứ. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang là trung tâm của đám trẻ. Con bé chạy nhảy khắp nơi, trên tay cầm một bông hoa dại vừa hái được, đôi má ửng hồng vì phấn khích.
"Xem này, anh Dương Quân! Bông hoa này nở rồi!" Tiểu Hoa reo lên, chỉ vào bông hoa nhỏ màu tím trên tay. Đối với con bé, mỗi bông hoa, mỗi ngọn cỏ đều là một điều kỳ diệu, một sự sống đáng trân trọng.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi trên một tảng đá lớn, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật theo tiếng gió. Nàng mỉm cười nhìn đám trẻ, ánh mắt đầy trìu mến. "Nhân loại có thể yếu đuối, nhưng cũng thật kiên cường," nàng lẩm bẩm, giọng nói tự nhiên, không chút giả tạo. Nàng đã sống qua hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm của nhân gian, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào lại khiến nàng cảm động đến vậy. Sự hồi sinh từ tro tàn, không phải bằng pháp thuật cao siêu, mà bằng ý chí của những con người bình thường. Nàng nhớ lại Thôn Lạc Hồng của 10.000 năm trước, và thấy một sự tiếp nối kỳ diệu.
Bên cạnh đám trẻ, một vài tu sĩ còn lại, những người đã lựa chọn đi theo Tạ Trần, cũng đang giúp đỡ trông nom, hướng dẫn chúng chơi những trò chơi dân gian đơn giản. Họ từng là những người siêu phàm thoát tục, nay lại hòa mình vào cuộc sống đời thường, cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị nhất. Sự 'mất người' từng là nỗi ám ảnh, giờ đây đang dần được thay thế bằng những cảm xúc chân thật, những ký ức mới mẻ được tạo ra từ những tiếng cười trẻ thơ, từ sự sẻ chia và đồng lòng.
Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, và chiếc nón lá đã bạc màu, đang kiên nhẫn hướng dẫn những người phàm nhân khác cách làm đất, gieo hạt. Ông cúi người xuống, dùng đôi tay thô ráp của mình sờ vào từng nắm đất, cảm nh��n độ ẩm, độ tơi xốp. "Đất là mẹ, nước là cha. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống," ông nói, giọng trầm đục nhưng đầy kinh nghiệm. "Đừng vội vàng, đừng tham lam. Thuận theo tự nhiên, vun trồng bằng cả trái tim. Rồi đất sẽ không phụ lòng người."
Dương Quân chăm chú lắng nghe, như một học trò. Anh cảm nhận được sự tinh túy của 'Nhân Đạo' không nằm ở những kinh văn cổ xưa hay những phép thuật biến hóa, mà nằm ở chính những lời nói chất phác của Lão Nông, ở sự gắn bó mật thiết với đất đai, với sự sống. Anh thấy những cánh đồng hoang hóa dần biến thành những luống đất tơi xốp, sẵn sàng đón nhận hạt giống. Anh thấy những gương mặt mệt mỏi của phàm nhân, nhưng trong ánh mắt họ đã thấp thoáng niềm hy vọng.
Buổi chiều dần buông xuống, ánh nắng vàng nhạt dần, nhường chỗ cho sắc cam đỏ của hoàng hôn. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà mới dựng lên bắt đầu lan tỏa, mang theo hương vị của bữa cơm chiều ấm cúng. Tiếng cười của trẻ thơ vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã thêm vào đó là tiếng trò chuyện râm ran, tiếng gọi nhau í ới của những người đang thu dọn công cụ sau một ngày lao động.
Tạ Trần, sau khi đi một vòng quanh Thôn Vân Sơn, quan sát từng chi tiết của sự tái thiết, trở về lều trại của liên minh khi trăng non vừa lên khỏi đỉnh núi. Ánh trăng bạc dịu mát rọi sáng con đường đất, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh mịch và thanh bình. Y ngồi xuống bên đống lửa nhỏ, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chờ sẵn. Hơi ấm từ ngọn lửa bập bùng xua đi cái lạnh se se của buổi tối, và ánh lửa nhảy múa phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn giữ nét trầm tư. Nàng nhìn ra xa, nơi Thôn Vân Sơn đang dần chìm vào bóng tối, nhưng những ánh đèn dầu le lói từ những mái nhà tranh lại như những vì sao nhỏ, thắp sáng cả một vùng. Nàng đã chứng kiến những gì diễn ra trong ngày, sự hăng hái của Dương Quân, sự cần mẫn của Bách Lý Hùng, và đặc biệt là tiếng cười của những đứa trẻ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong trái tim vốn đã lạnh lẽo c���a nàng.
"Ta từng nghĩ Thiên Đạo là tất cả," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng nhẹ hơn, không còn sự lạnh lùng thường thấy. "Cái khao khát thành tiên đã ăn sâu vào cốt tủy của ta. Ta từng tin rằng chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể cứu vãn thế giới. Nhưng giờ, ta thấy... con người mới là nền tảng của mọi trật tự. Những điều cơ bản nhất, những hạt giống, những ngôi nhà, những tiếng cười... chúng lại mang một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào."
Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự nghi hoặc, mà là một sự tin tưởng sâu sắc. Nàng đã thấy sự 'mất người' trong chính bản thân mình, trong những tu sĩ đồng môn, nhưng giờ đây, nàng cũng đang dần tìm lại được những cảm xúc, những giá trị mà nàng từng đánh mất. Quả thực, con đường 'Nhân Đạo' này, dù gian nan, nhưng lại mang đến một sự thanh thản, một ý nghĩa đích thực mà con đường tu tiên vĩnh hằng không thể có được.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y dõi theo ánh đèn dầu le lói ở Thôn Vân Sơn. "Thiên Đạo cũ đã sụp đổ. Nhưng không có nghĩa là sự hỗn loạn sẽ vĩnh viễn. Nó chỉ đơn thuần là một kết thúc, và cũng là một khởi đầu. Chúng ta là những người đầu tiên viết nên chương mới, bằng chính đôi tay và trái tim mình. Chúng ta không chỉ tái thiết vật chất, mà còn tái sinh tinh thần. Chúng ta không chỉ xây dựng lại nhà cửa, mà còn xây dựng lại niềm tin vào cuộc sống, vào chính bản thân con người."
Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm một lúc, rồi hỏi, "Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Tạ Trần? Với một thế giới rộng lớn như vậy, với vô vàn những mảnh vỡ, những linh hồn lạc lối, chúng ta nên bắt đầu từ đâu?"
Tạ Trần quay lại nhìn nàng, ánh mắt y kiên định như vì sao trên bầu trời đêm. "Từ những hạt mầm này, Lăng Nguyệt. Từ những hạt lúa được gieo xuống đất, từ những ngôi nhà được dựng lên bằng gỗ và đá. Từ tiếng cười của những đứa trẻ đang ngủ say trong vòng tay mẹ. Từ niềm tin vào nhau, vào khả năng kiến tạo của chính mình. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những cộng đồng nhỏ bé như Thôn Vân Sơn này, để ngọn lửa 'Nhân Đạo' dần lan tỏa, thắp sáng cả nhân gian."
Y đưa tay ra, khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Lăng Nguyệt, truyền cho nàng một hơi ấm từ chính sự kiên định và hy vọng của mình. "Chúng ta không còn tranh giành trường sinh, không còn theo đuổi quyền năng hư ảo. Chúng ta sẽ sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và xây dựng một thế giới mà ở đó, mỗi sinh linh đều có quyền được sống, được yêu thương, và được kiến tạo. Đây sẽ là 'Thiên Đạo' của chúng ta, Thiên Đạo của Nhân Gian."
Ánh trăng non treo lơ lửng trên đỉnh núi, soi sáng hai bóng người ngồi bên đống lửa, giữa không gian tĩnh mịch của đêm. Tạ Trần và Lăng Nguyệt, một phàm nhân và một tiên tử, giờ đây đã cùng chung một con đường, một lý tưởng. Con đường ấy còn dài, còn đầy chông gai và thử thách, nhưng trong trái tim họ, một niềm hy vọng mãnh liệt đã được thắp lên. Một kỷ nguyên mới đang hé mở, một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, mà khao khát làm người. Và từ những hạt mầm nhỏ bé này, từ những tiếng cười trẻ thơ, từ niềm tin vào nhau, một thế giới mới đang dần được định hình, kiên cường và đầy sức sống.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.