Nhân gian bất tu tiên - Chương 666: Ma Tâm Phản Phệ: Lửa Nhân Đạo Bất Diệt
Trong khoảnh khắc Ma Chủ Cửu U gục xuống một đầu gối, từng sợi ma khí quanh hắn tan rã, phơi bày một quá khứ đầy rẫy bi thương và phản bội, hắn đã cảm thấy một sự suy sụp chưa từng có. Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' mở rộng đến cực hạn, đã buộc hắn phải đối mặt với những vết sẹo sâu thẳm nhất trong linh hồn, những nỗi đau mà hắn đã chôn vùi dưới lớp vỏ hủy diệt và tàn nhẫn. Nhưng sự suy sụp đó chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, như một cơn thủy triều rút đi để rồi lại cuộn trào mãnh liệt hơn.
Từ sâu thẳm trong cõi hỗn loạn nội tâm, Ma Chủ Cửu U từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, vốn dĩ đã thấm đẫm sự thống khổ và hoài nghi, giờ đây không còn chứa đựng những cảm xúc đó nữa. Thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ, một nỗi kinh hoàng thầm lặng, rồi chuyển hóa thành cơn phẫn nộ điên cuồng, bỏng rát. Hắn không thể chấp nhận. Tuyệt đối không thể chấp nhận việc Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, một sinh linh không hề sở hữu một chút tu vi đáng kể nào, lại có thể 'phơi bày' nội tâm hắn, lại có thể khiến ý chí của một Ma Chủ hùng mạnh như hắn dao động đến tận cùng sâu thẳm. Điều này không chỉ là một sự sỉ nhục, mà còn là một sự đe dọa trực tiếp đến toàn bộ triết lý sống, đến nền tảng tồn tại mà hắn đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm tháng chìm trong ma đạo.
Ma khí quanh hắn, tưởng chừng đã tan rã, đã bị ánh sáng 'Nhân Đạo' gột rửa, giờ lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Nó không còn là thứ năng lượng hỗn loạn, mất kiểm soát như trước, mà trở nên cô đọng, sắc bén và tàn bạo hơn, như một con thú bị thương dồn hết sức lực cuối cùng để phản công. Từng luồng ma khí đen kịt cuộn trào, xoáy lên như những cơn lốc tử vong, nuốt chửng lấy ánh sáng mong manh của ban ngày trên bầu trời Thành Vô Song. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi kim loại tanh tưởi của máu chưa khô. Khắp nơi vang vọng những tiếng gầm gừ trầm đục từ Ma Chủ, không phải là sự thống khổ, mà là một lời tuyên chiến, một sự từ chối tuyệt đối đối với bất kỳ sự 'chuyển hóa' hay 'cảm hóa' nào. Hắn không cần sự thấu hiểu, hắn chỉ cần sự hủy diệt để che lấp đi sự yếu đuối vừa bị phơi bày.
Tạ Trần đứng đối diện, thân hình gầy gò của anh vẫn là một sự đối lập hoàn toàn với vẻ cường tráng, hoang dại của Ma Chủ. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật sự mong manh của một phàm nhân giữa biển cả ma khí cuồng bạo. Thế nhưng, ánh sáng 'Nhân Đạo' từ anh lại rực rỡ đến khó tin, một thứ ánh sáng thuần khiết không mang theo bất kỳ dấu vết nào của sát khí hay năng lượng hủy diệt, chỉ là sự sống, là hy vọng, là niềm tin. Nó chống lại làn sóng ma khí đang phản phệ, không phải bằng cách đẩy lùi, mà bằng cách bao dung, bằng cách thấu hiểu. Anh c���m thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng trào từ tận cùng linh hồn, gánh nặng của việc 'Nhân Quả Chi Nhãn' phải gánh chịu những nỗi đau của Ma Chủ không hề nhỏ. Mỗi một sợi nhân quả anh chạm vào đều như một sợi dây thừng thắt chặt trái tim, nhưng ý chí của anh lại kiên định, bất khuất.
Liên minh 'Nhân Đạo' đứng sau Tạ Trần, vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng động thái của Tạ Trần, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng biết, trận chiến này đã vượt xa mọi giới hạn của tu vi và pháp thuật thông thường. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, đôi mắt sáng rực của hắn tràn đầy nhiệt huyết và ý chí chiến đấu. Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ 'Nhân Đạo' của Tạ Trần. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp lại vì lo lắng, nép mình sau Bách Lý Hùng vạm vỡ. Nàng không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hi���m đang cận kề và nỗi lo cho Tạ Trần. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, ánh mắt kiên nghị, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch, đôi mắt nàng tập trung cao độ, dường như đang cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa của cuộc chiến triết lý này. Họ đều là những ngọn nến nhỏ, yếu ớt giữa bão tố, nhưng ý chí của họ không hề lung lay, mà gom lại, hòa quyện vào ánh sáng 'Nhân Đạo' của Tạ Trần, biến nó thành một đốm lửa lớn, bất diệt.
Ma Chủ Cửu U gầm gừ, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, nhưng cũng không thể giấu đi sự hỗn loạn trong tâm trí: "Không thể nào! Ngươi... Ngươi đã làm gì? Ngọn lửa vô nghĩa đó... Làm sao có thể...!" Hắn không thể tin vào những gì mình đang cảm nhận. Thứ ánh sáng từ Tạ Trần không phải là năng lượng, không phải là pháp thuật, mà là một thứ gì đó vô hình, mềm mại nhưng lại cứng rắn đến không thể phá vỡ. Nó giống như một tấm gương, phản chiếu lại tất cả những gì hắn đã cố gắng chôn vùi. Tạ Trần, trong suy nghĩ, đáp lại lời gầm gừ của Ma Chủ, không c��n phải cất lời: *Không phải phép thuật, không phải sức mạnh. Đây là ý chí. Ý chí của sự sống, của hy vọng...* Anh đưa tay ra phía trước, một hành động đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Ánh sáng 'Nhân Đạo' từ anh lan tỏa, không hình thành một lá chắn hữu hình, mà là một trường năng lượng vô hình, một bức tường vô cùng vững chắc được dệt nên từ niềm tin và sự chấp nhận. Cơn lốc ma khí của Ma Chủ lao tới, va chạm vào bức tường vô hình đó, tạo ra những tiếng rít ghê rợn, nhưng không thể xuyên qua. Từng luồng ma khí bị dội ngược lại, khiến chính Ma Chủ cảm thấy một sự phản phệ đau đớn, như thể hắn đang tự đánh vào chính linh hồn mình.
Ma Chủ Cửu U không còn kìm nén được nữa. Cơn phẫn nộ bùng lên như một ngọn núi lửa đã ngủ yên hàng ngàn năm. Hắn gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình cường tráng của hắn biến thành một cơn bão ma khí đen kịt, không ngừng cuộn xoáy, lao thẳng vào Tạ Trần. Bầu trời Thành Vô Song vốn đã u ám, giờ lại càng đen kịt hơn, sấm chớp giật liên hồi, xé toạc màn đêm nhân tạo mà ma khí tạo ra. Những tiếng sấm rền vang như tiếng trống trận, âm thanh va chạm của năng lượng vô hình vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và kiên cường. Mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn làm nghẹt thở, hòa lẫn với mùi khét lẹt của pháp thuật và mùi máu tanh của những trận chiến trước đó, tất cả tạo nên một không khí đặc quánh, nặng nề của sự tận thế.
Ma Chủ không chỉ tấn công bằng sức mạnh vật chất, bằng những luồng ma khí đen đặc có thể nghiền nát núi non, mà còn bằng một ý chí hủy diệt cực đoan, muốn nghiền nát mọi niềm tin, mọi hy vọng mà Tạ Trần đang đại diện. Hắn muốn chứng minh rằng 'Nhân Đạo' chỉ là một ảo ảnh yếu ớt, một lời nói dối ngọt ngào mà con người tự thêu dệt để che đậy sự hèn nhát của mình, không thể tồn tại trong thế giới hỗn loạn, đầy rẫy sự tranh đoạt và tàn bạo này. Giọng nói khàn đặc của hắn, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp chiến trường, xuyên thẳng vào tâm trí của Tạ Trần và cả liên minh: "Ngươi không thể! Ngươi là phàm nhân! Ngươi không có quyền năng để chống lại ta! Ngươi chỉ đang tự lừa dối mình bằng cái gọi là 'Nhân Đạo' yếu ớt! Nó sẽ bị ta dập tắt!" Mỗi lời hắn thốt ra đều là một mũi tên độc, nhắm thẳng vào niềm tin cốt lõi của Tạ Trần, vào giá trị của sự sống và nhân tính.
Ngọn lửa 'Nhân Đạo' trong Tạ Trần, ban đầu lung linh như một đốm sáng nhỏ bé, giờ đây lại bùng cháy dữ dội, đối đầu trực diện với cơn sóng thần ma khí. Nó không phải là một ngọn lửa hủy diệt, mà là ngọn lửa của sự sống, của sự kiên cường, của niềm tin mãnh liệt vào giá trị của con người. Tạ Trần không dùng bất kỳ pháp thuật hay chiêu thức tu tiên nào. Anh chỉ đơn thuần đứng đó, thân hình gầy gò của anh vẫn vững chãi giữa cơn bão táp. Ý chí của anh là bức tường thành, là ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố của ma khí. Anh không chống trả, anh chỉ 'tiếp nhận' và 'phản chiếu'. Mỗi lời nói, mỗi hành động của Ma Chủ, mang theo sự khinh miệt và ý chí hủy diệt, đều bị 'Nhân Đạo' của Tạ Trần phản chiếu lại, làm lộ rõ sự yếu đuối và nỗi sợ hãi sâu thẳm mà Ma Chủ đã cố gắng che giấu.
Ma Chủ phóng ra vô số luồng ma khí đen đặc, hình thành những xúc tu khổng lồ, những móng vuốt sắc bén, những lưỡi hái tử thần, tất cả đều nhắm thẳng vào Tạ Trần. Âm thanh rít gào của ma khí xé gió, tạo ra những vết nứt vô hình trong không gian. Tạ Trần nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, cảm nhận rõ rệt áp lực nặng nề từ ma khí, cảm giác rát bỏng của năng lượng hỗn loạn, sự lạnh lẽo của tuyệt vọng mà Ma Chủ đang cố gắng gieo rắc. Sau đó, anh mở mắt ra. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại rực sáng một cách kỳ lạ, ánh sáng 'Nhân Đạo' từ đôi mắt anh bắn ra. Ánh sáng đó không phải để tấn công, không phải để hủy diệt, mà để 'thanh tẩy', để 'phản chiếu' bản chất của Ma Chủ. Nó không gây tổn thương vật lý, nhưng lại xuyên thẳng vào tâm hồn, buộc Ma Chủ phải đối mặt với chính những gì hắn đã trở thành. Lá chắn 'Nhân Đạo' quanh anh rung chuyển dữ dội dưới sức ép khủng khiếp, nhưng không vỡ. Nó giống như một tấm lụa mềm mại, nhưng lại có thể chịu đựng được sức nặng của ngàn cân.
Cả liên minh 'Nhân Đạo' nín thở, dõi theo cuộc đối đầu phi thường này. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết, ấm áp lan tỏa từ Tạ Trần, không giống bất kỳ thứ linh khí hay tiên nguyên nào nàng từng biết. Nàng hiểu rằng, đây chính là ý chí, là niềm tin của toàn bộ nhân gian đang hội tụ nơi Tạ Trần. Dương Quân nghiến răng, cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với Tạ Trần. Mỗi một hơi thở của hắn đều dồn nén một niềm hy vọng, một sự quyết tâm. Bách Lý Hùng siết chặt thanh kiếm trong tay, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào, dù biết rằng sức mạnh của hắn chẳng thấm vào đâu so với Ma Chủ. Mộ Dung Tuyết đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, nhịp đập đồng điệu với ý chí bất khuất của Tạ Trần. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt ngấn lệ vì lo sợ, nhưng lại thấy một ngọn lửa nhỏ bùng cháy trong lòng. Vô Danh Tăng vẫn bình thản, đôi mắt nhắm hờ, nhưng khóe môi khẽ nhếch, dường như đã nhìn thấy sự luân chuyển của nhân qu��, một kết cục đã được định đoạt.
Ngọn lửa 'Nhân Đạo' của Tạ Trần, không chỉ là của riêng anh, mà là tập hợp tất cả những niềm tin, hy vọng, và sự hy sinh của liên minh. Nó hấp thụ đòn tấn công của Ma Chủ không phải bằng cách chống đỡ, mà bằng cách 'chuyển hóa', bằng cách 'thấu hiểu' nỗi đau và sự tuyệt vọng ẩn sâu trong Ma Chủ. Cơn thịnh nộ, sự khinh miệt, và ý chí hủy diệt của Ma Chủ, khi chạm vào ánh sáng 'Nhân Đạo', không biến mất, mà như bị hòa tan, bị thẩm thấu, bị phơi bày bản chất yếu đuối và nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của hắn. Mây đen trên bầu trời Thành Vô Song, vốn bị ma khí bao phủ, giờ đây dần tan đi, để lộ ra một vầng sáng yếu ớt của mặt trời, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau cơn bão. Không khí không còn đặc quánh nữa, mùi lưu huỳnh giảm dần, thay vào đó là một thứ hương thơm thanh khiết thoang thoảng, khó nắm bắt, như mùi cỏ cây sau mưa, như sự sống đang hồi sinh.
Ma Chủ Cửu U càng tấn công, hắn càng cảm thấy bị phản phệ, như thể hắn đang tấn công chính những nỗi sợ hãi và hoài nghi của mình. Hắn gầm lên trong sự bất lực, ma khí quanh hắn cuộn trào nhưng không thể nào xuyên thủng được lớp bảo vệ 'Nhân Đạo' của Tạ Trần. Hắn đã dùng tất cả sức mạnh, tất cả sự tàn bạo, tất cả sự hủy diệt mà hắn có thể triệu hồi, nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa trước một thứ sức mạnh mà hắn không thể chạm tới, không thể hiểu được. Ma Chủ cảm thấy một nỗi đau đớn dữ dội hơn cả những nhát dao từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' trước đó, một nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ tận cùng linh hồn: nỗi đau của sự vô nghĩa.
"Tại sao... tại sao ngươi không gục ngã? Cái thứ yếu ớt đó... tại sao lại mạnh đến vậy?!" Ma Chủ gầm lên một lần nữa, giọng nói đã không còn vẻ uy quyền hay mỉa mai, mà thay vào đó là sự tuyệt vọng và hoài nghi. Hắn không thể lý giải được. Tất cả những gì hắn tin tưởng, tất cả những gì hắn xây dựng, đều đang sụp đổ trước một phàm nhân chỉ dùng ý chí.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định cho toàn bộ nhân gian đang lắng nghe: "Đây không phải là sức mạnh... Đây là niềm tin..." Lời của nàng không chỉ là lời nói, mà là sự cộng hưởng của hàng vạn tâm hồn đang hướng về Tạ Trần, đang cùng anh gánh vác trách nhiệm này.
Tạ Trần đưa hai tay ra, không phải tấn công, mà là như ôm lấy, bao dung lấy cơn thịnh nộ của Ma Chủ. Hành động đó không có chút bạo lực nào, mà là một sự chấp nhận hoàn toàn. Ngọn lửa 'Nhân Đạo' từ anh tỏa sáng rực rỡ, không gây tổn thương mà như một luồng ánh sáng chói mắt, xuyên thẳng vào tâm trí Ma Chủ, buộc hắn phải đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình: nỗi sợ bị lãng quên, nỗi sợ cô độc, nỗi sợ rằng tất cả những gì hắn đã làm đều là vô nghĩa, rằng hắn đã mất đi tất cả chỉ để đổi lấy sự hủy diệt. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà hắn đã che đậy bằng sự phẫn nộ và khao khát hủy diệt, giờ đây, dưới ánh sáng thuần khiết của 'Nhân Đạo', nó hiện rõ mồn một.
Tạ Trần nói khẽ, nhưng lời nói của anh vang vọng trong tâm trí Ma Chủ như một tiếng chuông cảnh t��nh, như một lời tiên tri: "Vì ngươi không thể dập tắt điều ngươi không hiểu, Ma Chủ. Ngươi không thể hủy diệt điều ngươi không thể chạm tới. Ngọn lửa này... nó ở trong mỗi chúng ta."
Đó không phải là một lời thách thức, mà là một lời mời gọi, một con đường khác để Ma Chủ có thể lựa chọn. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' được chứng minh không phải qua một phép thuật hủy diệt, mà qua sự đoàn kết, niềm tin và ý chí kiên cường của toàn bộ liên minh. Nó không cố gắng tiêu diệt cái ác, mà là thấu hiểu cái ác, chuyển hóa cái ác, và tìm ra con đường thoát khỏi vòng xoáy của hận thù và hủy diệt. Ma Chủ Cửu U, trong cơn đau đớn tột cùng của linh hồn, trong sự hoài nghi về toàn bộ tồn tại của mình, đã không còn gầm thét. Hắn gục xuống hoàn toàn, ma khí quanh hắn cuộn xoáy trong sự hỗn loạn, không còn là cơn bão hủy diệt, mà là một luồng năng lượng đang dần bị ánh sáng 'Nhân Đạo' bao bọc, phong ấn, và có lẽ, là chuyển hóa. Đây sẽ là nền tảng cho trật tự mới mà Tạ Trần sẽ xây dựng, một trật tự không dựa trên sự áp đặt của Thiên Đạo hay quyền năng thần thánh, mà dựa trên giá trị của con người, của sự sống, của ý chí.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.