Nhân gian bất tu tiên - Chương 691: Hạt Mầm Hy Vọng: Cộng Đồng Nhân Đạo Đầu Tiên
Sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên bắt đầu xuyên qua tán lá cây, chiếu rọi lên những giọt sương đọng trên cỏ, lấp lánh như những viên ngọc. Hồ Ly Nữ quay lại, nhìn Lão Nông và những người dân làng đang hì hụi đào bới. Một nụ cười nhẹ nở trên môi nàng, không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là một sự thanh thản, ẩn chứa một ý chí kiên cường đến lạ. Đây mới chỉ là khởi đầu, một bước đi chập chững trên con đường dài và đầy chông gai, nhưng nó là một bước đi đầy hy vọng. Tạ Trần gật đầu, khắc ghi sâu sắc bài học về sự hòa hợp và đoàn kết, về ý nghĩa của những 'điểm neo nhân quả' nhỏ bé nhưng kiên cường, đã định hình nên lịch sử và sẽ tiếp tục định hình tương lai. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình, không phải là linh khí cuồn cuộn hay pháp lực vô biên, mà là một sự kiên định thâm trầm, một niềm tin sắt đá vào con đường mà anh đang bước.
Thế nhưng, không gian xung quanh Tạ Trần lại một lần nữa thay đổi. Anh không thoát khỏi dòng chảy thời gian, mà bị cuốn sâu hơn vào nó, như một chiếc lá khô trôi dạt trên dòng sông vô tận của quá khứ. Màn sương mờ ảo tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một khung cảnh quen thuộc nhưng tươi sáng hơn, tràn đầy sức sống.
Tạ Trần đứng đó, vẫn là một linh hồn vô hình trong dòng chảy nhân quả, chứng kiến Thôn Lạc Hồng mười vạn năm trước, nhưng giờ đây, thôn làng đã hồi sinh mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì anh từng thấy trong khoảnh khắc hoang tàn và đói kém. Ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ lá, rải những vệt sáng vàng óng lên những mái nhà tranh mới tinh, được lợp bằng rơm rạ khô ráo, đều tăm tắp. Tường nhà được trát bằng đất sét pha rơm, vững chãi và ấm cúng. Những con đường đất nhỏ trong làng được quét dọn sạch sẽ, không còn dấu vết của những cuộc tranh giành hay sự hoang mang tuyệt vọng.
Khắp nơi, những thửa ruộng nhỏ xanh mướt mầm non, hạt lúa đang vươn mình đón nắng. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ quanh làng, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ từ con suối nhỏ mà Hồ Ly Nữ đã tìm thấy, giờ đã được khơi thông, dẫn nước tưới tắm cho những thửa ruộng khô cằn. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng và tiếng người dân lao động hăng say, rộn rã khắp thôn, tạo nên một bản hòa ca của sự sống, của niềm hy vọng đang được vun đắp từng ngày. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ cây tươi mới, mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm sáng sớm, cùng với hương hoa dại thoang thoảng trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ lùng. Nó mang vẻ đẹp thôn dã mộc mạc, trong lành và mát mẻ, toát lên cảm giác ấm cúng và thanh bình mà anh chưa từng thấy kể từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu.
Hồ Ly Nữ, với mái tóc bạc phất phơ trong gió sớm, dáng vẻ mảnh mai nhưng toát lên một khí chất kiên định, đang đứng giữa làng. Nàng không còn vẻ mệt mỏi hay cảnh giác như trước, thay vào đó là một sự điềm tĩnh và bao dung. Đôi mắt tinh anh của nàng dịu dàng quan sát mọi người, thỉnh thoảng đưa ra lời chỉ dẫn nhẹ nhàng cho những người đang làm việc. Nàng chỉ vào một đám cỏ dại ven bờ suối, và ngay lập tức, một vài thanh niên đã đến nhổ bỏ chúng, không chút phàn nàn.
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, đang cùng Thủ Lĩnh Dân Quân kiểm tra lại những công trình phòng thủ đơn giản quanh làng – những hàng rào gỗ chắc chắn, những cọc nhọn được vót sắc. Vẻ mặt của Lão Nông giờ đây không còn sự hoài nghi hay chua chát, mà tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Ông gật gù hài lòng khi Thủ Lĩnh Dân Quân chỉ vào một kẽ hở nhỏ trên hàng rào, báo hiệu cần gia cố thêm. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, mặc trên mình bộ giáp sắt thô sơ nhưng sạch sẽ, ánh mắt sắc bén quét khắp một lượt, kiểm tra mọi ngóc ngách.
Hồ Ly Nữ khẽ bước tới gần Lão Nông, giọng nói của nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để Tạ Trần nghe thấy rõ ràng trong không gian nhân quả này. "Mỗi hạt giống gieo xuống hôm nay là một lời hứa cho ngày mai, một niềm tin vào sự sống." Nàng khẽ nở một nụ cười, như một đóa hoa tuyết nở trong giá lạnh, mong manh nhưng đầy sức sống.
Lão Nông ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn nàng. Ông khẽ thở dài một tiếng, nhưng lần này là tiếng thở dài của sự mãn nguyện. "Nhờ có cô, thôn ta mới có được ngày yên bình này, cô Hồ Ly. Ai mà ngờ được, có ngày yêu tộc lại là người dẫn đường cho phàm nhân chúng tôi vượt qua gian khó." Giọng ông vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng không còn sự ác cảm, thay vào đó là sự biết ơn chân thành.
Tạ Trần quan sát kỹ lưỡng cách mọi người phối hợp. Từ việc đào mương dẫn nước, vun luống cho cây trồng, cho đến việc cùng nhau sửa chữa tường rào, mọi hành động đều toát lên sự tự giác và tinh thần cộng đồng. Không còn cảnh tượng mạnh ai nấy lo, hay tranh giành từng hạt gạo. Anh nhận thấy sự nghi kỵ ban đầu giữa phàm nhân và yêu tộc đã dần tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng và đồng lòng, được xây dựng trên những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực mỗi ngày. Đây không phải là một phép thuật thần thông, mà là một phép màu của nhân quả, của sự hòa hợp. Những hạt mầm của Nhân Đạo đã được gieo, và chúng đang nảy nở mạnh mẽ. Tạ Trần thấu hiểu rằng, chính những hành động tưởng chừng nhỏ bé này, những sự sẻ chia, tin tưởng lẫn nhau giữa những kẻ vốn từng là thù địch, đã tạo nên một 'điểm neo nhân quả' vững chắc, giữ cho Thôn Lạc Hồng không bị nhấn chìm trong làn sóng tuyệt vọng của Thiên Đạo suy yếu. Anh tự hỏi, liệu mình có thể làm được điều tương tự, nhưng ở một quy mô lớn hơn gấp vạn lần, giữa một thế giới đang chìm trong Đại Thế Hỗn Loạn? Gánh nặng trên vai anh dường như càng thêm trĩu nặng, nhưng đồng thời, một tia hy vọng cũng bừng sáng trong tâm trí anh.
Khi mặt trời lên cao, ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, bao trùm khắp Thôn Lạc Hồng. Trong căn nhà gỗ đơn sơ nay đã được sửa sang tươm tất làm trường học, một không gian tuy nhỏ bé nhưng sạch sẽ và ngăn nắp, Tiểu Hòa Thượng đang ngồi giữa, trên một chiếc bồ đoàn bằng rơm. Xung quanh y là những đứa trẻ, cả phàm nhân lẫn vài tiểu yêu tộc với đôi tai vểnh, đôi mắt tò mò đang chăm chú lắng nghe từng lời y nói. Chúng ngồi nghiêm trang trên những tấm chiếu cũ, đôi mắt to tròn, ngây thơ phản chiếu ánh nắng trưa. Không khí trong căn phòng tràn ngập sự thanh tịnh và tập trung.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, ngồi ở hàng đầu, chăm chú lật từng trang sách cũ kỹ. Những trang sách được viết bằng thứ mực tự chế và giấy thô ráp, nhưng đối với những đứa trẻ này, chúng quý giá hơn bất cứ bảo vật nào. Tiểu Hòa Thượng không chỉ dạy chúng cách nhận mặt chữ, cách viết tên mình, mà còn kể những câu chuyện về sự chia sẻ, lòng trắc ẩn, và cách sống hòa hợp với vạn vật. Giọng y trầm ấm, vang vọng trong căn phòng nhỏ, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, gieo vào lòng những tâm hồn non trẻ những hạt giống của lòng thiện lương. Y nhấn mạnh rằng 'Nhân Đạo' không phải là một loại phép thuật hay một con đường tu luyện xa vời, mà là đạo của sự sống, của tình người, không phân biệt chủng tộc, không phân biệt thân phận. "Khi chúng ta giúp đỡ nhau, khi chúng ta biết yêu thương và tha thứ, đó chính là sức mạnh lớn nhất, là nền tảng của một cộng đồng vững bền," y nói, ánh mắt hiền từ quét qua từng gương mặt ngây thơ.
Đột nhiên, một đứa trẻ phàm nhân vô tình làm đổ lọ mực trên bàn. Mực đen loang lổ trên tấm chiếu và vài trang sách. Đứa trẻ hoảng hốt, đôi mắt rơm rớm nước. Nhưng trước khi Tiểu Hòa Thượng kịp lên tiếng, một tiểu yêu tộc, với đôi tai cáo nhỏ xinh xắn đang vểnh lên, đã nhanh chóng rút ra một mảnh vải nhỏ từ trong túi, vội vã giúp bạn lau dọn. Không một lời oán trách, không một ánh mắt giận dữ. Cả hai đứa trẻ đều cúi đầu, một đứa vì cảm thấy có lỗi, một đứa vì sự đồng cảm tự nhiên đã hình thành giữa chúng.
Tiểu Hòa Thượng mỉm cười hiền hậu. "Đạo Nhân không phải là sức mạnh phép thuật hay tu vi cao siêu, mà là đạo lý làm người, làm yêu. Khi chúng ta giúp đỡ nhau, đó chính là sức mạnh lớn nhất, là nền tảng của một cộng đồng vững bền." Y nhìn đứa trẻ vừa giúp đỡ bạn, ánh mắt tán thưởng. "Con đã làm rất tốt. Đó chính là Nhân Đạo."
Tiểu Hoa, với vẻ mặt tò mò đặc trưng của một đứa trẻ, giơ tay lên hỏi. "Sư phụ, nếu có người xấu đến phá thì sao ạ? Chúng con phải làm gì?" Câu hỏi của cô bé đơn giản, nhưng lại chạm đến một trong những vấn đề cốt lõi mà Tạ Trần đang suy tư.
Tiểu Hòa Thượng khẽ xoa đầu Tiểu Hoa. "Chúng ta không thể ngăn cản được tất cả những điều xấu xa trên đời, Tiểu Hoa. Nhưng chúng ta có thể làm cho mình mạnh mẽ hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần. Chúng ta có thể học cách bảo vệ bản thân, bảo vệ những người xung quanh. Và quan trọng hơn cả, chúng ta phải giữ vững lòng tốt của mình, đừng để sự độc ác của kẻ khác làm mờ đi ánh sáng trong tim ta." Y ngừng một chút, ánh mắt xa xăm như nhìn về một tương lai xa xăm nào đó. "Bởi vì, chỉ khi chúng ta giữ được 'người' trong mình, chúng ta mới có thể vượt qua mọi khó khăn."
Tạ Trần, trong không gian nhân quả vô hình, chứng kiến tất cả. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cảnh tượng này. Anh thấy cách những giá trị Nhân Đạo cơ bản được gieo mầm trong tâm hồn non trẻ, thấy sự thay đổi trong cách hành xử của những đứa trẻ, từ sự ích kỷ ban đầu sang tinh thần sẻ chia, từ sự sợ hãi sang sự bao dung. Anh nhận ra rằng giáo dục chính là nền tảng cốt lõi để xây dựng một trật tự mới. Nó không phải là những bài giảng khô khan về kinh điển, mà là những câu chuyện, những hành động cụ thể, gieo vào lòng trẻ thơ những hạt giống của sự tử tế. Cái "mất người" mà Thiên Đạo suy yếu mang lại không chỉ là sự suy kiệt linh khí, mà còn là sự xói mòn nhân tính. Và cách để chống lại nó, không phải là cường hóa tu vi, mà là vun đắp lại chính cái "người" ấy từ những điều nhỏ bé nhất. Anh chợt hiểu, gánh nặng của 'điểm neo nhân quả' không chỉ là đối ��ầu với Ma Chủ hay vá lại Thiên Đạo, mà còn là gieo trồng lại những giá trị đã mất, từ những tâm hồn tinh khiết nhất. Đó là một công cuộc trường kỳ, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và một niềm tin không lay chuyển. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một ý chí kiên định hơn bao giờ hết, rằng con đường này, dù gian nan đến mấy, anh cũng phải bước đi.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng vàng vọt cuối cùng lướt qua những rặng cây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Không khí bắt đầu se lạnh, và những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm từ suối khẽ thổi qua Thôn Lạc Hồng. Tạ Trần quan sát, thấy Hồ Ly Nữ và Lão Nông ngồi bên một bếp lửa nhỏ, được nhóm lên giữa sân, nơi một chiếc ấm đất đang tỏa hơi nước nghi ngút. Họ không bàn về phép thuật hay quyền năng, về những bí ẩn của Thiên Đạo hay sự suy tàn của vạn vật. Thay vào đó, họ nói về những điều bình dị, những chuyện đời thường nhưng lại cốt yếu đến lạ lùng: mùa màng năm sau liệu có bội thu không, làm sao để bảo vệ thôn làng khỏi những thú dữ ngày càng hung hãn do Ma khí còn sót lại, và quan trọng nhất, làm sao để duy trì sự hòa thuận, niềm tin đã khó khăn lắm mới gây dựng được giữa phàm nhân và yêu tộc.
Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Hồ Ly Nữ, làm nổi bật mái tóc bạc và đôi mắt tinh anh của nàng. Nàng khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường, một ngọn lửa nhỏ của ý chí không bao giờ tắt. "Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng đạo làm người thì không thể mất. Mỗi một cộng đồng hòa thuận, biết sẻ chia, là một ngọn đèn thắp sáng trong đêm tối vô vọng này." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự từng trải và cả một nỗi lo lắng sâu kín, nhưng vẫn tràn đầy niềm tin. Nàng biết rõ, sự bình yên của Thôn Lạc Hồng chỉ là tạm thời, là một ốc đảo nhỏ bé giữa biển cả hỗn loạn đang ngày càng dữ dội. Nhưng chính những ốc đảo như vậy mới là nguồn cội của hy vọng, là điểm tựa cho sự sống, là nơi những giá trị tốt đẹp nhất của vạn vật được vun đắp.
Lão Nông, với vẻ mặt khắc khổ nhưng giờ đây đã thêm vài phần thanh thản, nhâm nhi chén trà thảo mộc nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay chai sạn. Ông gật gù, ánh mắt nhìn sâu vào ngọn lửa đang nhảy múa. "Chúng ta không thể vá trời, cô Hồ Ly. Sức người có hạn, huống chi là phàm nhân như chúng tôi. Nhưng chúng ta có thể vá lại lòng người, vá lại những vết nứt trong đời sống, những rạn nứt đã khiến chúng ta nghi kỵ, thù hằn lẫn nhau. Đó là cách duy nhất chúng ta sống sót và hy vọng, không phải chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả những thế hệ sau." Ông nói, giọng trầm đục nhưng đầy sức nặng, như một tảng đá vững chãi giữa dòng nước xiết.
Tạ Trần, trong không gian nhân quả, thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết về ý nghĩa của 'điểm neo nhân quả'. Nó không chỉ là một cá nhân mang sức mạnh phi thường, mà là một triết lý sống, một hành động cụ thể, được duy trì và truyền qua các thế hệ. Anh thấy rõ ràng hơn con đường mình phải đi. Những khó khăn mà Thôn Lạc Hồng phải đối mặt – sự thiếu thốn tài nguyên, nguy cơ từ môi trường hoang dã ngày càng khắc nghiệt, và sự mong manh của niềm tin giữa các chủng tộc – chính là những thách thức mà anh và Liên minh Nhân Đạo đang phải đương đầu, nhưng ở một quy mô lớn hơn gấp bội. Cuộc chiến không chỉ là chống lại Ma Chủ Cửu U, mà còn là cuộc chiến không ngừng nghỉ với sự tuyệt vọng và hỗn loạn, đòi hỏi nỗ lực không ngừng của tất cả mọi người, để vun đắp và giữ gìn cái "nhân" trong "nhân gian".
Lời của Hồ Ly Nữ về "ngọn đèn thắp sáng trong đêm tối vô vọng" vang vọng trong tâm trí Tạ Trần. Anh nhận ra rằng, những cộng đồng nhỏ bé, được xây dựng trên tình người, tình yêu thương, như Thôn Lạc Hồng này, chính là những "điểm neo" quan trọng, những hạt mầm đầu tiên của một trật tự mới. Chúng sẽ dần lan tỏa, kết nối lại với nhau, và định hình lại thế giới trong hiện tại của anh. Bài học về việc hàn gắn sự nghi kỵ giữa phàm nhân và yêu tộc trong quá khứ sẽ là nền tảng vững chắc cho Tạ Trần khi anh phải xây dựng một liên minh rộng lớn hơn, đa dạng hơn giữa các chủng tộc trong hiện tại. Việc Thiên Đạo suy yếu mười vạn năm trước đã tạo ra những thách thức tương tự, dù ở quy mô nhỏ hơn, như Tạ Trần đang đối mặt, gợi ý về một chu kỳ, một vấn đề cốt lõi của thế giới này mà anh cần phải giải quyết triệt để, không chỉ là vá trời mà là thay đổi bản chất của nó.
Bầu trời đêm đã hoàn toàn bao phủ Thôn Lạc Hồng. Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên đỉnh núi, rọi ánh sáng bạc lên những mái nhà tranh, những thửa ruộng, và dòng suối nhỏ. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, hòa cùng sự im lặng tĩnh mịch của không gian nhân quả. Tạ Trần cảm thấy một cảm giác nặng trĩu trên vai, nhưng đồng thời cũng là sự thanh thản và một niềm hy vọng len lỏi trong lòng. Anh đã nhìn thấy những gì cần phải làm, dù con đường phía trước vẫn còn mịt mờ và gian nan đến vô cùng. Những "điểm neo nhân quả" không chỉ là những cá nhân vĩ đại, mà là những triết lý, những hành động được truyền bá và thực hành bởi những con người bình thường, nhưng đầy kiên cường.
Không gian nhân quả bắt đầu biến đổi, những hình ảnh của Thôn Lạc Hồng dần mờ đi, như nh���ng vết mực tan vào nước. Tạ Trần cảm thấy mình đang được kéo trở lại thực tại, nhưng tâm trí anh vẫn còn chìm đắm trong những hình ảnh, những lời nói, và những bài học vừa chiêm nghiệm. Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết, nhận ra gánh nặng mà mình đang mang không phải là của riêng anh, mà là sự tiếp nối của một dòng chảy vĩ đại đã được vun đắp qua hàng vạn năm. Anh đã thấy con đường, dù gian nan, nhưng không hề đơn độc. Anh đã thấy hy vọng, dù mong manh, nhưng không thể bị dập tắt. Đó là hy vọng của nhân gian, của những người vẫn khao khát sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.