Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 683: Bút Tích Cuối Cùng: Tiếng Lòng Từ Tàn Tro

Ánh tàn dương nhuộm đỏ cả một vùng trời tây, hắt lên những phế tích hoang tàn của Thành Vô Song một sắc màu bi tráng đến nao lòng. Gió lùa qua những khung cửa sổ vỡ, mang theo mùi khói và bụi từ những tàn tro chưa kịp lắng xuống, lẫn với chút hương cỏ dại mọc chen chúc giữa những khối đá đổ nát. Tạ Trần khẽ mở mắt, cảm giác như vừa trở về từ một giấc mộng dài, nhưng sâu thẳm trong ký ức, những lời diễn giải về ‘Nhân Đạo’ và ánh mắt tràn đầy hy vọng của Hồ Ly Nữ thuở thiếu thời vẫn còn vương vấn, sống động như thể mọi chuyện vừa xảy ra. Sự trở về thực tại này mang theo một nỗi nặng nề không tên, khi những hình ảnh của quá khứ huy hoàng và sự suy tàn hiện tại đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh xám xịt về vô thường.

Trong căn phòng vốn là thư khố của một tông môn lớn, nay chỉ còn trơ trọi những giá sách đổ nghiêng và vô số bản đồ, di vật chất chồng, Tạ Trần gầy gò ngồi giữa đống tàn tích ấy. Ánh hoàng hôn đỏ rực xuyên qua những lỗ thủng trên vách, nhuộm lên khuôn mặt thanh tú của hắn một vẻ mệt mỏi nhưng kiên nghị. Hắn lật giở từng trang giấy cũ kỹ, từng cuộn da mục nát, đôi mắt sâu thẳm quét qua những dòng chữ tưởng chừng vô tri, nhưng dưới ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của hắn, mỗi nét bút, mỗi hình vẽ đều ẩn chứa một câu chuyện, một số phận. Đây là một công việc nặng nề, không chỉ ở thể xác mà còn ở tinh thần, bởi mỗi vật phẩm được tìm thấy đều là một mảnh ghép của một thế giới đã không còn nguyên vẹn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng tựa vào khung cửa sổ vỡ, bạch y của nàng khẽ lay động trong gió chiều. Khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết của nàng nay lại hằn lên vẻ suy tư sâu sắc, đôi mắt phượng sắc bén giờ ánh lên nỗi mệt mỏi khó che giấu. Nàng nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn tháp cao chọc trời một thời oai vệ giờ chỉ còn là những trụ đá gãy đổ, những tượng đài uy nghi nay chỉ còn là hình hài méo mó. Một tiếng thở dài thoát ra từ khóe môi nàng, nhẹ như hơi gió nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân.

“Quá nhiều… quá nhiều thứ đã mất đi,” giọng nàng khẽ khàng, trong trẻo nhưng đầy bi thương, “Ngay cả những ký ức, những tri thức… cũng chìm trong lửa và ma khí. Những đạo pháp tinh thâm, những điển tịch quý giá, những câu chuyện về các bậc tiên hiền… tất cả đều trở thành tro tàn.” Nàng không nói về sự mất mát của tu vi hay sức mạnh, mà là sự mất mát của văn minh, của tinh hoa nhân loại tích lũy qua vạn năm. Đối với một người từng đại diện cho sự cao quý và truyền thừa của tiên môn như Lăng Nguyệt, đây là một nỗi đau không gì sánh bằng. Nàng từng tin rằng tiên đạo là vĩnh hằng, là bất diệt, nhưng hiện thực tàn khốc đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin ấy, phơi bày sự mục nát ẩn sâu dưới vẻ ngoài hào nhoáng.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn sự anh tuấn của người luyện võ, đang cẩn thận cất giữ một cuộn bản đồ rách nát vào một chiếc hộp gỗ. Ánh mắt hắn sáng, nhưng không còn vẻ nhiệt huyết bồng bột như thuở ban đầu, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và suy tư. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Nguyệt, rồi quay sang Tạ Trần. “Chúng ta phải tìm cách lưu giữ,” hắn nói, giọng dứt khoát nhưng cũng ẩn chứa sự nặng nề. “Để thế hệ sau không quên cái giá của sự cố chấp. Không quên… những gì đã xảy ra, và tại sao nó lại xảy ra.” Hắn hiểu rằng, việc bảo tồn không chỉ là bảo tồn vật chất, mà còn là bảo tồn bài học, bảo tồn ký ức để tránh lặp lại sai lầm.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn thấu hiểu nỗi lòng của cả hai. Những gì họ đang làm không phải là thu dọn tàn cuộc chiến, mà là thu lượm những mảnh vỡ của một nền văn minh, của một kỷ nguyên đang khép lại. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi toát ra từ Lăng Nguyệt, sự kiên định pha lẫn bi ai của Dương Quân. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn thấy Lăng Nguyệt là một tiên tử cao ngạo, hay Dương Quân là một thư sinh nhiệt huyết, mà là những con người đang vật lộn với gánh nặng của lịch sử, đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa giữa đống đổ nát. Hắn cũng nhận ra, việc 'lấp đầy khoảng trống' mà Thiên Đạo để lại không chỉ là xây dựng một trật tự mới, mà còn là hàn gắn những vết thương, xoa dịu những nỗi đau, và quan trọng hơn cả, là tái tạo lại niềm tin vào nhân sinh. Mùi hương của giấy cũ, của mực đã phai màu, của gỗ mục và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn phai và hy vọng mong manh. Hắn lại tiếp tục công việc của mình, đôi tay gầy gò lật gi��� từng trang giấy, từng vật phẩm, như một nhà khảo cổ đang khám phá một nền văn minh đã khuất. Mỗi mảnh vỡ đều có tiếng nói riêng, và Tạ Trần, với khả năng thấu thị nhân quả, là người duy nhất có thể lắng nghe.

***

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, thay vào đó là một màn đêm tĩnh mịch và sâu thẳm. Gió vẫn hiu hiu thổi, mang theo cái lạnh se sắt của đêm khuya. Trong căn phòng giờ chỉ còn le lói ánh nến chập chờn, hắt những bóng hình dài ngoẵng lên vách tường. Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn miệt mài trong công việc của mình, sự im lặng bao trùm không gian, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng giấy sột soạt, hay tiếng thở dài khe khẽ. Cả ba đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng, mỗi người một nỗi niềm, nhưng cùng chung một gánh nặng của thời cuộc.

Tạ Trần đưa tay lướt qua một chồng di vật được đặt riêng biệt, những thứ mà hắn cảm thấy có một sợi dây nhân quả đặc biệt vương vấn. Hầu hết là những vật phẩm nhỏ, không có linh khí, nhưng lại mang đậm dấu ấn cá nhân. Bỗng nhiên, ngón tay hắn chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, tầm cỡ lòng bàn tay, được chạm khắc hoa văn đơn giản nhưng tinh xảo. Chiếc hộp đã cũ kỹ, lớp sơn bên ngoài bong tróc, nhưng vẫn giữ được vẻ trang nhã một thời. Một luồng nhân quả mỏng manh, tựa như một sợi tơ, khẽ rung động khi hắn chạm vào. Hắn nhíu mày, cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ từ chiếc hộp này, một sự quen thuộc pha lẫn với chút tiếc nuối và bi ai.

Hắn nhấc chiếc hộp lên, cảm nhận trọng lượng nhẹ nhàng của nó. Đây không phải là một chiếc hộp đựng pháp bảo hay linh dược quý giá, mà dường như chỉ là một vật kỷ niệm. Hắn mở nắp hộp, bên trong không có ngọc ngà châu báu, chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã sờn cũ, màu nâu sẫm, được giấu kín dưới đáy cùng với một vài chiếc lá khô đã hóa thạch. Cuốn sổ không hề có bất kỳ dấu hiệu của linh khí, trông giống như một cuốn nhật ký của một phàm nhân bình thường. Tạ Trần cẩn thận nhấc cuốn sổ ra, cảm nhận sự thô ráp của bìa da dưới đầu ngón tay. Mùi giấy cũ và mực phai thoang thoảng xộc vào mũi, mang theo một làn hương thời gian đã lắng đọng.

Hắn mở cuốn sổ ra, những dòng chữ viết tay run rẩy, mềm mại nhưng có chút ngạo nghễ hiện ra dưới ánh nến. Chỉ một cái liếc mắt đầu tiên, Tạ Trần đã khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong sự tĩnh mịch của căn phòng: “Đây là… bút tích của Liễu Thanh Phong?” Hắn không khỏi ngạc nhiên. Liễu Thanh Phong, kiếm tiên lừng lẫy của Thái Huyền Tông, một trong những người từng là đối thủ lớn nhất của hắn, người từng cố chấp truy cầu tiên đạo đến mức mù quáng, lại có những ghi chép đời thường như thế này? Sự bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt Tạ Trần, đôi mắt hắn mở to hơn một chút, biểu cảm từ ngạc nhiên dần chuyển sang trầm trọng.

Nghe thấy tên Liễu Thanh Phong, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang sắp xếp những mảnh ngọc phù vỡ vụn cũng khẽ giật mình. Nàng quay đầu lại, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào cuốn sổ trong tay Tạ Trần. Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nàng thoáng chốc bị phá vỡ bởi một tia phức tạp, vừa là sự hoài niệm, vừa là sự tiếc nuối. Nàng khẽ bước đến gần, mỗi bước chân đều nhẹ như không, nhưng lại mang theo sức nặng của những ký ức.

“Hắn… hắn đã từng là niềm tự hào của Thái Huyền Tông,” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng thấp thoáng một sự chua xót khó tả. Nàng đã từng ngưỡng mộ tài năng và sự kiên định của Liễu Thanh Phong, đã từng xem hắn là một hình mẫu của tiên đạo. Nhưng giờ đây, những gì còn lại chỉ là sự tan nát. Dương Quân cũng bỏ dở công việc, ánh mắt đầy tò mò và có phần bất ngờ hướng về Tạ Trần và cuốn sổ. Hắn cũng tiến đến gần hơn, đứng cạnh Lăng Nguyệt.

Tạ Trần không đáp lời. Hắn chỉ nhìn chăm chú vào những dòng chữ, đôi lông mày khẽ chau lại. Những dòng đầu tiên của cuốn sổ dường như kể về những ngày tháng huy hoàng của Liễu Thanh Phong, về sự tự phụ của một thiên tài, về niềm tin sắt đá vào con đường tu tiên. Nhưng dần dần, theo từng trang giấy, tông điệu của bút tích bắt đầu thay đổi. Có một sự rạn nứt, một vết nứt trong niềm tin vững chãi ấy, được thể hiện qua những nét chữ ngày càng run rẩy, ngày càng nặng trĩu. Tạ Trần cảm nhận được một dòng cảm xúc mạnh mẽ tuôn trào từ những con chữ, một dòng nhân quả đang kể lại câu chuyện của một tâm hồn đã từng cao ngạo, đã từng lạc lối, và rồi đang dần tìm thấy ánh sáng. Sự chú ý của hắn hoàn toàn bị cuốn vào cuốn sổ, như thể mỗi từ ngữ là một mảnh ghép của linh hồn Liễu Thanh Phong, đang tự kể lại hành trình bi thảm của chính mình.

***

Ánh nến trong căn phòng cũ kỹ chập chờn, hắt lên những bóng hình đổ dài trên tường, tạo nên một không gian u ám, tĩnh mịch. Ngoài kia, đêm đã khuya lắm, gió thổi hiu hắt mang theo chút sương lạnh. Tạ Trần, với cuốn sổ cũ kỹ của Liễu Thanh Phong trong tay, bắt đầu đọc to những đoạn ghi chép quan trọng nhất, giọng hắn trầm ấm, đều đều, như đang kể lại một câu chuyện cổ xưa, một khúc bi ca về một con người đã từng lạc lối.

“Ngày… tháng… năm… Kiếm tâm ta vững như bàn thạch, Bích Lạc Kiếm tung hoành cửu thiên, vạn vật đều phải cúi đầu trước uy phong của Thái Huyền Tông. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Tạ Trần đọc những dòng đầu tiên, giọng hắn mang theo chút châm biếm nhẹ nhàng, bởi hắn hiểu rõ sự ngạo mạn ẩn chứa trong từng con chữ ấy. Đó là giọng điệu của một Liễu Thanh Phong thuở còn kiêu hãnh, còn tin rằng mình là trung tâm của vũ trụ tu tiên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lắng nghe, nét mặt cả hai đều căng thẳng. Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, một giọt lệ trong suốt chảy dài trên gò má tuyệt mỹ. Nàng đã từng chứng kiến sự kiêu ngạo ấy, sự cố chấp ấy, và cả sự sụp đổ của nó. Dương Quân thì khẽ nắm chặt tay, có lẽ hắn đang nghĩ về những trận chiến khốc liệt, về những lần đối đầu với Liễu Thanh Phong, và cả những đồng môn đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm của hắn.

Tạ Trần tiếp tục đọc, giọng hắn dần trở nên trầm hơn, mang theo chút thương cảm: “Ngày… tháng… năm… Ta thấy những đồng môn, những bậc tiền bối, từng vì truy cầu trường sinh bất tử mà ‘mất người’. Ban đầu là quên đi một người thân, sau là một đoạn ký ức, cuối cùng là cả nhân tính. Ta từng cho rằng đó là cái giá phải trả cho đại đạo, là sự siêu thoát khỏi phàm trần. Nhưng khi… khi Ma khí bùng phát, khi Thiên Đạo lung lay, khi những kẻ ta từng xem là ‘bất tử’ cũng gục ngã, ta bắt đầu nghi ngờ. Cái giá này… liệu có xứng đáng?”

Đến đoạn này, Tạ Trần dừng lại một chút, để những lời của Liễu Thanh Phong thấm sâu vào không gian. Hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Lăng Nguyệt đã mở mắt, đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng trong đó không còn sự lạnh lẽo mà thay vào đó là một nỗi đau thấu hiểu. Dương Quân nuốt khan, ánh mắt hắn ngấn lệ. Họ đều hiểu cái cảm giác “mất người” ấy, có lẽ đã chứng kiến quá nhiều trong cuộc chiến vừa qua.

“Ngày… tháng… năm… Chiến trường Thành Vô Song, ta thấy cái chết không phân biệt tiên phàm. Ta thấy những phàm nhân yếu ớt, không tu vi, nhưng lại dùng máu thịt mình để bảo vệ gia đình, bảo vệ đồng loại. Ta thấy những đứa trẻ ôm chặt lấy nhau giữa đống đổ nát, không sợ hãi mà chỉ tràn đầy hy vọng. Ta thấy… ta thấy chính mình, một kiếm tiên lừng lẫy, lại run rẩy trước một Ma tướng mà không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sợ hãi sự trống rỗng trong tâm hồn mình. Ta đã mất đi quá nhiều, để rồi nhận ra mình chẳng còn gì để bảo vệ.” Giọng Tạ Trần đọc đến đây cũng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau và sự hối hận của Liễu Thanh Phong.

Những dòng cuối cùng, được viết bằng một nét chữ yếu ớt, run rẩy hơn bao giờ hết, nhưng lại mang một sự thanh thản kỳ lạ: “…Thiên Đạo… không phải là bất biến. Cái giá của sự bất tử… là sự quên lãng. Ta đã sai, ta đã cố chấp. Ta đã coi thường nhân gian, khinh rẻ phàm trần, và truy cầu những thứ hư ảo. Giờ đây, khi tất cả đã sụp đổ, ta mới nhận ra… sức mạnh thực sự không nằm ở tu vi, không nằm ở trường sinh, mà nằm ở chính nhân tính, ở tình yêu thương, ở sự kiên cường và lòng trắc ẩn của con người. Ta đã từng muốn giết Tạ Trần, nhưng giờ ta hiểu… hắn không phải là kẻ phá hoại, mà là người kiến tạo.”

Tạ Trần dừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi đọc nốt những dòng chữ cuối cùng, như một lời di chúc tinh thần, một sự giác ngộ muộn màng nhưng chân thành: “Tạ Trần, ngươi đã đúng. Con đường của ngươi… có lẽ mới là chân lý. Con đường của Nhân Đạo, nơi con người được là chính mình, được sống trọn vẹn, được yêu thương và được yêu thương. Đó là hy vọng cuối cùng của nhân gian. Ta… ta hối hận vì đã không thể bước cùng ngươi trên con đường ấy. Ta hối hận vì đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra. Cầu mong… cầu mong Nhân Gian sẽ tìm thấy sự bình yên dưới sự dẫn dắt của ngươi.”

Tạ Trần đặt cuốn sổ xuống bàn, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Cả hai đều đã khóc. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt Lăng Nguyệt, phá vỡ vẻ lạnh lùng thường thấy của nàng. Nàng nhắm mắt lại, khẽ thút thít. “Hắn… hắn thực sự đã hiểu ra… nhưng quá muộn rồi,” Dương Quân nói, giọng khản đặc vì xúc động, tay run rẩy đưa lên lau khóe mắt. Hắn không còn vẻ nhiệt huyết của một thư sinh nữa, mà thay vào đó là sự trầm mặc của một người đã chứng kiến quá nhiều mất mát.

Lăng Nguyệt khẽ mở mắt, nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Sự giác ngộ này… đáng giá hơn ngàn năm tu luyện. Ngay cả Liễu Thanh Phong, người từng là biểu tượng của sự cố chấp, cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình trước khi ra đi.” Nàng không trách móc, không oán hận, chỉ còn lại sự tiếc nuối cho một con người đã từng lầm đường lạc lối.

Tạ Trần nhìn hai người bạn đồng hành của mình. Hắn hiểu rằng, những lời của Liễu Thanh Phong không chỉ là lời sám hối, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho con đường ‘Nhân Đạo’ mà hắn đã chọn. Ngay cả những người từng kiên định nhất với tiên đạo, những người đã “mất người” sâu sắc nhất, cũng có thể tìm thấy sự cứu rỗi, tìm thấy nhân tính của mình vào những giây phút cuối cùng. Điều này củng cố niềm tin của hắn, rằng con đường hắn đi không phải là độc hành, không phải là một sự phá hoại vô nghĩa, mà là một sự kiến tạo, một sự hàn gắn.

Cuốn sổ cũ kỹ của Liễu Thanh Phong, một di vật không linh khí, giờ đây lại mang một giá trị tinh thần to lớn hơn bất kỳ pháp bảo nào. Nó là lời nhắc nhở rằng giá trị thực sự không nằm ở vật chất hay tu vi, mà ở ý chí và nhân tính. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy gánh nặng. Con đường phía trước còn dài, còn đầy gian nan, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Lăng Nguyệt, có Dương Quân, và có cả những linh hồn đã khuất như Liễu Thanh Phong, những người đã tin tưởng vào con đường của hắn. Hắn đặt bàn tay lên cuốn sổ, cảm nhận sự thô ráp của bìa da, và tự nhủ rằng, khoảng trống lớn mà Thiên Đạo để lại, sẽ được hắn, bằng chính Nhân Đạo của mình, lấp đầy.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free