Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 678: Khởi Nguyên Hỗn Loạn: Lăng Nguyệt Thấu Thị Căn Bệnh Của Thiên Đạo

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ ráng chiều, để lại Thị Trấn An Bình chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Trong bóng tối đó, những ngọn đuốc lập lòe của dân quân và Hồ Ly Nữ bỗng trở nên rực rỡ một cách lạ lùng, như những đốm lửa của sự sống kiên cường giữa biển cả hoang tàn. Chúng soi rọi những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm hy vọng của những người dân đang bắt đầu dọn dẹp, cứu chữa lẫn nhau dưới sự hướng dẫn khẩn trương của các đạo hữu trong liên minh. Dưới ánh lửa bập bùng, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn còn đứng đó, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi bóng lưng gầy gò của Tạ Trần. Hắn, dù mệt mỏi đến cực độ, vẫn đứng vững, dáng vẻ cô độc nhưng kiên nghị giữa những mảnh vụn của một thế giới đang dần hồi sinh.

Hắn đã chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự hóa giải và bảo tồn. Nhưng khi nhìn những Ma tu giờ đây không còn điên loạn, chỉ còn là những thân thể yếu ớt, cần được chăm sóc, Lăng Nguyệt lại cảm thấy một nỗi bi ai vô hạn dâng lên trong lòng. Họ đã được "thanh tẩy", nhưng những vết thương trong linh hồn, những ký ức kinh hoàng về sự tha hóa, liệu có bao giờ lành lặn? Con đường "Nhân Đạo" này, tuy đầy hứa hẹn, nhưng cũng chất chứa quá nhiều chông gai, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ bến và những hy sinh không nhỏ. Nó không chỉ là cuộc chiến chống lại Ma khí, mà còn là cuộc chiến chống lại định kiến, chống lại bản năng sát phạt đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ, và chống lại cả sự tuyệt vọng của con người.

Lăng Nguyệt khẽ siết chặt tay, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà ẩn chứa một sự phức tạp sâu sắc. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về bản chất của Ma khí, về sự "mất người". Những lời đó, không biết vì sao, lại khơi gợi trong nàng một ký ức xa xăm, một nỗi ám ảnh đã ngủ yên từ rất lâu, từ một thời đại đã bị lịch sử lãng quên, một thời đại mà nàng, hay đúng hơn là một bóng hình của nàng trong quá khứ, đã từng đối mặt với một sự thật nghiệt ngã tương tự, khi Thiên Đạo bắt đầu mục ruỗng...

***

Mười ngàn năm trước, khi ranh giới giữa tiên và phàm còn chưa mờ nhạt đến mức đau lòng như bây giờ, Dược Vương Cốc từng là một thánh địa của y thuật và đan đạo. Nơi đây, linh khí dồi dào, cây cỏ xanh tươi quanh năm, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bức tranh thanh bình, thoát tục. Các nhà gỗ đơn giản nhưng tinh xảo ẩn mình giữa rừng cây và thác nước, những lầu các treo đèn lồng giấy lung linh trong sương sớm, và những khu vườn thảo dược được chăm sóc cẩn thận, tỏa ra mùi hương nồng nặc của sự sống. Tiếng cối giã thuốc đều đặn, tiếng lò đan hoạt động không ngừng, cùng mùi đất ẩm và hoa cỏ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên bình, thanh tĩnh, tràn ngập cảm giác an lành và chữa lành.

Nhưng đó là quá khứ.

Giờ đây, khi Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y đã bạc màu vì phong trần và bụi bặm, dẫn đầu vài tu sĩ còn lại thận trọng tiến vào Dược Vương Cốc, nàng chỉ thấy một sự đối lập nghiệt ngã đến đau lòng. Hoàng hôn đang buông xuống, nhưng ánh sáng yếu ớt của ngày tàn lại càng làm nổi bật sự hoang tàn, mục nát nơi đây. Sương mù dày đặc bao phủ thung lũng, nhưng không còn trong lành như xưa, mà mang theo một hơi lạnh buốt thấu xương cùng một mùi khó chịu, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí.

Cây cỏ một thời xanh tốt giờ đây khô héo, khẳng khiu, lá úa vàng hoặc đen sạm như bị cháy. Những dòng suối róc rách ngày nào giờ cạn trơ đáy, chỉ còn lại những tảng đá rêu phong và bùn đất nứt nẻ. Các linh thảo quý hiếm mà Dược Vương Cốc từng tự hào, thay vì tỏa hương ngào ngạt, lại hóa thành những dị vật đen sạm, thân cây vặn vẹo như những ngón tay quỷ quái, và từ đó, từng luồng Ma khí âm u bốc lên, khiến không khí càng thêm nặng nề. Xung quanh, rải rác những thi thể yêu thú nhỏ bị biến dị, hình hài méo mó, đôi mắt vẫn mở trừng trừng như những viên ngọc đen đục ngầu, chúng đã chết từ lâu nhưng vẫn mang vẻ kinh hãi tột độ.

Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt nhưng đã hằn lên vẻ sợ hãi và tuyệt vọng, lùi lại một bước, giọng run rẩy: “Tiên tử, nơi này... Linh khí đã hoàn toàn biến chất. Thật không thể tin được chỉ trong vài năm... Dược Vương Cốc đã trở thành thế này.”

Lăng Nguyệt không đáp lời ngay. Nàng đưa mắt quét qua khung cảnh đổ nát, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng một sự suy tư sâu sắc, xen lẫn nỗi mệt mỏi đã hằn sâu vào linh hồn. Nàng ra hiệu cho các tu sĩ giữ vững trận pháp phòng hộ, ánh sáng yếu ớt từ những lá bùa hộ mệnh mờ nhạt trong màn sương mù dày đặc. Sau đó, nàng cúi xuống, quỳ gối bên một bụi linh thảo Bạch Chi từng được dùng để luyện đan thanh tâm, giờ đã biến thành một khối đen sạm, khô héo. Nàng chậm rãi vươn tay, chạm nhẹ vào cành cây thô ráp, cảm nhận sự mục ruỗng đang ăn sâu vào từng thớ gỗ.

Mùi thối rữa của cây cỏ biến dị, mùi đất ẩm mục nát xộc thẳng vào khứu giác, khiến nàng khẽ nhíu mày. Sự lạnh lẽo từ Ma khí không chỉ thấm vào da thịt, mà còn dường như len lỏi vào tận cốt tủy, mang theo một cảm giác nặng nề, đè nén.

“Không phải biến chất,” Lăng Nguyệt cuối cùng cũng cất lời, giọng nàng trầm thấp, trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một sự chắc chắn đến đáng sợ. “Là bị ăn mòn. Từ tận gốc rễ.”

Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng vào tâm trí của những tu sĩ còn lại. Họ không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của nó, nhưng sự sợ hãi trong lòng họ càng tăng thêm gấp bội. Nếu không phải biến chất, mà là bị ăn mòn từ gốc rễ, vậy thì cái gì đang ăn mòn thế giới này? Và liệu họ có thể thoát khỏi số phận bị ăn mòn đó không?

Lăng Nguyệt đứng dậy, nhìn về phía những ngọn núi xa xa bị che khuất bởi sương mù và Ma khí. Nàng biết, sự tàn phá này không chỉ giới hạn ở Dược Vương Cốc. Những báo cáo từ khắp nơi trên Thập Phương Nhân Gian đều vẽ nên một bức tranh ảm đạm tương tự: linh khí suy yếu, Ma khí trỗi dậy, và những hiện tượng kỳ lạ, đáng sợ đang dần trở thành lẽ thường. Niềm tin vào tiên đạo truyền thống, vào sự trường tồn của Thiên Đạo, đang lung lay dữ dội. Nàng cảm thấy một sự bi tráng dâng lên trong lòng, một kỷ nguyên đang tàn, và họ, những người còn sót lại, đang cố gắng bám víu vào những tàn tích cuối cùng.

***

Đêm tối dần trở nên sâu hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt. Sương mù dày đặc, lạnh buốt đến mức có thể cảm nhận được từng hạt nước li ti đọng lại trên mi mắt. Ánh trăng hoàn toàn bị che lấp, chỉ có những đốm ma hỏa lập lòe trong bóng đêm, cùng ánh sáng yếu ớt từ pháp thuật của các tu sĩ, tạo nên một khung cảnh u ám, rờn rợn. Lăng Nguyệt dẫn đội của mình tiến sâu hơn vào Dược Vương Cốc, đến khu vực lò đan cổ xưa. Nơi đây, các lò đan bằng đá giờ đã đổ nát, vỡ vụn, những vết cháy đen loang lổ trên tường đá, và mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mục ruỗng. Tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh và một mùi hôi khó tả, như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm.

Lăng Nguyệt tập trung, nàng nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng hỗn tạp đang cuộn chảy trong kinh mạch. Tiên thuật của nàng, đã không còn hoàn toàn dựa vào linh khí trời đất thuần túy như trước. Trong những tháng ngày chứng kiến sự suy tàn, nàng đã không ngừng suy tư, không ngừng tìm kiếm một con đường. Nàng đã hòa trộn một loại năng lượng mới, không phải là Ma khí, cũng không hoàn toàn là linh khí, mà mang theo ý chí thanh tẩy của chính nàng, một ý chí kiên định được tôi luyện từ nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Khi nàng mở mắt, một quầng sáng bạc thanh khiết bắt đầu lan tỏa từ cơ thể nàng, như một ánh trăng thu nhỏ giữa đêm đen. Ánh sáng này không chói chang, nhưng lại có sức mạnh xua tan bóng tối và Ma khí trong một khu vực nhỏ. Những cây cỏ bị biến dị, khi bị ánh sáng bạc chiếu vào, khẽ co rút lại, những mảng đen sạm dần mờ đi đôi chút, nhưng chúng không thể hoàn toàn phục hồi. Chúng chỉ như những bệnh nhân đang được tạm thời giảm nhẹ cơn đau, chứ không thể khỏi bệnh.

Đột nhiên, từ một góc khuất của lò đan đổ nát, một tiếng gầm gừ yếu ớt vang lên. Một tu sĩ trẻ tuổi, thân thể vặn vẹo đến mức không còn nhận ra hình hài cũ, với đôi mắt đục ngầu và hàm răng nanh nhọn hoắt, lao về phía họ. Hắn không còn vẻ gì là con người, chỉ còn là một khối điên loạn, hung hãn. Mùi Ma khí nồng nặc tỏa ra từ hắn, khiến không khí càng thêm đặc quánh.

Các tu sĩ đi cùng Lăng Nguyệt lập tức rút kiếm, chuẩn bị ra tay sát phạt. Nhưng Lăng Nguyệt lại giơ tay ngăn cản. Nàng không sát phạt, không dùng kiếm để kết liễu sinh mệnh đã bị tha hóa này. Thay vào đó, nàng thi triển thuật pháp trấn áp, tạo ra một vòng tròn ánh sáng bạc bao bọc lấy kẻ bị biến chất. Quầng sáng như một bức tường vô hình, chặn đứng sự hung hãn của hắn, khiến hắn giãy giụa trong đau đớn, nhưng không thể tiến lên.

Lăng Nguyệt nhẹ nhàng tiến lại gần, ánh mắt nàng xuyên thấu vào đôi mắt đục ngầu, vô hồn của tu sĩ kia. Nàng đặt tay lên trán hắn, cố gắng truyền năng lượng hóa giải, ý chí thanh tẩy của nàng. Hơi lạnh buốt từ cơ thể hắn thấm vào tay nàng, nhưng nàng không lùi bước. Nàng cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ Ma khí đã ăn sâu vào linh hồn hắn, như một thực thể sống đang cố gắng bám víu. Nó không chỉ là một năng lượng ngoại lai, mà đã hòa làm một với hắn, bẻ cong ý chí, méo mó nhân tính.

Dưới tác động của ánh sáng bạc và ý chí của Lăng Nguyệt, tu sĩ bị biến chất dần dần yếu đi. Tiếng gầm gừ hung tợn thay bằng những tiếng rên rỉ đau đớn, và những cử động giãy giụa trở nên chậm chạp hơn. Lớp da thịt biến dạng co rút lại một chút, nhưng vẫn không thể trở về nguyên dạng. Ánh mắt đục ngầu của hắn thoáng hiện lên một tia mờ mịt, một sự trống rỗng, nhưng không có sự tỉnh táo hoàn toàn. Nàng chỉ làm dịu được một phần sự hung hãn của hắn, nhưng không thể chữa lành linh hồn đã bị ăn mòn.

Một tu sĩ trẻ khác, chứng kiến toàn bộ quá trình, giọng nói đầy kinh ngạc và một chút thất vọng: “Tiên tử, tiên thuật của người thật sự... khác biệt. Nhưng nó không thể...”

Lăng Nguyệt ngắt lời, ánh mắt nàng xa xăm, nhìn xuyên qua bóng đêm và sương mù, như thể đang nhìn vào vực sâu thăm thẳm của thời gian. “Nó chỉ có thể đẩy lùi. Không thể chữa lành. Giống như chữa ngọn mà không trị gốc.”

Lời nói của nàng vang vọng trong không gian u tối, mang theo một nỗi chua xót không thể gọi tên. Nàng đã dồn hết tâm lực, đã chuyển hóa tiên thuật của mình, nhưng vẫn chỉ có thể đối phó với triệu chứng, chứ không thể chạm tới căn nguyên của bệnh tật. Ma khí này, nó không đơn thuần là một loại năng lượng xấu xa, mà là một sự phản ứng, một sự mục ruỗng từ bên trong. Nàng bắt đầu cảm thấy một sự bất lực lớn lao, và nỗi sợ hãi bản thân cũng sẽ "mất người", sẽ bị tha hóa theo cách nào đó, dâng lên trong lòng.

***

Rạng đông, nhưng bầu trời không mang theo sự tươi sáng. Ánh sáng yếu ớt từ mặt trời bị che mờ bởi sương mù dày đặc và những đám mây đen nặng nề, khiến cảnh vật càng thêm phần u ám, lạnh lẽo. Trên một mỏm đá cao bên ngoài Dược Vương Cốc, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Trưởng Lão Dược Phường đứng cạnh nhau, nhìn xuống thung lũng chìm trong sương mù và Ma khí. Cơn gió lạnh buốt rít qua tai họ, mang theo tiếng gào thét của những linh hồn bị vặn vẹo và mùi hôi thối của sự mục ruỗng.

Lăng Nguyệt, gương mặt thanh tú giờ hằn lên vẻ mệt mỏi và suy tư, cảm nhận rõ rệt sự tàn phá không chỉ ở cảnh vật mà còn ở những người tu sĩ bị biến chất. Nàng nhớ lại đôi mắt trống rỗng của kẻ mà nàng vừa cố gắng thanh tẩy. Họ không còn là kẻ thù, nhưng cũng không thể hoàn toàn là người. Họ đã "mất người" theo một cách không thể đảo ngược hoàn toàn, một sự mất mát không thể bù đắp bằng bất kỳ tiên đan diệu dược hay tiên thuật nào.

Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã trải nghiệm quá nhiều trong những tháng ngày qua. Ma khí không chỉ tàn phá linh mạch, biến dị cơ thể, mà còn ăn mòn ý chí, xóa nhòa ký ức, bẻ cong nhân tính. Nó không phải là một loại độc tố ngoại lai, mà như một căn bệnh lây lan từ bên trong, phá hủy nền tảng của sự sống.

“Không phải chúng ta không đủ mạnh.” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói nàng gần như tan biến trong tiếng gió rít, đầy đau khổ và tuyệt vọng. Nàng quay đầu nhìn Trưởng Lão Dược Phường, người đàn ông già nua, lưng còng, đôi mắt sau cặp kính giờ đây đã mờ đục vì tuổi tác và sự mệt mỏi. “Là căn nguyên của nó đã ăn sâu vào cả đất trời. Vào cả ‘đạo’ của chúng ta.”

Trưởng Lão Dược Phường khẽ lắc đầu, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. Ông đã chứng kiến sự mục ruỗng này từ những ngày đầu, đã cố gắng tìm kiếm giải pháp bằng y thuật và đan đạo, nhưng tất cả đều vô vọng. Ông đã chấp nhận sự thật tàn khốc, đã "mất người" một phần, nhưng sự minh mẫn của ông vẫn còn đó, đủ để nhận ra bản chất của vấn đề.

“Đúng vậy, Tiên tử.” Ông đáp, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự từng trải sâu sắc. “Thiên Đạo... nó đang chết dần. Và chúng ta, những kẻ bám víu vào nó, cũng đang chết theo, hoặc bị biến chất. Cái gọi là ‘mất người’ không phải là lời nguyền, mà là triệu chứng. Triệu chứng của một thế giới đang mục ruỗng.”

Mỗi lời nói của Trưởng Lão Dược Phường như một nhát búa giáng mạnh vào niềm tin cuối cùng của Lăng Nguyệt. Thiên Đạo, trụ cột của vạn vật, nền tảng của tu luyện, cội nguồn của tiên gia, lại đang mục ruỗng, đang chết dần? Điều đó có nghĩa là tất cả những gì họ tin tưởng, tất cả những gì họ nỗ lực, đều chỉ là bám víu vào một cái xác chết đang phân hủy?

Nàng nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nàng không cảm thấy đau. Đôi mắt nàng, vốn đã mệt mỏi, giờ đây lại ánh lên một tia kiên định đến lạ lùng, xen lẫn một nỗi bi thương sâu sắc. Nếu Thiên Đạo đã mục ruỗng, vậy thì họ phải làm gì? Tiếp tục bám víu vào nó cho đến khi bị nó nuốt chửng hoàn toàn, trở thành những Ma tu vô tri, mất hết nhân tính? Hay tìm một con đường khác?

“Vậy thì,” Lăng Nguyệt cất lời, giọng nàng tuy khẽ nhưng vang vọng trong không gian lạnh lẽo, như một lời thề. “Nếu Thiên Đạo đã mục ruỗng, chúng ta phải tìm một con đường khác. Một ‘đạo’ khác. Để bảo vệ những gì còn lại của nhân tính.”

Nàng quay lưng lại với thung lũng u ám, nhìn lên bầu trời bị mây đen và sương mù che phủ. Đó không phải là một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một quyết tâm được nung nấu từ tận cùng của sự tuyệt vọng. Nàng lấy ra Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm hộ thân luôn bên mình, vuốt nhẹ lên bề mặt ngọc bích lạnh lẽo. Ánh sáng bạc yếu ớt phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi của nàng, như một tia hy vọng mong manh, một lời hứa với chính bản thân.

Trong khoảnh khắc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, người sẽ được hậu thế tôn vinh là một trong những người tiên phong trong cuộc chiến chống Ma khí, đã gieo mầm cho một tư tưởng cách mạng. Nàng không biết con đường đó sẽ đi về đâu, không biết cái "đạo" mới mà nàng tìm kiếm sẽ mang hình hài như thế nào. Nhưng nàng biết, nó phải là một con đường mà nhân tính được trân trọng, được bảo vệ, ngay cả khi Thiên Đạo đang sụp đổ. Đó là một ý chí, một chấp niệm, một lời khẳng định về giá trị của sự "sống", không phải sự "trường sinh" vô nghĩa. Đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã định hình lại số phận của nàng, và của cả một kỷ nguyên sắp tàn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free