Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 686: Nền Móng Nhân Đạo: Giao Ước Từ Tro Tàn

Những lời của Vô Danh Tăng như một dòng nước mát lạnh, xoa dịu cái nóng bức trong lòng mọi người. Tạ Trần thấy những ánh mắt phẫn nộ dần dịu lại, thay vào đó là sự trầm tư, rồi gật đầu miễn cưỡng. Họ đã trải qua quá nhiều mất mát để tiếp tục chia rẽ. Họ đã quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu lẫn nhau. Họ cần một con đường, một giải pháp.

Thủ Lĩnh Dân Quân, nãy giờ vẫn đứng lắng nghe, gật đầu mạnh mẽ. “Vô Danh Tăng nói chí lý! Chúng ta cần một quy tắc mới, công bằng cho tất cả. Ta tin rằng, chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể xây dựng lại.” Hắn quay sang đám đông, giọng nói cương nghị. “Hãy cử ra những người đại diện, cả phàm nhân và tu sĩ, để cùng nhau bàn bạc. Không ai được quyền hơn ai, mọi quyết định phải vì lợi ích chung của Thôn Lạc Hồng!”

Một vài phàm nhân và tu sĩ bắt đầu gật đầu đồng tình. Tiếng xì xào giờ đây không còn là bất mãn, mà là những lời bàn tán về cách thức thực hiện. Hồ Ly Nữ mỉm cười nhẹ, đôi mắt long lanh nhìn Vô Danh Tăng. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ lời nói của ông, một sự ấm áp mà nàng ít khi cảm nhận được trong thế giới lạnh lẽo của tu chân. Lão Nông cũng khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt khắc khổ của ông. Ông nhìn thấy hy vọng, hy vọng về một trật tự mới, nơi câu nói “một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống” sẽ được trân trọng.

Tạ Trần, trong tâm trí mình, cảm nhận được sự chuyển đổi tinh tế trong dòng chảy nhân quả. Hắn thấy những nút thắt của sự xung đột đang dần được nới lỏng, những sợi nhân quả đang dần kết nối lại theo một trật tự mới, hài hòa hơn. Sự thành công ban đầu trong việc giải quyết xung đột nội bộ bằng triết lý 'Nhân Đạo' này cho thấy đây sẽ là nền tảng vững chắc cho liên minh của hắn trong tương lai, đối mặt với các thách thức lớn hơn khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn. Vai trò của Vô Danh Tăng như một người lãnh đạo tinh thần trong quá khứ đã củng cố niềm tin vào sự hướng dẫn của ông trong hiện tại. Những nguyên tắc công bằng được thiết lập trong chương này, 10.000 năm trước, sẽ trở thành những 'tiền lệ' hoặc 'ký ức' vô hình, định hình cách thế giới tái thiết sau khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn trong hiện tại.

Con đường 'Nhân Đạo' không phải là một con đường dễ dàng, nó đầy rẫy những thử thách từ bản chất cố hữu của con người. Nhưng Tạ Trần biết, những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm, chậm rãi nhưng kiên cường, giữa tro tàn của một kỷ nguyên cũ để kiến tạo nên một khởi nguyên mới. Và hắn, Tạ Trần, sẽ là người chứng kiến, và định hướng, cho sự chuyển mình vĩ đại đó.

***

Bình minh tái thiết, bình minh của một kỷ nguyên mới, dù còn vẩn đục bụi tro của tàn phá, đã bắt đầu hé rạng trên Thôn Lạc Hồng. Giữa trưa, ánh nắng vàng nhạt như rót mật trên những mái nhà gỗ đơn sơ, mái rơm đã ngả màu thời gian, và những bức tường đất thô mộc. Con suối nhỏ uốn lượn qua làng, tiếng nước chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót trên những tán cây xanh tươi mơn mởn vừa hồi sinh. Đâu đó, tiếng gà gáy trưa đánh thức một không gian tĩnh lặng, và tiếng trẻ con nô đùa, dù còn dè dặt, đã bắt đầu vang lên, gieo vào lòng người những hạt mầm hy vọng. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ cây dại thanh khiết, mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm đạm bạc và mùi hoa dại thơm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ lùng. Đây là vẻ đẹp thôn dã, một sự ấm cúng và thanh bình hiếm hoi còn sót lại sau thảm họa.

Tại khoảng đất trống rộng rãi nhất Thôn Lạc Hồng, nơi những ngày trước còn là bãi hoang phế, nay đã được dọn dẹp tương đối sạch sẽ. Vài chiếc bàn gỗ đóng vội vã, thô sơ được kê lên, tạo thành một trung tâm tạm bợ. Hàng trăm người, cả phàm nhân với gương mặt khắc khổ, trang phục giản dị, lẫn những tu sĩ giác ngộ trong đạo bào đã bạc màu, không còn vẻ cao ngạo xưa, đang tập trung. Họ ngồi bệt xuống đất, hoặc đứng chen chúc, ánh mắt vừa lo lắng về tương lai mờ mịt, vừa chứa chan một tia hy vọng mong manh. Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đứng lặng lẽ ở vị trí trung tâm. Đôi mắt ông khép hờ, nhưng từ ông tỏa ra một khí chất bình yên, như một ngọn đèn soi đường giữa đêm tối mịt mờ. Bên cạnh ông là Thủ Lĩnh Dân Quân, dáng người cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, thể hiện sự kiên định của người lãnh đạo phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên T���, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng Dương Quân tuấn tú, khí chất nho nhã, đứng phía sau, ánh mắt tập trung vào Vô Danh Tăng. Không khí trang trọng bao trùm cả khoảng đất, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình, một sự dè dặt, nghi ngại vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh nhìn quét qua từng gương mặt trong đám đông, như thể đang thấu hiểu mọi nỗi niềm chất chứa trong lòng họ. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức khiến mọi người phải lắng nghe. “Thế giới cũ đã sụp đổ. Trật tự cũ đã tan rã. Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy tàn, nhưng con người vẫn còn đây. Chúng ta vẫn còn sống sót.” Ông dừng lại, để lời nói thấm vào lòng người, rồi tiếp tục, “Chúng ta phải tự tay xây dựng lại, không phải vì Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng ta, mà vì chính chúng ta, vì những sinh mệnh đã mất, và vì những sinh linh sẽ được sinh ra. Để nhân gian này không trở thành một cõi hoang tàn, vô vọng.”

Thủ Lĩnh Dân Quân bước lên một bước, giọng nói chắc nịch, đầy quyết tâm, vang vọng khắp khoảng đất. “Vô Danh Tăng nói đúng! Chúng ta không thể sống theo cách cũ nữa. Đã đến lúc phải có một quy củ mới, một trật tự mới. Ai cũng có phần trong việc xây dựng, ai cũng phải chịu trách nhiệm. Không thể mạnh ai nấy sống, tranh giành đoạt lợi như trước đây được nữa. Nếu không, dù có sống sót, chúng ta cũng sẽ sớm tự hủy diệt.” Hắn nhìn sâu vào từng người, ánh mắt kiên định, không cho phép bất kỳ sự chùn bước nào. “Dù chết cũng không lùi bước! Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một khởi nguyên mới!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm túc, thận trọng, bước lên phía trước, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng. “Vô Danh Tăng và Thủ Lĩnh Dân Quân nói có lý. Nhưng quy tắc này… liệu có trói buộc sức mạnh của tu sĩ? Liệu có đảm bảo công bằng thực sự cho tất cả, cả tu sĩ và phàm nhân? Chúng ta đã từng sống trong một thế giới nơi sức mạnh là lẽ phải. Thay đổi một cách triệt để như vậy liệu có quá vội vàng? Liệu có tạo ra một sự bất công mới?” Nàng vẫn còn mang trong mình sự hoài nghi của một người từng ở đỉnh cao của quyền lực, từng chứng kiến sự hỗn loạn khi trật tự cũ sụp đổ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua đám đông, tìm kiếm sự đồng tình hoặc phản đối. Nàng đại diện cho những tu sĩ giác ngộ nhưng vẫn còn vương vấn chấp niệm cũ, cần được thuyết phục bằng lý lẽ chứ không phải bằng cảm tính.

Tạ Trần, trong cõi tinh thần, mỉm cười nhẹ. Hắn hiểu nỗi lo của Lăng Nguyệt. Nàng không sợ mất đi sức mạnh, mà sợ mất đi một trật tự đã quen thuộc, sợ rằng sự thay đổi này sẽ dẫn đến một hỗn loạn khác. Hắn thầm nghĩ, “Sức mạnh không phải là đặc quyền, mà là trách nhiệm. Đó là điều các ngươi phải học lại, phải khắc sâu vào tận xương tủy. Chỉ khi hiểu được điều đó, các ngươi mới thực sự giải thoát khỏi gánh nặng của tu vi, mới thực sự sống một đời trọn vẹn.” Hắn thấy rõ những sợi nhân quả đang xoắn xuýt, giao thoa, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều tạo nên những gợn sóng nhỏ trong dòng chảy vận mệnh.

Một vài tu sĩ trẻ, những người đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, đã mất đi sư môn, gia đình, giờ đây không còn vẻ cao ngạo, họ gật đầu đồng tình với Vô Danh Tăng. Một trưởng lão tu sĩ khác, râu tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt râu, ánh mắt đầy suy tư. Phàm nhân thì đa phần im lặng, nhưng đôi mắt họ dõi theo Vô Danh Tăng và Thủ Lĩnh Dân Quân với một niềm tin vừa mới nhen nhóm.

Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khẽ ho khan một tiếng, thu hút sự chú ý. Ông tháo chiếc nón lá cũ kỹ ra, chắp tay trước ngực, giọng nói chất phác nhưng vang vọng. “Thưa Tăng nhân, thưa Thủ Lĩnh, Tiên tử… Với người phàm chúng tôi, chỉ cần có cái ăn, có chỗ ở an toàn, không còn bị ai coi thường hay tranh giành đoạt lợi, đó là đủ rồi. Chúng tôi không cầu gì cao xa. Chỉ mong một cuộc sống bình thường, an ổn, để hạt gạo gieo xuống có thể nảy mầm, để con cháu chúng tôi không phải chịu cảnh đói rét, loạn lạc như chúng tôi đã từng.” Lời nói của ông chạm đến tận đáy lòng của nhiều phàm nhân, khiến họ đồng loạt gật đầu, ánh mắt đầy khát khao một sự ổn định, một cuộc sống trọn vẹn.

Vô Danh Tăng và Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu lắng nghe, rồi lại nhìn nhau. Họ hiểu rằng, để xây dựng một trật tự mới, không chỉ cần lý tưởng cao siêu, mà còn cần sự đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất của con người. Cuộc họp này không phải là một buổi ra lệnh, mà là một buổi thảo luận, nơi mọi tiếng nói đều được lắng nghe, nơi những nền móng đầu tiên của một "liên minh Nhân Đạo" đang được đặt ra, chậm rãi và cẩn trọng. Những hạt giống của sự công bằng và tôn trọng nhân tính, dù còn mong manh, đã được gieo vào mảnh đất khô cằn của kỷ nguyên suy tàn.

***

Thời gian trôi chậm, ánh nắng ban trưa đã dần nghiêng về tây, nhuộm một màu vàng dịu lên cảnh vật Thôn Lạc Hồng. Không khí vẫn mang vẻ yên bình, tĩnh lặng của thôn dã, tiếng chim hót và suối chảy vẫn là bản nhạc nền quen thuộc, nhưng sự căng thẳng trong không gian hội họp lại tăng lên từng chút một. Cuộc thảo luận kéo dài, trở nên gay gắt hơn khi bàn về các chi tiết cụ thể của quy tắc, đặc biệt là việc phân chia tài nguyên và quyền hạn.

Một tu sĩ với vẻ ngoài trung niên, đạo bào màu xám đã cũ, khuôn mặt có phần gắt gỏng, đứng bật dậy, giọng nói đầy bất mãn. “Tu vi của chúng ta cao hơn, lẽ nào không được ưu tiên trong việc phân chia linh mạch, đất đai? Chúng ta mới là những người có khả năng chống lại yêu ma, bảo vệ cộng đồng này! Nếu không có chúng ta, những phàm nhân yếu ớt này làm sao mà sống sót được?” Hắn vẫn còn giữ tư tưởng ưu việt của người tu sĩ, cho rằng sức mạnh cá nhân đồng nghĩa với quyền được hưởng đặc quyền. Ánh mắt hắn đầy vẻ khinh thường lướt qua những người phàm nhân đang im lặng lắng nghe.

Dương Quân, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, vẻ mặt tuấn tú tràn đầy chính khí, không thể nhẫn nhịn thêm. Hắn bước lên phía trước, đối mặt với vị tu sĩ kia, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. “Đạo huynh đã quên lời Vô Danh Tăng rồi sao? Sức mạnh không phải để áp bức, mà là để phục vụ! Chúng ta đã từng lầm lạc, từng coi thường phàm nhân, từng chấp niệm vào tu vi mà đánh mất nhân tính, để rồi Thiên Đạo suy tàn, nhân gian loạn lạc! Lẽ nào bây giờ, giữa tro tàn này, chúng ta lại muốn lặp lại sai lầm đó? Bảo vệ không có nghĩa là hưởng thụ đặc quyền, mà là gánh vác trách nhiệm. Nếu chúng ta không đặt mình ngang hàng với phàm nhân, không cùng họ gánh vác, thì cái gọi là ‘bảo vệ’ đó, liệu có còn ý nghĩa gì?”

Lời lẽ của Dương Quân như một gáo nước lạnh tạt vào mặt vị tu sĩ kia, khiến hắn cứng họng, không dám đối đáp. Hắn cúi đầu, ánh mắt lảng tránh, nhưng trong lòng vẫn còn sự bất mãn.

Vô Danh Tăng, với vẻ mặt bình thản, gầy guộc nhưng toát lên sự giác ngộ, bước lên, giọng nói trầm ấm, chậm rãi như tiếng chuông chùa buổi sớm, xoa dịu không khí căng thẳng. “Sức mạnh lớn đi kèm trách nhiệm lớn. Ai cũng là một phần của Nhân Đạo, không có ai là cao hơn hay thấp hơn. Tu sĩ có tu vi, có thể chống lại thiên tai, địch họa. Phàm nhân có sức lao động, có thể gieo trồng lương thực, xây dựng nhà cửa. Cả hai đều cần thiết, cả hai đều đáng được tôn trọng. Nếu một trong hai thiếu vắng, nhân gian này sẽ không thể tồn tại. Chúng ta phải học cách cộng sinh, không phải tranh giành.” Ông nhìn sâu vào mắt vị tu sĩ vừa lên tiếng, ánh mắt đầy thấu hiểu nhưng cũng kiên định. “Nếu đạo huynh còn chấp niệm vào s�� ưu việt của tu vi, thì dù có đạt được cảnh giới cao hơn nữa, đạo huynh cũng sẽ mãi mãi là kẻ ‘mất người’, đánh mất bản chất của một con người.”

Hồ Ly Nữ, đang đứng cạnh Dương Quân, khẽ thì thầm, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh. “Mấy lão già này đúng là không chịu thay đổi. Chấp niệm sâu quá! May mà có Tăng nhân đây, chứ không thì lại loạn mất thôi.” Nàng vẫn giữ vẻ cảnh giác, đôi mắt long lanh quan sát mọi biến động, thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần trong cõi tinh thần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.

Tạ Trần, trong tâm trí mình, quan sát từng lời nói, từng ánh mắt. Hắn thấy những sợi nhân quả đang rối bời bởi sự tranh giành, nhưng cũng dần được gỡ rối bởi lời lẽ của Vô Danh Tăng. “Đây không phải là cuộc chiến về sức mạnh, mà là cuộc chiến về lòng tin,” hắn thầm nghĩ. “Liệu họ có đủ dũng khí để thay đổi, để từ bỏ những định kiến đã ăn sâu vào tiềm thức? Liệu một trật tự mới có thể đứng vững trên nền tảng của sự miễn cưỡng và hoài nghi?” Hắn cảm nhận được sự mong manh của khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà vận mệnh của một kỷ nguyên mới đang được định đoạt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi nghe lời giải thích của Vô Danh Tăng, và chứng kiến sự im lặng của vị tu sĩ kia, cũng gật đầu. Nàng đưa ra một đề xuất cụ thể, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng đầy tính xây dựng. “Chúng ta có thể thành lập một ủy ban nhỏ, bao gồm đại diện của cả tu sĩ và phàm nhân. Ủy ban này sẽ chịu trách nhiệm phân chia đất đai, nguồn nước, và các tài nguyên khác một cách minh bạch, dựa trên nhu cầu thực tế và khả năng lao động, chứ không phải dựa vào tu vi hay địa vị. Đồng thời, các tu sĩ có tu vi cao sẽ được phân công nhiệm vụ bảo vệ, tuần tra, và hướng dẫn phàm nhân sử dụng linh khí tàn dư để canh tác, chứ không phải độc chiếm linh mạch.”

Thủ Lĩnh Dân Quân cũng nhanh chóng tiếp lời, bổ sung thêm những chi tiết về phân chia công việc và trách nhiệm. “Phàm nhân sẽ tập trung vào việc khôi phục sản xuất, xây dựng lại làng mạc. Tu sĩ sẽ tập trung vào việc bảo vệ, và sử dụng những kiến thức, kỹ năng của mình để hỗ trợ phàm nhân trong những việc mà chúng tôi không thể làm được. Mọi người đều có công, mọi người đều có trách nhiệm. Không ai được quyền ngồi không mà hưởng thụ, cũng không ai bị bỏ lại phía sau.”

Những đề xuất cụ thể, mang tính thực tiễn này, dần dần xoa dịu những căng thẳng. Sự đồng thuận dần được hình thành, không phải bằng cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu và nhận ra rằng, đây là con đường duy nhất để tất cả cùng tồn tại. Những ánh mắt hoài nghi bắt đầu nhường chỗ cho sự trầm tư, rồi đến những cái gật đầu miễn cưỡng, nhưng chân thành. Mệt mỏi, nhưng hy vọng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thôn Lạc Hồng. Những tia nắng cuối cùng của ngày tàn len lỏi qua kẽ lá, chiếu rọi lên những mái nhà tạm bợ, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa thi vị. Không khí dần trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm, và mùi khói bếp từ những ngôi nhà đã bắt đầu nhóm lửa lan tỏa khắp làng. Tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng gọi bầy, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên.

Tại khoảng đất trống, Hội Đồng Lâm Thời đã được thành lập một cách trang trọng, tuy còn đơn sơ nhưng mang ý nghĩa trọng đại. Vô Danh Tăng, với dáng vẻ gầy gò nhưng uy nghi, được tất cả tín nhiệm trở thành người điều phối chính. Bên cạnh ông là Thủ Lĩnh Dân Quân, gương mặt cương nghị, đại diện cho ý chí kiên cường của phàm nhân, và Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ đẹp lạnh lùng vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng đôi mắt đã ánh lên sự chấp nhận và trách nhiệm, đại diện cho giới tu sĩ giác ngộ. Dương Quân, với vẻ nhiệt huyết và tin tưởng, cùng Hồ Ly Nữ cảnh giác nhưng trung thành, cũng góp mặt trong Hội Đồng, tượng trưng cho những thế hệ tu sĩ trẻ đã sẵn sàng cho một con đường mới.

Vô Danh Tăng chậm rãi bước đến giữa Hội Đồng, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từ những người phàm nhân chất phác đến những tu sĩ từng cao ngạo. Ông giơ tay lên, ra hiệu cho tất cả lắng nghe. Giọng ông trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hoàng hôn, mỗi lời nói như khắc sâu vào tâm trí mỗi người. “Hôm nay, giữa tro tàn của một kỷ nguyên đã qua, chúng ta cùng nhau lập nên Giao ước Nhân Đạo này. Giao ước này không phải là xiềng xích trói buộc tự do, mà là sợi dây liên kết chúng ta, gắn kết mọi người lại với nhau bằng tình nhân ái và sự đồng lòng. Nó là nền móng cho một trật tự mới, nơi nhân tính được đề cao, nơi mọi sinh mệnh đều có giá trị, không phân biệt tu vi hay xuất thân.”

Ông dừng lại, để cho lời nói thấm sâu vào lòng người, rồi tiếp tục tuyên bố những quy tắc cơ bản, đơn giản nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, là cốt lõi của triết lý 'Nhân Đạo'. “Thứ nhất, không ai được phép tùy tiện cướp đoạt sinh mệnh hoặc tài sản của người khác. Mỗi sinh mệnh đều quý giá, mỗi hạt gạo đều là mồ hôi nước mắt. Thứ hai, mọi người đều có quyền được bảo vệ, được sống an toàn, và được làm việc để nuôi sống bản thân cùng gia đình. Thứ ba, mọi tranh chấp, bất đồng sẽ được giải quyết công bằng bởi Hội Đồng này, dựa trên lý lẽ và sự thấu hiểu, chứ không phải bằng vũ lực hay quyền uy. Và cuối cùng, chúng ta sẽ cùng nhau gieo mầm, cùng nhau gặt hái. Tu sĩ sử dụng tu vi để bảo vệ, phàm nhân dùng sức lực để xây dựng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn, cùng nhau kiến tạo tương lai.”

Những lời tuyên bố của Vô Danh Tăng vang vọng, không quá hùng tráng nhưng đầy sức nặng. Một cảm giác nhẹ nhõm, xen lẫn hy vọng, lan tỏa khắp đám đông. Dù vẫn còn đó nỗi lo âu về tương lai vô định, nhưng ít nhất, họ đã có một con đường, một định hướng.

Thủ Lĩnh Dân Quân bước tới, giọng nói cương nghị, tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau thực thi những quy tắc này, không một ai được phép vi phạm. Vì một tương lai tốt đẹp hơn cho con cháu chúng ta, vì một nhân gian không còn loạn lạc!” Hắn giơ nắm đấm lên, thể hiện sự đồng lòng của phàm nhân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, đôi mắt phượng nhìn sâu vào đám đông. “Đây là một khởi đầu… khác biệt. Tôi không dám nói nó sẽ hoàn hảo, nhưng tôi hy vọng, nó sẽ dẫn lối cho chúng ta, đưa chúng ta thoát khỏi bóng tối của Thiên Đạo suy tàn, đến một chân trời mới.” Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng đã chứa đựng một tia hy vọng mong manh.

Dương Quân, với vẻ mặt hân hoan, không giấu nổi sự phấn kh��i. “Vâng, tiên tử! Đây chính là con đường mà chúng ta nên đi từ lâu rồi! Một con đường Nhân Đạo, nơi mỗi người đều là một phần của đại cục, nơi lòng người được giữ trọn vẹn!”

Tạ Trần, trong cõi tinh thần, cảm nhận được sự chuyển động mạnh mẽ trong dòng chảy nhân quả. Những sợi nhân quả vốn lỏng lẻo, rời rạc giờ đây đang dần kết nối lại, tạo thành một mạng lưới vững chắc hơn, một trật tự mới. Hắn thấy rõ những hạt giống 'Nhân Đạo' đã được gieo từ 10.000 năm trước, đang nảy mầm mạnh mẽ giữa tro tàn. “Hạt giống đã nảy mầm,” hắn thầm nghĩ, “nhưng để nó ra hoa kết trái, cần cả ý chí kiên cường và thời gian vô tận. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, đầy rẫy những thử thách từ bản chất cố hữu của con người và những tàn dư của Thiên Đạo cũ. Sự thành lập Hội Đồng Lâm Thời và các quy tắc 'Nhân Đạo' sơ khai này là hình mẫu, là tiền đề cho 'Liên minh Nhân Đạo' mà ta sẽ xây dựng trong hiện tại. Vai trò của Vô Danh Tăng như một người lãnh đạo tinh thần và người điều phối đã định hình lịch sử, gieo mầm cho một triết lý vĩ đại. Những nguyên tắc như 'bình đẳng', 'công bằng', 'đoàn kết' được gieo mầm trong chương này sẽ là nền tảng cho trật tự mới sau khi Thiên Đạo cũ sụp đổ hoàn toàn trong tương lai. Nhưng sự miễn cưỡng và khó khăn trong việc thiết lập trật tự mới cũng gợi ý rằng quá trình tái thiết trong thời của ta sẽ không dễ dàng, sẽ cần sự kiên trì lớn lao hơn nữa.”

Đám đông dần phân tán, nhưng không còn là sự hỗn loạn, mà là những lời bàn tán về những thay đổi mới, về tương lai. Tiếng bước chân nặng nề nhưng đầy quyết tâm, hòa vào tiếng gió se lạnh của buổi hoàng hôn. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, chậm rãi và đầy thách thức, nhưng cũng tràn đầy hy vọng về một nhân gian nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần biết, hành trình còn dài, nhưng nền móng đã được đặt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free