Nhân gian bất tu tiên - Chương 689: Gánh Nặng Của Nền Móng Mới: Ý Chí Giữa Loạn Thế
Sương mù vẫn bao phủ Phế Tích Cổ Thành, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mới đã được gieo mầm. Đó là hy vọng về một trật tự mới, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự thấu hiểu và đoàn kết của con người. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài và chông gai, nhưng anh tin vào "Nhân Đạo", tin vào ngọn lửa kiên cường trong trái tim mỗi người phàm.
***
Tạ Trần đứng lặng lẽ bên rìa Thôn Lạc Hồng, ánh nắng yếu ớt của buổi sớm xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn cây còn đẫm hơi sương. Không khí se lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng hương hoa dại nở muộn. Từ vị trí của anh, có thể nhìn thấy những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái rơm vừa được dựng lại, xen kẽ với những túp lều tạm bợ. Những con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo dẫn vào sâu trong thôn, nơi tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con khe nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của sự sống. Xa hơn một chút, những mảnh ruộng hoang hóa đang được khai khẩn, từng nhát cuốc, nhát xẻng vang lên đều đặn, dù không mạnh mẽ nhưng đầy kiên trì.
Anh dõi theo những phàm nhân đang cần mẫn làm việc, những đứa trẻ con chạy nhảy nô đùa bên hiên nhà, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Đâu đó, một vài tu sĩ giác ngộ cũng đang âm thầm hỗ trợ, dùng chút pháp lực còn lại để nâng những thân gỗ nặng, hoặc dẫn dắt dòng nước từ suối về tưới tiêu cho những luống rau mới. Tạ Trần cảm nhận được sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt những người lao động, nỗi sợ hãi về Ma khí, về Ma vật vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí. Anh cũng thấu hiểu sự dai dẳng của những tàn dư Ma khí mà họ đang nỗ lực thanh tẩy mỗi ngày, một cuộc chiến thầm l���ng, không tiếng gào thét nhưng lại bào mòn tinh thần hơn bất kỳ trận chiến nào khác.
Gánh nặng của một thế giới đang sụp đổ, một Thiên Đạo đang thoi thóp, dường như đè nặng lên vai anh. Anh không phải là tu sĩ, không sở hữu pháp lực kinh thiên động địa, nhưng lại mang trên mình trọng trách của một "điểm neo nhân quả", một người định hình tương lai. Sự cô đơn bủa vây, cảm giác một mình chống chọi với dòng chảy cuồn cuộn của số mệnh khiến anh chợt thấy lạc lõng giữa biển người.
“Liệu họ có thể thực sự tìm thấy bình yên?” Anh tự vấn, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong tâm tưởng, hòa vào tiếng gió thoảng qua. “Hay đây chỉ là một vòng lặp vô tận của hy vọng và tuyệt vọng? Liệu ‘Nhân Đạo’ mà ta đang nỗ lực gieo mầm, có đủ sức mạnh để chống lại sự mục nát đã ăn sâu vào cốt tủy của vũ trụ này không? Cái giá phải trả cho ‘Nhân Đạo’ là gì, và liệu chúng ta có thể gánh vác nó đến cùng?”
Anh khẽ thở dài, bàn tay vô thức siết chặt. Trong tâm tưởng, Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' dường như hiện hữu, những dòng chữ cổ xưa bỗng trở nên nặng trĩu. Anh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô cao, xua tan màn sương. Ánh sáng yếu ớt ấy không đủ để xua đi bóng tối sâu thẳm trong lòng, nhưng nó là một lời nhắc nhở rằng dù thế nào, ngày vẫn sẽ lại đến, và sự sống vẫn sẽ tiếp diễn. Với một quyết tâm thầm lặng, Tạ Trần bước về phía trung tâm thôn, nơi có một ngọn lửa trại nhỏ đã được thắp lên, ấm áp và mời gọi. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, không phải vì thể chất, mà vì gánh nặng của một tương lai vô định đang chờ đợi. Anh biết, con đường này không có lối lùi, và anh không thể gục ngã.
***
Buổi trưa, không khí ở Phế Tích Cổ Thành lại mang một vẻ u ám khác. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị che lấp. Những bức tường đá đổ nát, những cột trụ khổng lồ bị sụp đổ, giờ đây càng trở nên hoang tàn và bí ẩn hơn. Rêu phong và cây cối dại mọc um tùm trên từng phiến đá, từng kẽ nứt, như thể thiên nhiên đang cố gắng nuốt chửng những tàn tích của một nền văn minh đã qua. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh ghê rợn, hòa lẫn với tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bầu không khí cô độc, đầy rẫy những mối nguy hiểm tiềm tàng. Mùi đất ẩm ướt, mùi rêu phong nồng nặc và mùi đá cũ kỹ, xen lẫn một chút Ma khí nhàn nhạt còn sót lại, len lỏi vào từng hơi thở.
Dương Quân, với vẻ mặt cương nghị nhưng vẫn giữ được khí chất nho nhã, đang cẩn trọng chỉ đạo một đội ngũ hỗn hợp gồm phàm nhân và tu sĩ giác ngộ. Họ không còn vẻ hăng hái như những ngày đầu, thay vào đó là sự cẩn trọng và kiệt sức. Từng bước chân của họ đều chậm rãi, cẩn thận tránh né những vùng Ma khí đậm đặc vẫn còn lẩn khuất trong những ngóc ngách đổ nát. Họ thu gom những vật phẩm còn có thể sử dụng được – những phiến đá còn nguyên vẹn, những mảnh kim loại chưa bị Ma khí ăn mòn quá mức, những loại thảo dược quý hiếm mọc dại trong khe đá. Đồng thời, họ cũng phải liên tục xác định và đánh dấu những khu vực nguy hiểm, nơi Ma vật biến dị có thể ẩn nấp hoặc Ma khí bùng phát đột ngột.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đang cùng Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) hỗ trợ chữa trị cho những người bị thương nhẹ. Tiểu Cửu, dù vẫn giữ vẻ tinh nghịch, nhưng đôi tai cáo trắng muốt của nàng đôi khi khẽ giật giật đầy cảnh giác, ánh mắt đảo quanh không ngừng. Nàng dùng những khả năng đặc biệt của Hồ tộc để dò tìm những nguồn Ma khí ẩn, giúp Mộ Dung Tuyết tập trung vào việc chữa trị những vết thương do Ma khí ăn mòn hoặc những va chạm nhỏ trong quá trình làm việc. Hương thơm dịu nhẹ của thảo dược từ túi thuốc của Mộ Dung Tuyết lan tỏa, đối lập hoàn toàn với mùi ẩm mốc của phế tích.
Tạ Trần đến, không trực tiếp tham gia chiến đấu hay ra lệnh. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, đôi khi dừng lại ở một tảng đá đổ nát, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng hành động. Anh thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên khóe mắt Dương Quân, sự kiên cường đến chai sạn của Thủ Lĩnh Dân Quân, v�� cả sự tận tâm không màng hiểm nguy của Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu. Ánh mắt anh dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang đứng cạnh một trụ đá đổ, vẻ mặt lạnh lùng như băng nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Nàng đang dùng pháp lực thanh tẩy một vùng Ma khí khá lớn, từng luồng bạch quang tỏa ra, xua đi những dải khói đen lởn vởn.
Tạ Trần trao đổi ánh mắt với Dương Quân. Dương Quân hiểu ý, bước lại gần, giọng nói tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn dứt khoát: “Ma khí ở đây dai dẳng hơn chúng ta nghĩ, Tạ huynh. Dù đã thanh tẩy nhiều lần, nhưng nó dường như lại sinh sôi từ sâu trong lòng đất, hoặc từ những tàn dư linh vật bị nhiễm bẩn. Một số loại Ma vật biến dị cũng khó đối phó hơn trước rất nhiều. Chúng không chỉ hung hãn, mà còn có khả năng ẩn nấp và lây nhiễm Ma khí nhanh chóng.”
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, bước đến, giọng nói có phần trầm hơn: “Đúng vậy, công tử. Chúng tôi đã mất thêm vài huynh đệ trong hôm nay. Dù chết cũng không lùi bước là lời thề của chúng tôi, nhưng nếu cứ tiếp tục tổn thất như vậy, e rằng dù có ý chí sắt đá đến mấy, cũng khó mà giữ vững tinh thần. Chúng tôi sẽ không lùi bước, nhưng cần phải cẩn trọng hơn trong việc triển khai lực lượng. Mỗi sinh mạng phàm nhân lúc này đều quý giá.”
Mộ Dung Tuyết tiến lại gần, vẻ mặt buồn bã: “Vết thương do Ma khí ăn mòn tâm trí, không dễ chữa lành. Những người bị nhiễm nhẹ thì có thể dùng thuốc và tịnh tâm, nhưng những ca nặng hơn, Ma khí đã xâm nhập vào ý thức, khiến họ trở nên điên dại, hung hãn, không còn nhận ra người thân. Đối với những trường hợp đó, sự kiên định của ý chí mới là liều thuốc tốt nhất, nhưng đó lại là thứ khó tìm nhất trong cảnh loạn thế này.” Nàng khẽ thở dài, rồi lại tiếp tục: “Hôm nay, ta đã phải chứng kiến một phàm nhân bị Ma khí biến thành Ma vật, tấn công chính người thân của mình. Cảnh tượng đó… thật sự khiến người ta mất đi niềm tin.”
Tạ Trần lắng nghe từng lời, đôi mắt anh không ngừng quan sát. Anh nhìn một phàm nhân đang kiệt sức, mồ hôi nhễ nhại, nhưng vẫn cố gắng kéo một tảng đá lớn. Anh thấy ánh mắt đầy lo lắng của Tiểu Cửu khi nàng nhìn những người bị thương. Anh thấu hiểu sâu sắc sự kiên cường và cả sự mong manh của ‘Nhân Đạo’ mà họ đang nỗ lực xây dựng. Nó không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi mỗi hơi thở, mỗi hành động đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu.
Anh khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định của anh đã truyền đi một thông điệp. Anh khẽ quay sang Lăng Nguyệt, trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý. Trong ánh mắt đó, Lăng Nguyệt đọc được sự thấu hiểu, sự cảm thông, và một ý chí kiên định không gì lay chuyển. Nàng cũng đáp lại bằng ánh mắt ấy, như một lời khẳng định rằng dù khó khăn đến mấy, nàng vẫn sẽ sát cánh cùng anh. Tạ Trần biết, những lời lẽ sắc bén hay phép thuật diệu kỳ không thể xua tan hết những bóng ma trong lòng người. Chỉ có sự kiên trì, sự thấu hiểu và niềm tin vào nhau mới có thể dần dần hàn gắn những vết thương này.
***
Đêm buông xuống, không khí ở Thôn Lạc Hồng trở nên se lạnh hơn. Mây đen che khuất vầng trăng, khiến bóng tối càng thêm dày đặc. Trong một lều trại lớn được dựng tạm ở trung tâm thôn, ánh lửa trại leo lét nhảy múa, xua đi phần nào cái lạnh và bóng đêm. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa cùng hương thảo dược dịu nhẹ từ chỗ Mộ Dung Tuyết đang ngồi, tạo nên một không khí vừa ấm cúng, vừa trầm lắng.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Vô Danh Tăng và Mộ Dung Tuyết cùng quây quần bên ngọn lửa. Sau một ngày làm việc cật lực, những gương mặt đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt thì vẫn ánh lên sự kiên định. Họ đang thảo luận về những khó khăn trong công cuộc tái thiết. Những câu chuyện về Ma vật biến dị, về Ma khí dai dẳng, về sự hoài nghi và phản đối từ một bộ phận tu sĩ cũ, và cả những lo lắng về tương lai của Nhân Gian, đều được đặt lên bàn.
Tạ Trần trầm ngâm một lúc, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một chút ưu tư sâu thẳm: “Đôi khi, ta tự hỏi, liệu gánh nặng này có quá lớn? Liệu ‘Nhân Đạo’ có thực sự đủ sức để chống lại sự mục nát của Thiên Đạo và sự tàn phá của Ma Chủ? Ta là một phàm nhân, không có pháp lực cường đại, không có khả năng hô phong hoán vũ. Ta chỉ có thể dựa vào sự suy luận, vào khả năng nhìn thấu nhân quả, và vào những gì ta tin là đúng. Nhưng khi nhìn thấy những hiểm nguy, những mất mát mà mọi người phải chịu đựng, ta lại không khỏi hoài nghi, liệu con đường này có phải là sự lựa chọn đúng đắn, hay chỉ là một chấp niệm sai lầm của riêng ta?”
Anh nhìn từng người, ánh mắt dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang lặng lẽ ngồi đối diện anh. Ánh sáng từ Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc nàng khẽ ấm lên, phát ra một thứ ánh bạc dịu nhẹ, như phản chiếu tâm trạng của nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại tràn đầy sự dịu dàng và kiên định. Nàng khẽ đưa tay, đặt lên mu bàn tay Tạ Trần, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. Giọng nói của nàng vẫn trong trẻo và lạnh lùng, nhưng lại mang theo một sức mạnh lay động lòng người: “Tạ Trần, ngươi không đơn độc. Chúng ta đã chọn con đường này, tin tưởng vào ngươi và vào chính mình. Ngươi là ngọn hải đăng của chúng ta, là người đã chỉ ra cho chúng ta thấy một con đường khác, một con đường không cần phải thành tiên, không cần phải đánh đổi nhân tính để tìm kiếm sức mạnh. Ngươi không có pháp lực, nhưng ngươi có một trái tim vĩ đại hơn bất kỳ tu sĩ nào ta từng biết. ‘Nhân Đạo’ không phải là chấp niệm của riêng ngươi, mà là niềm hy vọng của tất cả chúng ta. Ngươi không thể gục ngã, bởi vì ngươi gánh vác không chỉ là vận mệnh thế giới, mà còn là niềm tin của những người đã đặt trọn sinh mạng mình vào ngươi.” Khi nàng nói, ánh sáng bạc từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng trở nên rực rỡ hơn, như một lời khẳng định cho những lời nàng vừa nói.
Dương Quân gật đầu đồng tình, vẻ mặt nhiệt huyết hơn bao giờ hết. “Lăng Nguyệt Tiên Tử nói rất đúng, Tạ huynh. Dù con đường gian nan, dù Ma khí có dai dẳng đến mấy, chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Mỗi bước chân chúng ta đi, mỗi tảng đá chúng ta dọn dẹp, mỗi người bị thương được cứu chữa, đều là một minh chứng cho sự sống, cho sự kiên cường của nhân loại. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một tương lai mới, nơi con người có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn, mà không phải lo sợ Thiên Đạo sụp đổ hay Ma Chủ tàn phá. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng ngươi, mà là cuộc chiến của tất cả chúng ta.”
Vô Danh Tăng khẽ vuốt chuỗi hạt, đôi mắt nhắm hờ, nhưng lời nói lại trầm ấm và đầy triết lý, xoa dịu những lo lắng trong lòng Tạ Trần: “A Di Đà Phật. Vô vi không phải là không làm gì, mà là thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo đạo lý của vạn vật. Thiên Đạo đang suy yếu, đó là một lẽ tự nhiên không thể tránh khỏi. Nhưng sự sống, sự kiên cường của nhân loại, cũng là một lẽ tự nhiên không gì có thể dập tắt. ‘Nhân Đạo’, chính là lẽ tự nhiên của vạn vật, là con đường mà chúng sinh tìm về với bản nguyên của mình. Công tử không cần phải gánh vác tất cả. Công tử chỉ cần là chính mình, là ‘điểm neo nhân quả’ để giữ vững niềm tin, để những dòng chảy nhân quả không bị lạc lối. Còn lại, sẽ có chúng sinh cùng công tử gánh vác.”
Mộ Dung Tuyết không nói nhiều, nàng chỉ lặng lẽ chăm sóc vết thương cho một phàm nhân bị Ma khí ăn mòn nhẹ, nhưng ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc những gì Tạ Trần đang trải qua. Nàng tin rằng sự chữa lành không chỉ đến từ thuốc men, mà còn từ sự đồng cảm và niềm tin.
Tạ Trần nhìn từng khuôn mặt, từ ánh mắt kiên định của Lăng Nguyệt, nhiệt huyết của Dương Quân, sự bình thản của Vô Danh Tăng, đến lòng nhân ái của Mộ Dung Tuyết. Anh cảm nhận được một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng, xua đi cảm giác cô đơn bấy lâu. Những lời nói ấy không chỉ là sự động viên, mà còn là lời khẳng định cho con đường anh đã chọn. Anh nắm chặt tay, cảm giác gánh nặng trên vai vẫn còn đó, nhưng sự cô đơn đã dần tan biến, thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Anh biết mình không thể gục ngã, vì anh không chỉ gánh vác bản thân mà còn là niềm hy vọng của những người này, những người đã đặt trọn niềm tin vào ‘Nhân Đạo�� mà anh đã khai sáng.
Ngoài lều, gió vẫn rít qua những khe hở, nhưng trong lều, ngọn lửa trại vẫn bập bùng, ấm áp và sáng tỏ, như ngọn lửa hy vọng trong lòng những con người đang dốc sức xây dựng một kỷ nguyên mới, giữa một thế giới đang dần tan rã. Tạ Trần hiểu rằng, sự kiên định và đoàn kết của Liên minh 'Nhân Đạo' trong lúc này chính là nền móng vững chắc nhất, chuẩn bị cho ngày mà Thiên Đạo sẽ sụp đổ hoàn toàn. Và anh, sẽ là người lấp đầy khoảng trống ấy, không bằng sức mạnh, mà bằng ý chí và triết lý, bằng niềm tin vào con người.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.