Nhân gian bất tu tiên - Chương 685: Hạt Giống Bất Đồng: Khởi Nguyên Của Trật Tự Mới
“Hắn biết, nhiệm vụ của hắn không chỉ là phá vỡ Thiên Đạo cũ, mà còn là lấp đầy khoảng trống đó bằng một thế giới nơi con người được sống trọn vẹn. Và đó, chính là sự khởi đầu.”
Sự khởi đầu ấy, hóa ra, lại không hề giản đơn như những tia nắng ban mai đầu tiên. Tạ Trần, trong trạng thái tinh thần vô hình, vẫn tiếp tục lơ lửng trên Thôn Lạc Hồng, quan sát từng chuyển động của mảnh đất đang hồi sinh này. Buổi sáng sớm ở Thôn Lạc Hồng mang một vẻ đẹp thôn dã hiếm có, một bức tranh yên bình đến lạ lùng giữa khung cảnh thế giới vừa trải qua đại kiếp. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái rơm vàng úa, tường đất nhuộm màu thời gian, nằm rải rác bên những con đường đất nhỏ mòn. Xa xa, những thửa ruộng mới vỡ đang bắt đầu xanh mướt những mầm non, hứa hẹn một vụ mùa no đủ. Một con suối nhỏ trong vắt uốn lượn qua làng, tiếng nước chảy róc rách như một khúc ca bình dị, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ còn sót lại. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, điểm thêm nét thanh bình cho một buổi bình minh trong lành, mát mẻ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây nồng nàn, mùi khói bếp thoảng nhẹ từ những mái nhà đã vội vã nhóm lửa, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thanh bình, tưởng chừng như tai họa chưa từng ghé qua.
Thế nhưng, dưới vẻ ngoài tĩnh lặng ấy, Tạ Trần lại cảm nhận đư��c những dòng chảy ngầm của sự bất an, những sợi nhân quả đang dần kết xoắn. Hắn thấy những gương mặt phàm nhân, dù còn vương vẻ mệt mỏi và sợ hãi từ trận chiến, vẫn cần mẫn làm việc. Họ cuốc đất, gieo hạt, sửa sang lại những căn nhà xiêu vẹo. Bên cạnh họ là một số tu sĩ giác ngộ, những người đã buông bỏ chấp niệm về Thiên Đạo, nhưng vẫn mang trong mình thói quen dùng linh lực để làm mọi thứ nhanh hơn, hiệu quả hơn. Ban đầu, sự hợp tác diễn ra khá suôn sẻ. Phàm nhân chỉ dẫn tu sĩ về đất đai, cây trồng, nguồn nước. Tu sĩ dùng linh lực nâng đá, đào giếng, dọn dẹp phế tích. Thế nhưng, khi những nhu cầu cơ bản dần được đáp ứng, những vết nứt bắt đầu xuất hiện.
Tạ Trần quan sát một nhóm người đang cố gắng phân chia lại đất đai. Một phàm nhân, thân hình gầy gò, da đen sạm vì nắng gió, nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ cố chấp. Hắn đứng thẳng người, chỉ tay vào một mảnh đất cằn cỗi, nơi trước kia từng là vườn rau của gia đình hắn.
“Đất này là của gia đình ta trước khi bị phá hủy! Bao đời nay chúng ta canh tác ở đây!” hắn gân cổ nói, giọng hơi run nhưng đầy kiên quyết.
Bên cạnh hắn là một tu sĩ, dáng vẻ vẫn còn chút kiêu ngạo dù đã cởi bỏ bộ đạo bào lộng lẫy, thay bằng y phục vải thô. Y khẽ nhíu mày, nét mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.
“Tiểu huynh nói gì vậy? Mảnh đất này có mạch linh khí ngầm, cực kỳ phù hợp để trồng linh thảo. Chúng ta là tu sĩ, cần linh khí để bảo vệ các ngươi. Sao lại phải tranh giành từng tấc đất với phàm nhân thấp kém như ngươi?” Tu sĩ B nói, ngữ điệu tuy cố gắng giữ bình thản nhưng vẫn toát ra sự coi thường cố hữu, một thói quen đã ăn sâu vào cốt tủy từ khi Thiên Đạo còn thịnh. Y vẫn còn mang tư tưởng ưu việt của kẻ tu luyện, dù đã nguyện bỏ tiên đồ.
Lời lẽ của Tu sĩ B như một gáo nước lạnh tạt vào lòng những phàm nhân đang có mặt. Những tiếng xì xào, thì thầm bất mãn bắt đầu nổi lên. Những ánh mắt nghi kỵ, e dè, rồi chuyển sang phẫn nộ, lén lút nhìn về phía các tu sĩ. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự thiếu tin tưởng đang dần ăn mòn tinh thần hợp tác. Hắn nhìn thấy những sợi nhân quả vô hình, từ nhỏ bé ban đầu, đang dần kết nối, tạo thành một mạng lưới phức tạp của sự ngờ vực và chia rẽ.
Lão Nông, với làn da sạm nắng và đôi bàn tay chai sạn, vẫn đội chiếc nón lá quen thuộc, đứng gần đó, thở dài một tiếng nặng nề. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi đã mất đi vẻ hùng vĩ, chỉ còn trơ trọi đá sỏi. “Thiên Đạo không còn... linh khí suy yếu... mọi thứ đều khó khăn,” ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về cái giá của sự sống còn. Ông biết, khi nguồn lực cạn kiệt, bản năng ích kỷ của con người sẽ trỗi dậy, dù là phàm nhân hay tu sĩ.
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, bước tới, cố gắng dàn xếp. “Mọi người bình tĩnh! Hiện tại điều quan trọng nhất là cùng nhau xây dựng lại. Đất đai chúng ta có thể từ từ phân chia, nhưng đừng để tranh chấp làm hỏng đại cục.” Giọng hắn vang dội, đầy uy nghiêm, nhưng Tạ Trần nhận ra sự bất lực trong ánh mắt mệt mỏi của hắn. Hắn có thể lãnh đạo dân quân chiến đấu, nhưng việc giải quyết những mâu thuẫn âm ỉ trong lòng người lại là một vấn đề khác.
Vô Danh Tăng vẫn ngồi yên lặng ở một gốc cây cổ thụ, đôi mắt nhắm hờ, vẻ mặt bình thản như không hề hay biết đến những gì đang diễn ra. Tuy nhiên, Tạ Trần biết rằng ông đang quan sát, lắng nghe, và cảm nhận mọi thứ. Chỉ là ông chưa đến lúc ra tay, hoặc ông muốn để mọi việc diễn biến đến một mức độ nào đó, để mọi người tự nhận ra vấn đề của mình. Tạ Trần thấy, dù đã có những hạt mầm 'Nhân Đạo' được gieo rắc, nhưng nền móng cũ của sự phân biệt và ích kỷ vẫn còn quá sâu đậm. Con người, ngay cả khi đối mặt với thảm họa hủy diệt, vẫn khó lòng thoát khỏi bản tính cố hữu của mình. Hắn trăn trở về bản chất cố hữu của con người, về sự ích kỷ và sợ hãi, và làm thế nào để triết lý 'Nhân Đạo' có thể vượt qua những bản năng nguyên thủy đó, để thực sự kiến tạo một trật tự mới.
Nắng trưa gay gắt đổ xuống Thôn Lạc Hồng, nhuộm vàng cả không gian và làm khô khốc mọi thứ. Không khí trở nên oi ả, ngột ngạt, như báo hiệu một sự bùng nổ không thể tránh khỏi. Tại khu vực giếng nước chung của thôn, nơi duy nhất còn cung cấp nước sạch sau thảm họa, một cuộc tranh chấp dữ dội đã bùng nổ. Dòng nước trong veo, mát lành chảy ra từ giếng trở thành biểu tượng của sự sống, nhưng cũng là nguồn cơn của mọi mâu thuẫn.
Tạ Trần quan sát thấy một nhóm phàm nhân, với những gương mặt khắc khổ, quần áo lấm lem bùn đất, đang mang theo những chiếc gáo, xô chậu trống rỗng. Họ đứng tụm lại, ánh mắt đầy lo âu nhìn về phía những thửa ruộng đang héo úa dưới cái nắng như thiêu như đốt. Cây trồng, nguồn sống duy nhất của họ, đang dần chuyển sang màu vàng úa, báo hiệu một vụ mất mùa thảm khốc.
“Nước! Chúng ta cần thêm nước cho cây trồng! Nếu cây chết, chúng ta sẽ chết đói!” Phàm nhân D, một người đàn ông trung niên với gương mặt nhăn nhó vì lo lắng, tuyệt vọng, gào lên, tiếng nói khản đặc. Hắn đẩy mạnh về phía trước, cố gắng chen vào hàng người đang xếp hàng lấy nước.
Đối diện với họ là một nhóm tu sĩ, tuy đã giác ngộ nhưng vẫn còn giữ chút dáng vẻ cao ngạo. Họ đứng thành một hàng rào chắn, ngăn cản phàm nhân tiếp cận giếng nước. Ánh mắt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng cũng đầy cảnh giác và cố chấp.
“Các ngươi có biết chúng ta đã mất gì để bảo vệ các ngươi không? Bao nhiêu linh lực đã tiêu hao, bao nhiêu đạo hữu đã ngã xuống! Nước này phải ưu tiên cho kẻ mạnh, cho những người còn khả năng bảo vệ, duy trì trật tự!” Tu sĩ C, một nam tu sĩ trẻ tuổi với gương mặt điển trai nhưng giờ đây đầy vẻ giận dữ, quát lớn. Hắn vung tay, một luồng linh lực yếu ớt phát ra, đẩy lùi vài phàm nhân đang cố gắng tiến lên. “Chúng ta cần nước để duy trì tu vi, để bảo vệ làng này khỏi những tàn dư ma vật còn sót lại! Các ngươi không hiểu sao?”
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm. Tiếng cãi vã trở nên gay gắt, tiếng giằng co vang lên. Một vài phàm nhân, không kìm nén được sự tuyệt vọng, lao vào các tu sĩ. Một tu sĩ cố gắng dùng linh lực để 'kiểm soát' giếng nước, tạo ra một màn chắn vô hình, không cho ai lại gần. Hành động đó như đổ thêm dầu vào lửa. Phàm nhân D, với đôi mắt đỏ ngầu, không màng nguy hiểm, dùng thân mình còm cõi che chắn cho giếng nước, như thể đó là sự sống cuối cùng của gia đình hắn. “Cây chết, chúng ta sẽ chết đói! Các ngươi nói bảo vệ, vậy đây là cách bảo vệ sao? Các ngươi muốn chúng ta sống thế nào?”
Thủ Lĩnh Dân Quân, chạy đến, cố gắng can ngăn. “Dừng lại! Mọi người bình tĩnh! Xin hãy bình tĩnh!” Hắn đứng giữa hai phe, cánh tay giang rộng, nhưng lời nói của hắn bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào, hỗn loạn. Vô Danh Tăng vẫn đứng đó, đôi mắt vẫn nhắm hờ, nhưng Tạ Trần cảm nhận được một luồng khí tĩnh lặng, từ bi đang lan tỏa từ ông, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn', thấy rõ vòng luẩn quẩn của nỗi sợ hãi và sự ích kỷ đang đẩy mọi người vào vực thẳm. Hắn nhìn thấy những sợi nhân quả vô hình, từ những lời nói gay gắt, những hành động nóng nảy, đang xoắn lại, tạo thành một nút thắt chết người. Nếu xung đột này không được giải quyết, hậu quả sẽ khôn lường. Sự chia rẽ sẽ lan rộng, phá hủy nền móng mong manh của cộng đồng mới. Hắn cảm nhận được những hậu quả tiềm tàng: một trận chiến nhỏ có thể bùng phát thành một cuộc nội chiến, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của Thôn Lạc Hồng, và cuối cùng, sự thất bại của ý niệm 'Nhân Đạo' ngay từ khi nó mới chớm nở.
Hắn thấy những tu sĩ, dù đã giác ngộ, vẫn mang trong mình sự kiêu ngạo của kẻ mạnh, của những người từng đứng trên đỉnh cao quyền lực. Họ tin rằng sức mạnh của họ là cần thiết để bảo vệ phàm nhân, và vì thế, họ có quyền ưu tiên. Ngược lại, phàm nhân, với nỗi lo toan cho sinh kế hàng ngày, cảm thấy bị đe dọa, bị coi thường, và sự tuyệt vọng đẩy họ đến chỗ bùng nổ. Tạ Trần hiểu rằng đây không chỉ là tranh chấp về tài nguyên, mà còn là tranh chấp về quyền lực, về vị thế trong một trật tự mới chưa định hình. Ai có quyền quyết định? Tu sĩ dựa vào sức mạnh, hay phàm nhân dựa vào số đông, hay một trật tự mới dựa trên trí tuệ và sự công bằng? Đây chính là thử thách đầu tiên, và cũng là quan trọng nhất, đối với triết lý 'Nhân Đạo' mà hắn đang ấp ủ. Hắn không thể can thiệp trực tiếp, nhưng hắn biết, cần phải có một sự thức tỉnh, một sự thay đổi trong nhận thức, để phá vỡ cái vòng luẩn quẩn này.
Giữa lúc không khí căng thẳng đến tột độ, khi tiếng cãi vã, tiếng giằng co vẫn chưa dứt, Vô Danh Tăng đột nhiên mở mắt. Đôi mắt ông vẫn bình thản như mặt hồ thu, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia sáng trí tuệ sâu thẳm. Ông đứng dậy, chậm rãi bước về phía trung tâm Thôn Lạc Hồng, nơi các di vật chiến tranh vẫn còn nằm rải rác, nơi cuộc tranh cãi về giếng nước đang bùng phát. Bước chân ông nhẹ nhàng, nhưng sự hiện diện của ông dường như có một sức mạnh vô hình, khiến mọi âm thanh ồn ào dần lắng xuống.
Hồ Ly Nữ, nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ quan sát, đôi mắt tinh nghịch của nàng giờ đây cũng lộ vẻ lo lắng. Nàng nhìn Vô Danh Tăng, rồi lại liếc nhìn Tạ Trần (trong trạng thái tinh thần), như thể đang tìm kiếm một sự chỉ dẫn. Tạ Trần không nói gì, chỉ tập trung vào Vô Danh Tăng, cảm nhận được một dòng chảy nhân quả mạnh mẽ đang hội tụ về phía ông. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
Vô Danh Tăng đứng giữa đám đông đang im lặng dần, không khí vẫn còn mang nặng sự căng thẳng. Ông không nói ngay, mà để ánh mắt từ từ lướt qua từng gư��ng mặt, từ những tu sĩ còn mang vẻ kiêu ngạo đến những phàm nhân đầy tuyệt vọng. Khuôn mặt gầy guộc của ông, với 6 vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu, toát lên vẻ từ bi và giác ngộ. Mùi hương trầm dịu nhẹ từ ông lan tỏa, như cố gắng xoa dịu những tâm hồn đang phẫn nộ.
Cuối cùng, ông cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như gõ vào trái tim mọi người. “Nước là sự sống, không của riêng ai. Đất là nguồn nuôi dưỡng, không chỉ cho một nhóm người. Chúng ta đã mất quá nhiều. Nếu bây giờ còn chia rẽ, chúng ta sẽ mất tất cả.”
Lời nói của ông không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là lời trách mắng, mà là một sự thật hiển nhiên, một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng. Những ánh mắt hoài nghi bắt đầu dịu xuống, thay vào đó là sự suy tư. Một vài phàm nhân cúi đầu, một vài tu sĩ khẽ nhíu mày.
Ông tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào Tu sĩ C, nhưng lời lẽ lại hướng đến tất cả. “Đạo hữu nói cần linh lực để bảo vệ. Vậy thử hỏi, bảo vệ ai? Nếu phàm nhân chết đói, cây trồng héo úa, thì đạo hữu bảo vệ cái gì? Một mảnh đất trống không? Một linh mạch vô dụng?”
Tu sĩ C giật mình, sắc mặt tái đi, không dám đối đáp.
Vô Danh Tăng quay sang Phàm nhân D, đôi mắt đầy thấu hiểu. “Vị huynh đài này nói cây chết, chúng ta sẽ chết đói. Nhưng nếu vì miếng ăn trước mắt mà tranh giành, làm tan nát cộng đồng, thì dù có sống sót qua nạn đói này, chúng ta cũng sẽ không còn gì để gọi là ‘nhân gian’ nữa.”
Ông dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người, rồi mới kết luận bằng một triết lý sâu sắc, mang đậm tinh thần 'Nhân Đạo'. “Sức mạnh không nằm ở việc chiếm đoạt, mà ở việc bảo vệ lẫn nhau. Nhân Đạo không phải là từ bỏ tu vi, mà là giữ lấy nhân tính khi tu hành. Thiên Đạo đã suy tàn, linh khí đã cạn kiệt, nhưng lòng người thì không được phép cạn kiệt. Hãy cùng nhau gieo mầm, cùng nhau gặt hái. Dù là tu sĩ hay phàm nhân, chúng ta đều là con người, đều cần nước để sống, cần đất để tồn tại. Hãy cùng nhau đặt ra quy tắc, một quy tắc công bằng, để nước không chỉ chảy vào giếng của tu sĩ, mà còn chảy vào ruộng đồng của phàm nhân. Để đất không chỉ nuôi linh thảo, mà còn nuôi dưỡng những hạt gạo nuôi sống chúng ta.”
Những lời của Vô Danh Tăng như một dòng nước mát lạnh, xoa dịu cái nóng bức trong lòng mọi người. Tạ Trần thấy những ánh mắt phẫn nộ dần dịu lại, thay vào đó là sự trầm tư, rồi gật đầu miễn cưỡng. Họ đã trải qua quá nhiều mất mát để tiếp tục chia rẽ. Họ đã quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu lẫn nhau. Họ cần một con đường, một giải pháp.
Thủ Lĩnh Dân Quân, nãy giờ vẫn đứng lắng nghe, gật đầu mạnh mẽ. “Vô Danh Tăng nói chí lý! Chúng ta cần một quy tắc mới, công bằng cho tất cả. Ta tin rằng, chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể xây dựng lại.” Hắn quay sang đám đông, giọng nói cương nghị. “Hãy cử ra những người đại diện, cả phàm nhân và tu sĩ, để cùng nhau bàn bạc. Không ai được quyền hơn ai, mọi quyết định phải vì lợi ích chung của Thôn Lạc Hồng!”
Một vài phàm nhân và tu sĩ bắt đầu gật đầu đồng tình. Tiếng xì xào giờ đây không còn là bất mãn, mà là những lời bàn tán về cách thức thực hiện. Hồ Ly Nữ mỉm cười nhẹ, đôi m��t long lanh nhìn Vô Danh Tăng. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ lời nói của ông, một sự ấm áp mà nàng ít khi cảm nhận được trong thế giới lạnh lẽo của tu chân. Lão Nông cũng khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt khắc khổ của ông. Ông nhìn thấy hy vọng, hy vọng về một trật tự mới, nơi câu nói “một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống” sẽ được trân trọng.
Tạ Trần, trong tâm trí mình, cảm nhận được sự chuyển đổi tinh tế trong dòng chảy nhân quả. Hắn thấy những nút thắt của sự xung đột đang dần được nới lỏng, những sợi nhân quả đang dần kết nối lại theo một trật tự mới, hài hòa hơn. Sự thành công ban đầu trong việc giải quyết xung đột nội bộ bằng triết lý 'Nhân Đạo' này cho thấy đây sẽ là nền tảng vững chắc cho liên minh của hắn trong tương lai, đối mặt với các thách thức lớn hơn khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn. Vai trò của Vô Danh Tăng như một người lãnh đạo tinh thần trong quá khứ đã củng cố niềm tin vào sự hướng dẫn của ông trong hiện tại. Những nguyên tắc công bằng được thiết lập trong chương này, 10.000 năm trước, sẽ trở thành những 'tiền lệ' hoặc 'ký ức' vô hình, định hình cách thế giới tái thiết sau khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn trong hiện tại.
Con đường 'Nhân Đạo' không phải là một con đường dễ dàng, nó đầy rẫy những thử thách từ bản chất cố hữu của con người. Nhưng Tạ Trần biết, những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm, chậm rãi nhưng kiên cường, giữa tro tàn của một kỷ nguyên cũ để kiến tạo nên một khởi nguyên mới. Và hắn, Tạ Trần, sẽ là người chứng kiến, và định hướng, cho sự chuyển mình vĩ đại đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.