Nhân gian bất tu tiên - Chương 677: Bóng Tối Tàn Dư: Thử Thách Đầu Tiên Của Nhân Đạo
Bình minh của kỷ nguyên mới, dù Tạ Trần đã dùng hết tâm huyết để thắp lên ngọn lửa hy vọng, vẫn mang theo khí lạnh thấu xương của tàn tích cũ. Thành Vô Song, dù đã được dọn dẹp phần nào, vẫn hằn sâu vết sẹo của cuộc đại chiến, những bức tường nứt toác, những mái ngói vỡ vụn, và cả không khí u ám, nặng nề vẫn còn vương vấn. Sáng sớm, một lớp sương mỏng giăng mắc, che phủ những đổ nát, biến quang cảnh vốn tang thương lại càng thêm phần hư ảo, như một bức tranh thủy mặc buồn bã vẽ nên sự vô thường của cõi nhân gian. Trong một căn phòng lớn vốn là thư viện của một gia tộc nhỏ, nay được trưng dụng làm nơi hội họp tạm bợ, Tạ Trần cùng các đồng minh cốt cán đang quần tụ. Ánh nến leo lét trên bàn, không đủ sức xua đi cái lạnh lẽo của không gian, nhưng lại đủ để soi rõ những nét căng thẳng trên gương mặt của mỗi người.
Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, ngồi ở vị trí chủ tọa. Đôi mắt hắn sâu thẳm, dù không còn vẻ mệt mỏi cùng cực như đêm qua, nhưng vẫn ánh lên sự suy tư và một gánh nặng vô hình. Hắn biết rõ, những lời tuyên bố về "Nhân Đạo" tối qua chỉ là bước khởi đầu, là lời hứa hẹn cho một tương lai xa xôi. Hiện thực phũ phàng vẫn đang chờ đợi, và nó không hề nhân nhượng.
Bách Lý Hùng, với vóc dáng vạm vỡ, áo giáp còn vương bụi đất, bước vào phòng, mang theo một luồng khí lạnh từ bên ngoài. Khuôn mặt vuông vức của hắn đanh lại, đôi mắt kiên nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là hoảng sợ. Hắn đặt một cuộn bản đồ cũ kỹ lên bàn, chỉ vào một chấm nhỏ cách Thành Vô Song không xa.
“Thưa Tạ công tử, tin khẩn cấp từ Thị Trấn An Bình,” Bách Lý Hùng cất giọng trầm hùng, nhưng ngữ điệu lại gấp g��p hơn thường lệ, “Một nhóm Ma tu đã tràn vào, tàn phá và biến chất dân thường. Tình hình rất nguy cấp. Chúng đã vượt qua cả phòng tuyến dân quân tạm thời của chúng ta, và có vẻ như... chúng không phải là những Ma tu tàn dư thông thường.”
Tạ Trần nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào chấm đỏ trên bản đồ, như muốn xuyên thấu qua lớp giấy để nhìn thấy sự hỗn loạn đang diễn ra. Hắn đã dự đoán trước những thử thách như vậy, nhưng sự việc đến quá nhanh, quá tàn khốc, vẫn khiến lòng hắn nặng trĩu. Hắn đưa tay khẽ xoa nhẹ Nhân Quả Luân Bàn đang đặt trên bàn, cảm nhận sự rung động mờ nhạt từ nó, như thể vạn vật đều đang bất an.
“Đây là thử thách đầu tiên cho ‘Nhân Đạo’ của chúng ta,” Tạ Trần trầm giọng, lời nói không mang theo cảm xúc giận dữ hay sợ hãi, chỉ có sự kiên định đến lạ thường. “Chúng ta không thể bỏ rơi bất kỳ ai.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhìn ra ngoài cửa sổ đổ nát. Bạch y của nàng lay động khẽ trong l��n gió lạnh, tựa như một đóa tuyết liên thanh tao nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng siết chặt tay, những ngón tay thon dài khẽ run lên. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cảnh "mất người" trong cuộc chiến với Ma Chủ. Nàng không muốn thêm một Thị Trấn An Bình nào nữa phải chìm trong biển máu và Ma khí.
“Ma khí này... chúng có vẻ mạnh hơn dự kiến, và sự biến chất diễn ra quá nhanh,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo ngại, “Có lẽ còn hơn cả tàn dư. Có thể chúng đã hấp thụ được một phần sức mạnh từ các mảnh vỡ của Ma Chủ, hoặc đã tìm thấy một nguồn Ma khí mới để tự cường hóa. Điều này cho thấy, hiểm họa vẫn còn tiềm ẩn, và không hề đơn giản như chúng ta vẫn nghĩ.”
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, khí chất thư sinh nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết. Hắn đã nắm chặt chuôi kiếm từ lúc Bách Lý Hùng bắt đầu báo cáo. Nghe lời Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn càng thêm phẫn nộ. Hắn không thể chịu đựng được cảnh phàm nhân bị Ma tu tàn hại.
“Chúng ta sẽ không đ�� chúng làm hại bách tính! Ta nguyện đi đầu!” Dương Quân dứt khoát nói, sẵn sàng xông pha. Sự nhiệt huyết của hắn, dù đáng quý, đôi khi vẫn thiếu đi sự trầm tĩnh cần thiết.
Tạ Trần nhìn Dương Quân, khẽ lắc đầu. “Không cần tranh giành. Ta sẽ đi. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Tiểu Cửu, chuẩn bị. Chúng ta sẽ lên đường ngay.”
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang ngồi co ro bên góc phòng, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, lắng nghe mọi lời nói. Nàng vốn dĩ đã lo lắng trước sự lan tràn của Ma khí, và giờ đây, tin tức từ Thị Trấn An Bình càng khiến nàng bất an. Nàng đứng dậy, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần, khẽ gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút sợ hãi trước những kẻ bị Ma khí biến chất. Nàng biết Tạ Trần cần nàng, cần sự nhanh nhẹn và khả năng trinh sát của nàng, cũng như sự nhạy cảm của yêu tộc đối với năng lượng lạ.
Tạ Trần quay sang Bách Lý Hùng. “Bách Lý huynh, huynh ở lại Thành Vô Song, tiếp tục ổn định tình hình. Tập hợp dân quân, chuẩn bị cho việc cứu trợ quy mô lớn. Ta muốn một đội hậu cần sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào, mang theo lương thực, thuốc men, và dụng cụ y tế. Nếu chúng ta thành công, việc tái thiết sẽ bắt đầu ngay lập tức.”
Bách Lý Hùng gật đầu, sự lo lắng trên mặt hắn dần được thay thế bằng quyết tâm. “Rõ! Công tử cứ yên tâm. Phàm nhân chúng ta sẽ không lùi bước!”
Mây đen bên ngoài cửa sổ vẫn giăng mắc, nhưng trong căn phòng tạm bợ, một ngọn lửa ý chí đã được thắp lên. Tạ Trần biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ giải cứu đơn thuần, mà còn là một bài kiểm tra, một phép thử cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang cố gắng kiến tạo. Nó sẽ cho thấy liệu triết lý của hắn có đủ sức mạnh để đối diện với hiện thực tàn khốc, hay chỉ là một ảo tưởng đẹp đẽ mà thôi. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng, theo sau là Lăng Nguyệt, Dương Quân và Tiểu Cửu, tiến về phía Thị Trấn An Bình đang chìm trong hỗn loạn, nơi sự sống và cái chết đang giằng co, và nơi "Nhân Đạo" sẽ phải đối mặt với thử thách đầu tiên của mình. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, không phải c���a một vị thần, mà của một phàm nhân, một người dẫn đường đang cố gắng tìm kiếm một con đường sống cho toàn bộ Nhân Gian.
***
Thị Trấn An Bình, từng là một ốc đảo yên bình với những ngôi nhà gỗ giản dị, con đường đất nhỏ quanh co và tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Khi đội của Tạ Trần đặt chân đến, một luồng khí nóng hầm hập phả vào mặt, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng và cả mùi Ma khí đặc trưng, thoảng như lưu huỳnh và sự mục ruỗng. Ánh nắng chói chang của buổi trưa không thể xua đi cái không khí nặng nề, oi bức, mà ngược lại, còn làm nổi bật hơn sự tàn khốc của khung cảnh.
Nhà cửa đổ nát, những mái ngói vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất, những bức tường gỗ ám khói đen sì. Từ xa, những cột khói đen vẫn cuồn cuộn bốc lên, như những ngón tay gầy guộc của tử thần đang vươn lên trời xanh. Tiếng la hét, tiếng đổ nát, tiếng gầm gừ man rợ của Ma tu hòa lẫn vào tiếng khóc than và kêu cứu của người dân, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tuyệt vọng.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường. Đôi tai cáo của nàng rụt lại, thân hình nhỏ bé khẽ rùng mình.
“Ma khí... Ma khí mạnh quá!” Nàng thì thầm, giọng nói run run, “Chúng đã biến chất đến mức này rồi sao? Cảm giác như... chúng đang bị kiểm soát bởi một thứ gì đó vô hình, mạnh mẽ hơn nhiều so với những Ma tu tàn dư bình thường.”
Lời nói của Tiểu Cửu khiến Lăng Nguyệt và Dương Quân lập tức trở nên cảnh giác. Quả thật, Ma khí ở đây nồng đậm hơn nhiều so với dự kiến, và những Ma tu tàn dư mà họ từng đối mặt trước đây. Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ bị Ma khí ăn mòn tâm trí, mà còn biểu hiện một sức mạnh và sự hung bạo vượt xa. Thân hình chúng biến dạng, da thịt nổi lên những u cục ghê tởm, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu và điên cuồng. Chúng không có bất kỳ sự ý thức hay lý trí nào, chỉ có bản năng hủy diệt thuần túy.
Dương Quân, nắm chặt chuôi kiếm Phá Ma trong tay, ánh mắt phẫn nộ bừng bừng. Hắn không thể kìm nén được lửa giận khi chứng kiến cảnh tượng này. Những người dân thường vô tội đang bị tàn sát, bị biến chất thành những kẻ không còn hình người, gào thét trong đau đớn trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối.
“Không thể tha thứ! Chúng ta phải hành động ngay!” Hắn gằn giọng, đã sẵn sàng lao vào cuộc chiến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù sắc mặt tái nhợt vì sự nồng đậm của Ma khí, vẫn giữ được vẻ kiên định của một tu sĩ chân chính. Nàng hiểu rằng sự hung hãn của Dương Quân là cần thiết, nhưng cũng cần sự tỉnh táo để không rơi vào cái bẫy của sự căm thù.
“Hành động cẩn trọng, Dương Quân,” Nàng nhắc nhở, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị. “Chúng ta không chỉ tiêu diệt. Tạ Trần công tử đã nói, 'Nhân Đạo' không chỉ là sát phạt. Ma khí này có vẻ có một nguồn gốc khác, và việc tiêu diệt đơn thuần có thể không giải quyết được gốc rễ vấn đề.” Nàng nhìn về phía Tạ Trần, tìm kiếm sự chỉ dẫn.
Tạ Trần, đứng giữa khung cảnh hỗn loạn, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không vội vã rút vũ khí hay niệm chú. Đôi mắt hắn sắc lạnh, quét qua toàn cảnh, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không nhìn những Ma tu bằng sự căm ghét hay sợ hãi, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đang đọc được một cuốn sách cổ ẩn chứa những bí mật về nhân quả. Nhân Quả Luân Bàn trong tay hắn khẽ rung động, phát ra một luồng sáng dịu nhẹ mà chỉ hắn mới cảm nhận được, giúp hắn nhìn thấu bản chất của Ma khí và những linh hồn đang bị nó giày vò. Hắn nhìn thấy những sợi xích nhân quả vô hình đang trói buộc những Ma tu kia, nhìn thấy sự đau khổ và tuyệt vọng ẩn sâu bên trong lớp vỏ điên loạn.
“Sự hỗn loạn này... phải được chấm dứt,” Tạ Trần trầm giọng, tiếng hắn không lớn, nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, át đi những âm thanh hỗn tạp xung quanh. “Cứu người trước, rồi mới nói đến thanh tẩy.”
Hắn không nói "tiêu diệt", mà nói "thanh tẩy". Điều này khiến Lăng Nguyệt và Dương Quân khẽ giật mình, nhưng họ nhanh chóng hiểu ý hắn. Mục tiêu của họ không phải là gây thêm sát thương hay tích lũy thêm nghiệp chướng, mà là giải thoát, là hóa giải.
Tạ Trần đưa ra mệnh lệnh nhanh chóng, dứt khoát. “Lăng Nguyệt, Dương Quân, các ngươi phụ trách khống chế các Ma tu mạnh nhất. Không cần ra sát chiêu, hãy dùng pháp thuật trấn áp, làm suy yếu Ma khí của chúng, cố gắng duy trì chút nhân tính còn sót lại. Tiểu Cửu, ngươi nhanh chóng hỗ trợ sơ tán ng��ời dân, hướng dẫn họ đến khu vực an toàn. Ta sẽ đi cùng ngươi để trấn an và chỉ dẫn họ.”
Cả nhóm nhanh chóng phân tán. Lăng Nguyệt Tiên Tử như một bóng ma trắng muốt lướt đi giữa những đổ nát. Bạch y của nàng tung bay, tay ngọc khẽ vung, những luồng băng hệ pháp thuật tinh thuần, mạnh mẽ nhưng không mang theo ý chí hủy diệt, lập tức bao phủ lấy những Ma tu hung hãn nhất. Nàng không cố ý giết chết chúng, mà chỉ muốn đóng băng, làm chậm lại sự điên cuồng của Ma khí, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mỏng manh. Dương Quân, với kiếm Phá Ma trong tay, lao vào cuộc chiến như một cơn lốc. Kiếm khí của hắn sáng rực, không phải để chém giết, mà để hóa giải những đòn tấn công của Ma tu, chặn đứng bước tiến của chúng, bảo vệ những người dân đang tháo chạy. Hắn đã học được cách tiết chế sức mạnh, không còn mù quáng lao vào sát phạt, mà thận trọng hơn, cố gắng làm suy yếu đối thủ mà không gây tổn thương quá mức.
Hồ Ly Nữ nhanh nhẹn như một làn gió, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt tinh anh quét khắp nơi. Nàng giúp đỡ những đứa trẻ lạc mẹ, trấn an những cụ già run rẩy, hướng dẫn họ đến nơi an toàn mà Tạ Trần đã chỉ định. Dù vẫn còn chút sợ hãi, nhưng nàng đã đặt niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần.
Tạ Trần đứng giữa dòng người hỗn loạn, vẻ mặt trầm tĩnh. Hắn không có pháp lực cường đại để chiến đấu trực diện, nhưng hắn có khả năng nhìn thấu nhân tâm và cảm nhận nhân quả. Hắn dùng giọng nói trầm ấm, đầy uy lực để trấn an những người dân đang hoảng loạn.
“Đừng sợ hãi! Hãy đi theo ta! Đến khu vực an toàn kia! Chúng ta sẽ bảo vệ các ngươi!”
Lời nói của Tạ Trần, dù không phải của một tu sĩ cao cường, lại có một sức mạnh an ủi kỳ lạ. Những người dân đang tuyệt vọng, như tìm được một chiếc phao cứu sinh giữa biển cả, lập tức nghe theo hướng dẫn của hắn và Tiểu Cửu, đổ dồn về phía khu vực an toàn. Tạ Trần, trong lúc đó, vẫn không ngừng quan sát những Ma tu đang giao chiến với Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để thấu hiểu sâu hơn về sự biến chất của chúng, về những sợi dây nhân quả đã đưa chúng đến bước đường này, tìm kiếm một khe hở, một phương pháp để giải thoát chúng khỏi Ma khí, thay vì chỉ đơn thuần là tiêu diệt. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng triết lý, bằng sự thấu hiểu và lòng từ bi.
***
Cuộc chiến ở Thị Trấn An Bình dần đạt đến đỉnh điểm khi chiều muộn buông xuống. Bầu trời vốn đã u ám từ sáng sớm, giờ đây càng trở nên nặng nề hơn. Những đám mây đen kịt từ phương xa kéo đến, giăng kín vòm trời, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến, như thể thiên địa cũng đang thương cảm cho số phận của nhân gian. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, cuốn theo bụi đất và tàn tro, làm tăng thêm vẻ hoang tàn, bi tráng của thị trấn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, với sự phối hợp ăn ý đến kinh ngạc, đã dần khống chế được những Ma tu mạnh nhất. Khác với bản năng sát phạt trước kia, giờ đây, mỗi chiêu thức của họ đều mang theo một sự tiết chế nhất định. Lăng Nguyệt, với băng hệ pháp thuật tinh thuần, không c��n đóng băng Ma tu thành những khối băng vĩnh cửu, mà chỉ dùng để làm chậm lại, làm yếu đi sự điên cuồng của Ma khí, khóa chặt tứ chi, khiến chúng không thể tiếp tục gây hại. Bạch y của nàng giờ đã vương chút bụi đất và máu tươi, nhưng ánh mắt phượng vẫn sắc bén và kiên định.
“Ngươi đã đánh mất bản thân, nhưng ta sẽ không để ngươi hủy diệt thêm nữa!” Nàng cất tiếng lạnh lùng, nhưng trong giọng nói đó lại ẩn chứa một sự thương xót mơ hồ, khi nàng nhìn thấy những tia đau khổ le lói trong đôi mắt đỏ ngầu của một Ma tu đang bị nàng đóng băng.
Dương Quân, với kiếm khí hùng hồn, không còn tung ra những nhát kiếm chí mạng. Hắn dùng kiếm để hóa giải những đòn tấn công thô bạo của Ma tu, để làm suy yếu lớp phòng ngự của chúng, để đẩy lùi chúng về phía Tạ Trần, nơi hắn biết có một phương pháp khác đang chờ đợi. Cơ thể hắn đã thấm mệt, mồ hôi ướt đẫm mái tóc đen dài, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên quyết, tràn đầy chính khí.
“Ma khí đã ăn sâu, nhưng vẫn còn một tia hy vọng!” Hắn hô lên, dùng kiếm khí cắt đứt một xúc tu ma quái đang vươn tới một người dân sắp bị biến chất. “Chúng ta phải tìm thấy nó!”
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đã hoàn thành nhiệm vụ sơ tán. Nàng cùng những người dân còn lành lặn, dựng lên các lều tạm bằng những tấm bạt và gỗ ván còn sót lại, cố gắng tạo ra một nơi trú ẩn an toàn nhất có thể. Nàng quay lại nhìn về phía Tạ Trần, người đang tiến đến những Ma tu đã bị Lăng Nguyệt và Dương Quân chế ngự. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ khó hiểu và lo lắng. Nàng không hiểu Tạ Trần sẽ làm gì. Liệu có thật sự tồn tại một cách thức để "thanh tẩy" những kẻ đã bị Ma khí ăn mòn sâu sắc đến vậy?
Tạ Trần không nói gì, chỉ trầm tĩnh bước đi. Hắn tiến đến một Ma tu đang giãy giụa trong Ma khí, thân hình biến dạng méo mó, miệng gầm gừ những âm thanh quái dị. Hắn không hề e ngại, không hề run sợ. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Hắn đặt Nhân Quả Luân Bàn xuống đất, khẽ khàng, như đặt một vật báu vô giá. Lập tức, một luồng sáng dịu nhẹ, thanh khi���t từ Luân Bàn tỏa ra, bao trùm lấy Ma tu đang giãy giụa. Luồng sáng đó không rực rỡ chói mắt, mà ấm áp và bình yên, như ánh nắng ban mai xua tan màn sương đêm.
Tạ Trần đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu của Ma tu. Hành động này khiến Lăng Nguyệt và Dương Quân giật mình, lo sợ cho sự an nguy của hắn. Nhưng Tạ Trần vẫn bất động, đôi mắt nhắm hờ, tập trung cao độ. Hắn đang dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' và sức mạnh của Luân Bàn để truy tìm nguồn gốc của sự biến chất, để hóa giải những sợi dây nhân quả đã trói buộc linh hồn của Ma tu vào Ma khí.
“Không phải cứ tiêu diệt là xong,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm thấp, như một lời thì thầm với chính mình và với cả những linh hồn đang bị giày vò. “Ma khí này là tàn dư của sự hủy diệt, nhưng những kẻ này... cũng là nạn nhân. Chúng ta phải tìm cách... thanh tẩy.”
Quá trình "thanh tẩy" này tiêu tốn rất nhiều tâm lực của Tạ Trần. Hắn cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ Ma khí, như một thực thể sống đang cố gắng bám víu lấy linh hồn đã biến chất. H���n phải kiên trì, phải dùng ý chí của mình để xoa dịu sự căm hờn, để đánh thức những ký ức nhân tính còn sót lại, dù là mong manh nhất. Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, sắc mặt hắn dần trở nên trắng bệch, nhưng hắn vẫn không buông tay.
Dưới luồng sáng của Nhân Quả Luân Bàn và bàn tay của Tạ Trần, điều kỳ diệu đã xảy ra. Ma tu đang giãy giụa bỗng dần dần yếu đi. Những tiếng gầm gừ man rợ thay bằng những tiếng rên rỉ đau đớn. Lớp da thịt biến dạng co rút lại, những u cục ghê tởm dần phẳng ra. Đôi mắt đỏ ngầu, từng chứa đầy sự điên loạn, giờ trở nên mờ đục, rồi từ từ xuất hiện những tia tỉnh táo, những tia sợ hãi và cả sự đau khổ. Chúng không còn tấn công, mà chỉ co quắp lại, như một đứa trẻ bị thương đang tìm kiếm sự che chở. Ma khí nồng đậm bao quanh chúng cũng dần tan biến, nhường chỗ cho một luồng khí trong lành hơn.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) tròn mắt nhìn. Nàng chưa bao giờ thấy điều gì tương tự. Những Ma tu, vốn là nỗi kinh hoàng của nhân gian, giờ đây lại giống như những bệnh nhân đang được cứu chữa.
“Tạ công tử... liệu có được không?” Nàng thì thầm, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và hy vọng.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn rút tay về, thở dốc. Quá trình thanh tẩy đã tạm thời kết thúc. Ma tu kia không hoàn toàn trở lại như cũ, thân thể vẫn còn yếu ớt và biến dạng, nhưng sự điên loạn đã biến mất, đôi mắt đã không còn đỏ ngầu, thay vào đó là sự trống rỗng và một nỗi sợ hãi sâu sắc. Chúng đã được "thanh tẩy" khỏi sự kiểm soát hoàn toàn của Ma khí, nhưng linh hồn vẫn còn bị tổn thương nặng nề.
Lăng Nguyệt và Dương Quân cũng đã khống chế xong những Ma tu khác, đưa chúng đến gần Tạ Trần. Hắn lặp lại quá trình thanh tẩy với từng kẻ một, mỗi lần như vậy, hắn lại cảm thấy một phần tâm lực của mình bị rút cạn. Hắn biết, đây không phải là một giải pháp hoàn hảo, cũng không phải là sự chữa lành hoàn toàn. Nó chỉ là một bước khởi đầu, một phương pháp để ngăn chặn sự hủy diệt, để bảo tồn một chút nhân tính còn sót lại.
Cuối cùng, tất cả những Ma tu hung hãn nhất đã được làm yếu đi, không còn khả năng gây hại. Chúng được giao cho Bách Lý Hùng và đội dân quân vừa đến chi viện để canh giữ, với lời dặn dò phải đối xử như những người bệnh, không phải kẻ thù.
Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Cơn bão đã được dự báo không ập đến ngay, nhưng bầu trời vẫn nặng trĩu. Tuy nhiên, trong bóng tối đó, những ngọn đuốc được thắp lên bởi Hồ Ly Nữ và dân quân lại bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Chúng soi rọi những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng của người dân, soi rọi cả những ánh mắt kinh ngạc, thán phục của Lăng Nguyệt và Dương Quân.
Tạ Trần, dù mệt mỏi đến cực độ, vẫn đứng vững. Hắn nhìn những người dân đang bắt đầu dọn dẹp, cứu chữa lẫn nhau dưới sự hướng dẫn của đồng đội. Hắn nhìn những Ma tu giờ đây không còn điên loạn, chỉ còn là những thân thể yếu ớt, cần được chăm sóc. Hắn biết, con đường 'Nhân Đạo' này sẽ đầy chông gai, sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ bến và những hy sinh không nhỏ. Nó không chỉ là cuộc chiến chống lại Ma khí, mà còn là cuộc chiến chống lại định kiến, chống lại bản năng sát phạt đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ, và chống lại cả sự tuyệt vọng của con người.
Thử thách đầu tiên của 'Nhân Đạo' đã qua đi, không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự hóa giải và bảo tồn. Tạ Trần đã chứng minh rằng, có một con đường khác, một con đường mà ở đó, nhân tính được trân trọng, ngay cả trong những kẻ đã bị Ma khí biến chất. Đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã gieo mầm một niềm tin mới, một hy vọng mong manh vào một kỷ nguyên mà con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn, không cần phải thành tiên. Hắn biết, hành trình còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.