Nhân gian bất tu tiên - Chương 693: Hạt Mầm Trí Tuệ: Nền Tảng Cho Kỷ Nguyên Không Tiên
Ánh trăng non đã lặn từ bao giờ, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên rọi qua kẽ lá, đánh thức Thôn Vân Sơn sau một đêm dài tĩnh mịch. Hơi sương còn vương vấn trên những mái nhà tranh mới dựng, lấp lánh như vô vàn hạt ngọc. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng xa, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống mới. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi cỏ cây tươi mới, luồn lách qua từng ngóc ngách, xua tan đi những tàn dư của bóng tối và nỗi sợ hãi.
Ở một khu đất trống rộng rãi giữa thôn, nơi vốn là một bãi đất hoang sau Đại Thế Hỗn Loạn, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ. Những chiếc chiếu đơn giản được trải trên nền đất phẳng, tạo thành một vòng tròn lớn. Hàng chục người sống sót, đủ mọi thành phần – từ những phàm nhân chân lấm tay bùn, những cựu tu sĩ với vẻ ngoài hao gầy nhưng ánh mắt đã bớt đi phần u ám, cho đến một vài tiểu yêu tộc nhỏ với đôi tai và đuôi khẽ vẫy, tất cả đều tề tựu. Họ ngồi thành vòng tròn, giữ một khoảng lặng trang nghiêm, như đang chờ đợi một nghi lễ trọng đại, nhưng trên thực tế, đó là buổi "giảng đường" đầu tiên của kỷ nguyên mới.
Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi trên một tảng đá phẳng ở trung tâm vòng tròn. Y không có vẻ uy nghiêm hay cao ngạo như một tông chủ, cũng chẳng mang khí phách của một minh chủ. Y chỉ đơn giản là một người kể chuyện, một người thầy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Gió nhẹ mơn man qua mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản của y.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bạch y tinh khiết, nhưng nét lạnh lùng trên dung nhan tuyệt mỹ đã vơi đi nhiều, ngồi gần Tạ Trần nhất. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn sự cảnh giác thường trực, mà thay vào đó là một sự lắng nghe chăm chú, một niềm mong mỏi được khai sáng. Nàng vẫn còn chút hoài niệm về quá khứ tu tiên, về những giá trị đã ăn sâu vào cốt tủy, nhưng triết lý của Tạ Trần đã gieo những hạt mầm mới trong tâm trí nàng, và nàng đang khao khát được tưới đẫm chúng.
Bên cạnh Lăng Nguyệt là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã rực cháy bởi nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn ngồi thẳng lưng, vẻ mặt đầy kiên định, sẵn sàng tiếp thu mọi lời dạy của Tạ Trần. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt vuông vức đầy phong trần, ngồi đối diện, đôi mắt kiên nghị dõi theo Tạ Trần. Y gật gù tán thành, từng lời Tạ Trần nói ra dường như đều chạm đến những trải nghiệm thực tế mà y đã đúc kết trong suốt cuộc đời binh nghiệp. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) ngồi giữa những người lớn, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng khẽ giật giật, nàng nghiêng đầu lắng nghe, vẻ mặt nửa tinh nghịch nửa trầm tư, như đang cố gắng thấu hiểu từng câu chữ. Tiểu Hoa và những đứa trẻ khác, quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, ngồi phía trước, ánh mắt to tròn lanh lợi nhìn Tạ Trần, đầy tò mò và háo hức, như thể y sắp kể cho chúng một câu chuyện cổ tích về một thế giới hoàn toàn mới. Tiếng cười đùa của chúng từ xa đã tắt hẳn, thay vào đó là sự im lặng đầy mong đợi.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang hướng về y, từ những người trẻ tuổi đầy hy vọng đến những người già đã trải qua bao thăng trầm. Y lên tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ sức lan tỏa khắp khu đất trống, xuyên qua tiếng suối và tiếng chim, chạm đến tận sâu tâm hồn mỗi người.
"Thiên Đạo đã sụp đổ. Linh khí đã cạn kiệt. Những con đường tu tiên từng một thời huy hoàng, từng là mục tiêu tối thượng của bao thế hệ, giờ đây đã trở thành quá khứ. Bao người đã 'mất người' trên con đường ấy, đánh đổi nhân tính lấy sức mạnh hư ảo, và cuối cùng, sức mạnh ấy cũng chẳng thể cứu vãn được Thiên Đạo khỏi suy kiệt, khỏi tan rã." Tạ Trần ngừng một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Nhưng liệu đó có phải là tận thế? Liệu sự sụp đổ của một trật tự cũ có đồng nghĩa với sự hủy diệt hoàn toàn? Hay là một khởi đầu mới, nơi chúng ta, những con người còn sót lại, có thể định nghĩa lại ý nghĩa của sự sống mà không cần đến sự bất tử giả tạo, không cần đến quyền năng siêu phàm?"
Những người nghe trầm ngâm. Một số cựu tu sĩ khẽ cúi đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ hối hận. Ký ức về những năm tháng miệt mài theo đuổi cảnh giới, về những đồng môn đã dần 'mất người', hiện về rõ ràng trong tâm trí họ. Phải, họ đã từng tin rằng sức mạnh là tất cả, rằng trường sinh là mục đích duy nhất. Giờ đây, khi mọi thứ sụp đổ, họ mới thấy mình trống rỗng đến nhường nào.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ ngẩng đầu, ánh mắt nàng giao với Tạ Trần. Nàng đã từng là một trong số những người theo đuổi Thiên Đạo đến tận cùng. Nàng đã chứng kiến sự "mất người" trong chính bản thân mình, trong những người xung quanh. Giọng nàng nhẹ hơn, không còn sự lạnh lùng thường thấy, nhưng vẫn chứa đựng một chút băn khoăn sâu sắc. "Vậy... nếu không còn tu tiên, nếu không còn sức mạnh để chống lại thiên tai, địch họa, mục đích của chúng ta là gì? Sức mạnh giờ đây được định nghĩa ra sao, Tạ Trần?" Câu hỏi của nàng không chỉ là thắc mắc của riêng mình mà còn là nỗi bận lòng chung của rất nhiều người có mặt, đặc biệt là những cựu tu sĩ.
Bách Lý Hùng gật gù, giọng y trầm hùng nhưng tràn đầy sự tin tưởng. "Sức mạnh nằm ở sự đoàn kết và ý chí sống của con người, không phải phép thuật hay thần thông. Ta đã thấy những đội quân phàm nhân chiến đấu quả cảm hơn bất kỳ tiên nhân nào, khi họ có một mục đích chung, khi họ bảo vệ những điều mình yêu thương."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Bách Lý huynh nói rất đúng. Sức mạnh không chỉ đến từ những thứ hữu hình, có thể thấy, có thể đo lường được. Mục đích không phải là tìm kiếm sức mạnh bên ngoài, để rồi bị nó tha hóa, biến thành một công cụ của quyền năng. Mục đích của chúng ta, trong kỷ nguyên này, là khám phá sức mạnh bên trong... sức mạnh của nhân ái, của tri thức, của sự sáng tạo. Sức mạnh để xây dựng, để yêu thương, để kiến tạo. Cái chết không phải là tận cùng, mà là sự trở về với cát bụi, là di sản chúng ta để lại cho thế hệ sau. Một cuộc đời hữu hạn, nhưng nếu sống trọn vẹn, chân thực, và để lại những giá trị tốt đẹp, thì nó vĩnh cửu hơn bất kỳ sự trường sinh hư ảo nào."
Y đưa mắt nhìn Tiểu Hoa và những đứa trẻ đang ngồi phía trước. "Chúng ta không còn tranh giành trường sinh, không còn theo đuổi quyền năng hư ảo. Chúng ta sẽ sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và xây dựng một thế giới mà ở đó, mỗi sinh linh đều có quyền được sống, được yêu thương, và được kiến tạo. Đây sẽ là 'Thiên Đạo' của chúng ta, Thiên Đạo của Nhân Gian." Lời nói của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, gột rửa những bụi bặm hoài nghi trong tâm hồn mọi người. Những gương mặt từ từ giãn ra, ánh mắt dần chuyển từ hoang mang sang sự hiểu biết, và rồi, một tia hy vọng mới bùng lên trong sâu thẳm.
***
Buổi chiều, Thôn Vân Sơn bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Âm thanh của sự kiến tạo vang vọng khắp nơi: tiếng búa đóng đều đặn vào gỗ, tiếng cưa ken két xẻ những thân cây vừa đốn, tiếng cuốc xẻng lạch cạch làm đất trên những mảnh ruộng mới khai hoang. Hòa lẫn vào đó là tiếng cười nói rộn ràng, những lời động viên nhau vang vọng, tạo nên một bản nhạc lao động hăng say. Mùi gỗ mới thơm nồng quyện với mùi đất ẩm thoang thoảng, và đôi khi, một làn khói bếp ấm áp từ những căn nhà tạm bốc lên, mang theo hương vị của cuộc sống đang hồi sinh.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và đôi vai rộng, mồ hôi ướt đẫm tấm áo giáp nhẹ, đang chỉ đạo một nhóm phàm nhân và vài tiểu yêu tộc nhỏ dựng một căn nhà gỗ kiên cố hơn. Y không dùng bất kỳ thần thông nào, chỉ đơn thuần là kinh nghiệm xây dựng thực tiễn và sức mạnh cơ bắp. "Đừng vội vã, nhưng cũng đừng ngừng nghỉ! Mỗi viên gạch, mỗi khúc gỗ đều là nền móng vững chắc cho tương lai của chúng ta!" Giọng y trầm hùng, vang vọng khắp công trường, truyền thêm ý chí cho mọi người. Y không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người trực tiếp tham gia, cùng vác gỗ, cùng đào móng, xóa bỏ mọi khoảng cách giữa tướng lĩnh và binh sĩ, giữa người phàm và kẻ có chút huyết mạch yêu tộc.
Xa hơn một chút, trên những thửa ruộng bậc thang vừa được khai hoang, Lão Nông với làn da đen sạm và đôi tay chai sạn đang hướng dẫn một nhóm người cách gieo trồng. Y đội chiếc nón lá đã bạc màu, chỉ vào những luống đất tơi xốp, từng lời nói đều chất chứa kinh nghiệm bao đời. "Đất sẽ không phụ người. Cứ chăm sóc tốt, nó sẽ đền đáp bằng những vụ mùa bội thu. Đó là quy luật của tự nhiên, là lẽ sống của phàm nhân chúng ta." Những người xung quanh, từ những phàm nhân vốn quen việc đồng áng ��ến những cựu tu sĩ từng chỉ biết đến pháp quyết và linh dược, đều lắng nghe chăm chú. Họ học cách phân biệt đất, cách gieo hạt, cách tưới nước, những kiến thức cơ bản mà trước đây họ có lẽ sẽ chẳng bao giờ quan tâm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh thoát và cao quý, giờ đây đang vác một khúc gỗ nhỏ, dáng người khẽ nghiêng vì sức nặng. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán nàng, vài sợi tóc đen nhánh bết vào thái dương. Nàng khẽ thở dốc, đôi môi bạc khẽ mím lại. "Thật không ngờ... việc này lại khó hơn tu luyện nhiều. Nhưng cảm giác hoàn thành một điều gì đó thật... chân thực." Nàng cảm thấy cơ bắp mình đau nhức, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác hài lòng lạ thường. Không phải cảm giác thăng tiến cảnh giới, mà là cảm giác của sự kiến tạo.
Dương Quân, người vốn là một thư sinh kiêm tu sĩ, giờ đây cũng xắn tay áo, vẻ mặt lấm lem đất cát. Hắn đang giúp Lăng Nguyệt kê khúc gỗ vào đúng vị trí. Hắn cười tươi, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. "Nhưng cũng ý nghĩa hơn, Lăng Nguyệt tỷ. Đây là chúng ta đang xây dựng cuộc sống, không phải chạy trốn khỏi nó." Hắn từng là một người trẻ đầy khát vọng tu tiên, nhưng những gì Tạ Trần đã dạy, và những gì hắn chứng kiến sau Đại Thế Hỗn Loạn, đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của hắn. Hắn nhận ra, giá trị của một sinh linh không nằm ở việc y có thể phi thiên độn địa hay không, mà ở việc y có thể sống trọn vẹn và đóng góp cho cộng đồng đến mức nào.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) dùng sự linh hoạt và khéo léo của mình để giúp vận chuyển những vật liệu nhẹ hơn, như những bó rơm khô hay những tấm ván nhỏ. Đôi khi nàng lại biến thành hình dạng cáo, nhẹ nhàng luồn lách qua những khe đá để tìm kiếm nguồn nước sạch, đôi tai trắng muốt khẽ vẫy vẫy, chiếc đuôi lông mềm mại lướt qua những bụi cỏ. Nàng thỉnh thoảng lại nói đùa với những người xung quanh, mang đến một chút không khí vui vẻ, xua tan đi sự mệt mỏi. "Xem ta này! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lém lỉnh nháy mắt, khiến mọi người bật cười.
Tạ Trần đi lại giữa các nhóm, quan sát mọi người làm việc. Y không trực tiếp nhúng tay vào công việc nặng nhọc, nhưng ánh mắt y dõi theo từng hành động, từng gương mặt. Đôi khi, y dừng lại trò chuyện với Bách Lý Hùng về cách bố trí nhà cửa, hay với Lão Nông về chu kỳ mùa vụ tiếp theo. Đôi khi, y lại khẽ vỗ vai một cựu tu sĩ đang lúng túng với chiếc cuốc, mỉm cười động viên. Lời lẽ của y luôn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự khuyến khích và nhắc nhở về tầm quan trọng của mỗi hành động nhỏ bé, mỗi sự nỗ lực chân chính. Y không chỉ xây dựng nhà cửa, mà còn xây dựng niềm tin. Y không chỉ gieo hạt giống, mà còn gieo mầm hy vọng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ chân trời bằng một dải màu cam, tím rực rỡ, đổ bóng dài trên mặt đất. Tiếng búa, tiếng cưa đã dần ngớt, nhường chỗ cho tiếng nước suối chảy róc rách đều đặn, tiếng côn trùng kêu đêm khe khẽ và tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây. Hơi lạnh bắt đầu len lỏi trong không khí, nhưng những bếp lửa nhỏ đã được nhóm lên, tỏa ra hơi ấm áp và mùi khói thoang thoảng.
Tạ Trần ngồi bên một bàn gỗ đơn sơ dựng gần suối, thưởng thức chén trà nóng thơm dịu. Mùi trà thanh khiết hòa cùng mùi hoa cỏ ven suối, tạo nên một không gian yên bình, trầm lắng. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không thể xua đi hết những lo âu còn vương vấn trong lòng một số người. Một nhóm nhỏ, trong đó có Cựu Tu Sĩ A và Phàm Nhân B, cùng một vài người khác, tìm đến Tạ Trần. Vẻ mặt họ hiện rõ sự mệt mỏi sau một ngày lao động, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, nỗi sợ hãi về một tương lai vô định vẫn còn đó.
Cựu Tu Sĩ A, với vẻ ngoài hao gầy và trang phục tu sĩ cũ kỹ, ánh mắt lộ rõ sự bất an. Hắn do dự một lúc, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói yếu ớt. "Tạ tiên sinh... chúng ta không còn linh khí, không còn thần thông để tự vệ. Liệu chúng ta có thể sống sót trong thế giới này không? Chẳng phải rồi sẽ có những kẻ mạnh khác xuất hiện để áp bức chúng ta sao? Những kẻ mạnh hơn, những kẻ không tin vào 'Nhân Đạo' của người?" Nỗi ám ảnh về sự áp bức, về sự yếu đuối của phàm nhân khi đối mặt với cường giả, vẫn ăn sâu trong tâm trí hắn. Hắn đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề, và giờ đây, khi sức mạnh đó biến mất, hắn cảm thấy mình trần trụi và vô vọng.
Phàm Nhân B, một phụ nữ với khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn lóe lên tia hy vọng mong manh, cũng rụt rè lên tiếng, giọng run rẩy. "Làm sao chúng ta bảo vệ con cái mình khi không có phép thuật? Nỗi sợ hãi về những kẻ hung ác, về những con yêu thú tàn bạo vẫn còn ám ảnh chúng tôi mỗi đêm. Chúng tôi đã từng bị áp bức quá nhiều, Tạ công tử." Lời nói của nàng như chạm vào nỗi đau chung của rất nhiều phàm nhân khác, những người đã quen với việc bị coi là yếu kém, thấp hèn.
Tạ Trần thản nhiên uống một ngụm trà, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào dòng suối đang chảy xiết, phản chiếu ánh hoàng hôn dần tắt. Y biết, nỗi lo lắng của họ là chính đáng. Nó là tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, một kỷ nguyên mà sức mạnh siêu phàm là thước đo duy nhất của sự tồn tại. Y đặt chén trà xuống, quay sang nhìn những gương mặt đang chờ đợi câu trả lời của y, ánh mắt đầy kiên định.
"Sức mạnh không chỉ đến từ phép thuật hay những thứ siêu phàm. Chẳng phải chúng ta đã thấy, những 'tiên nhân' cường đại nhất cũng không thể ngăn Thiên Đạo suy kiệt hay sao? Sức mạnh mà chúng ta đang tìm kiếm, và sẽ kiến tạo, nó là một dạng sức mạnh khác." Tạ Trần nói, giọng y vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ phi thường. "Sự hiểu biết về thế giới, tình yêu thương và sự đồng cảm giữa con người, sự đoàn kết để cùng nhau vượt qua khó khăn, và khả năng thích nghi không ngừng với những đổi thay... đó mới là những sức mạnh chân chính, bền vững nhất. Kẻ áp bức sẽ luôn xuất hiện, đó là một phần của nhân tính, một phần của vòng luân hồi. Nhưng một khi con người đã hiểu được giá trị của chính mình, của cuộc sống, của sự tự do, họ sẽ không dễ dàng bị khuất phục. Chúng ta sẽ cùng nhau học cách tự vệ, không phải bằng cách trở thành tiên nhân, mà bằng cách trở thành con người mạnh mẽ hơn, thông thái hơn, và biết đoàn kết hơn."
Y tiếp tục, ánh mắt y quét qua từng người, như đang gieo một hạt giống vào sâu thẳm tâm hồn họ. "Chúng ta sẽ xây dựng những bức tường kiên cố bằng gỗ và đá, không phải bằng pháp lực. Chúng ta sẽ canh tác mùa màng bội thu bằng tri thức và cần lao, không phải bằng linh thảo. Chúng ta sẽ bảo vệ con cái mình bằng sự giáo dục, bằng tình yêu thương và bằng chính đôi tay này, không phải bằng những thần thông có thể biến mất bất cứ lúc nào. Sức mạnh thật sự là khả năng cùng nhau tồn tại, cùng nhau phát triển, và cùng nhau đối mặt với mọi thách thức, dù không có một vị thần nào bảo hộ."
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) ngồi bên cạnh, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vẫy vẫy. Nàng tinh nghịch xen vào, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, mang lại chút nhẹ nhõm cho không khí trầm lắng. "Đúng vậy! Bọn ta yêu tộc cũng có cách sinh tồn riêng mà không cần dựa vào tiên nhân, người phàm cũng vậy! Miễn là chúng ta có nhau, có trí tuệ và tình người, thì không sợ gì cả! Ngay cả khi có những kẻ mạnh khác xuất hiện, thì một khi chúng ta cùng nhau, họ cũng phải dè chừng!" Nàng nhún vai một cái, rồi lại chui vào lòng một đứa trẻ đang ngồi g���n đó, xoa xoa đầu nó.
Lời lẽ của Tạ Trần, kết hợp với sự lạc quan của Hồ Ly Nữ, như dòng nước mát lành xoa dịu những tâm hồn đang hoang mang. Những người khác lắng nghe, dần dần nỗi lo lắng trong ánh mắt họ giảm bớt, thay vào đó là sự suy ngẫm sâu sắc. Họ bắt đầu hình dung ra một con đường mới, một tương lai mà họ chưa từng nghĩ tới. Một tương lai không có linh khí, không có tu tiên, nhưng lại đầy ắp sức sống, đầy ắp sự kiến tạo và tình người.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bầu trời đêm đầy sao. Thôn Vân Sơn chìm vào tĩnh mịch, nhưng trong lòng những con người ấy, một tia hy vọng mới đã được thắp lên, như những ngôi sao nhỏ đang dần bừng sáng trên bầu trời đen kịt. Từ những hạt mầm trí tuệ mà Tạ Trần gieo xuống, một nền tảng mới đang được đặt, không phải cho một Thiên Đạo bất tử, mà cho một kỷ nguyên Nhân Đạo kiên cường và đầy sức sống. Đây chỉ là khởi đầu, một khởi đầu nhỏ bé tại Thôn Vân Sơn, nhưng Tạ Trần biết, ngọn lửa này rồi sẽ lan tỏa, thắp sáng cả nhân gian. Những thách thức lớn hơn đang chờ đợi, nhưng giờ đây, họ đã có một niềm tin vững chắc để đối mặt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.