Nhân gian bất tu tiên - Chương 668: Cội Nguồn Ý Chí: Lời Thề Giữa Thiên Đạo Suy Vong
Thiên Đạo sụp đổ, Ma Chủ Cửu U tan biến như bụi trong gió, để lại một khoảng trống hoang hoác, không chỉ trên bầu trời nứt toác mà còn trong tâm khảm của những người chứng kiến. Thành Vô Song, từng một thời tráng lệ, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang. Từng khối đá vỡ vụn, từng bức tường đổ sập, hằn sâu những vết sẹo của một cuộc chiến không khoan nhượng, của sự va chạm giữa hai triết lý sống. Mùi khét của đổ nát, mùi ma khí còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong từ những kẽ nứt, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự tận diệt.
Tạ Trần, người vừa gánh chịu toàn bộ nỗi bi thương và chấp niệm của Ma Chủ, đổ sụp trong vòng tay Lăng Nguyệt Tiên Tử. Thân thể gầy gò của y run rẩy bần bật, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Ánh sáng Nhân Đạo trong y, vừa bùng cháy dữ dội để "thấu hiểu" và "chuyển hóa" một linh hồn vạn cổ, giờ đây lại mờ dần, chỉ còn là một đốm lửa âm ỉ, gần như tắt lịm. Vẻ lạnh lùng như băng tuyết trên dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tột cùng, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà nàng chưa từng cảm thấy kể từ khi bước chân vào con đường tu tiên. Nàng ôm chặt lấy Tạ Trần, cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt của y, cảm giác như y đang dần tan chảy trong vòng tay mình, hòa vào không khí mịt mù sau cơn đại chiến.
"Tạ Trần... huynh ổn chứ?" Giọng Lăng Nguyệt run rẩy, khẽ khàng, như sợ làm tan biến chút sinh khí mong manh còn sót lại trong y. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày, giờ đây đỏ hoe, đọng đầy những giọt sương mai của sự bất lực và xót xa. Nàng biết, y đã làm được điều không tưởng, một kỳ tích vĩ đại vượt xa mọi phép tắc của tu hành. Nhưng cái giá y phải trả, cái giá của sự bao dung và thấu hiểu đến tận cùng, có lẽ còn lớn hơn cả cái chết. Y không "mất người", nhưng y đã gánh chịu quá nhiều, vượt quá sức chịu đựng của một phàm nhân. Nàng khẽ vuốt mái tóc rối bời của y, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Tu vi của nàng, sự cao ngạo của một tiên tử, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự kiệt quệ này. Nàng chỉ muốn ôm lấy y, truyền hơi ấm, truyền sự sống, nhưng nàng biết, nỗi đau của y không phải là thứ mà linh khí hay tiên thuật có thể xoa dịu. Nó là một nỗi đau của ý chí, của linh hồn.
Dương Quân chạy đến, ánh mắt tuấn tú của anh giờ đây rạng rỡ một niềm tin sắt đá, nhưng cũng đầy sự tôn kính và lo lắng khôn nguôi. Anh quỳ xuống bên cạnh Tạ Trần, nhìn y với một ánh mắt ngưỡng mộ chưa từng có. Anh đã chứng kiến một sự kiện lịch sử, một kết thúc không ai ngờ tới, một con đường mới được mở ra. "Đây... đây chính là... Nhân Đạo! Không phải hủy diệt, mà là thấu hiểu!" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì xúc động. Anh đã từng nghi ngờ, từng dao động, nhưng giờ đây, mọi nghi hoặc đều tan biến như sương khói. Sức mạnh của 'Nhân Đạo', của sự bao dung, của việc không từ bỏ bất kỳ một linh hồn nào, dù là kẻ thù đáng sợ nhất, đã hoàn toàn chinh phục anh. "Dù Thiên Đạo sụp đổ, chúng ta vẫn phải đứng vững!" Anh nghiến răng, câu nói ấy không chỉ là lời thề với bản thân mà còn là lời nhắc nhở cho tất cả những người đang có mặt. Anh biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một ngọn hải đăng để soi lối, một niềm tin để bám víu. Anh vươn tay, muốn chạm vào Tạ Trần, nhưng rồi lại ngập ngừng, sợ làm phiền đến sự tĩnh lặng đầy bi tráng của y.
Bách Lý Hùng, với bước chân nặng nề, cũng tiến đến. Thân hình vạm vỡ, phong trần của ông giờ đây run rẩy nhẹ. Ông nhìn Tạ Trần, nhìn Lăng Nguyệt, rồi nhìn những tàn tích xung quanh. Trong lòng ông dấy lên một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của 'nhân tính' và 'niềm tin'. Không phải sức mạnh, mà là sự bao dung, sự thấu hiểu, mới là thứ thực sự có thể thay đổi thế giới. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quay sang ra hiệu cho những người dân quân còn lại. Dù kiệt sức sau trận chiến, những phàm nhân vẫn bắt đầu cứu trợ những người sống sót, di chuyển những khối đá lớn, tìm kiếm những tiếng rên rỉ yếu ớt dưới đống đổ nát. Họ làm việc trong im lặng, mỗi người đều mang trong lòng một nỗi đau, một sự mất mát, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường đến lạ. Họ đã chứng kiến một điều vĩ đại, và giờ đây, họ là một phần của sự vĩ đại ấy. Ông Bách Lý Hùng biết, dù Thiên Đạo đã suy tàn, thì ý chí của con người, cái "nhân" trong "nhân gian", vẫn sẽ không bao giờ lụi tắt.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ khàng đi tới, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ánh mắt đầy lo lắng. "Tạ Trần công tử..." Nàng thì thầm, giọng nói ngọt ngào thường ngày giờ đây lại lạc điệu vì sự sợ hãi. Nàng không dám đến quá gần vì sợ làm phiền, chỉ đứng từ xa, đôi mắt long lanh dõi theo Tạ Trần, trong lòng dâng lên m��t nỗi xót xa vô hạn. Nàng, một yêu tộc vốn xem trọng sức mạnh và sự tự do, giờ đây lại bị cảm động sâu sắc bởi sự hy sinh của một phàm nhân. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà vì cả một thế giới, vì một lý tưởng cao cả hơn cả sự thành tiên hay trường sinh.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Tạ Trần, bắt đầu kiểm tra tình trạng của y. Bàn tay nàng nhẹ nhàng đặt lên cổ tay y, bắt mạch. Gương mặt nàng toát lên vẻ tập trung cao độ, nhưng đôi mắt nàng lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Nàng là một y sư, nàng hiểu rõ cơ thể con người, và nàng biết rằng Tạ Trần đang ở ngưỡng cực hạn của sự sống. Linh khí trong y cạn kiệt, tinh thần lực hao tổn đến mức đáng sợ. Nàng biết, Tạ Trần đã làm một điều vĩ đại, nhưng cái giá phải trả cho sự vĩ đại đó thường rất đắt. "Tâm mạch suy yếu, linh khí hao cạn... y đã dùng đến căn nguyên rồi." Nàng thì thầm, giọng nói đầy đau xót. Nàng rút ra một viên đan dược quý hiếm, nhẹ nhàng đặt vào miệng Tạ Trần, hy vọng có thể níu giữ chút sinh khí cuối cùng.
Vô Danh Tăng chậm rãi bước đến, ánh mắt ngài bình thản, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự thấu hiểu vô hạn. Ngài nhìn Tạ Trần, nhìn liên minh 'Nhân Đạo' đang vây quanh y, rồi nhìn lên bầu trời nứt toác. Ngài biết, cuộc chiến vĩ đại đã kết thúc. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ hoàn toàn, không còn sự áp đặt, không còn sự vô thường. Những vết rạn trên bầu trời không chỉ là dấu hiệu của sự hủy diệt vật lý, mà còn là vết thương lòng của một kỷ nguyên đã qua. Không khí xung quanh đặc quánh sự cạn kiệt, như thể chính linh khí của đất trời cũng đang than khóc cho sự ra đi của một trật tự vạn cổ. Linh khí mỏng manh đến mức, chỉ cần hít thở sâu cũng có thể cảm nhận được sự trống rỗng, sự thoi thóp của thế giới. Nhưng một kỷ nguyên mới, đầy vô định, vừa bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân kiệt sức, sẽ là nền móng cho trật tự mới đó, một trật tự không dựa trên quyền năng thần thánh, mà dựa trên giá trị của con người, của sự sống, của ý chí. Khoảng trống lớn trong vũ trụ sau s��� tan rã của Thiên Đạo cần được lấp đầy, và trọng trách đó giờ đây đè nặng lên đôi vai gầy gò của Tạ Trần. Ngài nhắm mắt lại, khẽ niệm một câu Phật hiệu, giọng nói trầm ấm hòa vào không khí tĩnh mịch: "Vô thường... vô ngã... nhưng ý chí nhân gian, bất diệt."
Dù đã hôn mê, nhưng trong sâu thẳm ý thức của Tạ Trần, một luồng sáng kỳ lạ bắt đầu lóe lên, không phải linh khí, mà là một sự rung động của 'nhân quả'. Như một sợi dây vô hình, luồng sáng ấy kéo y vào một bí cảnh ký ức xa xăm, một không gian mơ hồ, biến đổi liên tục. Lúc nó là cảnh hoang tàn của một thế giới cổ xưa, lúc lại là những dòng linh khí yếu ớt đang kêu gào trong sự suy kiệt, lúc khác lại hiện lên hình ảnh những tu sĩ đang dần "mất người", đôi mắt vô hồn, trái tim chai sạn. Tiếng gió rít xa xăm như tiếng than khóc của vạn vật, tiếng thì thầm của ký ức vẳng lại từ ngàn xưa, và tiếng linh khí kêu rên trong sự cạn kiệt, tất cả tạo nên một bản nhạc bi thương của thời gian. Mùi đất ẩm, mùi kim loại gỉ sét, hòa lẫn với mùi linh khí suy yếu, phảng phất trong không gian hư ảo.
Y cảm thấy mình đang trôi dạt trong dòng chảy của thời gian, quay ngược về khoảng 10.000 năm trước, thời điểm Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, khi sự "mất người" mới chỉ là một mầm mống đáng sợ. Y thấy một ngôi làng nhỏ, nằm giữa những cánh rừng đã bắt đầu héo úa vì linh khí mỏng manh. Những căn nhà gỗ đơn sơ, xiêu vẹo, bao quanh bởi không khí căng thẳng, mùi khói bếp hòa lẫn mùi hoang tàn của sự suy tàn. Trong một căn nhà tồi tàn nhất, một Lão Thư Sinh gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang ngồi ghi chép cẩn trọng trong một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã ố vàng theo năm tháng. Đôi mắt y sâu thẳm, ánh lên vẻ lo âu khôn nguôi khi chứng kiến những tu sĩ lân cận, những người từng là niềm hy vọng của nhân gian, giờ đây dần trở nên vô cảm, tàn bạo, chỉ biết theo đuổi sức mạnh hư ảo. Y khẽ lật từng trang sách, viết lên những dòng chữ đầy trăn trở: "Đạo trời suy yếu, đạo người... liệu có còn?" Giọng y trầm mặc, không phải là câu hỏi cho bất kỳ ai, mà là một sự chất vấn sâu sắc cho chính bản thân và cho nhân lo��i. Y biết, sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ là sự cạn kiệt linh khí, mà còn là sự xói mòn của đạo đức, của nhân luân.
Cách đó không xa, một Tu Sĩ Hoài Nghi trẻ tuổi, thân hình gầy gò, đôi mắt hoang mang nhìn vào bàn tay mình. Linh lực trong y dâng trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng y cảm thấy một sự lạnh lẽo, một sự chai sạn đang dần xâm chiếm trái tim mình. Những cảm xúc, những ký ức ấm áp của y, đang bị bào mòn bởi sức mạnh vô độ. Y thì thầm, giọng nói lạc lõng giữa không gian u ám: "Sức mạnh này... cái giá phải trả là gì?" Y nhìn ra xa, về phía những ngọn núi xa xăm, nơi những tiên môn từng ngự trị, giờ đây chỉ còn là những bóng hình mờ ảo trong sương khói của sự mục nát. Y không muốn mất đi nhân tính, không muốn trở thành một cỗ máy chỉ biết tu luyện và tranh đoạt.
Bên cạnh, một Thôn Nữ Kiên Cường, với mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, đôi tay chai sần vì lao động, đang cố gắng vun vén, chăm sóc những người phàm nhân yếu ớt hơn. Nụ cười trên môi nàng gượng gạo, nhưng ánh mắt nàng lại kiên định đến lạ, như một ngọn lửa nhỏ nhoi thắp sáng giữa đêm đông. Nàng chia sẻ chút lương thực ít ỏi cho những đứa trẻ đói khát, tự mình chịu đựng cái lạnh và sự thiếu thốn. Nàng biết, sức mạnh của nàng không thể sánh bằng các tu sĩ, nhưng nàng có một thứ mà những kẻ "mất người" không bao giờ có được: đó là tình thương, là sự bao dung, là ý chí bảo vệ những người yếu thế. Mùi hoang tàn, mùi khói bếp, mùi hy vọng và sự tuyệt vọng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh bi tráng của thời kỳ suy tàn.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Bỗng nhiên, một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống ngôi làng. Một tu sĩ đã "mất người" hoàn toàn, gương mặt y vô cảm, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, thân hình vạm vỡ nhưng toát ra vẻ điên loạn. Y gầm gừ, giọng nói khản đặc như tiếng ma quỷ, vung tay tạo ra một luồng ma khí đen kịt, cướp đoạt những gì còn sót lại của ngôi làng, những mầm sống cuối cùng mà người dân đang cố gắng gìn giữ. Y không nói gì, chỉ là một cỗ máy hủy diệt, bị điều khiển bởi dục vọng và sự trống rỗng.
Lão Thư Sinh, dù gầy yếu, vẫn đứng chắn trước đám phàm nhân đang run rẩy. Y không có sức mạnh để chống lại tu sĩ kia, nhưng y có trí tuệ, có lời lẽ. "Dù mất đi tất cả, ngươi có thể mất đi nhân tính sao?" Giọng y trầm mặc, vang vọng trong không khí u ám, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Y không cố gắng tấn công, mà cố gắng lay tỉnh kẻ điên loạn bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu về bản chất của con người. Y tin rằng, dù đã "mất người", thì trong sâu thẳm của mỗi linh hồn, vẫn còn sót lại một chút nhân tính, một chút lương tri. Y lùi lại một bước khi luồng ma khí ập tới, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, không hề lùi bước.
Tu Sĩ Hoài Nghi trẻ tuổi, dù yếu ớt và hoang mang, nhưng chứng kiến cảnh tượng ấy, một ngọn lửa nhỏ bé bùng cháy trong trái tim y. Y không muốn trở thành kẻ như vậy. Y dồn hết tàn lực, vận dụng chút linh lực còn sót lại, triệu hồi một tia sáng yếu ớt, nhưng đầy kiên cường, chặn đứng luồng ma khí đang hướng về phía Thôn Nữ Kiên Cường và những đứa trẻ. "Không! Ta sẽ không để ngươi làm hại họ!" Y thét lên, giọng nói khản đặc vì sự gắng sức, nhưng ánh mắt y lại bừng lên một sự quyết tâm chưa từng có. Y biết mình không thể chiến thắng, nhưng y có thể bảo vệ, có thể hy sinh. Tia sáng yếu ớt của y va chạm với luồng ma khí đen kịt, tạo ra một tiếng nổ nhỏ, nhưng đủ để lay động không gian.
Thôn Nữ Kiên Cường, với vẻ mặt đầy quyết đoán, dùng thân mình che chở cho những đứa trẻ đang sợ hãi. Đôi mắt nàng không hề lùi bước trước kẻ thù hung tợn, mà ánh lên sự kiên cường, ánh lên tình mẫu tử, ánh lên một ý chí không thể lay chuyển. Nàng có thể chết, nhưng nàng sẽ không bao giờ để những đứa trẻ này bị tổn thương. Mùi máu tươi và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một không khí bi tráng. Họ không có sức mạnh để chiến thắng, nhưng ý chí bảo vệ 'nhân tính' trong họ không hề suy suyển, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt. Họ là những ngọn nến nhỏ bé, cố gắng thắp sáng giữa đêm tối vô tận, những người đầu tiên đã thề rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù nhân loại có "mất người", thì 'Nhân Đạo' vẫn sẽ mãi tồn tại.
Tầm nhìn kết thúc. Tạ Trần đột ngột mở mắt. Y cảm thấy một luồng năng lượng mới, không phải linh khí, mà là một dòng chảy của ý chí, của những lời thề ngàn năm, đang chảy trong huyết quản mình. Y nhìn những gương mặt kiệt sức nhưng không hề gục ngã của liên minh 'Nhân Đạo' xung quanh. Y thấy ở họ không chỉ là sự mệt mỏi của trận chiến vừa qua, mà còn là ánh lửa của 'ý chí không khuất phục' đã được nhen nhóm từ 10.000 năm trước, xuyên suốt qua bao thế hệ. Đó là ý chí của Lão Thư Sinh, của Tu Sĩ Hoài Nghi, của Thôn Nữ Kiên Cường, và của vô số những phàm nhân, tu sĩ đã không cam tâm để nhân tính bị chôn vùi. Y hiểu rằng, y không hề đơn độc. Ý chí này, niềm tin này, đã tồn tại từ rất lâu, trước cả khi y xuất hiện, và sẽ tiếp tục tồn tại sau khi y rời đi.
Với sự hỗ trợ của Lăng Nguyệt, Tạ Trần từ từ đứng dậy. Thân hình gầy gò của y vẫn còn run rẩy, giọng nói khàn đặc, nhưng đôi mắt y không còn sự đau buồn hay kiệt sức đơn thuần. Thay vào đó là một sự kiên định sâu sắc, một lời thề im lặng với chính mình và với 'Nhân Đạo'. Ánh sáng 'Nhân Đạo' trong y, từ đốm lửa âm ỉ, giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ, không rực rỡ chói lòa, mà ấm áp, vững chãi, như một ngọn đèn hải đăng giữa biển đêm.
"Chúng ta... sẽ không gục ngã." Y nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại vang vọng trong không khí tĩnh mịch, mang theo sức nặng của vạn cổ. Đó không chỉ là lời khẳng định, mà còn là một tuyên ngôn, một lời thề. Y quét mắt nhìn toàn bộ liên minh, những con người đã cùng y trải qua sinh tử, đã cùng y chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Ánh mắt y dừng lại ở Bách Lý Hùng, ở Dương Quân, ở Hồ Ly Nữ, ở Mộ Dung Tuyết, và cuối cùng là ở Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang đỡ lấy y. Trong ánh mắt họ, y thấy sự phản chiếu của chính ý chí ngàn năm mà y vừa chứng kiến.
Y nhìn về phía bầu trời nứt toác, nơi tia nắng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua những đám mây tàn dư, rọi xuống Thành Vô Song. Ánh sáng vàng dịu yếu ớt, nhưng nó mang theo một hy vọng mong manh, một lời hứa về một khởi đầu mới. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, một khoảng trống lớn trong vũ trụ đã xuất hiện. Nhưng khoảng trống đó, sẽ không còn là nơi của sự hỗn loạn hay hủy diệt. Nó sẽ được lấp đầy bằng ý chí của nhân gian, bằng những lời thề ngàn năm không khuất phục, bằng một trật tự mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Trọng trách ấy, giờ đây không chỉ đè nặng lên đôi vai Tạ Trần, mà còn được gánh vác bởi tất cả những ai tin vào 'Nhân Đạo'.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.