Nhân gian bất tu tiên - Chương 669: Ý Chí Nhân Gian: Hồi Ứng Từ Cõi Hư Vô
Bình minh dần vén màn đêm u tối. Tia nắng đầu tiên, mỏng manh như sợi chỉ vàng, cố gắng xuyên qua bầu trời nứt toác, nhuộm một màu cam úa lên tàn tích hoang tàn của Thành Vô Song. Gió sớm mang theo hơi lạnh buốt, luồn qua những đổ nát, những khối kiến trúc vĩ đại từng một thời sừng sững nay chỉ còn là phế tích. Mùi máu tươi, mùi khét của pháp thuật tàn phá, mùi đất ẩm và bụi than vẫn vương vấn trong không khí, minh chứng cho một đêm kinh hoàng vừa qua.
Tạ Trần đột ngột mở mắt. Tầm nhìn về quá khứ xa xăm, về "lời thề ngàn năm không khuất phục" của những phàm nhân và tu sĩ đã từng cố gắng giữ gìn nhân tính trong buổi đầu Thiên Đạo suy vi, vẫn còn hiển hiện rõ nét trong tâm trí y. Cơ thể y rã rời, đau nhức đến tận xương tủy, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như bị xé toạc sau trận chiến dữ dội. Hơi thở y yếu ớt, nặng nhọc, nhưng tâm trí y lại sáng tỏ hơn bao giờ hết, như vừa được tắm gội trong dòng suối nguồn tri thức cổ xưa. Y cảm thấy một luồng năng lượng mới, không phải linh khí, mà là một dòng chảy của ý chí, của những lời thề ngàn năm, đang chảy trong huyết quản mình, mang theo sức nặng của vạn cổ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt tiều tụy nhưng ánh mắt đầy lo lắng, đỡ lấy Tạ Trần. Bạch y của nàng vẫn tinh khiết, nhưng đã vương chút bụi bẩn và những vết rách nhỏ, minh chứng cho sự hiểm nguy mà nàng đã trải qua. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng một nỗi mệt mỏi sâu sắc, nhưng sự kiên định vẫn không hề suy suyển. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng khàn đi đôi chút vì mệt mỏi: "Ngươi... không sao chứ?"
Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười mệt mỏi nở trên môi y. Nụ cười đó không còn là sự bất lực hay tuyệt vọng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin không thể lay chuyển. Y cố gắng đứng dậy, dù thân thể vẫn còn run rẩy. Lăng Nguyệt vẫn kiên nhẫn đỡ lấy y, bàn tay lạnh lẽo của nàng truyền cho y một chút hơi ấm. Tạ Trần quét ánh mắt qua Thành Vô Song tan hoang. Tường thành cao vút giờ đây chi chít những vết nứt khổng lồ, các cung điện lộng lẫy trở thành đống gạch vụn, những con phố sầm uất ngày nào giờ đây vắng lặng như tờ, chỉ còn lại những bóng người kiệt sức đang lầm lũi di chuyển.
Y nhìn thấy Dương Quân, người thư sinh nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, đang cùng Bách Lý Hùng, vị tướng quân phong trần, giúp đỡ những người bị thương. Y thấy Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo cụp xuống, đang lẩn quẩn bên Mộ Dung Tuyết, người y sư dịu dàng đang dùng chút linh lực cuối cùng để cứu chữa cho các phàm nhân. Vô Danh Tăng vẫn bình thản ngồi thiền giữa đống đổ nát, đôi mắt nhắm hờ, như thể đang cảm nhận sâu sắc từng hơi thở của thế giới.
Mỗi người, mỗi cảnh vật đều toát lên một nỗi đau, một sự mất mát không thể tả xiết. Nhưng qua 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, Tạ Trần không chỉ thấy sự tàn phá, mà còn cảm nhận rõ rệt một ý chí sinh tồn mãnh liệt, âm ỉ trong lòng mỗi người, mỗi sinh vật, thậm chí cả từng tấc đất. Đó là khao khát được sống, được bình yên, được yêu thương, được bảo vệ những gì còn lại. Đó là sự kiên cường của một ngọn cỏ non cố gắng vươn lên từ kẽ đá, là tiếng chim hót líu lo giữa đống đổ nát, là ánh mắt kiên nghị của những phàm nhân dù mất đi tất cả vẫn không ngừng ôm chặt lấy người thân.
"Ta đã thấy... nguồn cội của nó. Nguồn cội của Nhân Đạo," Tạ Trần nói, giọng y khàn đặc, nhưng lời nói lại mang một sức nặng phi thường, như thể y vừa vén mở một tấm màn che phủ bí mật của vạn cổ. Y nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng gió lạnh lẽo lướt qua mặt. Trong hơi thở ấy, y cảm nhận được không chỉ sự lạnh lẽo của tàn phá, mà còn là hơi ấm của sự sống đang âm thầm trỗi dậy. Đó là sự cộng hưởng của hàng vạn, hàng triệu ý chí nhỏ bé, không ngừng nghỉ, không ngừng hy vọng. Chúng yếu ớt, rời rạc, nhưng khi tụ hội l��i, chúng tạo nên một dòng chảy vô tận, một sức mạnh vô biên.
Y mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn sự đau buồn hay kiệt sức đơn thuần. Thay vào đó là một sự kiên định sâu sắc, một lời thề im lặng với chính mình và với 'Nhân Đạo'. Ánh sáng 'Nhân Đạo' trong y, từ đốm lửa âm ỉ sau trận chiến với Ma Chủ, giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ, không rực rỡ chói lòa, mà ấm áp, vững chãi, như một ngọn đèn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những linh hồn đang lạc lối. Y hiểu rằng, y không hề đơn độc. Ý chí này, niềm tin này, đã tồn tại từ rất lâu, trước cả khi y xuất hiện, và sẽ tiếp tục tồn tại sau khi y rời đi. Trọng trách ấy, giờ đây không chỉ đè nặng lên đôi vai Tạ Trần, mà còn được gánh vác bởi tất cả những ai tin vào 'Nhân Đạo'.
"Cảm ơn ngươi, Lăng Nguyệt," Tạ Trần khẽ nói, rồi y từ từ buông tay nàng ra, đứng thẳng người. Dù thân hình vẫn gầy gò, làn da trắng nhợt, nhưng lúc này, y lại toát ra một khí chất uy nghiêm, vững chãi đến lạ. Y không phải là tu sĩ cường đại với linh lực ngút trời, nhưng y là hiện thân của một ý chí, một triết lý đã tồn tại từ thuở sơ khai của nhân loại.
***
Giữa buổi sáng, khi ánh sáng mặt trời đã mạnh hơn đôi chút, Thành Vô Song chìm trong một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Tiếng rên rỉ của những người bị thương đã dịu đi, tiếng gọi nhau tìm kiếm người thân cũng thưa thớt dần. Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý đều đổ dồn về Tạ Trần, người đang đứng sừng sững giữa trung tâm của đống đổ nát. Y không hề vận dụng chút linh lực nào, không có bất kỳ dấu hiệu của phép thuật hay thần thông. Y chỉ đơn giản là đứng đó, nhắm hờ đôi mắt sâu thẳm, đôi tay từ từ giơ lên ngang ngực, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Qua 'Nhân Quả Chi Nhãn', Tạ Trần bắt đầu hành động. Y không tìm kiếm một nguồn sức mạnh nào từ bên ngoài, mà quay vào bên trong, kết nối với cội nguồn của vạn vật. Y cảm nhận được nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường của trái tim mỗi phàm nhân đang run rẩy sau thảm họa, nhịp đập của mỗi tu sĩ còn giữ nhân tính đang hoang mang giữa sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ. Y c��m nhận được hơi thở của yêu thú nép mình trong tàn tích, sự vươn mình của từng chồi non cố gắng nảy mầm từ kẽ nứt của những bức tường đổ nát. Y cảm nhận được khao khát được sống, được bình yên, được yêu thương – một 'ý chí nhân gian' thuần túy và mạnh mẽ, không màu sắc, không hình thể, nhưng lại hiện hữu rõ ràng hơn bất cứ thứ gì.
Ý chí đó, qua Tạ Trần, như một con sông lớn dâng trào. Ban đầu là những dòng suối nhỏ, những giọt nước đơn lẻ từ hàng triệu sinh linh. Chúng dần dần hội tụ, hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng chảy cuồn cuộn, một sức mạnh phi vật chất nhưng hùng vĩ, bao la. Tạ Trần chính là điểm hội tụ, là cầu nối, là người dẫn dắt cho dòng chảy ấy. Một vòng sáng nhạt, gần như trong suốt, không màu sắc cụ thể, bắt đầu lan tỏa từ y. Vòng sáng đó không chói lòa, không rực rỡ, mà ấm áp, thanh khiết, nhẹ nhàng như hơi thở của vạn vật.
"Đây chính là... 'Nhân Đạo' của vạn vật," Tạ Trần thì thầm trong tâm trí, giọng y đầy sự kinh ngạc và thấu hiểu. Y cảm thấy mình không còn là Tạ Trần đơn độc nữa, mà là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy, là một hạt bụi trong cơn gió của ý chí nhân gian. Sự kiệt quệ thể xác dường như tan biến, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhàng, thông suốt, như thể y đã hòa mình vào vũ trụ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng gần nhất, nàng cảm nhận rõ rệt nhất sự thay đổi. Đôi mắt nàng mở to vì kinh ngạc. Nàng từng thấy vô số loại pháp thuật, thần thông, từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ và sự hùng vĩ của Thiên Đạo. Nhưng sức mạnh đang lan tỏa từ Tạ Trần lại hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là linh lực, không phải là ma khí, cũng không phải là khí tức của tiên phật. Nó là một luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết, như thể nó được dệt nên từ những sợi tơ vô hình của sự sống, của tình yêu thương, của niềm hy vọng.
"Ta cảm nhận được... một sức mạnh chưa từng có..." Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng run nhẹ. Nàng có thể cảm thấy những vết thương tâm hồn của mình, những nỗi mệt mỏi, những ám ảnh về sự 'mất người' đang dần được xoa dịu. Luồng năng lượng đó không chỉ tác động lên thể xác, mà còn trực tiếp chạm vào tận sâu thẳm linh hồn.
Dương Quân, Bách Lý Hùng, Hồ Ly Nữ, Mộ Dung Tuyết và Vô Danh Tăng, cùng với tất cả những người còn lại trong liên minh, đều cảm nhận được luồng năng lượng ấm áp ấy. Nỗi sợ hãi trong lòng họ dần tan biến, sự tuyệt vọng bị đẩy lùi. Một cảm giác bình yên lạ lùng bao trùm lấy họ, như thể một bàn tay vô hình đang vỗ về, an ủi. Tiếng vọng của vô số 'ý chí' nhỏ bé, không phải âm thanh vật lý mà là sự cộng hưởng tinh thần, vang vọng trong tâm trí mỗi người. Đó là tiếng lòng của những kẻ khao khát được sống, được yêu, được bảo vệ, được bình yên.
Cỏ non mọc lên từ kẽ nứt của đá, những bông hoa nhỏ bé, màu sắc nhạt nhòa nhưng đầy sức sống, khẽ đung đưa trong gió. Những chú chim nhỏ, tưởng chừng đã bay đi hết, giờ đây lại quay về, đậu trên những cành cây trụi lá, cất tiếng hót líu lo. Mùi đất mới, mùi cỏ non, mùi linh khí thanh khiết dần lấn át mùi ma khí và sự tàn phá. Bầu không khí từ tuyệt vọng chuyển sang trang nghiêm, linh thiêng, đầy hy vọng. Một trường năng lượng ấm áp, trong lành bao trùm Tạ Trần và lan tỏa ra khắp Thành Vô Song, xoa dịu nỗi sợ hãi và chữa lành những vết thương tâm hồn.
Tạ Trần, với đôi mắt vẫn nhắm hờ, cảm thấy 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm hải của mình đang vận chuyển với một tốc độ chưa từng có. Không phải là để tính toán nhân quả, mà là để 'thu nạp' và 'dẫn dắt' dòng chảy ý chí ấy. Y không điều khiển nó, y chỉ là một phần của nó, một kênh dẫn để nó biểu hiện ra thế giới. Sức mạnh này không phải của riêng y, mà là của tất cả, của vạn vật nhân gian. Đó là sức mạnh của sự sống, của sự tồn tại, của một lời thề ngàn năm không khuất phục.
***
Ánh nắng mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả Thành Vô Song. Bầu trời nứt toác, từng là vết sẹo ghê rợn, giờ đây như đang được 'vá' lại bằng một thứ ánh sáng huyền ảo, mềm mại, không còn vẻ dữ dội của sự hủy diệt. Gió vẫn nhẹ nhàng thổi, nhưng không còn mang theo hơi lạnh buốt hay mùi tàn phá, mà thay vào đó là mùi hương thanh khiết của đất trời sau cơn mưa, mùi của sự sống đang hồi sinh.
Sức mạnh 'Nhân Đạo' từ Tạ Trần, giờ đây đã trở thành một làn sóng vô hình nhưng hùng vĩ, lan tỏa khắp Thành Vô Song. Nó xuyên qua từng ngóc ngách, từng kẽ hở của những bức tường đổ nát, len lỏi vào từng tế bào của mọi sinh linh. Nó không gây ra tiếng nổ lớn, không có ánh sáng chói lòa, không có bất kỳ dấu hiệu của một trận chiến phép thuật nào. Thay vào đó, chỉ có sự bình yên lan tỏa, sự thanh tẩy nhẹ nhàng nhưng triệt để.
Những tàn dư ma khí cuối cùng của Ma Chủ Cửu U, những luồng khí đen kịt và ý niệm hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không gian, giờ đây như những bóng ma yếu ớt, bị cuốn trôi đi bởi dòng chảy 'Nhân Đạo'. Chúng không bị hủy diệt bằng bạo lực, mà bị 'thanh tẩy', bị 'phá giải' từ tận gốc rễ bởi ý chí của sự sống, của lương tri. Triết lý hỗn loạn của Ma Chủ, từng gieo rắc sự tuyệt vọng và phá hủy nhân tính, giờ đây bị phủ lấp hoàn toàn bởi 'ý chí nhân gian' này. Nó không bị phản bác bằng lý lẽ, mà bị hòa tan, bị đồng h��a bởi một chân lý lớn hơn, sâu sắc hơn: chân lý của sự tồn tại hài hòa, của tình yêu thương và sự bình yên.
Dương Quân, đôi mắt anh tuấn mở to vì kinh ngạc và thấu hiểu. Anh đã từng là một thư sinh tin vào chính nghĩa, từng hoài nghi về con đường tu tiên, và giờ đây, anh đã chứng kiến một điều vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào. "Đây... đây là Nhân Đạo Chân Lý!" Anh thốt lên, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự tôn kính. Anh hiểu rằng, những gì Tạ Trần đã làm không phải là một loại thần thông, mà là sự hiện thực hóa của một triết lý, một con đường đã được nhắc đến trong vô số kinh điển nhưng chưa bao giờ thực sự được khai phá.
Vô Danh Tăng, người vẫn luôn bình thản, giờ đây mở hờ đôi mắt. Một nụ cười nhẹ nhõm, đầy giác ngộ nở trên khuôn mặt gầy guộc của ông. "A Di Đà Phật... Chân lý đã được khai phá," ông nói, giọng trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch. Ông đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi một người có thể vén màn vô minh, để 'Nhân Đạo' thực sự tỏa sáng.
Sau hành động vĩ đại ấy, Tạ Trần không thể duy trì được nữa. Thân thể y vốn đã kiệt quệ, giờ đây lại phải gánh vác ý chí của toàn bộ nhân gian. Y gục xuống, ngã vào vòng tay của Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã luôn ở bên cạnh y. Sức nặng của trách nhiệm, sự cống hiến tột cùng đã vắt kiệt y. Nhưng trên môi y, một nụ cười nhẹ nhõm vẫn nở. Đó là nụ cười của một người đã hoàn thành sứ mệnh, đã tìm thấy câu trả lời, đã kiến tạo nên một điều gì đó vĩ đại hơn cả bản thân mình.
"Tạ Trần!" Lăng Nguyệt khẽ kêu lên, nàng ôm chặt lấy y, cảm nhận sự lạnh lẽo và yếu ớt từ cơ thể y. Nàng lo lắng, nhưng cũng cảm thấy một niềm tự hào vô hạn.
Ánh mắt Tạ Trần vẫn hướng về phía bầu trời đang dần bình ổn, nơi những tia nắng ấm áp đang rọi xuống Thành Vô Song, mang theo một hy vọng mới. Y nhìn những gương mặt kiệt sức nhưng không hề gục ngã của liên minh 'Nhân Đạo' xung quanh. Y thấy ở họ không chỉ là sự mệt mỏi của trận chiến vừa qua, mà còn là ánh lửa của 'ý chí không khuất ph���c' đã được nhen nhóm từ 10.000 năm trước, xuyên suốt qua bao thế hệ, giờ đây bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.
Các thành viên liên minh Nhân Đạo nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và hy vọng. Họ đã chứng kiến một điều mà không một kinh sách nào, không một tu sĩ nào từng dám nghĩ tới. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, một khoảng trống lớn trong vũ trụ đã xuất hiện. Nhưng khoảng trống đó, sẽ không còn là nơi của sự hỗn loạn hay hủy diệt. Nó sẽ được lấp đầy bằng ý chí của nhân gian, bằng những lời thề ngàn năm không khuất phục, bằng một trật tự mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Trọng trách ấy, giờ đây không chỉ đè nặng lên đôi vai Tạ Trần, mà còn được gánh vác bởi tất cả những ai tin vào 'Nhân Đạo', bởi tất cả những ai khao khát một cuộc sống bình thường, trọn vẹn. Tạ Trần, dù kiệt quệ, vẫn là nền móng, là điểm neo, là ngọn hải đăng cho kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy thử thách, nhưng hy vọng đã được nhen nhóm, và 'Nhân Đạo' đã tìm thấy con đường của riêng mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.