Nhân gian bất tu tiên - Chương 684: Bình Minh Tái Thiết: Gieo Mầm Giữa Tàn Khốc
Tạ Trần đặt cuốn sổ xuống bàn, cảm giác thô ráp của bìa da cũ kỹ truyền qua đầu ngón tay hắn, như chạm vào một phần ký ức xa xăm, một lời thỉnh cầu cuối cùng từ một kẻ từng là đối thủ. Hắn ngẩng đầu nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má họ, những biểu cảm chân thực không chút che giấu. Cuộc chiến vừa qua đã bào mòn mọi lớp vỏ bọc, chỉ còn lại sự trần trụi của nhân tính. Liễu Thanh Phong, một kiếm tiên cố chấp, cuối cùng đã tìm thấy con đường của mình, dù là quá muộn. Điều này không chỉ là lời sám hối, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần đã chọn, rằng ngay cả những người tưởng chừng đã “mất người” sâu sắc nhất, cũng có thể tìm thấy sự cứu rỗi, tìm thấy nhân tính của mình vào những giây phút cuối cùng.
Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy gánh nặng. Con đường phía trước còn dài, còn đầy gian nan, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Lăng Nguyệt, có Dương Quân, và có cả những linh hồn đã khuất như Liễu Thanh Phong, những người đã tin tưởng vào con đường của hắn. Hắn đặt bàn tay lên cuốn sổ, cảm nhận sự thô ráp của bìa da, và tự nhủ rằng, khoảng trống lớn mà Thiên Đạo để lại, sẽ được hắn, b���ng chính Nhân Đạo của mình, lấp đầy.
Ý thức Tạ Trần vẫn còn vương vấn trong luồng ký ức cổ xưa của mười ngàn năm trước, nơi những hạt mầm đầu tiên của ‘Nhân Đạo’ đã được gieo rắc. Hắn không còn là người chứng kiến đơn thuần, mà như một vị thần hộ mệnh vô hình, dõi theo từng bước chân run rẩy của những người sống sót sau thảm họa.
***
Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt lên Phế Tích Cổ Thành. Gió sớm se lạnh rít qua những khe đá nứt nẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong ngàn năm cùng với một thứ mùi hương nhàn nhạt của tro tàn và sự mục ruỗng. Từng vệt nắng hắt lên những bức tường đá đổ nát, những cột trụ khổng lồ từng sừng sững nâng đỡ Thiên Đạo, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ vương vãi, bị rêu phong và cây dại quấn chặt. Một sự hoang tàn đến nao lòng, một lời nhắc nhở không lời về sự phù du của mọi quyền năng, mọi sự vĩnh cửu. Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, khắp các ngóc ngách của phế tích, những đốm lửa nhỏ bắt đầu bập bùng cháy, xua đi màn đêm lạnh lẽo và bóng tối của tuyệt vọng.
Những bóng người lờ mờ di chuyển, họ là những tàn dư của một kỷ nguyên đã mất, những linh hồn may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần của Ma khí. Gương mặt ai cũng hằn lên sự mệt mỏi, sự ám ảnh của những gì họ đã trải qua, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại lóe lên một ngọn lửa kiên cường, một ý chí sống mãnh liệt đến khó tin. Họ tập trung quanh một tảng đá lớn, từng là bệ thờ của một tòa điện nguy nga, giờ chỉ còn là một khối đá vô tri nằm giữa đống hoang tàn.
Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đứng lặng lẽ trên tảng đá. Đôi mắt ông nhắm hờ, nhưng lại toát ra một sự giác ngộ, một sự bình thản đến lạ thường giữa bối cảnh đổ nát. Khuôn mặt gầy guộc, những vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu như những dấu ấn của thời gian và khổ hạnh. Ông không nói gì, chỉ đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão, mang đến một sự an ủi vô hình. Bên cạnh ông là Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc một bộ giáp sắt thô sơ. Hắn đứng thẳng, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từng ánh mắt đang nhìn về phía ông Tăng, tìm kiếm một điều gì đó.
“Chúng ta đã mất mát quá nhiều, nhưng nhân tính vẫn còn. Đó là ánh sáng duy nhất chúng ta có thể nương tựa,” Vô Danh Tăng cất lời, giọng trầm ấm, chậm rãi vang vọng trong không gian hoang tàn, như một lời thiền ngữ xoa dịu những vết thương lòng. “Thiên Đạo đã suy tàn, linh khí cạn kiệt, nhưng sinh mệnh vẫn tiếp nối. Sức mạnh không nằm ở tu vi, mà nằm ở sự đoàn kết, ở ý chí dựng xây.”
Những lời của ông, không hoa mỹ, không huyền ảo, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn những người đang đứng đó. Nhiều tu sĩ giác ngộ, những người từng kiêu ngạo với tiên pháp, giờ đây đã trút bỏ vẻ hào nhoáng, đứng lẫn với phàm nhân. Ánh mắt họ không còn sự khinh thường, mà thay vào đó là sự trầm tư, một chút hối lỗi và sự quyết tâm thay đổi. Họ đã nhìn thấy sự sụp đổ của cái gọi là “Thiên Đạo”, đã nếm trải cái giá của việc “mất người” khi truy cầu sức mạnh. Giờ đây, những lời của Vô Danh Tăng, vốn dĩ là tiếng vọng của triết lý ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần đã gieo mầm trong luồng ký ức, đã trở thành kim chỉ nam cho họ.
Thủ Lĩnh Dân Quân bước tới, giọng nói trầm hùng, đầy thực tế nhưng cũng tràn đầy dũng khí: “Lời của Vô Danh Tăng là chân lý. Nhưng để sống sót, chúng ta cần hành động. Nước, lương thực, nơi trú ẩn… đó là ưu tiên hàng đầu của chúng ta lúc này. Kẻ mạnh nhất sẽ không phải là người có tu vi cao nhất, mà là người có thể giúp đỡ đồng loại của mình sinh tồn.”
Hắn giơ tay chỉ về phía những phế tích xung quanh. “Chúng ta sẽ chia thành các nhóm. Nhóm một, đi tìm kiếm nguồn nước. Nhóm hai, tìm kiếm lương thực còn sót lại. Nhóm ba, thu thập vật liệu để dựng lại nơi trú ẩn tạm thời. Chúng ta không có thời gian để than khóc. Sự sống đang chờ chúng ta gầy dựng lại từ đống tro tàn này.”
Tạ Trần, trong tâm trí mình, khẽ gật đầu. *“Đúng vậy, sinh tồn là nền tảng của mọi triết lý.”* Hắn cảm nhận được sự hòa hợp kỳ lạ giữa triết lý sâu xa của Vô Danh Tăng và sự thực tế của Thủ Lĩnh Dân Quân. Đó chính là sự kết hợp cần thiết để ‘Nhân Đạo’ có thể bén rễ và phát triển. Hắn nhìn thấy những người phàm nhân, tay chân chai sạn, gương mặt khắc khổ, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Hắn cũng thấy những tu sĩ, từng là bậc thầy pháp thuật, giờ đây lại khiêm nhường lắng nghe và sẵn sàng sử dụng sức mạnh của mình vào những công việc thô sơ nhất. Sự thay đổi này không hề dễ dàng, hắn biết. Trong tâm hồn họ vẫn còn sự đấu tranh giữa thói quen tu luyện cũ, sự kiêu ngạo của kẻ mạnh, và việc chấp nhận vai trò phục vụ phàm nhân, hòa nhập vào cộng đồng mới. Nhưng sự tàn khốc của thảm họa đã buộc họ phải lựa chọn, và họ đã chọn con đường của nhân tính.
Các nhóm người bắt đầu tản ra. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đá, tiếng gọi nhau í ới, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất đá vụn vỡ. Một vài tu sĩ, ánh mắt còn chút ngượng nghịu, bắt đầu vận dụng linh lực để di chuyển những tảng đá lớn, dọn dẹp lối đi, hoặc gia cố những phần tường còn đứng vững. Dù linh khí cạn kiệt, nhưng chút ít linh lực còn lại vẫn hữu dụng trong việc giảm bớt gánh nặng thể chất cho những người phàm nhân. Không còn là những pháp thuật kinh thiên động địa, mà chỉ là những hành động nhỏ bé, thiết thực, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao. Họ đang học cách trở thành một phần của nhân gian, không phải để siêu thoát, mà để sống. Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhõm. Những hạt giống ‘Nhân Đạo’ đã được gieo rắc, và chúng đang bắt đầu nảy mầm giữa mảnh đất hoang tàn này. Đây chính là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn truy cầu những điều hư ảo, mà tập trung vào giá trị thực của sự sống.
***
Giữa trưa, mặt trời gay gắt treo trên đỉnh đầu, thiêu đốt Bãi Hoang Yêu Linh. Gió lớn thổi tung bụi đất, tạo thành những cơn bão bụi nhỏ lốc xoáy trên nền đất nứt nẻ, khô cằn. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ là những bụi cây khô héo, những tảng đá trơ trọi và đất đai cằn cỗi, nơi yêu khí vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm vẫn còn ẩn nấp. Một nhóm người đang vật lộn với những chiếc cuốc xẻng thô sơ, cố gắng đào sâu vào lòng đất, tìm kiếm một giọt nước quý giá. Mồ hôi nhễ nhại chảy trên gương mặt họ, hòa lẫn với bụi đất, tạo thành những vệt bùn lấm lem.
Hồ Ly Nữ, trong hình hài thiếu nữ hồn nhiên, tinh nghịch nhưng cũng rất thông minh, đang đi lại giữa nhóm người. Mái tóc đen nhánh của nàng bay lất phất trong gió, đôi mắt linh động nhắm hờ, tập trung cao độ. Nàng không dùng cuốc xẻng, mà dùng khả năng đặc biệt của yêu tộc để cảm nhận những mạch nước ngầm yếu ớt. Linh giác của nàng nhạy bén, có thể dò tìm sự dao động của linh khí nước, dù nó đã mỏng manh đến mức gần như không thể nhận ra.
“Phía đông bắc có một chút linh khí nước, nhưng rất yếu… cần đào sâu hơn,” Hồ Ly Nữ cất giọng trong trẻo, nhưng đầy vẻ nghiêm túc, chỉ tay về một hướng. Nàng đã từng là một yêu hồ hoang dã, sống bằng bản năng. Giờ đây, nàng dùng chính bản năng đó để phục vụ cộng đồng, không còn là những trò tinh nghịch mà là sự tận tâm tuyệt đối.
Ngay lập tức, một vài tu sĩ giác ngộ, thân hình vẫn còn giữ vẻ thanh cao nhưng ánh mắt đã khiêm nhường, lao tới. Một tu sĩ, từng là đệ tử của một tông môn lớn, nay chỉ còn mặc bộ y phục sờn cũ, dùng pháp thuật đơn giản để nâng một tảng đá lớn chắn ngang đường đào. “Hãy để ta thử dùng pháp thuật đẩy tảng đá này ra. Cẩn thận, phía dưới có thể không ổn định,” hắn nói, giọng nói không còn vẻ cao ngạo mà thay vào đó là sự cẩn trọng và trách nhiệm. Linh lực tụ lại trong lòng bàn tay, một luồng sáng yếu ớt bùng lên, đẩy tảng đá sang một bên, để lộ lớp đất cứng hơn bên dưới.
Những người phàm nhân lập tức xúm vào. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn vì năm tháng lao động, luôn đội chiếc nón lá đã bạc màu, cầm chắc chiếc cuốc. Ông cắm mạnh xuống đất, tiếng “cốp” khô khốc vang lên. “Đất này khô cằn quá, nhưng chỉ cần có nước, cây cối sẽ mọc trở lại. Con người cũng vậy, chỉ cần có hy vọng, rồi sẽ vượt qua,” ông nói, giọng chất phác nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào sự sống. Ông đã chứng kiến mùa màng thất bát, đã trải qua nhiều hạn hán, nhưng chưa bao giờ từ bỏ việc gieo trồng. Đối với ông, nước không chỉ là sự sống, mà còn là khởi đầu của mọi sự tái sinh.
Tạ Trần quan sát sự phối hợp nhịp nhàng giữa họ. Đây không phải là sự phụ thuộc, mà là sự bổ trợ. Hồ Ly Nữ dùng linh giác của yêu tộc để định hướng, tu sĩ dùng pháp thuật để hỗ trợ sức người, còn phàm nhân thì dùng sức lao động, sự kiên trì và kiến thức thực tế của mình để hoàn thành công việc. Mỗi người dùng sở trường của mình để đóng góp, không phân biệt chủng tộc, không phân biệt tu vi. Những ranh giới cũ kỹ của thế giới tiên phàm đang dần được xóa nhòa, không phải bằng pháp thuật hay sức mạnh, mà bằng nhu cầu sinh tồn và ý chí đoàn kết.
Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt mọi người. Nắng gắt, gió bụi, sự thiếu thốn nước uống đã vắt kiệt sức lực của họ. Nhưng không một ai bỏ cuộc. Mỗi nhát cuốc, mỗi lần nâng đá, mỗi lời động viên đều là một minh chứng cho ý chí kiên cường. Tạ Trần cảm nhận được nỗi sợ hãi về tương lai, sự hoài nghi vào khả năng sống sót vẫn còn ẩn sâu trong lòng mỗi người. Nhưng đồng thời, hắn cũng thấy được ý chí mạnh mẽ để vượt qua, để bám víu vào sự sống. Họ đang chiến đấu không phải với Ma tộc, mà với chính sự khắc nghiệt của thiên nhiên, với sự tuyệt vọng đang rình rập.
Một tu sĩ trẻ, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, dùng tay không bới đất, móng tay đã lấm lem bùn. Hắn từng là một thiên tài tu luyện, nhưng giờ đây, hắn đang học cách làm một người phàm, học cách cảm nhận sự thô ráp của đất, cái lạnh của nước khi nó xuất hiện. Đây là một cuộc chuyển mình đau đớn, nhưng cần thiết. *“Họ đang tìm thấy nhân tính của mình, từng chút một,”* Tạ Trần thầm nghĩ. *“Và đây chính là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ thế giới nào.”* Sự hợp tác giữa phàm nhân và tu sĩ giác ngộ trong quá khứ này chính là hình mẫu cho liên minh của Tạ Trần trong tương lai, một liên minh không dựa trên sức mạnh mà dựa trên sự thấu hiểu và đoàn kết.
Tiếng reo hò vang lên khi một giọt nước nhỏ li ti bắt đầu rịn ra từ lớp đất sâu. Dù chỉ là một lượng nhỏ, nhưng nó như một phép màu, một dấu hiệu của hy vọng giữa bãi hoang khô cằn. Mọi người xúm lại, ánh mắt rạng rỡ. Lão Nông lấy một chiếc lá sạch, cẩn thận hứng lấy giọt nước đầu tiên, trân trọng như thể đó là ngọc ngà châu báu. “Nước đây rồi! Có nước là có sự sống! Chúng ta sẽ sống sót!” Tiếng reo hò lan xa, xua tan đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Nó là lời khẳng định cho sự kiên cường của nhân gian, rằng dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù linh khí có cạn kiệt, con người vẫn sẽ tìm cách để tồn tại và phát triển.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ những vệt sáng cuối cùng lên những tàn tích của Phế Tích Cổ Thành. Gió dịu lại, không khí mát mẻ dần, mang theo hơi sương đêm. Những bếp lửa nhỏ bập bùng cháy sáng, không còn là đốm lửa lẻ loi mà đã thành những điểm sáng ấm áp, như những vì sao trên mặt đất hoang tàn. Xung quanh mỗi bếp lửa, những người sống sót quây quần, chia sẻ chút lương thực ít ỏi tìm được trong ngày. Mùi khói than, mùi thức ăn đơn giản quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường giữa đổ nát. Tiếng thì thầm, tiếng cười khẽ, và cả tiếng trẻ con nô đùa, tất cả đều là những âm thanh của sự sống, của hy vọng.
Tạ Trần, trong trạng thái tinh thần, cảm nhận được sự ấm áp và kiên cường toát ra từ những con người này. Hắn thấy một đứa trẻ, có lẽ chỉ tầm năm sáu tuổi, gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt trong veo, đang chơi đùa gần một bếp lửa. Nó dùng những mảnh đá vụn xếp thành một tòa tháp nhỏ, rồi lại cười khúc khích khi nó đổ sập. Nụ cười hồn nhiên đó, giữa bối cảnh thế giới đổ nát, như một biểu tượng cho sự bất diệt của niềm hy vọng, một phiên bản tiền thân của Tiểu Hoa mà hắn sẽ gặp gỡ ở tương lai xa xôi.
Thủ Lĩnh Dân Quân ngồi bên một bếp lửa, gương mặt cương nghị của hắn giờ đây đã giãn ra, ánh mắt nhìn ngọn lửa bập bùng với vẻ trầm tư. “Hôm nay chúng ta đã có chút tiến triển. Nước đã có, lương thực cũng đủ cầm cự một vài ngày. Ngày mai, chúng ta sẽ làm tốt hơn,” hắn nói, giọng tuy mệt mỏi nhưng đầy vững vàng. Hắn không nói về những điều vĩ đại, chỉ nói về những điều thiết thực nhất, nhưng chính những điều đó lại là nền tảng cho sự tồn tại.
Một tu sĩ giác ngộ khác, ngồi đối diện hắn, khẽ gật đầu. “Sự sống vẫn mãnh liệt, ngay cả trong tro tàn. Ta từng nghĩ rằng tu luyện để siêu thoát, để bỏ lại thế tục. Nhưng giờ đây ta hiểu, ý nghĩa thực sự của tu luyện là để bảo vệ và gầy dựng lại nhân gian.” Lời nói của hắn chứa đựng một sự hối lỗi chân thành và một quyết tâm thay đổi. Anh ta đã từ bỏ chấp niệm vào tiên đạo, và giờ đây, anh ta đang tìm thấy ý nghĩa mới trong việc phục vụ cộng đồng phàm nhân.
Mọi người cùng ăn uống, chia sẻ những câu chuyện của mình, những nỗi sợ hãi và cả những ước mơ nhỏ bé về một ngày mai tốt đẹp hơn. Không còn sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn, tiên phàm. Tất cả họ đều là những người sống sót, cùng chung một số phận, cùng chung một mục tiêu: gầy dựng lại cuộc sống.
Vô Danh Tăng ngồi im lặng ở một góc, đôi mắt hờ hững nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần bao trùm. Một nụ cười nhẹ nhõm, gần như vô hình, nở trên môi ông. Ông không nói gì, nhưng sự hiện diện của ông, cùng với ánh mắt bình thản, đã mang đến một sự an ủi và định hướng vô cùng lớn lao. Ông đã lắng nghe lời diễn giải của Tạ Trần, và giờ đây, ông đang chứng kiến những hạt mầm ‘Nhân Đạo’ đó nảy nở.
Tạ Trần, trong tâm trí mình, cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi và sức mạnh tiềm ẩn trong cộng đồng này. *“Họ đang xây dựng lại không chỉ một thành phố, mà là một niềm tin. Một nền móng cho Nhân Đạo.”* Hắn nhận ra rằng, dù cho Thiên Đạo có sụp đổ hoàn toàn, dù cho thế giới có đối mặt với những thách thức tột cùng, thì chính cái ý chí sống mãnh liệt, sự đoàn kết và tình yêu thương của con người mới là thứ có thể hàn gắn mọi vết thương, kiến tạo một trật tự mới.
Khó khăn trong việc tái thiết sau thảm họa Ma khí cổ xưa này phản ánh những thách thức mà thế giới hiện tại sẽ phải đối mặt khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn. Tuy nhiên, nó cũng cho thấy một con đường, một hy vọng. Những hạt giống ‘Nhân Đạo’ được gieo rắc 10.000 năm trước này sẽ phát triển thành một ‘liên minh Nhân Đạo’ vững mạnh trong hiện tại. Sự hợp tác giữa phàm nhân và tu sĩ giác ngộ trong quá khứ là hình mẫu cho liên minh của Tạ Trần trong tương lai. Và vai trò của Vô Danh Tăng trong việc dẫn dắt cộng đồng thời cổ đại cho thấy ảnh hưởng lâu dài của ông đối với triết lý ‘Nhân Đạo’.
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc dòng chảy của nhân quả. Hắn không chỉ là người quan sát, mà là một phần của dòng chảy đó, một sợi dây liên kết quá khứ với hiện tại, gieo mầm hy vọng cho tương lai. Con đường ‘Nhân Đạo’ đã bắt đầu, không phải bằng pháp thuật cao siêu, mà bằng những hành động giản dị nhất của con người. Hắn biết, nhiệm vụ của hắn không chỉ là phá vỡ Thiên Đạo cũ, mà còn là lấp đầy khoảng trống đó bằng một thế giới nơi con người được sống trọn vẹn. Và đó, chính là sự khởi đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.