Nhân gian bất tu tiên - Chương 690: Hồ Ly Nữ và Khúc Ca Hòa Hợp: Nền Tảng Giữa Loạn Thế Sơ Khai
Gió đêm vẫn rít qua những khe hở của căn lều tạm bợ, nhưng trong lòng Tạ Trần, luồng hơi ấm từ những lời động viên của Lăng Nguyệt, Dương Quân và Vô Danh Tăng vẫn còn vương vấn. Ánh lửa trại bập bùng, soi rõ những khuôn mặt kiên định, những đôi mắt tràn đầy hy vọng. Anh biết, gánh nặng trên vai mình không hề nhẹ đi, nhưng sự cô đơn đã lùi bước, nhường chỗ cho một ý chí bền bỉ hơn. Anh không chỉ gánh vác vận mệnh thế gian, mà còn là niềm tin của những người đã đặt trọn sinh mạng mình vào con đường 'Nhân Đạo' anh đã khai mở.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, khi ý chí đã được củng cố, Tạ Trần khẽ nhắm mắt. Không gian xung quanh anh dường như tan biến, chỉ còn lại một dòng chảy vô tận của nhân quả. Anh không còn ở trong căn lều ấm áp, mà đang trôi nổi giữa một không gian hư vô, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai hòa quyện vào nhau. Với "nhân quả chi nhãn" đã đạt đến mức độ thâm sâu, anh không chỉ nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả đang đan xen ở thời điểm hiện tại, mà còn có thể ngược dòng thời gian, chứng kiến những cột mốc quan trọng, những 'điểm neo nhân quả' khác đã hình thành nên dòng chảy lịch sử. Anh cần tìm hiểu, cần thấu triệt, bởi lẽ con đường 'Nhân Đạo' mà anh đang xây dựng không phải là một ý tưởng hoàn toàn mới, mà là một sự hồi sinh, một sự tái khẳng định những giá trị đã từng tồn tại, đã từng được tranh đấu và bảo vệ.
Một dòng chảy nhân quả xa xưa hiện lên trước mắt anh, một giai đoạn lịch sử ít được ghi chép trong sách sử, thời điểm mà Thiên Đạo vừa mới bắt đầu suy yếu, cách đây mười vạn năm. Khi ấy, sự hỗn loạn không đến từ Ma Chủ Cửu U, mà từ chính sự hoang mang, tuyệt vọng của vạn vật khi nhận ra nguồn s��ng đang cạn kiệt, khi ranh giới giữa tiên và phàm, giữa người và yêu, bắt đầu trở nên mờ nhạt đến đáng sợ.
***
Tạ Trần cảm nhận được một cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp. Trước mắt anh, Thôn Lạc Hồng hiện ra với một vẻ tiêu điều, xơ xác. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm đã mục nát một phần, tường đất nứt nẻ, xiêu vẹo. Con đường đất nhỏ, vốn dĩ là huyết mạch của thôn, giờ đây lởm chởm đá sỏi, cỏ dại mọc um tùm. Ruộng đồng xung quanh, đáng lẽ phải xanh tốt, lại khô cằn, nứt nẻ, chỉ còn trơ trọi gốc rạ úa vàng. Một con suối nhỏ chảy qua làng, nhưng dòng nước đã trở nên đục ngầu, cạn kiệt. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng không mang lại sự ấm áp mà chỉ càng làm tăng thêm vẻ bi tráng, u buồn. Mây đen vần vũ kéo đến từ phía chân trời, như một lời tiên tri về những cơn bão tố sắp sửa ập đến, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Gió thổi mạnh hơn, rít qua những mái nhà trống hoác, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của một thế giới đang dần lụi tàn.
Âm thanh quen thuộc của một buổi chiều tà, tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy, giờ đây đã bị thay thế bởi những tiếng la hét hoảng loạn, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng và tiếng chửi bới thô tục. Một nhóm sơn tặc, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ, đang càn quét Thôn Lạc Hồng. Chúng không chỉ là những kẻ cướp bóc thông thường. Tạ Trần nhận ra, trên người một vài tên có những vệt đen mờ ảo, đôi mắt đỏ ngầu lờ đờ, cho thấy chúng đã bị Ma khí sơ khai xâm nhiễm, trở nên hung tợn và mất lý trí hơn. Chúng không chỉ muốn cướp của, mà còn muốn hủy hoại, muốn gieo rắc nỗi sợ hãi. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những vết thời gian, đang cố gắng chống cự một cách yếu ớt. Chiếc nón lá thường ngày đội trên đầu đã rơi lăn lóc dưới đất, để lộ mái tóc bạc phơ rối bời. Ông cố gắng bảo vệ một bao gạo nhỏ, nhưng sức lực tuổi già không thể chống lại được sự hung bạo của những kẻ bị Ma khí làm cho biến chất.
"Thả ra! Lương thực là mạng sống của chúng ta! Các ngươi không được cướp!" Lão Nông gào lên, giọng khản đặc.
Thủ Lĩnh Sơn Tặc, một gã vạm vỡ, thân hình như gấu, vác một cây búa lớn trên vai, cười khẩy. Hắn có vẻ ngoài hung tợn, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tham lam và tuyệt vọng. "Mạng sống? Ở cái thế giới này, mạng sống chỉ thuộc về kẻ mạnh! Muốn qua đây, để lại tiền! Không có tiền thì để lại mạng!" Hắn giơ búa lên, định đập thẳng xuống bao gạo.
Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát lướt qua như một làn gió. Đó là Hồ Ly Nữ. Nàng có một vẻ đẹp tinh tế, đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng trên mái tóc và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy phía sau. Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, không chút vương bụi trần, dường như không hợp với khung cảnh hoang tàn này. Trong đôi mắt nàng, Tạ Trần nhìn thấy sự quyết tâm, pha lẫn một chút tinh nghịch, nhưng sâu thẳm lại là gánh nặng của một niềm tin vào sự chung sống hòa bình.
Hồ Ly Nữ đứng chắn giữa Thủ Lĩnh Sơn Tặc và Lão Nông. "Các ngươi tranh giành nhau miếng ăn này, rồi sẽ chết đói cả thôi! Kẻ thù của chúng ta không phải là lẫn nhau, mà là sự cạn kiệt của trời đất!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực.
Thủ Lĩnh Sơn Tặc khựng lại, có vẻ ngạc nhiên. Hắn nheo mắt nhìn nàng. "Cút đi con yêu quái! Ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao? Yêu tộc các ngươi cũng chẳng khá hơn! Lương thực là của kẻ mạnh!" Hắn vung búa lên, nhưng lần này không phải nhắm vào Lão Nông mà là Hồ Ly Nữ.
Lão Nông hoảng hốt. "Yêu quái! Ngươi lại muốn lừa gạt chúng ta sao? Ngươi có khác gì lũ sơn tặc kia?" Trong đôi mắt của ông, Tạ Trần thấy rõ sự hoài nghi và nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí phàm nhân, một nỗi sợ hãi đã tồn tại từ hàng ngàn năm, ăn sâu vào máu thịt họ. Đối với họ, yêu quái luôn là kẻ thù, là mối đe dọa, dù cho Thiên Đạo có suy yếu đến đâu.
Hồ Ly Nữ không hề nao núng. Nàng khẽ lắc đầu, đôi tai cáo khẽ cụp xuống một chút, như thể bị tổn thương bởi sự hiểu lầm. Nàng không rút phép, không vung vũ khí. Thay vào đó, một làn sương mù mỏng manh, trong suốt, tỏa ra từ cơ thể nàng, không phải là sương mù che mắt, mà là một thứ sương khói trấn an, len lỏi vào tâm trí những kẻ sơn tặc. Những kẻ sơn tặc đang hung hăng bỗng nhiên cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả, đôi mắt đỏ ngầu dần trở nên lờ đờ hơn, búa trong tay trở nên nặng trĩu. Chúng không tấn công nữa, mà chỉ đứng đó, lảo đảo, như những con rối bị cắt dây.
"Ta không muốn làm hại ai, nhưng ta cũng không thể nhìn các ngươi tự diệt lẫn nhau," Hồ Ly Nữ nói, giọng nàng trầm hơn một chút, đầy sự bất lực. "Sự cạn kiệt của linh khí đã đẩy cả nhân loại và yêu tộc đến bờ vực. Nếu không đoàn kết, tất cả chúng ta đều sẽ biến thành tro bụi, hoặc tệ hơn, trở thành những sinh vật 'mất người' như những kẻ này." Nàng khẽ hất cằm về phía một tên sơn tặc có vết đen rõ rệt trên cổ.
Tạ Trần quan sát, cảm nhận được sự tuyệt vọng và cơn đói khát đã đẩy con người và yêu tộc đến chỗ đối đầu. Sự 'mất người' không chỉ thể hiện ở những kẻ bị Ma khí ăn mòn, mà còn ở chính sự ích kỷ, sự nghi ngờ và hận thù ăn sâu vào tâm trí những người còn tỉnh táo. Đây chính là một "điểm nghẽn nhân quả" lớn, một vòng luẩn quẩn của thù hận và tuyệt vọng đã hình thành từ rất lâu, ngay cả trước khi Ma Chủ Cửu U xuất hiện. Anh nhận ra rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ hay không, thì việc hàn gắn những vết rạn nứt trong nhân tâm mới là thách thức lớn nhất của "Nhân Đạo". Hồ Ly Nữ, với hành động hòa giải của mình, đang gieo một hạt giống nhỏ nhoi của hy vọng, một 'điểm neo nhân quả' đầu tiên trong một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn. Nàng không dùng vũ lực để chiến thắng, mà dùng sự thấu hiểu và lòng nhân ái để trấn an. Đó là một con đường khó khăn, nhưng cũng là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng xoáy của sự diệt vong. Tạ Trần gật đầu trong hư vô, ghi nhớ sâu sắc bài học này.
***
Đêm buông xuống, lạnh lẽo và tĩnh mịch hơn. Ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng giữa tầng không, chỉ đủ soi sáng những bóng đen lờ mờ của làng quê. Cơn gió buổi chiều đã ngừng rít, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng côn trùng kêu rỉ rả từ những bụi cây hoang. Trong một ngôi nhà tạm được dựng lại từ những mảnh gỗ còn sót lại, nay được dùng làm nơi hội họp, một ngọn đèn dầu lay lắt chiếu sáng những khuôn mặt đầy lo âu. Mùi khói bếp đã tàn, thay vào đó là mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi thảo dược từ những bọc thuốc mà Mộ Dung Tuyết (tuy không xuất hiện trực tiếp trong cảnh này, nhưng Tạ Trần cảm nhận được dấu vết của y học qua thời gian) đã để lại trong dòng chảy nhân quả.
Trong căn nhà nhỏ, Hồ Ly Nữ ngồi đối diện với Lão Nông và vài trưởng lão khác của thôn. Bên cạnh nàng là Tiểu Hòa Thượng, đầu trọc, mặc chiếc áo cà sa nhỏ đã sờn cũ, vẻ mặt ngây thơ nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một sự bình tĩnh và trí tuệ vượt xa tuổi tác. Ông khẽ vuốt chuỗi hạt, ánh mắt từ bi lướt qua từng người trong phòng, như muốn xoa dịu những lo lắng đang đè nặng lên tâm trí họ. Tạ Trần, trong không gian tinh thần, cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng, như một sợi dây đàn sắp đứt. Định kiến và sự sợ hãi vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt của những người phàm nhân.
"A Di Đà Phật," Tiểu Hòa Thượng khẽ cất lời, giọng ông trầm ấm và nhẹ nhàng, như một dòng nư��c mát xoa dịu tâm hồn. "Chúng sinh bình đẳng, trong cơn hoạn nạn này, chỉ có tình người mới cứu được người. Lão thí chủ, cùng các vị trưởng lão, việc tranh giành nhau chỉ khiến chúng ta càng thêm suy yếu mà thôi. Ma khí không phân biệt người hay yêu, nghèo hay giàu. Nó chỉ ăn mòn những tâm hồn yếu đuối, những khối óc bị dục vọng che mờ."
Lão Nông vẫn giữ vẻ hoài nghi, ông rụt rè liếc nhìn Hồ Ly Nữ. "Tiểu Hòa Thượng nói có lý... nhưng... yêu tộc các ngươi đã từng ăn thịt người. Làm sao chúng ta tin được? Bao đời nay, chúng ta vẫn truyền tai nhau những câu chuyện kinh hoàng về yêu quái. Mấy kẻ sơn tặc kia tuy đáng giận, nhưng ít ra chúng cũng là con người..."
Hồ Ly Nữ khẽ thở dài, đôi tai cáo cụp hẳn xuống, lộ rõ sự mệt mỏi. "Ta biết, Lão Nông. Những câu chuyện đó là sự thật. Yêu tộc chúng ta cũng có những kẻ tàn bạo, cũng có những kẻ đã 'mất người' vì dục vọng và sức mạnh. Nhưng Thiên Đạo suy yếu, không chỉ ảnh hưởng đến nhân loại. Linh khí cạn kiệt, khiến yêu tộc chúng ta cũng khó mà tu luyện, thậm chí còn dễ bị Ma khí xâm nhập hơn. Nhiều yêu tộc đã chết đói, nhiều kẻ đã hóa thành những quái vật không còn lý trí. Những kẻ sơn tặc kia, các vị nghĩ chúng có thể làm được gì nếu không bị cái đói, cái lạnh và sự tuyệt vọng làm cho biến chất? Thiên Đạo đang ngủ say, nhưng nhân tính thì không thể. Chúng ta phải tự cứu lấy mình, bằng cách tin tưởng lẫn nhau."
Nàng dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Lão Nông, ánh mắt nàng không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự chân thành và kiên định. "Yêu tộc cũng có những người tốt, Lão Nông. Chúng ta cũng có gia đình, cũng có khao khát được sống bình yên. Việc tranh giành những mảnh đất cằn cỗi, những nguồn nước cạn kiệt này chỉ đẩy chúng ta đến chỗ tận diệt mà thôi. Ta đến đây không phải để gây chiến, mà là để tìm một con đường. Ta biết, trong khu rừng Thanh Phong gần đây, có một nguồn nước ngầm bị che lấp, và một vài loại thảo dược có thể giúp cầm cự qua mùa đông. Nếu chúng ta hợp tác, ta dùng sự nhạy bén của yêu tộc để tìm kiếm, các vị dùng sức lực của phàm nhân để khai thác, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"
Lời đề nghị của Hồ Ly Nữ khiến những người phàm nhân trong phòng xôn xao. Họ nhìn nhau, ánh mắt lưỡng lự. Sự hoài nghi vẫn còn đó, nhưng nỗi sợ hãi về cái đói và cái lạnh đang đến lại lớn hơn. Một vài trưởng lão bắt đầu thì thầm bàn tán.
Tạ Trần, trong không gian tinh thần, cảm nhận được sự khó khăn trong việc phá bỏ định kiến sâu sắc đã ăn sâu vào tâm hồn con người qua hàng vạn năm. Đó là một bức tường vô hình, kiên cố hơn bất kỳ pháp trận hay cấm chế nào. Tuy nhiên, anh cũng thấy được sức mạnh của sự chân thành và triết lý mà Hồ Ly Nữ và Tiểu Hòa Thượng đang truyền tải. Những lời nói của họ không chỉ là lời đề nghị, mà là một lời kêu gọi, một tia sáng yếu ớt trong đêm tối của sự tuyệt vọng. "Nhân Đạo" không phải là một triết lý trừu tượng, mà nó phải được thể hiện qua những hành động cụ thể, dù là nhỏ nhất, để xây dựng niềm tin, để gắn kết những mảnh vỡ của một thế giới đang tan rã. Việc Hồ Ly Nữ chấp nhận rủi ro, đối mặt với sự thù địch để đề xuất một giải pháp thực tế, chính là một "điểm neo nhân quả" quan trọng. Nó gieo mầm cho khả năng một 'Liên minh Nhân Đạo' thực sự có thể hình thành trong tương lai, không chỉ giữa con người mà còn với các chủng tộc khác. Tạ Trần hiểu rằng, sự khó khăn trong việc phá bỏ định kiến giữa các chủng tộc 10.000 năm trước này sẽ là một thách thức lớn lao mà anh (ở thời hiện tại) sẽ phải đối mặt khi xây dựng trật tự mới.
Cuối cùng, sau một hồi cân nhắc, Lão Nông khẽ gật đầu, khuôn mặt ông vẫn còn hiện rõ sự lo lắng. "Được rồi... nhưng chỉ một nhóm nhỏ thôi. Và phải có Tiểu Hòa Thượng đi cùng." Giọng ông vẫn đầy vẻ thận trọng, nhưng ít nhiều đã bớt đi sự cứng rắn ban đầu. Đây là một bước tiến nhỏ, nhưng là một bước tiến mang ý nghĩa cực lớn trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, khi sự nghi ngờ và thù hận có thể dễ dàng đẩy vạn vật vào vực thẳm.
***
Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ Rừng Thanh Phong. Cái lạnh buốt thấu xương hòa cùng không khí ẩm ướt, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, mọi vật xung quanh đều bị bao phủ bởi một màu trắng đục mờ ảo. Rừng Thanh Phong, vốn dĩ đã hoang tàn sau nhiều năm Thiên Đạo suy yếu, nay càng trở nên u ám và bí ẩn. Những thân cây cổ thụ khẳng khiu, trơ trụi như những bóng ma, chỉ còn lại vài chiếc lá vàng úa bám víu. Mùi hoang dã của rừng, mùi đất mục, mùi nấm mốc và mùi sương sớm đặc quánh, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa rờn rợn.
Hồ Ly Nữ đi trước, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất của khu rừng. Nàng không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Lão Nông và vài dân làng theo sau, bước chân của họ thận trọng, đầy vẻ lo lắng và cảnh giác. Họ nhìn xung quanh, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, như thể đang chờ đợi một mối nguy hiểm nào đó có thể ập đến bất cứ lúc nào. Tiểu Hòa Thượng đi cuối cùng, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản, tay vẫn khẽ lần chuỗi hạt. Dù không nói nhiều, sự hiện diện của ông dường như mang lại một cảm giác an toàn vô hình cho nhóm người.
"Rừng này tuy cằn cỗi, nhưng vẫn có những sinh mệnh kiên cường. Chúng ta cũng vậy," Hồ Ly Nữ khẽ nói, giọng nàng trầm ấm, như muốn trấn an những người đang đi cùng. "Thiên Đạo không còn che chở, nhưng ý chí sống của vạn vật vẫn chưa hề tắt."
Lão Nông khẽ thở dài, một làn hơi trắng thoát ra từ miệng ông trong cái lạnh. "Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày đi cùng một yêu quái vào rừng... Thời thế đúng là đổi thay." Giọng ông mang một chút chua chát, một chút mỉa mai, nhưng cũng không che giấu được sự chấp nhận bất đắc dĩ. Đối với một người phàm nhân cả đời gắn liền với ruộng đồng, việc hợp tác với yêu tộc là điều không tưởng, là sự đảo lộn mọi quy tắc mà ông đã biết.
Tiểu Hòa Thượng khẽ mỉm cười. "A Di Đà Phật. Mỗi bước chân là một hạt giống. Gieo hạt lành, ắt gặt quả thiện. Sự thay đổi không phải là điều đáng sợ, Lão thí chủ, mà là cơ hội để chúng ta tìm thấy những điều tốt đẹp hơn."
Hồ Ly Nữ không đáp lời, nàng chỉ dừng lại, khẽ cúi xuống, đôi mắt tinh anh quét qua mặt đất. Nàng dùng đầu mũi khẽ đánh hơi không khí, sau đó chỉ vào một vị trí cách đó không xa. "Có một nguồn nước ở đây. Dù rất yếu ớt, nhưng đủ để chúng ta cầm cự."
Lão Nông và những người dân làng vội vã đến gần. Họ không nhìn thấy gì đặc biệt, chỉ là một đám cây bụi rậm rạp. Tuy nhiên, khi Hồ Ly Nữ dùng móng tay sắc nhọn của mình khẽ cào lớp đất ẩm ướt, một dòng nước nhỏ trong vắt bắt đầu rỉ ra, len lỏi qua từng kẽ đất. Đó là một dòng suối ngầm, bị che lấp bởi lá cây khô và đất đá, mà chỉ có sự nhạy bén đặc biệt của yêu tộc mới có thể phát hiện ra. Những người dân làng reo lên một tiếng nhỏ, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt họ, xua tan đi phần nào vẻ lo lắng.
Không chỉ có nguồn nước, Hồ Ly Nữ còn chỉ ra những loại thảo dược quý hiếm mọc khuất trong bóng râm của những tảng đá lớn. Chúng không phải là những loại thuốc tiên có thể cải tử hoàn sinh, nhưng đủ để chữa trị những vết thương nhỏ, làm ấm cơ thể trong cái lạnh thấu xương của mùa đông sắp tới.
Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa l��n lao. Nó không chỉ là việc tìm thấy nguồn sống vật chất, mà còn là sự gieo mầm của niềm tin, của sự hợp tác. Tạ Trần, trong không gian nhân quả, chứng kiến tất cả. Anh thấy những hành động nhỏ bé này là những 'điểm neo nhân quả' đầu tiên, định hình một con đường mới cho nhân gian. Nó chứng minh rằng, ngay cả khi Thiên Đạo suy yếu, khi sự hỗn loạn lên ngôi, thì ý chí của con người và yêu tộc, khi được dẫn dắt bởi lòng nhân ái và sự thấu hiểu, vẫn có thể tạo nên những điều kỳ diệu.
Tạ Trần nhận ra rằng 'điểm neo nhân quả' không chỉ là anh, mà là một khái niệm, một vai trò được lặp lại qua các thời đại. Anh không phải là người đầu tiên gánh vác trách nhiệm này, và có thể cũng không phải là người cuối cùng. Sự tan rã của Thiên Đạo mười vạn năm trước đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, và những con người như Hồ Ly Nữ, Tiểu Hòa Thượng, và cả Lão Nông, với những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của họ, đã bắt đầu 'lấp đầy' khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng sự hợp tác và niềm tin vào bản chất tốt đẹp của vạn vật.
Anh cũng hiểu rằng, việc Thiên Đạo suy yếu dẫn đến 'mất nhân tính' ở cả người và yêu tộc, như những kẻ sơn tặc bị Ma khí xâm nhiễm, chỉ là khởi đầu của một vấn đề lớn hơn nhiều. Đây là mầm mống của sự hỗn loạn sẽ leo thang trong 10.000 năm tới, dẫn đến 'Đại Thế Hỗn Loạn' mà anh đang phải đối mặt ở thời hiện tại. Cuộc chiến không chỉ là chống lại Ma Chủ Cửu U, mà còn là cuộc chiến chống lại sự 'mất người' trong chính lòng mỗi sinh linh.
Màn sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên bắt đầu xuyên qua tán lá cây, chiếu rọi lên những giọt sương đọng trên cỏ, lấp lánh như những viên ngọc. Hồ Ly Nữ quay lại, nhìn Lão Nông và những người dân làng đang hì hụi đào bới. Một nụ cười nhẹ nở trên môi nàng, không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là một sự thanh thản. Đây mới chỉ là khởi đầu, một bước đi chập chững trên con đường dài và đầy chông gai, nhưng nó là một bước đi đầy hy vọng. Tạ Trần gật đầu, khắc ghi sâu sắc bài học về sự hòa hợp và ��oàn kết, về ý nghĩa của những 'điểm neo nhân quả' nhỏ bé nhưng kiên cường, đã định hình nên lịch sử và sẽ tiếp tục định hình tương lai.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.