Nhân gian bất tu tiên - Chương 667: Hỗn Loạn Cực Điểm: Kết Cục Của Ma Tâm
Mây đen trên bầu trời Thành Vô Song, vốn bị ma khí bao phủ, giờ đây dần tan đi, để lộ ra một vầng sáng yếu ớt của mặt trời, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau cơn bão. Không khí không còn đặc quánh nữa, mùi lưu huỳnh giảm dần, thay vào đó là một thứ hương thơm thanh khiết thoang thoảng, khó nắm bắt, như mùi cỏ cây sau mưa, như sự sống đang hồi sinh. Ma Chủ Cửu U càng tấn công, hắn càng cảm thấy bị phản phệ, như thể hắn đang tấn công chính những nỗi sợ hãi và hoài nghi của mình. Hắn gầm lên trong sự bất lực, ma khí quanh hắn cuộn trào nhưng không thể nào xuyên thủng được lớp bảo vệ 'Nhân Đạo' của Tạ Trần. Hắn đã dùng tất cả sức mạnh, tất cả sự tàn bạo, tất c�� sự hủy diệt mà hắn có thể triệu hồi, nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa trước một thứ sức mạnh mà hắn không thể chạm tới, không thể hiểu được. Ma Chủ cảm thấy một nỗi đau đớn dữ dội hơn cả những nhát dao từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' trước đó, một nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ tận cùng linh hồn: nỗi đau của sự vô nghĩa.
"Tại sao... tại sao ngươi không gục ngã? Cái thứ yếu ớt đó... tại sao lại mạnh đến vậy?!" Ma Chủ gầm lên một lần nữa, giọng nói đã không còn vẻ uy quyền hay mỉa mai, mà thay vào đó là sự tuyệt vọng và hoài nghi. Hắn không thể lý giải được. Tất cả những gì hắn tin tưởng, tất cả những gì hắn xây dựng, đều đang sụp đổ trước một phàm nhân chỉ dùng ý chí.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định cho toàn bộ nhân gian đang lắng nghe: "Đây không phải là sức mạnh... Đây là niềm tin..." Lời của nàng không chỉ là lời nói, mà là sự cộng hưởng của hàng vạn tâm hồn đang hướng về Tạ Trần, đang cùng anh gánh vác trách nhiệm này.
Tạ Trần đưa hai tay ra, không phải tấn công, mà là như ôm lấy, bao dung lấy cơn thịnh nộ của Ma Chủ. Hành động đó không có chút bạo lực nào, mà là một sự chấp nhận hoàn toàn. Ngọn lửa 'Nhân Đạo' từ anh tỏa sáng rực rỡ, không gây tổn thương mà như một luồng ánh sáng chói mắt, xuyên thẳng vào tâm trí Ma Chủ, buộc hắn phải đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình: nỗi sợ bị lãng quên, nỗi sợ cô độc, nỗi sợ rằng tất cả những gì hắn đã làm đều là vô nghĩa, rằng hắn đã mất đi tất cả chỉ để đổi lấy sự hủy diệt. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà hắn đã che đậy bằng sự phẫn nộ và khao khát hủy diệt, giờ đây, dưới ánh sáng thuần khiết của 'Nhân Đạo', nó hiện rõ mồn một.
Tạ Trần nói khẽ, nhưng lời nói của anh vang vọng trong tâm trí Ma Chủ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, như một lời tiên tri: "Vì ngươi không thể dập tắt điều ngươi không hiểu, Ma Chủ. Ngươi không thể hủy diệt điều ngươi không thể chạm tới. Ngọn lửa này... nó ở trong mỗi chúng ta."
Đó không phải là một lời thách thức, mà là một lời mời gọi, một con đường khác để Ma Chủ có thể lựa chọn. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' được chứng minh không phải qua một phép thuật hủy diệt, mà qua sự đoàn kết, niềm tin và ý chí kiên cường của toàn bộ liên minh. Nó không cố gắng tiêu diệt cái ác, mà là thấu hiểu cái ác, chuyển hóa cái ác, và tìm ra con đường thoát khỏi vòng xoáy của hận thù và hủy diệt. Ma Chủ Cửu U, trong cơn đau đớn tột cùng của linh hồn, trong sự hoài nghi về toàn bộ tồn tại của mình, đã không còn gầm thét. Hắn gục xuống hoàn toàn, ma khí quanh hắn cuộn xoáy trong sự hỗn loạn, không còn là cơn bão hủy diệt, mà là một luồng năng lượng đang dần bị ánh sáng 'Nhân Đạo' bao bọc, phong ấn, và có lẽ, là chuyển hóa.
***
Thành Vô Song giờ đây đã biến thành một phế tích hoang tàn, một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, minh chứng cho cuộc chiến giữa những ý niệm. Bình minh yếu ớt vẫn đang cố gắng rọi xuống, nhưng bầu trời vẫn bị che phủ bởi những tầng mây đen dày đặc, không phải của ma khí nữa, mà của một thứ năng lượng hỗn loạn, như những vết thương hở toác của chính Thiên Đạo. Từ sâu thẳm nơi Ma Chủ Cửu U gục ngã, một cơn bão xoáy đen kịt khổng lồ bắt đầu hình thành, không còn là đòn tấn công có mục đích, mà là sự bùng nổ vô phương, một sự tự hủy diệt điên cuồng của một kẻ đã mất đi tất cả lý trí.
"Không thể nào! Không ai có thể thấu hiểu ta! Ta là sự hủy diệt! Vô nghĩa! Tất cả đều vô nghĩa!" Giọng Ma Chủ Cửu U vang vọng, không còn là tiếng gầm thét uy quyền mà là những lời rên rỉ cuồng loạn, xen lẫn sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng. Hắn đã bị 'phơi bày' nội tâm, bị buộc phải đối diện với nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của mình, và sự thật đó đã xé nát lớp vỏ bọc kiêu ngạo, tàn nhẫn mà hắn đã xây dựng suốt bao nhiêu niên. Ma khí trong hắn bùng nổ, không theo bất kỳ quy luật nào, tạo nên một hố đen năng lượng khổng lồ, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của Thành Vô Song, kéo theo những tiếng gào thét thảm thiết của các ma vật còn sót lại đang bị nghiền nát, cùng tiếng đổ vỡ kinh hoàng của đá tảng, của xương cốt, của cả những linh hồn vất vưởng.
Áp lực hủy diệt bao trùm, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo, từng luồng khí lạnh lẽo, tăm tối lướt qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, và mùi khói bụi nồng nặc từ những khối kiến trúc đổ nát vẫn còn bốc cháy âm ỉ. Những tia sét đen kịt từ ma khí không ngừng xé rách bầu trời, tạo ra một màn trình diễn kinh hoàng của sự hỗn loạn. Gió xoáy dữ dội mang theo những giọt mưa máu nhỏ li ti, như những giọt lệ của một thế giới đang hấp hối.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng không giấu nổi vẻ kinh hãi. Nàng chưa từng thấy Ma Chủ Cửu U rơi vào trạng thái này, một kẻ thù nguy hiểm tột độ nhưng cũng đáng thương đến lạ lùng. Ma khí hỗn loạn của hắn không khác gì một đứa trẻ đang gào khóc trong cơn tuyệt vọng, phá hủy mọi thứ xung quanh mà không hề có ý thức. Nàng cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nén lên toàn thân, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định hướng về Tạ Trần, người v���n đứng vững như một ngọn hải đăng giữa biển cuồng phong.
Dương Quân nắm chặt lấy kiếm, ánh mắt anh tuấn tràn đầy nhiệt huyết giờ đây ánh lên sự kinh hoàng. Anh chưa từng nghĩ rằng một kẻ mạnh mẽ như Ma Chủ Cửu U lại có thể bị đánh bại không phải bằng sức mạnh, mà bằng cách này. Cảnh tượng Ma Chủ gầm thét trong sự vô nghĩa, tự hủy diệt chính mình, đã làm lung lay những quan niệm về chính tà, về sức mạnh mà anh từng tin tưởng. "Đây... đây thật sự là kết cục của một Ma Chủ sao? Không phải là chiến bại, mà là..." Anh thì thầm, nhưng không thể tìm được từ ngữ thích hợp để diễn tả.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu sợ hãi nép sau Bách Lý Hùng, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy. Nàng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào kinh hoàng đến vậy. "Quá đáng sợ... Ma Chủ này... hắn điên rồi!" Nàng ôm chặt lấy tay Bách Lý Hùng, cảm nhận được sự vững chãi từ thân hình vạm vỡ của tướng quân.
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt vuông vức và ánh mắt kiên nghị, vẫn đứng thẳng, dù áp lực từ c��n bão ma khí khiến yết hầu của ông khô khốc. Ông đã đối mặt với cái chết vô số lần trên chiến trường, nhưng đây là lần đầu tiên ông chứng kiến một kẻ thù tự sụp đổ theo cách này. Có một nỗi bi ai khó tả trong khoảnh khắc đó, như thể ông đang chứng kiến sự tan rã của một sinh linh, không phải một kẻ thù. "Hắn... hắn thật sự đã mất đi tất cả..." Ông trầm giọng, cảm nhận được sự cô độc tột cùng tỏa ra từ Ma Chủ.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, gương mặt toát lên vẻ thông minh giờ đây tràn đầy lo lắng. Nàng nhìn Tạ Trần, người đang đối mặt trực diện với cơn bão hủy diệt. Nàng cảm nhận được sự kiệt sức của anh, nhưng ý chí của anh vẫn kiên định đến mức đáng kinh ngạc. "Tạ Trần... huynh ấy đang làm gì vậy?" Nàng tự hỏi, chuẩn bị bất cứ lúc nào để lao tới cứu chữa nếu Tạ Trần gục ngã.
Vô Danh Tăng vẫn bình thản, gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát. Đôi mắt nhắm hờ của ngài như đang nhìn thấu vạn vật, nhìn thấu cả nỗi đau của Ma Chủ Cửu U. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực ng��i, trầm ấm và chậm rãi, như một lời từ bi cho một linh hồn lạc lối. "Khổ hải vô biên, hồi đầu thị ngạn... Nhưng có những chấp niệm, khó lòng buông bỏ..."
Ma Chủ Cửu U, trong cơn phẫn nộ và sợ hãi tột cùng, không còn giữ được sự kiểm soát. Ma khí trong hắn bùng nổ vô phương, không còn là đòn tấn công có mục đích mà là sự tự hủy diệt điên cuồng. Một cơn bão xoáy đen kịt khổng lồ hình thành, nuốt chửng một phần Thành Vô Song, kéo theo những tiếng gào thét của các ma vật còn sót lại và sự đổ nát kinh hoàng. Vùng đất trở thành một hố đen năng lượng, đe dọa xé nát cả không gian, một sự phá cục không ai có thể ngờ tới, không phải do ý muốn của Tạ Trần, mà do chính bản thân Ma Chủ đã tự chìm vào vòng xoáy vô thường.
***
Tâm bão năng lượng cuồng loạn, nơi Ma Chủ Cửu U đang điên cuồng tự hủy diệt, trở thành trung tâm của mọi sự hỗn mang. Tiếng gió rít gào như quỷ khóc, tiếng năng lượng va chạm xé tai, và tiếng không gian nứt vỡ tạo nên một bản giao hưởng của tận thế. Mùi ozone nồng nặc từ sự xung đ��t năng lượng hòa lẫn với mùi máu tanh và lưu huỳnh, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, vừa căng thẳng đến cực điểm, vừa mang một áp lực đè nén khủng khiếp, vừa hủy diệt nhưng lại có một sự thanh lọc nhẹ nhàng khó hiểu ẩn chứa bên trong.
Đối mặt với cơn bão hủy diệt đó, Tạ Trần vẫn đứng vững. Thân hình gầy gò, thư sinh của anh thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh không nâng kiếm, không xuất pháp, chỉ nhắm mắt lại. Mái tóc đen dài của anh bay lòa xòa trong cơn gió xoáy cực mạnh, nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đến khó tin. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong anh vận chuyển đến cực hạn, không phải để tìm kiếm điểm yếu hay sơ hở, mà để cảm nhận. Anh cảm nhận được bản nguyên đau khổ, sự cô độc và nỗi thất vọng sâu thẳm của Ma Chủ. Đó không phải là một kẻ thù hung ác thuần túy, mà là một linh hồn lạc lối, bị nỗi đau gặm nhấm, bị chấp niệm về sự hủy diệt nuốt chửng.
Ánh sáng 'Nhân Đạo' từ cơ thể anh không phải là ngọn lửa thiêu đốt mà là một dòng chảy xoa dịu, bao bọc lấy cơn bão, len lỏi vào từng sợi ma khí hỗn loạn, cố gắng 'gỡ bỏ' thay vì phá hủy. Đó là một cuộc chiến của ý chí và triết lý, không phải sức mạnh vật chất. Tạ Trần hiểu rằng, để tiêu diệt Ma Chủ Cửu U bằng bạo lực, có lẽ anh phải đánh đổi quá nhiều, thậm chí là đánh mất chính nhân tính của mình, điều mà anh không bao giờ muốn. Anh không muốn trở thành một bản sao khác của Thiên Đạo cũ, chỉ biết áp đặt và hủy diệt.
Tạ Trần đưa tay ra, nhẹ nhàng như chạm vào hư vô, và những lời thì thầm thoát ra từ môi anh, nhưng chúng lại vang vọng trong tâm trí của mọi người trong liên minh 'Nhân Đạo', cũng như trong sâu thẳm linh hồn của Ma Chủ Cửu U: "Ngươi không phải là hủy diệt... Ngươi là nỗi đau bị lãng quên. Tất cả sinh linh đều khao khát được thấu hiểu."
Lời nói của Tạ Trần không mang theo chút oán hận hay giận dữ nào, chỉ có sự bao dung và thấu hiểu vô hạn. Ánh sáng 'Nhân Đạo' từ anh hóa thành vô số sợi tơ vàng mảnh mai, nhưng lại vô cùng kiên cố, len lỏi vào cơn bão ma khí đang cuộn xoáy. Chúng không va chạm, không đối kháng, mà như những dòng suối mát lành thấm vào đất khô cằn. Mỗi sợi tơ vàng như một nhịp cầu, kết nối Tạ Trần với bản nguyên đau khổ của Ma Chủ, không phải để chiến đấu, mà để 'gỡ bỏ' sự hỗn loạn, để xoa dịu nỗi đau đang giày vò hắn. Đó là một sự phá cục mà Ma Chủ Cửu U không thể ngờ tới, một con đường mà hắn chưa từng biết đến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến vô số cuộc chiến kinh thiên động địa, nhưng chưa từng thấy một ai chiến đấu theo cách này. Tạ Trần không dùng pháp thuật, không dùng tiên khí, chỉ dùng ý chí, dùng sự thấu hiểu, dùng niềm tin vào 'Nhân Đạo' để đối mặt với một Ma Chủ đang ở bờ vực tự hủy diệt. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác mà nàng đã đánh mất từ lâu, khi nàng còn là một tiên tử vô ưu vô lo. Sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt nàng dường như cũng được xoa dịu phần nào.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn và khí chất nho nhã, giờ đây đứng lặng như tượng. Anh đã từng ngưỡng mộ sức mạnh của các vị tiên, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một sự tôn kính tột độ dành cho Tạ Trần. Anh nhận ra rằng, con đường tu tiên mà anh từng theo đuổi, con đường của sức mạnh và quyền năng, có lẽ đã bỏ quên một điều gì đó còn quan trọng hơn rất nhiều: đó là 'nhân tính', là 'sự sống', là 'niềm tin' vào giá trị con người.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ vẫn vững chãi, nhưng ánh mắt kiên nghị của ông lại mang một vẻ suy tư sâu sắc. Ông đã chứng kiến Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, làm được điều mà không một vị Tiên Tôn hay Ma Chủ nào có thể làm được. Ông hiểu rằng, đây không còn là cuộc chiến của phe phái, mà là cuộc chiến của những ý niệm, và Tạ Trần đang chiến thắng bằng một thứ vũ khí mà không ai ngờ tới.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng nàng không còn run rẩy nữa. Nàng nhìn ánh sáng vàng từ Tạ Trần, cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. "Hắn... hắn thật sự có thể làm được sao?" Nàng tự hỏi, trong lòng dấy lên một niềm hy vọng mong manh.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, tập trung quan sát Tạ Trần. Nàng cảm nhận được sự cạn kiệt linh khí của anh, nhưng cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng tinh thần khổng lồ đang tuôn chảy từ anh. Nàng đã từng nói: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Và giờ đây, Tạ Trần đang chứng minh điều đó, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động.
Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, đôi mắt ngài không còn vẻ nhắm hờ nữa, mà ánh lên một tia sáng giác ngộ. Ngài nhìn Tạ Trần, khẽ gật đầu, như một lời khẳng định cho con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã chọn. "Thiện tai, thiện tai... Phàm nhân độ hóa Ma Chủ... Đây mới là đại đạo..."
Tạ Trần vẫn giữ vững tư thế, khuôn mặt anh tái nhợt vì kiệt sức, nhưng ý chí của anh không hề suy suyển. Anh cảm thấy như thể đang gánh vác toàn bộ nỗi đau và chấp niệm của Ma Chủ Cửu U lên vai mình, nhưng anh không lùi bước. Anh biết rằng, đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho Ma Chủ, mà cho c�� vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, và cho chính Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Cuộc chiến này không phải để hủy diệt, mà để chuyển hóa, để tìm ra một lối thoát, một sự cứu rỗi cho tất cả.
***
Sự va chạm đạt đến cực điểm. Tiếng năng lượng vỡ vụn cuối cùng vang lên, không phải từ một vụ nổ kinh thiên động địa, mà là một âm thanh trầm đục, như tiếng vỡ tan của một khối băng khổng lồ đang hòa vào dòng nước. Cơn bão ma khí của Ma Chủ Cửu U, dưới sự 'thanh tẩy' và 'thấu hiểu' của 'Nhân Đạo', dần yếu đi, rồi tan rã. Từng sợi ma khí đen kịt, vốn cuộn xoáy trong sự điên loạn, giờ đây như những làn khói mờ ảo, hòa vào hư vô, không còn hung hãn hay hủy diệt.
Ma Chủ Cửu U không bị đánh tan tành. Hắn không bị thiêu rụi bởi lửa phép, không bị nghiền nát bởi lực lượng vật chất. Thay vào đó, bản nguyên của hắn, nỗi đau và sự cô độc bị chôn vùi dưới lớp vỏ Ma Chủ, dần được giải phóng. Giọng gào thét cuồng loạn của hắn yếu ớt dần, rồi tắt lịm, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm Thành Vô Song. Mùi linh khí tan rã phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong từ những tàn tích đổ nát. Một cảm giác bi tráng lan tỏa, nhưng cũng có một sự giải thoát nhẹ nhõm đến lạ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi tan biến, Ma Chủ Cửu U ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, vốn đầy khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây đã không còn vẻ hung ác. Thay vào đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên, một sự kinh ngạc tột độ, rồi theo sau là một tia chấp nhận an yên đến lạ thường. Hắn nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó, dù đã kiệt sức tột độ, nhưng ánh sáng 'Nhân Đạo' vẫn âm ỉ tỏa ra từ anh.
"Người... không... hủy diệt... mà... cứu rỗi..." Những lời cuối cùng thoát ra từ môi Ma Chủ Cửu U, yếu ớt như tiếng gió thoảng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của tất cả những ai chứng kiến. Đó không phải là lời nói của một kẻ chiến bại, mà là sự giác ngộ của một linh hồn đã tìm thấy sự bình yên sau bao nhiêu niên tháng chìm trong hận thù và cô độc.
Thân hình cường tráng, cao lớn của Ma Chủ Cửu U bắt đầu hóa thành vô số hạt bụi li ti màu đen, không phải tro tàn, mà là những tinh thể năng lượng đang dần hòa vào không khí. Hắn không biến mất hoàn toàn, mà như được phong ấn vào một không gian khác bởi chính ý chí của Tạ Trần, một không gian không có sự hủy diệt, không có hận thù, chỉ có sự tĩnh lặng và cơ hội để chuyển hóa. Ma Chủ đã không còn. Giờ đây, chỉ còn lại một khoảng trống lớn trong vũ trụ, một sự trống rỗng đầy ý nghĩa.
Ngay khi Ma Chủ Cửu U tan biến, Tạ Trần gục xuống. Thân hình gầy gò của anh lung lay, rồi đổ sụp. Ánh sáng 'Nhân Đạo' trong anh mờ dần, như một ngọn nến sắp tắt, nhưng vẫn còn âm ỉ cháy, chứng tỏ rằng ý chí của anh vẫn chưa hề tàn lụi. Anh đã dùng tất cả những gì mình có, không phải để chiến thắng, mà để 'thấu hiểu', để 'bao dung', và để 'chuyển hóa' một nỗi đau, một chấp niệm đã tồn tại từ hàng vạn niên. Toàn bộ trọng trách, toàn bộ nỗi bi thương của Ma Chủ, Tạ Trần đã gánh chịu, và giờ đây, anh gần như đã cạn kiệt.
Bầu trời nứt toác, những v��t rạn lớn vẫn còn hiện rõ, như những vết sẹo của một thế giới vừa trải qua một cơn đại hồng thủy. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua được những đám mây tàn dư, rọi xuống Thành Vô Song, mang theo một chút hy vọng mong manh. Cơn bão năng lượng đã tan, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, và mùi linh khí cạn kiệt hòa lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên lao tới. Vẻ lạnh lùng như băng tuyết trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây đã tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Nàng đỡ lấy Tạ Trần, cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt và sự kiệt sức của anh. Giọng nàng run rẩy, không còn chút uy nghiêm nào của một tiên tử cao ngạo: "Tạ Trần... huynh đã làm được... nhưng cái giá... cái giá này..." Nàng không thể nói hết câu, bởi cái giá mà Tạ Trần phải trả, có lẽ còn lớn hơn cả cái chết. Anh đã không 'mất người', nhưng anh đã gánh chịu quá nhiều, vượt quá sức chịu đựng của một phàm nhân.
Dương Quân chạy đến, ánh mắt anh tuấn giờ đây rạng rỡ, nhưng cũng đầy sự tôn kính và lo lắng. "Đây... đây chính là... Nhân Đạo! Không phải hủy diệt, mà là thấu hiểu!" Anh quỳ xuống bên cạnh Tạ Trần, nhìn anh với một ánh mắt ngưỡng mộ chưa từng có. Anh đã chứng kiến một sự kiện lịch sử, một kết thúc không ai ngờ tới, một con đường mới được mở ra.
Bách Lý Hùng, với bước chân nặng nề, cũng tiến đến. Ông nhìn Tạ Trần, nhìn Lăng Nguyệt, rồi nhìn những tàn tích xung quanh. Trong lòng ông dấy lên một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của 'nhân tính' và 'niềm tin'. Không phải sức mạnh, mà là sự bao dung, sự thấu hiểu, mới là thứ thực sự có thể thay đổi thế giới.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ khàng đi tới, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ánh mắt đầy lo lắng. "Tạ Trần công tử..." Nàng thì thầm, không dám đến quá gần vì sợ làm phiền.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Tạ Trần, bắt đầu kiểm tra tình trạng của anh. Gương mặt nàng toát lên vẻ tập trung cao độ, nhưng đôi mắt nàng lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Nàng biết, Tạ Trần đã làm một điều vĩ đại, nhưng cái giá phải trả cho sự vĩ đại đó thường rất đắt.
Vô Danh Tăng chậm rãi bước đến, ánh mắt ngài bình thản, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự thấu hiểu vô hạn. Ngài nhìn Tạ Trần, nhìn liên minh 'Nhân Đạo' đang vây quanh anh, rồi nhìn lên bầu trời nứt toác. Ngài biết, cuộc chiến vĩ đại đã kết thúc. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ hoàn toàn, không còn sự áp đặt, không còn sự vô thường. Nhưng một kỷ nguyên mới, đầy vô định, vừa bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân kiệt sức, sẽ là nền móng cho trật tự mới đó, một trật tự không dựa trên quyền năng thần thánh, mà dựa trên giá trị của con người, của sự sống, của ý chí. Khoảng trống lớn trong vũ trụ sau sự tan rã của Thiên Đạo cần được lấp đầy, và trọng trách đó giờ đây đè nặng lên đôi vai gầy gò của Tạ Trần.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.