Nhân gian bất tu tiên - Chương 688: Chân Lý Giữa Phế Tích: Đối Thoại Với Tàn Dư Huyễn Tưởng
Mây đen đã tan, nhưng bầu trời Phế Tích Cổ Thành vẫn bị màn sương mù dày đặc bao phủ, phủ lên những tàn tích đổ nát một vẻ u ám, lạnh lẽo. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh khó khăn lắm mới xuyên qua được lớp sương, tạo nên những vệt sáng mờ ảo, càng làm nổi bật sự hoang tàn của nơi đây. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo hơi ẩm và mùi rêu phong cổ kính, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và những âm thanh côn trùng ẩn mình đâu đó, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch, cô độc. Cảm giác bí ẩn, nặng nề bao trùm khắp không gian, như thể chính thời gian cũng đang trôi chậm lại trong biển sương mù này.
Trong cảnh tượng tiêu điều ấy, các thành viên của Hội Đồng Lâm Thời đang khẩn trương thu dọn sau trận chiến khốc liệt đêm qua. Dù mới trải qua một đêm đối đầu với Ma vật hung hãn, sự mệt mỏi hằn rõ trên từng gương mặt, nhưng không khí vẫn duy trì một trật tự nhất định. Từng nhóm người được phân công rõ ràng, hoạt động một cách nhịp nhàng và hiệu quả.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y nàng đã nhuốm chút bụi bặm của phế tích, nhưng dung nhan tuyệt mỹ vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, kiên nghị. Nàng cùng Dương Quân đứng giữa một bãi đất trống, nơi Ma khí vẫn còn lảng v���ng như những bóng ma vô hình. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén quét qua từng ngóc ngách, ngón tay ngọc ngà khẽ điểm, từng luồng linh lực tinh khiết như sương mai lập tức khuếch tán, bao trùm lên khu vực, từ từ xua đi thứ khí tức đen tối, nặng nề. Ma khí như gặp phải khắc tinh, rên rỉ vô thanh rồi tan biến vào hư không, trả lại sự thanh tịnh cho không gian.
“Ma khí đã loãng hơn, nhưng tàn dư vẫn còn dai dẳng, tựa như chấp niệm cố hữu của một thế giới đang hấp hối,” Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng đã mang thêm chút suy tư, “Thanh tẩy nó không chỉ là việc dùng pháp lực, mà còn là gột rửa đi những gì còn sót lại của sự mục ruỗng.” Nàng nhìn về phía những phàm nhân đang cần mẫn thu gom từng mảnh vật liệu, cứu chữa những người bị thương, ánh mắt có chút phức tạp. Nàng, một Tiên Tử cao ngạo từng chỉ biết tu luyện và tranh giành cơ duyên, giờ đây lại phải dùng pháp thuật của mình để phục vụ những công việc tầm thường này. Nhưng sâu thẳm, nàng không thấy hối tiếc. Kể từ khi theo Vô Danh Tăng và chứng kiến sự hy sinh của Tạ Trần, trái tim băng giá của nàng đã dần tan chảy, và cái gọi là ‘nhân tính’ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Dương Quân, đứng cạnh nàng, thân hình tuấn tú nay thêm phần phong trần, ánh mắt sáng ngời tràn đầy nhiệt huyết. Chàng dùng kiếm khí tinh thuần của mình, kết hợp với linh lực hỗ trợ Lăng Nguyệt trong việc thanh tẩy. “Chúng ta phải nhanh chóng ổn định khu vực này trước khi có chuyện gì khác xảy ra,” chàng đáp, giọng nói dứt khoát, “Mỗi một chút Ma khí còn sót lại đều là mầm mống tai họa, có thể biến dị bất cứ lúc nào. Công cuộc tái thiết này không cho phép chúng ta chậm trễ, dù chỉ một khắc.” Chàng khẽ cau mày, nhớ lại cảnh tượng Ma vật biến dị đêm qua. Sự cố bất ngờ ấy đã cho chàng thấy rõ sự khắc nghiệt của thế giới sau thảm họa, nơi mỗi bước đi đều tiềm ẩn hiểm nguy.
Ở một góc khác, Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, đang cùng những phàm nhân khác giúp đỡ những người bị thương. Mùi máu khô, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm hòa quyện, tạo nên một không khí nặng nề nhưng tràn đầy sự đồng lòng. Hắn cúi người kiểm tra vết thương cho một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng đôi mắt vẫn kiên định. Những người phàm nhân khác, dù không có tu vi, cũng không hề tỏ ra yếu đuối. Họ gánh vác những tảng đá đổ, thu gom những mảnh kim loại, gỗ còn sót lại, cẩn thận phân loại từng thứ, chuẩn bị cho việc dựng lại những căn lều tạm bợ. Mỗi hành động đều thể hiện sự cần cù, kiên cường, một ý chí sống mãnh liệt.
Tạ Trần, trong trạng thái tinh thần, lơ lửng trên không trung, quan sát toàn bộ khung cảnh. Anh cảm nhận được sự khắc nghiệt của thực tại, cái giá của sự sống còn trong một thế giới đang sụp đổ. Những nỗ lực của Hội Đồng Lâm Thời không chỉ là việc dọn dẹp tàn tích vật chất, mà còn là quá trình xây dựng lại niềm tin, gieo mầm hy vọng vào một tương lai mới. Anh thấy rõ sự mệt mỏi trên gương mặt của Lăng Nguyệt, sự kiên định của Dương Quân, và tinh thần bất khuất của Thủ Lĩnh Dân Quân. Đó là những con người, dù ở vị trí nào, tu vi ra sao, đều đang cùng nhau chống chọi với một thế giới tàn khốc, không phải vì danh vọng hay sức mạnh, mà chỉ đơn thuần là để được "sống". Cái giá của việc bảo vệ nhân gian thật quá đắt, nhưng sự đoàn kết này, ngọn lửa hy vọng này, chính là thứ anh muốn bảo vệ bằng mọi giá. Anh suy ngẫm, liệu triết lý “Nhân Đạo” mà anh đã gieo mầm có đủ mạnh mẽ để chống chọi với vô số khó khăn đang chờ đợi phía trước, khi mà sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ mang đến tai họa vật chất mà còn là sự xói mòn niềm tin, sự lung lay của những giá trị cũ?
***
Khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua lớp sương mù, chiếu rọi xuống Phế Tích Cổ Thành, mang theo chút hy vọng mỏng manh, một âm thanh bất ngờ phá vỡ sự tĩnh mịch. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng quần áo sột soạt, và cả một luồng khí tức ngạo mạn, cố chấp bất ngờ xuất hiện từ sâu trong phế tích, nơi những bức tường đổ nát và các cột trụ sụp đổ tạo thành một mê cung âm u.
Tạ Trần cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, cũ kỹ, mang theo mùi của sự cố chấp và bất mãn. Anh nhận ra đó là những tàn dư của các tông môn cũ, những tu sĩ vẫn còn bám víu vào con đường tu tiên truyền thống, không chấp nhận sự thay đổi của Thiên Đạo.
Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử lập tức ngừng tay, cảnh giác quay đầu nhìn về phía âm thanh. Ngay cả Thủ Lĩnh Dân Quân và những phàm nhân đang làm việc cũng dừng lại, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng. Họ đã quá quen với việc phải đối mặt với những hiểm nguy bất ngờ trong thế giới hậu Thiên Đạo.
Từ trong lớp sương mù dày đặc, một nhóm tu sĩ cũ, ăn mặc có phần rách rưới nhưng vẫn giữ được khí chất cao ngạo của người tu hành, dần hiện ra. Dẫn đầu là Trưởng Lão Thanh Vân, một lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ rối bời, mặc bộ đạo bào cũ kỹ đã bạc màu. Đôi mắt ông ta trũng sâu, ánh lên vẻ bất mãn và khinh miệt rõ rệt khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn cùng những hoạt động của Hội Đồng Lâm Thời. Sau lưng ông ta là Đại Sư Huynh Kiếm Phái, một nam tử trung niên, khí chất sắc bén, tay lăm lăm thanh kiếm cũ kỹ, gương mặt bướng bỉnh và đầy vẻ coi thường.
Họ dừng lại cách Hội Đồng Lâm Thời một khoảng, ánh mắt quét qua từng người, từ Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân cho đến những phàm nhân đang gánh vác vật liệu. Trưởng Lão Thanh Vân hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đục nhưng đầy uy lực vang vọng giữa phế tích, phá tan sự tĩnh lặng: “Các ngươi! Dám làm gì ở đây? Phàm nhân thấp kém lại dám điều khiển vận mệnh của tu sĩ? Đây là nghịch thiên! Các ngươi đang phá hoại trật tự mà Thiên Đạo đã ban!” Ông ta giơ tay chỉ vào một vài mảnh linh thảo còn sót lại sau trận chiến đêm qua đang được phàm nhân thu gom cẩn thận. “Linh vật này phải do chúng ta thu gom để ‘vá trời’, không phải để các ngươi lãng phí vào những việc vô bổ! Thiên tài địa bảo chỉ dành cho người có duyên, kẻ có tu vi, không phải cho những kẻ thấp hèn như các ngươi!”
Đại Sư Huynh Kiếm Phái tiến lên một bước, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên như muốn xuất vỏ. Hắn ta nhìn Dương Quân và Lăng Nguyệt bằng ánh mắt chế giễu: “Đám phàm nhân vô tri, sao dám xen vào chuyện của tu sĩ? Các ngươi chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ! Ngay cả những kẻ tự xưng là tu sĩ như các ngươi, kẻ thì chạy theo mấy lời mê hoặc của hòa thượng, kẻ thì lại đi cứu vớt đám bùn đất này, thật là đã ‘mất người’ rồi! Thiên Đạo suy yếu là bởi lũ sâu mọt như các ngươi!” Hắn ta nhổ một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Nghe những lời đó, các phàm nhân đang làm việc đều dừng lại, ánh mắt căm phẫn nhìn nhóm tu sĩ cố chấp. Thủ Lĩnh Dân Quân nắm chặt thanh kiếm thô sơ trong tay, cơ bắp căng cứng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng cau mày, luồng linh lực quanh thân tự động lưu chuyển, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Không khí trở nên căng thẳng tột độ, như thể một tia lửa nhỏ cũng có thể châm ngòi cho một trận chiến mới.
Tạ Trần, trong trạng thái quan sát, cảm nhận rõ sự cố chấp của Trưởng Lão Thanh Vân và Đại Sư Huynh Kiếm Phái. Họ không chỉ căm ghét phàm nhân, mà còn căm ghét chính sự thay đổi, sợ hãi một trật tự mới mà họ không thể kiểm soát. Trong mắt họ, việc tu sĩ và phàm nhân hợp tác là một sự sỉ nhục, là dấu hiệu của sự suy đồi. Họ vẫn tin rằng chỉ có con đường tu tiên truyền thống, chỉ có sức mạnh cá nhân mới có thể cứu vãn thế giới này, dù Thiên Đạo đã suy yếu đến mức nào. Sự cố chấp này, Tạ Trần nhận ra, không phải là sức mạnh, mà là một gánh nặng, một sợi xích vô hình trói buộc họ vào một quá khứ đã không còn. Anh thấy rõ mâu thuẫn nội tâm của Trưởng Lão Thanh Vân: giữa niềm tin cũ đã lung lay và nỗi sợ hãi về một trật tự mới mà ông không hiểu hoặc không muốn chấp nhận. Đây chính là một thách thức lớn hơn cả Ma vật, bởi vì nó nằm ở trong chính bản tính con người, một chấp niệm sâu sắc, khó có thể lay chuyển.
***
Trong không khí căng như dây đàn, một bóng hình chậm rãi bước ra từ hàng ngũ của Hội Đồng Lâm Thời. Đó là Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra một sự giác ngộ sâu sắc, thanh tịnh. Mùi hương trầm thoang thoảng từ người ông lập tức xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong không gian, như một làn gió mát lành thổi qua giữa sa mạc khô cằn. Ông không dùng uy áp hay pháp lực, chỉ đơn thuần là sự hiện diện của ông đã đủ để thu hút mọi ánh nhìn.
Vô Danh Tăng đối mặt với Trưởng Lão Thanh Vân và Đại Sư Huynh Kiếm Phái, vẻ mặt từ bi nhưng đôi môi mím chặt lại thể hiện một sự kiên định không gì lay chuyển. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng ngay phía sau ông, ánh mắt kiên định ủng hộ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ sự phản kháng nào.
“A Di Đà Phật.” Vô Danh Tăng khẽ niệm Phật hiệu, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, vang vọng giữa phế tích hoang tàn, “Thí chủ, Thiên Đạo đã suy yếu, trật tự cũ không còn vẹn toàn. Việc cố chấp vào con đường cũ chỉ khiến chúng ta càng ‘mất người’, quên đi cội rễ, quên đi bản chất của sự sống.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt như xuyên thấu tâm can của Trưởng Lão Thanh Vân. “Nhân Đạo không phải là phản bội, mà là con đường sinh tồn, là sự trở về với bản nguyên. Nó không đòi hỏi sức mạnh vô biên của tiên nhân, mà là sự kiên cường của phàm nhân, là sự đoàn kết của vạn vật.”
Trưởng Lão Thanh Vân không đợi Vô Danh Tăng nói hết, lập tức cắt lời, gương mặt lão co quắp vì phẫn nộ: “Vô nghĩa! Kẻ phàm phu như ngươi sao hiểu được đại đạo? Ngươi là một hòa thượng không tuân thủ quy tắc, lại đi cổ súy cho cái gọi là ‘Nh��n Đạo’ hoang đường này! Chúng ta tu luyện là vì trường sinh, vì sức mạnh, để bảo vệ thế giới này khỏi sự suy tàn! Các ngươi đang làm suy yếu nhân gian! Các ngươi không hiểu cái giá của việc ‘vá trời’ là gì sao? Nó đòi hỏi sự hy sinh, đòi hỏi sức mạnh tột cùng, không phải những lời lẽ vô dụng của các ngươi!”
“Sức mạnh?” Vô Danh Tăng khẽ thở dài, “Sức mạnh mà quên đi nhân tính, sức mạnh mà chỉ biết tranh đoạt, sức mạnh mà khiến con người trở nên lạnh lùng vô cảm, thì đó có còn là sức mạnh để bảo vệ nhân gian nữa không? Chẳng phải đó là con đường dẫn đến sự ‘mất người’, đến sự diệt vong của chính chúng ta sao?” Ông nhìn Đại Sư Huynh Kiếm Phái đang nắm chặt thanh kiếm, “Kiếm đạo của thí chủ vốn là để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ sinh linh. Nhưng nếu kiếm đạo ấy chỉ biết chém giết, chỉ biết phân biệt cao thấp, thì liệu nó có còn xứng đáng là đạo nữa không?”
“Ngươi!” Đại Sư Huynh Kiếm Phái tức giận bước lên, nhưng một ánh mắt sắc lạnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã khiến hắn chùn bước. Nàng không nói gì, chỉ đứng đó, nhưng khí chất lạnh lẽo cùng sự kiên định của nàng đã đủ để áp chế hắn.
Dương Quân cũng lên tiếng, giọng nói tuy không trầm ấm như Vô Danh Tăng nhưng cũng đầy lý lẽ: “Trưởng Lão, Thiên Đạo đã thay đổi, lẽ nào chúng ta vẫn cố chấp ôm giữ những tư tưởng đã mục ruỗng? Phàm nhân không có tu vi, nhưng họ có sự kiên cường, có trí tuệ, có khả năng sinh tồn. Việc chúng ta hợp tác không phải là suy yếu, mà là tập hợp những mảnh ghép còn sót lại của nhân gian, để cùng nhau xây dựng một tương lai mới. Chẳng phải đó mới là con đường chân chính để ‘vá trời’ sao? Không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng sức mạnh của sự đoàn kết!”
Trưởng Lão Thanh Vân nghe những lời đó, gương mặt trắng bệch, ánh mắt dao động. Ông ta muốn phản bác, muốn gào thét rằng họ đã sai, rằng chỉ có tu tiên mới là con đường duy nhất. Nhưng những lời của Vô Danh Tăng và Dương Quân đã chạm vào một nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng ông: nỗi sợ hãi về một thế giới mà ông không còn hiểu, một con đường mà ông không còn thuộc về.
Tạ Trần, trong trạng thái tinh thần, cảm nhận từng lời của Vô Danh Tăng, từng suy nghĩ dao động trong lòng Trưởng Lão Thanh Vân. Anh thấy rõ sự phản ánh của triết lý “Nhân Đạo” mà anh đã gieo mầm, đang được Vô Danh Tăng dùng sự từ bi và trí tuệ của mình để truyền đạt. Anh nhận ra rằng việc thay đổi tư duy con người là điều khó khăn nhất, khó hơn cả việc chiến đấu với Ma vật. Những chấp niệm, những tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của tu sĩ qua hàng ngàn năm, không thể dễ dàng bị loại bỏ. Đây sẽ là một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc đối đầu không phải bằng binh khí mà bằng tư tưởng, bằng niềm tin. Sự cố chấp của các tu sĩ cũ cho thấy quá trình tái thiết không chỉ là xây dựng lại vật chất mà còn là cuộc chiến trường kỳ về tư tưởng và niềm tin.
Cuộc đối thoại giữa Vô Danh Tăng và Trưởng Lão Thanh Vân kéo dài thêm một lúc, không có tiếng gầm thét hay pháp lực va chạm, chỉ có những lời lẽ được trao đổi một cách căng thẳng nhưng đầy triết lý. Dần dần, sự kiên định và từ bi của Vô Danh Tăng, cùng với lý lẽ sắc bén của Dương Quân, đã khiến Trưởng Lão Thanh Vân và Đại Sư Huynh Kiếm Phái phải im lặng. Họ vẫn giữ vẻ mặt bất mãn, nhưng sự tức giận ban đầu đã giảm đi nhiều, thay vào đó là sự bối rối và hoài nghi. Họ không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng những hạt mầm nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí họ.
Vô Danh Tăng không tiếp tục ép buộc. Ông chỉ khẽ cúi đầu, “A Di Đà Phật. Con đường Nhân Đạo là con đường của tự nguyện, của sự thấu hiểu. Nó không ép buộc bất kỳ ai. Hy vọng một ngày nào đó, thí chủ sẽ nhìn thấy ánh sáng.”
Trưởng Lão Thanh Vân hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói thêm lời nào. Hắn ta quay lưng, cùng Đại Sư Huynh Kiếm Phái và nhóm tu sĩ cũ lặng lẽ rút lui, biến mất vào màn sương mù dày đặc. Họ không tham gia vào công việc thu dọn, cũng không gây cản trở thêm, nhưng sự hiện diện của họ đã để lại một vết hằn trong không khí.
Tạ Trần nhìn theo bóng lưng của nhóm tu sĩ cố chấp. Anh biết rằng đây chỉ là khởi đầu của vô số cuộc đối đầu tương tự. Sự xuất hiện của những nhóm tu sĩ phản đối “Nhân Đạo” gợi ý về những đối thủ tiềm năng trong tương lai, những người sẽ tìm cách khôi phục Thiên Đạo cũ hoặc thiết lập một trật tự mới theo ý họ. Việc Vô Danh Tăng thành công trong việc làm dịu tình hình mà không dùng vũ lực đã nhấn mạnh sức mạnh của triết lý và đối thoại, một bài học quý giá mà Tạ Trần sẽ cần trong tương lai, đặc biệt khi anh đối đầu với Ma Chủ Cửu U.
Sương mù vẫn bao phủ Phế Tích Cổ Thành, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mới đã được gieo mầm. Đó là hy vọng về một trật tự mới, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự thấu hiểu và đoàn kết của con người. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài và chông gai, nhưng anh tin vào "Nhân Đạo", tin vào ngọn lửa kiên cường trong trái tim mỗi người phàm.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.