Nhân gian bất tu tiên - Chương 682: Ánh Sáng Nhân Đạo: Lời Diễn Giải Từ Vô Tận
Giờ đây, trong dòng chảy cuộn xiết của nhân quả, Tạ Trần lại một lần nữa chứng kiến, không, không chỉ là chứng kiến, mà là cùng cảm nhận, cùng suy ngẫm về cái khoảnh khắc khởi nguyên ấy, cái thời khắc mà hạt mầm ‘Nhân Đạo’ đầu tiên được gieo xuống trên mảnh đất hoang tàn của một kỷ nguyên cũ. Hắn vẫn đứng bên khung cửa sổ của quán sách nhỏ trong hiện tại, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn hòa mình vào nỗi thống khổ và hy vọng của mười ngàn năm trước, nơi những vết sẹo của Ma khí vẫn còn rỉ máu, nơi tiếng khóc than chưa dứt nhưng ý chí sinh tồn đã bắt đầu nhen nhóm. Triết lý của Vô Danh Tăng, vừa được hắn thấu triệt, giờ đây như một ng��n hải đăng, soi rọi vào bóng đêm của quá khứ, giúp hắn nhìn rõ hơn con đường mà những người đi trước đã mở ra, một con đường không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ cần sức mạnh của lòng người.
***
Hoàng hôn buông xuống trên Phế Tích Cổ Mộ Tiên Tôn, nhuộm đỏ những khối đá đổ nát, những cột trụ chạm khắc tinh xảo giờ chỉ còn là những mảnh vỡ trơ trọi. Từng tia nắng cuối cùng xiên qua những kẽ nứt khổng lồ trên mái vòm, đổ xuống sàn đá lạnh lẽo, phơi bày những vết tích tàn phá của trận đại chiến với Ma tộc. Không khí nặng mùi ẩm mốc của đá vụn, mùi tanh nồng của máu khô đã lâu, và cả một thứ mùi khó tả của sự tuyệt vọng, của những giấc mơ tan vỡ. Gió lạnh luồn qua những bức tường thủng lỗ chỗ, rít lên từng hồi như tiếng ai oán của linh hồn chưa siêu thoát, khiến những đốm lửa trại leo lét trong sảnh đường càng thêm bập bùng, chập chờn như những hy vọng mong manh.
Hàng trăm con người, cùng với vài chục yêu tộc và một số tu sĩ xiêu vẹo, co ro quanh những ngọn lửa. Họ là những kẻ may mắn sống sót sau cơn đại hồng thủy Ma khí, nhưng gương mặt ai nấy đều hằn lên nỗi kinh hoàng và sự kiệt quệ. Quần áo rách nát, thân thể gầy guộc, đôi mắt trũng sâu không còn chút ánh sáng. Họ đã mất tất cả: gia đình, nhà cửa, niềm tin vào một Thiên Đạo công bằng, và thậm chí là niềm tin vào chính bản thân mình. Trong số đó, có một cô gái trẻ với mái tóc đen nhánh buông xõa, gương mặt xinh đẹp nhưng đôi mắt hồ ly to tròn lại chất chứa sự mệt mỏi và đau khổ khôn cùng. Đó là Hồ Ly Nữ của mười ngàn năm về trước, Tiểu Cửu. Nàng ôm chặt một đứa trẻ phàm nhân đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi, tấm lưng gầy gò của đứa bé ẩn mình trong vòng tay nàng, như một chiếc thuyền nhỏ cố bám víu vào bờ giữa cơn bão táp.
Giữa đám đông lặng lẽ đó, một thân ảnh gầy guộc nhưng toát ra vẻ an nhiên, tự tại, từ từ đứng dậy. Đó là Vô Danh Tăng, với chiếc áo cà sa cũ nát và gương mặt gầy guộc, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại như nhìn thấu vạn vật. Ông không nói gì, chỉ chậm rãi đưa mắt nhìn quanh, ánh nhìn từ bi lướt qua từng gương mặt héo hắt, từng đôi mắt vô hồn. Không gian càng thêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng củi cháy lách tách.
Cuối cùng, Vô Danh Tăng khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm, chậm rãi vang lên, không lớn nhưng lại đủ sức xuyên thấu đến tận tâm can mỗi người. “Chúng sinh luân hồi, có sinh có diệt. Đây vốn là lẽ tự nhiên của vạn vật. Nhưng con đường chúng ta đang đi, con đường truy cầu trường sinh bất tử, con đường dựa dẫm vào Thiên Đạo, đã dẫn đến đâu?” Ông dừng lại, để câu hỏi lơ lửng trong không gian. “Nó đã dẫn đến đây, đến sự tan hoang này, đến nỗi tuyệt vọng này, đến cái giá phải trả của sự ‘mất người’ mà các ngươi đã tận mắt chứng kiến.”
Một tiếng thở dốc vang lên từ đám đông. Những khuôn mặt u tối khẽ ngẩng lên, ánh mắt đầy hoang mang. Một vài tu sĩ già nua, vốn đã mất đi vẻ uy nghiêm của kẻ tu hành, giờ đây chỉ còn lại sự rệu rã, khẽ run rẩy. Họ đã từng là những người đứng trên đỉnh cao, nhưng giờ đây, họ cũng chỉ là những kẻ sống sót yếu ớt, những kẻ đã chứng kiến đồng môn, đệ tử của mình biến thành những ma vật không còn nhân tính.
“Thiên Đạo suy yếu, Ma khí hoành hành, đây là kết cục không thể tránh khỏi khi chúng ta quá phụ thuộc vào những thứ không thuộc về bản thân. Sức mạnh bên ngoài, dù vĩ đại đến đâu, cũng có thể sụp đổ. Nhưng sức mạnh bên trong, ý chí của mỗi sinh linh, lại là dòng chảy vĩnh cửu, không bao giờ cạn.” Vô Danh Tăng tiếp tục, giọng ông vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động. “Giờ đây, sẽ có một tiếng nói dẫn lối, không đến từ Thiên Đạo đã mục rữa, cũng chẳng đến từ những tàn dư của quá khứ. Mà nó sẽ đến từ sâu thẳm nhân quả, từ nơi khởi nguồn của nhân tính, để thức tỉnh các ngươi, để chỉ cho các ngươi thấy một con đường khác.”
Đám đông im lặng lắng nghe, không ai dám cất lời. Họ đã quá mệt mỏi để phản bác, quá tuyệt vọng để tranh cãi. Họ chỉ khao khát một tia sáng, dù là nhỏ nhoi nhất. Hồ Ly Nữ siết chặt đứa trẻ trong lòng, đôi mắt to tròn của nàng dán chặt vào Vô Danh Tăng. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ đang bao trùm lấy phế tích, một luồng khí tức không thuộc về bất kỳ tu sĩ hay yêu tộc nào nàng từng biết. Nó vừa xa xăm như vọng âm từ ngàn xưa, lại vừa gần gũi như tiếng vọng từ chính trái tim nàng. Nàng không hiểu hết những gì Vô Danh Tăng nói, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành, và một lời hứa hẹn về một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ, một điều có thể cứu rỗi họ khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng này. Nàng nhìn đứa trẻ trong vòng tay, cảm nhận hơi thở yếu ớt của nó, và trong lòng, một khao khát mãnh liệt trỗi dậy: khao khát được sống, được thấy đứa trẻ này lớn lên trong một thế giới không còn bị Ma khí giày vò.
***
Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Phế Tích Cổ Mộ Tiên Tôn trong một tấm màn đen đặc quánh. Chỉ có những ngọn lửa trại bập bùng, kiên cường chống lại bóng tối vô tận, chiếu sáng những khuôn mặt người đang ngồi im lìm, chờ đợi. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng bên trong sảnh đường đổ nát, một thứ không khí kỳ lạ đã lan tỏa, không còn là sự lạnh lẽo của tuyệt vọng mà là một sự tĩnh lặng đầy kỳ vọng.
Giữa sự im lặng như tờ, không có tiếng nói cụ thể nào cất lên, nhưng một luồng ý thức mạnh mẽ, một triết lý sâu sắc, lại đột ngột “khắc” thẳng vào tâm trí mỗi người. Nó không phải là âm thanh mà tai có thể nghe thấy, mà là một sự thấu cảm trực tiếp, như thể những lời đó được truyền thẳng từ linh hồn đến linh hồn. Đó chính là giọng nói của Tạ Trần, hay đúng hơn, là sự thể hiện tinh thần của hắn thông qua dòng chảy nhân quả từ mười ngàn năm sau, một sự can thiệp tinh tế nhưng đầy sức mạnh.
“Các ngươi tìm kiếm trường sinh, nhưng cái giá là gì?” Giọng nói vô hình ấy vang vọng trong tâm trí họ, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, không hề mang theo chút cảm xúc phán xét, chỉ là sự thật trần trụi. “Là mất đi cảm xúc, mất đi ký ức, mất đi những gì làm nên ‘chính mình’. Là nhìn người thân biến thành ma, thành quỷ, thành những cái xác không hồn mà các ngươi không dám nhận. Là trải qua vô số kiếp luân hồi trong sự cô độc, lạnh lẽo, chỉ để bám víu vào cái gọi là ‘bất tử’ hư vô. Các ngươi gọi đó là bất tử, ta gọi đó là cái chết thứ hai, tàn khốc hơn vạn lần, bởi vì nó tước đoạt đi cả linh hồn mà không cần đến sự hủy diệt thể xác.”
Từng lời của Tạ Trần như những nhát búa nặng nề gõ vào tâm hồn đám đông. Những khuôn mặt tuyệt vọng dần lộ ra vẻ suy tư, rồi xúc động. Một số phàm nhân bắt đầu khóc nức nở, không phải vì sợ hãi, mà vì những lời đó đã chạm vào tận cùng nỗi đau mà họ cố gắng chôn giấu. Họ đã chứng kiến, đã trải qua cái gọi là ‘mất người’ đó. Họ đã thấy những tu sĩ từng cao ngạo, từng hứa hẹn bảo vệ chúng sinh, dần dần tha hóa, biến thành những con rối vô tri dưới sự xâm thực của Ma khí, hoặc trở nên lạnh lùng, vô cảm trước nỗi thống khổ của đồng loại.
“Tu hành, không phải là chống lại lẽ sinh diệt, mà là thuận theo lẽ tự nhiên, tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở, từng khoảnh khắc.” Giọng Tạ Trần tiếp tục, giờ đây mang theo một chút ấm áp, một chút hy vọng. “Nhân Đạo, không phải là chống lại Thiên Đạo, mà là tìm lại chính mình. Là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, yêu thương và được yêu thương, gieo mầm hy vọng trên mảnh đất hoang tàn này. Là chấp nhận cái chết như một phần không thể thiếu của cuộc sống, bởi vì chính sự hữu hạn đó mới làm cho mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá, mỗi mối liên kết trở nên thiêng liêng.”
Thủ Lĩnh Dân Quân, người đàn ông cường tráng với vẻ mặt cương nghị, từng trải qua không biết bao nhiêu trận chiến, giờ đây lại cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Ông đã từng tin vào sức mạnh, vào sự trường tồn của tu sĩ, nhưng những gì ông chứng kiến chỉ là sự sụp đổ. Ông đã từng tin vào sự bất diệt, nhưng giờ đây, ông nhận ra rằng cái giá phải trả cho sự bất diệt đó là quá lớn. Lời của Tạ Trần không phải là lời thuyết giáo cao siêu, mà là những sự thật trần trụi, những nỗi đau mà ai cũng từng nếm trải. Ông đưa tay lên che mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má sạm nắng.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ôm chặt đứa trẻ trong lòng, đôi mắt nàng rưng rưng. Nàng cảm thấy như có một luồng ánh sáng soi rọi vào tận sâu linh hồn mình, xua tan đi màn sương mù của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá, đã mất đi tất cả. Nàng đã từng nghĩ rằng cuộc sống không còn ý nghĩa. Nhưng lời của Tạ Trần, bằng cách nào đó, đã gieo vào lòng nàng một hạt mầm mới. Hạt mầm của sự kiên cường, của tình yêu thương, của niềm tin vào giá trị của sự sống phàm trần. Nàng nhìn đứa trẻ đang ngủ say, gương mặt bé nhỏ thanh bình trong ánh lửa, và trong lòng nàng trỗi dậy một quyết tâm sắt đá: nàng sẽ bảo vệ đứa bé này, sẽ bảo vệ những người phàm nhân này, để họ có thể sống trọn vẹn, để Nhân Đạo được tiếp nối.
“Chúng ta không cần những phép thuật cao siêu để vá trời. Chúng ta cần tình yêu thương để hàn gắn những vết thương. Chúng ta cần lòng trắc ẩn để thấu hiểu nhau. Chúng ta cần ý chí kiên cường để đứng dậy từ tro tàn,” Tạ Trần nhấn mạnh. “Thiên Đạo sụp đổ, đó không phải là ngày tận thế, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người tự định đoạt vận mệnh của mình, không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ, bởi những chấp niệm hư vô. Hãy tìm thấy sức mạnh trong chính những mối liên kết đơn giản nhất: gia đình, bạn bè, cộng đồng. Hãy tìm thấy sự bất diệt trong những di sản mà các ngươi để lại cho thế hệ sau, chứ không phải trong một thân thể trường sinh cô độc.”
Lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí họ, không ngừng lặp đi lặp lại. Nó không chỉ là triết lý, mà là một lời hiệu triệu, một lời an ủi, một lời định hướng. Nó đã lay động những điều sâu thẳm nhất trong trái tim con người, những điều đã bị lãng quên trong cuộc truy cầu quyền năng và sự bất tử. Những tu sĩ giác ngộ, những người đã từ bỏ con đường tu tiên truyền thống sau khi chứng kiến sự tha hóa của đồng đạo, giờ đây cũng cảm thấy một sự giải thoát. Họ đã tìm thấy một con đường, một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình, không còn phải bám víu vào những thứ hư ảo. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt họ có sự đồng cảm và một tia hy vọng vừa được thắp lên.
***
Lời của Tạ Trần dần dần trở nên yếu ớt, rồi tắt hẳn, để lại một không gian im lặng đến mức đáng sợ. Nhưng đó không phải là sự im lặng của sự trống rỗng, mà là sự im lặng của suy tư, của những hạt mầm tư tưởng đang nảy nở trong lòng mỗi người. Đêm đã về khuya, những ngọn lửa trại vẫn bập bùng, nhưng giờ đây, chúng không chỉ là nguồn sáng mà còn là biểu tượng của sự kiên cường, của hy vọng vừa được thắp lên. Gió lạnh vẫn thổi qua những tàn tích đổ nát, nhưng lòng người đã ấm lên bởi một triết lý mới mẻ, một con đường mới được mở ra.
Vô Danh Tăng khẽ mỉm cười hiền từ. Ông biết rằng hạt mầm đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, sẽ phát triển thành một cây cổ thụ vững chắc. Ông đưa mắt nhìn quanh đám đông, những người giờ đây không còn cúi gằm mặt trong tuyệt vọng, mà đã ngẩng lên, trao đổi ánh mắt với nhau, trong đó có sự thấu hiểu và một niềm tin âm ỉ.
Thủ Lĩnh Dân Quân, người đã từng chỉ tin vào sức mạnh của đao kiếm và ý chí chiến đấu, giờ đây lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Ông nhìn nh���ng người xung quanh, những người phàm nhân yếu ớt, những yêu tộc hiền lành, những tu sĩ đã buông bỏ chấp niệm. Trong mắt họ, ông không còn thấy sự sợ hãi và hoang mang tột độ, mà là một sự kiên định mới. Ông khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc vì xúc động: “Sống… Sống như một con người… thì ra đó mới là con đường.” Ông đã từng nghĩ rằng để tồn tại trong thế giới hỗn loạn này, phải mạnh hơn Ma tộc, phải truy cầu sức mạnh tối thượng. Nhưng giờ đây, ông hiểu rằng sức mạnh chân chính không nằm ở tu vi hay phép thuật, mà nằm ở chính nhân tính, ở tình yêu thương và sự gắn kết.
Hồ Ly Nữ ôm chặt đứa trẻ vào lòng, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm hy vọng. Nàng khẽ hôn lên trán đứa bé, thì thầm: “Con sẽ sống… sống trọn vẹn. Chúng ta sẽ sống… sống như một con người chân chính. Không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần được là chính mình, được yêu thương và được yêu thương.” Những lời của Tạ Trần đã khắc sâu vào tâm trí nàng, trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời nàng sau này, định hình lòng trung thành và sự kiên định của nàng với con đường ‘Nhân Đạo’, cũng như vai trò của nàng trong việc kết nối yêu tộc với nhân tộc.
Đám đông bắt đầu tản ra, nhưng không phải trong sự hỗn loạn hay vội vã. Họ đi lại nhẹ nhàng, trao đổi những lời thầm thì, những ánh mắt chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Mỗi bước chân của họ giờ đây không còn nặng nề bởi gánh nặng của quá khứ, mà nhẹ nhõm hơn, mang theo một mục đích mới. Họ biết rằng con đường phía trước vẫn đầy gian nan, Ma khí vẫn còn đó, nhưng họ không còn đơn độc. Họ đã tìm thấy một điểm tựa, một lý tưởng để bám víu và chiến đấu.
Vô Danh Tăng đứng đó, nhìn theo từng người cho đến khi bóng đêm nuốt chửng những thân ảnh cuối cùng. Ông nhắm mắt lại, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Hạt mầm đã được gieo. Tiếng nói từ dòng chảy nhân quả của Tạ Trần không chỉ là một lời an ủi, mà là nền tảng triết lý vững chắc, là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự tay viết nên số phận của mình, không phải bằng sức mạnh của Thiên Đạo hay Ma Chủ, mà bằng chính ý chí kiên cường và lòng trắc ẩn của Nhân Đạo. Đó chính là sự tan rã của Thiên Đạo cũ, để mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, một khoảng trống mà Tạ Trần, với ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ và triết lý của mình, sẽ là người ‘lấp đầy’ bằng một trật tự mới, một trật tự của con người, vì con người.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.