Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 687: Hành Trình Thanh Tẩy: Hạt Mầm Hy Vọng Nơi Tàn Dư Ma Khí

Hạt giống đã nảy mầm, nhưng để nó ra hoa kết trái, cần cả ý chí kiên cường và thời gian vô tận. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, đầy rẫy những thử thách từ bản chất cố hữu của con người và những tàn dư của Thiên Đạo cũ. Sự thành lập Hội Đồng Lâm Thời và các quy tắc 'Nhân Đạo' sơ khai này là hình mẫu, là tiền đề cho 'Liên minh Nhân Đạo' mà ta sẽ xây dựng trong hiện tại. Vai trò của Vô Danh Tăng như một người lãnh đạo tinh thần và người điều phối đã định hình lịch sử, gieo mầm cho một triết lý vĩ đại. Những nguyên tắc như 'bình đẳng', 'công bằng', 'đoàn kết' được gieo mầm trong chương này sẽ là nền tảng cho trật tự mới sau khi Thiên Đạo cũ sụp đổ hoàn toàn trong tương lai. Nhưng sự miễn cưỡng và khó khăn trong việc thiết lập trật tự mới cũng gợi ý rằng quá trình tái thiết trong thời của ta sẽ không dễ dàng, sẽ cần sự kiên trì lớn lao hơn nữa. Đám đông dần phân tán, nhưng không còn là sự hỗn loạn, mà là những lời bàn tán về những thay đổi mới, về tương lai. Tiếng bước chân nặng nề nhưng đầy quyết tâm, hòa vào tiếng gió se lạnh của buổi hoàng hôn. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, chậm rãi và đầy thách thức, nhưng cũng tràn đầy hy vọng về một nhân gian nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần biết, hành trình còn dài, nhưng nền móng đã được đặt.

***

Sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường đất nhỏ một lớp màn mỏng như lụa, Thôn Lạc Hồng đã thức giấc trong một sự tĩnh lặng đầy mong chờ. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo trên cành cây khô, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây hoang dã và một chút khói bếp lờ lững từ những ngôi nhà đơn sơ tạo nên một bầu không khí yên bình, thuần khiết. Ánh nắng ban mai vàng nhạt, dịu dàng len lỏi qua kẽ lá, đánh thức từng giọt sương đêm, khiến chúng lấp lánh như những viên pha lê nhỏ trước khi tan biến vào hư vô.

Trong ngôi nhà lớn nhất thôn, vốn là nơi tụ họp của cộng đồng, nay được dùng làm trụ sở của Hội Đồng Lâm Thời, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Bên trong, ánh nến lung linh trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, soi rọi những gương mặt trầm tư. Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, ngồi ngay chính giữa, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát lên sự giác ngộ sâu sắc. Trước mặt ông là một bản đồ thô sơ vẽ tay, miêu tả các khu vực xung quanh Thôn Lạc Hồng, nơi một phần đã bị Ma khí ô nhiễm từ thảm họa cổ xưa. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh lên vẻ mệt mỏi, ngồi bên cạnh, bạch y thanh thoát nổi bật giữa màu gỗ trầm. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, cùng Thủ Lĩnh Dân Quân với vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, và vài đại diện khác của phàm nhân và tu sĩ giác ngộ, đều lắng nghe trong im lặng, không khí trang nghiêm đến lạ thường.

Tạ Trần, trong cõi tinh thần, như một linh hồn vô hình, lướt qua từng gương mặt. Anh đọc vị những lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt của Thủ Lãnh Dân Quân, sự kiên định pha lẫn chút hoài nghi trong đôi mắt phượng của Lăng Nguyệt, và cả niềm hy vọng rực cháy trong lòng Dương Quân. Anh cảm nhận được gánh nặng đè lên vai Vô Danh Tăng, một gánh nặng của niềm tin và trách nhiệm với cả một kỷ nguyên mới. Anh thấy rõ những sợi nhân quả đang đan xen phức tạp, mỗi quyết định hôm nay đều sẽ tạo nên những dòng chảy mạnh mẽ trong tương lai. Anh tự hỏi, liệu những hạt giống "Nhân Đạo" đã gieo có đủ sức chống chọi với sự mục nát của thế giới, với những tàn dư của Thiên Đạo cũ đang cố giằng xé? Cái giá của sự tái thiết này sẽ là gì, và liệu con người có thể giữ trọn vẹn nhân tính của mình trong bối cảnh hỗn loạn này hay không? Nỗi lo âu thoáng qua trong tâm trí Tạ Trần, nhưng rồi anh lại kiên định, bởi anh biết, đây chính là con đường duy nhất.

Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh nhìn quét qua từng người, trầm ấm cất lời: “Chư vị, chúng ta đã đặt nền móng cho một trật tự mới. Giờ đây, đã đến lúc chúng ta cùng nhau kiến tạo tương lai đó. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn những tấc đất quanh ta bị Ma khí hủy hoại, không thể để những sinh linh vô tội tiếp tục chịu đựng đau khổ. Hành trình thanh tẩy không chỉ là để đẩy lùi Ma khí, mà còn là để củng cố niềm tin vào con đường của chúng ta. Mỗi sinh linh đều đáng được bảo vệ, mỗi tấc đất đều đáng được hồi sinh.” Giọng ông không quá lớn, nhưng uy lực của những lời nói đó lại vang vọng sâu thẳm, chạm đến trái tim của mỗi người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng giọng nói đã mềm mại hơn một chút so với trước đây, đáp lời: “Sư phụ nói phải. Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết, đặc biệt là các khu vực có Ma khí nồng đậm. Pháp thuật của tu sĩ có thể thanh lọc, nhưng phàm nhân sẽ là người giữ gìn và canh tác. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa chúng ta là điều cốt yếu.” Nàng nhìn sang Thủ Lĩnh Dân Quân, ngầm hỏi ý kiến.

Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu, vẻ mặt cương nghị, giọng nói trầm ấm: “Đúng vậy, Lăng Nguyệt tiên tử. Phàm nhân chúng ta quen thuộc với đất đai, với từng ngọn cỏ, dòng suối. Chúng ta biết nơi nào có thể an toàn, nơi nào cần cẩn trọng. Tôi đã cùng Lão Nông và một vài thợ săn có kinh nghiệm, vạch ra vài tuyến đường khả dĩ, và những điểm có thể dựng trại tạm thời hoặc làm nơi trú ẩn nếu gặp nguy hiểm. Chúng ta không có tu vi cao thâm, nhưng chúng ta có sức lực và sự hiểu biết về nhân gian này.”

Vô Danh Tăng khẽ mỉm cười, rồi trải rộng bản đồ thô sơ hơn, chỉ vào những khu vực được đánh dấu bằng mực đỏ. “Đây là những vùng đất mà Ma khí đã ăn sâu. Chúng ta cần ưu tiên thanh tẩy những nơi này. Dương Quân, ngươi sẽ dẫn đội tiên phong, đi trước thăm dò và đánh giá mức độ ô nhiễm. Lăng Nguyệt, nàng cùng các tu sĩ giác ngộ sẽ theo sau, dùng pháp thuật thanh lọc và trấn áp những Ma vật còn sót lại. Thủ Lĩnh Dân Quân, ngươi sẽ chỉ huy đội phàm nhân, hỗ trợ việc thu thập vật liệu, dựng trại, và đặc biệt là bảo vệ những vùng đất đã được thanh tẩy, chuẩn bị cho việc canh tác trở lại.”

Dương Quân hăng hái đáp lời: “Vâng, sư phụ! Đệ tử nguyện tiên phong, dọn đường cho Nhân Đạo.” Ánh mắt chàng tràn đầy nhiệt huyết.

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào những vệt đỏ trên bản đồ, như đang hình dung ra những thách thức sắp tới. “Chúng ta sẽ cố gắng hết sức.”

Tạ Trần quan sát mọi việc, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh. Những hạt giống anh đã gieo, những triết lý anh đã truyền tải qua Vô Danh Tăng, đang dần định hình thành hành động cụ thể. Con người, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều đang nỗ lực tìm kiếm một con đường chung, một tương lai chung. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu, một bước đi nhỏ bé trên con đường dài vô tận, nhưng nó lại mang ý nghĩa to lớn. Nó là bằng chứng sống cho thấy, ngay cả khi Thiên Đạo suy tàn, khi linh khí cạn kiệt, khi nỗi sợ hãi về sự "mất người" luôn rình rập, thì ý chí và lòng tin vào "Nhân Đạo" vẫn có thể nảy nở, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới.

***

Giữa trưa, ánh nắng gắt gao đổ xuống Bãi Hoang Yêu Linh, khiến không khí trở nên khô khan đến rát bỏng. Gió lớn rít lên từng hồi, cuốn theo những đám bụi đỏ và những chiếc lá cây khô héo, tạo thành những xoáy lốc nhỏ trên mặt đất nứt nẻ. Đây là một vùng đất hoang tàn, không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những bụi cây dại khô héo, đá tảng lởm chởm và những khe nứt sâu hoắm như vết thương của đại địa. Mùi đất khô, mùi hoang dã và một chút yêu khí thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí u ám, đầy nguy hiểm và cảm giác cô độc đến rợn người.

Đội tiên phong, do Dương Quân dẫn đầu, đang cẩn trọng tiến vào vùng đất này. Chàng tu sĩ trẻ với bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú giờ đây toát lên vẻ nghiêm nghị, ánh mắt liên tục quét khắp xung quanh. Phía trước chàng, Hồ Ly Nữ với thân hình nhỏ nhắn, linh hoạt, đôi tai cáo ẩn sau mái tóc đen nhánh, không ngừng khẽ động, thu nhận mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Nàng đi trước vài bước, đôi mắt tinh ranh lóe lên vẻ cảnh giác cao độ. Phía sau họ là một nhóm phàm nhân khỏe mạnh, mang theo những dụng cụ đơn giản như cuốc, xẻng, và vài chiếc xe thô sơ để vận chuyển vật liệu. Mỗi bước chân đều được đặt xuống cẩn trọng, như sợ đánh thức điều gì đó đang ngủ vùi dưới lòng đất.

Ma khí nơi đây tuy vẫn còn mỏng manh, chưa đến mức cuồn cuộn như ở các vùng trung tâm thảm họa, nhưng cũng đủ để gây khó chịu cho những phàm nhân không có tu vi bảo hộ. Một số người bắt đầu ho khan, cảm thấy khó thở, nhưng họ vẫn cắn răng chịu đựng, ánh mắt kiên định. Tu sĩ giác ngộ như Dương Quân có thể dùng linh lực để kháng cự phần nào, nhưng cũng không thể hoàn toàn bỏ qua sự ăn mòn của Ma khí.

Dương Quân dừng lại, giơ tay ra hiệu cho cả đội. Chàng khẽ nhíu mày, nhìn vào một cụm Ma khí đen đặc đang lơ lửng giữa không trung, hình thù vặn vẹo như một con quái vật vô hình. “Mọi người cẩn thận! Ma khí nơi đây tuy loãng nhưng có dấu hiệu của sự biến dị. Hồ Ly Nữ, ngươi có ngửi thấy gì khác lạ không?” Giọng chàng trầm thấp, mang theo sự cảnh giác cao độ.

Hồ Ly Nữ, đôi tai khẽ giật giật, hít một hơi thật sâu. Nàng nhíu mày, lắc đầu. “Có mùi tanh tưởi… không giống yêu thú thông thường. Nó ẩn sâu dưới lòng đất, giống như… một thứ gì đó đang mục nát và biến chất.” Nàng chỉ vào một vệt đất nứt nẻ rộng hơn, từ đó bốc lên một làn khói đen mỏng tang.

Tạ Trần, theo dõi từng cử chỉ của họ, cảm nhận được sự bất an trong lòng Hồ Ly Nữ. Khả năng đặc biệt của cô bé yêu tộc này cho phép cô cảm nhận những rung động tinh tế nhất của sinh mệnh và năng lượng. Anh biết, những Ma vật sinh ra từ sự biến đổi của Thiên Đạo suy yếu sẽ không giống những Ma vật thông thường mà họ từng đối mặt. Chúng sẽ mang theo sự biến dị, sự khó đoán, và một sức mạnh hủy diệt mới mẻ. Đây chính là một trong những thách thức lớn nhất của kỷ nguyên mới, khi quy tắc cũ đã sụp đổ, và cái mới chưa kịp hình thành.

Dương Quân gật đầu, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng. Chàng rút kiếm ra, một luồng kiếm khí màu xanh lam lóe lên, xua tan cụm Ma khí đen đặc kia. Tuy nhiên, Ma khí nhanh chóng tập hợp lại, như một thực thể sống, quấy phá không gian. “Xem ra, chúng ta không thể dùng cách thông thường để thanh tẩy được.” Chàng thở dài, rồi ra hiệu cho đội phàm nhân. “Dựng rào chắn tạm thời, chuẩn bị công cụ đào xới. Chúng ta cần phải tìm hiểu nguồn gốc của sự biến dị này.”

Hồ Ly Nữ nhanh nhẹn nhảy lên một tảng đá cao nhất gần đó, đôi mắt tinh ranh quét khắp bốn phía. Nàng nhìn thấy những vết tích kỳ lạ trên mặt đất, những hình vẽ nguệch ngoạc mà nàng chưa từng thấy, như thể có thứ gì đó đã bò qua đây, để lại dấu vết của sự tha hóa. Bầu không khí tuy khô khan nhưng lại mang theo một cảm giác ngột ngạt, như có một áp lực vô hình đang đè nặng lên mọi thứ. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, và đôi khi, một tiếng động lạ, không rõ từ đâu vọng lại, khiến ai nấy đều phải giật mình. Phàm nhân bắt đầu dựng lên những rào chắn đơn giản bằng đá và gỗ khô, một số khác thì bắt đầu đào xới đất ở những nơi Hồ Ly Nữ chỉ điểm, mong tìm ra được manh mối về nguồn gốc của yêu khí biến dị. Tạ Trần thấy rõ sự sợ hãi trong mắt họ, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và lòng tin vào những người dẫn đường. Đây chính là "nhân tính" mà anh muốn bảo vệ, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng bất diệt giữa vùng hoang tàn.

***

Chiều tà, bầu trời bắt đầu chuyển mình, những đám mây đen nặng nề từ phía chân trời kéo đến, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày. Gió mạnh dần lên, mang theo hơi lạnh se sắt, khiến những phế tích cổ xưa càng thêm phần u ám và rùng rợn. Đội thanh tẩy, dưới sự dẫn dắt của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Thủ Lĩnh Dân Quân, đã tiến sâu vào Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây từng là một đô thị tráng lệ của một nền văn minh đã lụi tàn từ hàng vạn năm trước, giờ chỉ còn lại những bức tường đá đổ nát, các cột trụ sụp đổ, và những con đường bị cây cối cùng rêu phong bao phủ, tạo thành một mê cung hoang tàn và bí ẩn. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, và mùi đá cũ nồng nặc hòa lẫn với một thứ mùi tanh nồng khó chịu của Ma khí.

Ma khí ở đây nồng đậm hơn nhiều so với Bãi Hoang Yêu Linh, nó lơ lửng trong không khí như một màn sương đen, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Phàm nhân bắt đầu cảm thấy khó thở, lồng ngực đau tức, cảm giác ớn lạnh từ Ma khí thấm sâu vào tận xương tủy. Dù đã có sự bảo hộ của các tu sĩ, nhưng sự ăn mòn của Ma khí vẫn là một thử thách lớn cho ý chí của họ.

Tạ Trần quan sát, anh thấy rõ những biểu hiện đau đớn trên gương mặt phàm nhân, sự lo lắng ẩn hiện trong ánh mắt của các tu sĩ. Anh tự hỏi, liệu những con người này có thể giữ vững "nhân tính" của mình khi phải đối mặt với sự tha hóa của Ma khí, với nỗi sợ hãi về việc "mất người" luôn hiện hữu? Anh cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong không khí, như một sợi dây đàn sắp đứt.

Bất ngờ, một tiếng gầm gừ khô khốc vang lên từ đống đổ nát, xé tan sự yên tĩnh u ám. Từ những khe hở của các bức tường đá, một nhóm Ma vật biến dị, hình thù quái dị, lao ra như bầy thú đói. Chúng không còn giữ được hình dạng nguyên bản của các loài thú thông thường, mà đã bị Ma khí biến đổi thành những sinh vật nửa thịt nửa xương, với đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc nhọn. Tiếng gầm gừ khàn đục của chúng vang vọng giữa phế tích, hòa cùng tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

“Cẩn thận! Ma vật biến dị!” Lăng Nguyệt Tiên Tử hét lớn, giọng nàng vẫn lạnh lùng nhưng đã chứa đựng sự căng thẳng tột độ. Nàng lập tức thi triển kiếm pháp, bạch y nàng tung bay trong gió, tạo ra một màn chắn linh lực màu trắng bạc bao bọc lấy đội phàm nhân. Hàng chục kiếm quang sắc bén như những tia chớp bạc, xé toạc màn đêm đang buông xuống, tấn công những Ma vật đang lao tới. Các tu sĩ giác ngộ khác cũng nhanh chóng vào vị trí, pháp khí lấp lánh trong ánh chiều tà, đối đầu với bầy Ma vật.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức ra lệnh: “Rút lui có trật tự! Bảo vệ người yếu thế! Tạo vòng tròn phòng ngự!” Hắn rút thanh kiếm sắt thô sơ của mình ra, đứng chắn trước những phàm nhân đang hoảng loạn, ánh mắt kiên nghị không chút sợ hãi. “Dù chết cũng không lùi bước!” Lời nói của hắn vang lên mạnh mẽ, trấn an tinh thần của những người xung quanh.

Ma vật biến dị quá đông và hung hãn. Một con Ma vật đặc biệt lớn, thân hình đồ sộ như một con bò tót nhưng lại có đôi cánh dơi rách nát, mang theo Ma khí cuồn cuộn, phá vỡ vòng vây của các tu sĩ, nhắm thẳng vào Dương Quân. Chàng thư sinh tuấn tú này đang dũng cảm chiến đấu, nhưng Ma vật này quá mạnh. Nó vung móng vuốt sắc bén, xé toạc không khí, đánh văng Dương Quân văng ra xa, va vào một cột đá đổ nát. Một luồng Ma khí đen đặc từ móng vuốt của nó bắn ra, nhắm thẳng vào chàng.

“Dương Quân! Cẩn thận! Đừng để Ma khí nhiễm vào!” Lăng Nguyệt Tiên Tử hét lớn, nàng muốn tới cứu nhưng đang bị một đám Ma vật khác vây hãm.

Tạ Trần cảm nhận rõ sự nguy hiểm cận kề của Dương Quân. Anh thấy sự lo lắng tột cùng trong mắt Lăng Nguyệt, nỗi sợ hãi về việc một người đồng đội, một người bạn, có thể bị tha hóa bởi Ma khí. Đây chính là cái giá của quyền năng, cái giá của việc chiến đấu để bảo vệ nhân gian.

Ngay lúc đó, một bóng hình nhỏ nhắn, linh hoạt như một cơn gió, lướt qua. Đó là Hồ Ly Nữ. Nàng lợi dụng sự nhanh nhẹn của mình, nhảy vọt lên lưng con Ma vật khổng lồ, đôi móng vuốt sắc nhọn của nàng cào cấu vào da thịt cứng như sắt của nó, đồng thời dùng yêu lực quấy nhiễu, khiến nó mất tập trung. Con Ma vật gầm lên đau đớn, vung tay hất Hồ Ly Nữ xuống, nhưng nhờ vậy, Dương Quân đã có đủ thời gian để gượng dậy, dùng kiếm chặn đứng luồng Ma khí đang lao tới.

Các phàm nhân, dù sợ hãi và không có tu vi, cũng không hề bỏ cuộc. Họ hợp sức đẩy những tảng đá lớn, tạo thành một rào chắn tạm thời, chặn đường tiến của một số Ma vật yếu hơn, đồng thời kéo những đồng đội bị thương ra khỏi vòng nguy hiểm. Tiếng va chạm của pháp khí, tiếng gầm gừ của Ma vật, tiếng bước chân dồn dập, và tiếng thở dốc của con người tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng cũng đầy bi tráng.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Anh thấy rõ sự khắc nghiệt của thế giới này, khi Thiên Đạo suy yếu không chỉ tạo ra Ma khí mà còn biến đổi sinh vật, tạo ra những mối đe dọa phức tạp và bất ngờ. Công cuộc tái thiết sẽ là một quá trình dài và gian khổ, không chỉ đơn thuần là đánh bại Ma Chủ hay thanh lọc Ma khí. Ngay cả những kế hoạch cẩn trọng nhất cũng có thể gặp rủi ro, và Liên minh Nhân Đạo cần phải chuẩn bị cho những điều bất ngờ từ một thế giới đang sụp đổ. Nhưng anh cũng thấy được sự kiên cường, sự đoàn kết của con người. Dù sợ hãi, dù yếu đuối, họ vẫn nắm chặt tay nhau, chiến đấu vì một hy vọng mong manh. Đó chính là ý nghĩa của "Nhân Đạo", là điều anh muốn bảo vệ bằng mọi giá. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến chống lại Ma vật, mà còn là cuộc chiến để giữ gìn nhân tính, giữ gìn ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người.

Mây đen tiếp tục vần vũ, che kín cả bầu trời, như thể chính Thiên Đạo cũng đang gầm thét trước sự hỗn loạn của nhân gian. Tiếng sấm rền vang từ xa, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống, hay chăng là tiếng than khóc của một kỷ nguyên đang tàn?

***

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free