Nhân gian bất tu tiên - Chương 665: Nghịch Thức Nhân Quả: Phản Công Từ Tận Cùng Hỗn Loạn
Một sự kháng cự không thể lý giải. Ma Chủ Cửu U cảm nhận rõ ràng từng luồng ma khí của mình, những cuồng lưu hủy diệt vốn có thể nghiền nát mọi thứ, giờ đây lại như gặp phải một bức tường vô hình, một dòng chảy ngược dòng không thể xuyên phá. Hắn không nghe thấy tiếng nổ vang trời, không thấy linh quang bạo liệt, nhưng cảm giác chấn động trong tâm thức còn mãnh liệt hơn vạn lần tiếng sấm sét. Một thứ ấm áp, một thứ kiên cường bất khuất, đang từ từ đẩy lùi ma khí của hắn, không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng một sự thẩm thấu, một sự phủ định cốt lõi. Sự 'sơ hở chiến lược' trong triết lý hủy diệt mà hắn đã xây dựng suốt ngàn vạn năm, giờ đây hiện rõ mồn một. Liễu Thanh Phong đã dùng thân mình chứng minh rằng cái chết không phải là kết thúc, và s��� hy sinh có thể kiến tạo nên một điều vĩ đại hơn cả sự tồn tại. Giờ đây, Tạ Trần đang dùng chính cái điều đó để đối diện với hắn, không bằng pháp lực, mà bằng một thứ quyền năng hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của Ma Chủ. Hắn không chỉ muốn đánh bại, mà còn muốn 'chuyển hóa' hắn, muốn chứng minh rằng một thế giới mới có thể được kiến tạo không phải bằng hủy diệt, mà bằng sự sống và ý chí của con người. Khoảng trống mênh mông mà Thiên Đạo đã để lại, giờ đây đang chờ Tạ Trần lấp đầy, không phải bằng quyền năng thần thánh, mà bằng 'Nhân Đạo' bất diệt. Cuộc chiến, giờ đây, không chỉ là sinh tử, mà còn là một cuộc đối đầu của hai triết lý sống, định đoạt vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
***
Hoàng hôn đang dần buông xuống Thành Vô Song, nhuộm một màu đỏ rực lên những tàn tích đổ nát. Những tòa nhà sụp đổ, những bức tường thành vỡ nát, những con đường nứt toác, tất cả đều tắm mình trong ánh sáng cuối ngày, tạo nên một khung cảnh bi tráng đến tột cùng. Từng cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo những đám bụi và tàn tro còn sót lại từ cuộc chiến tàn khốc, như những linh hồn vất vưởng đang tìm kiếm nơi nương tựa. Bầu trời vẫn còn âm u, nhưng một tia sáng yếu ớt từ phía tây, như một niềm hy vọng mong manh, vẫn cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, chiếu rọi xuống chiến trường. Mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã bị pha loãng bởi một cảm giác khô khốc, mặn chát của bụi đất và sắt thép. Trong cái không khí ngột ngạt và đầy ám ảnh ấy, Ma Chủ Cửu U đứng sững, thân hình cường tráng nay lại có chút chao đảo. Ma khí cuồn cuộn quanh hắn, đỏ sẫm như máu, nhưng đã không còn vẻ hung hãn tuyệt đối như trước, thay vào đó là sự dao động khó hiểu, như một ngọn lửa bị gió vần. Đôi mắt đỏ rực của hắn, vốn luôn tràn đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây ánh lên một tia hoài nghi, một sự bối rối sâu sắc.
Đối diện với Ma Chủ, giữa trung tâm Thành Vô Song đổ nát, Tạ Trần vẫn kiên định đứng đó. Thân hình thư sinh của anh, vốn chẳng có vẻ gì cường tráng, lại tỏa ra m��t sự vững chãi đến lạ thường, như một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa. Áo vải bố cũ kỹ của anh phấp phới trong gió, mái tóc đen dài buộc gọn gàng cũng tung bay. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ mệt mỏi sau bao trận chiến, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, kiên định đến cùng cực. Anh không hề né tránh, không hề lùi bước, mà đón nhận trực diện mọi sự dao động từ Ma Chủ. Xung quanh Tạ Trần, liên minh 'Nhân Đạo' đang giữ vững vị trí của mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y nhuốm bụi, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn đầy niềm tin và hy vọng, luôn dõi theo bóng hình Tạ Trần. Dương Quân, thư sinh tuấn tú với đạo bào lam nhạt, nắm chặt kiếm trong tay, ý chí chiến đấu bùng cháy. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu nép mình sau lưng Bách Lý Hùng, đôi tai cáo trắng muốt cụp nhẹ, nhưng ánh mắt lanh lợi vẫn không rời Tạ Trần một khắc. Bách Lý Hùng, vạm vỡ như một ngọn tháp, siết chặt nắm đấm, khí chất kiên nghị toát ra, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Mộ Dung Tuyết, y phục xanh ngọc phấp phới, gương mặt thông minh giờ ��ây dâng trào cảm xúc, thấu hiểu con đường Tạ Trần đang đi. Ngay cả Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ, khóe môi cũng thoáng hiện nụ cười tán thưởng. Tất cả đều cảm nhận được sự chuyển hóa nơi Tạ Trần, một thứ sức mạnh không thuộc về tu vi, không thuộc về phép thuật, mà là một sự bùng nổ của ý chí và niềm tin.
Tạ Trần hít sâu một hơi, để làn gió hoàng hôn mang theo mùi đất và tàn tro lướt qua lồng ngực. Anh nhắm mắt lại, toàn bộ cơ thể không hề bùng phát linh lực hay ma khí, mà là một thứ ánh sáng trong suốt, tinh khiết, như một ngọn đèn lồng lẻ loi giữa bão tố, nhưng lại kiên cường bất diệt. Ánh sáng đó không chói chang, nhưng lại vô cùng rõ ràng, lan tỏa ra xung quanh, không ngừng kết nối với từng thành viên của liên minh 'Nhân Đạo'. Nó không phải là một phép thuật thu hút, mà là sự đồng điệu của những tâm hồn, sự hội tụ của niềm tin và ý chí kiên cường. Mỗi ánh mắt tin tưởng, mỗi hơi thở kiên định từ các đồng minh đều như được hút vào trong Tạ Trần, củng cố thêm cho ngọn lửa vô hình đang cháy trong anh. Ma Chủ Cửu U, hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, không phải là sức mạnh vật lý, mà là một sự khó chịu sâu thẳm từ tận tâm can, một sự chối bỏ từ bản nguyên. Hắn gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua từng gương mặt trong liên minh 'Nhân Đạo', hắn không thể hiểu tại sao những kẻ yếu ớt này lại có thể sản sinh ra thứ ý chí bất khuất đến vậy.
“Ngươi đã thấy sự vô nghĩa của hủy diệt. Giờ đây, hãy cảm nhận sức mạnh của sự sống, của hy vọng... của Nhân Đạo!” Giọng nói của Tạ Trần trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp chiến trường, không hề bị át đi bởi tiếng gió rít hay tiếng gầm gừ của Ma Chủ. Lời nói của anh, không mang theo sát khí, nhưng lại như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào cái "sơ hở" trong triết lý của Ma Chủ.
Ma Chủ Cửu U nghe thấy, hắn run rẩy. Hắn không còn vẻ uy nghiêm tuyệt đối, mà thay vào đó là sự hoang mang tột độ. "Vô nghĩa! Tất cả chỉ là ảo ảnh! Hủy diệt mới là chân lý!" Hắn gào lên, giọng khàn đặc đầy hoài nghi, như cố gắng bảo vệ bức tường cuối cùng của triết lý bản thân. Hắn đã sống trong hủy diệt quá lâu, đã tin vào sự vô nghĩa của vạn vật quá lâu, để rồi giờ đây một phàm nhân lại dám đứng đây, phủ nhận tất cả những gì hắn đã gây dựng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng phía sau Tạ Trần, đôi mắt phượng dán chặt vào bóng lưng anh, thì thầm một lời như thể để củng cố niềm tin cho chính mình và cho cả những người xung quanh: “Người hãy tin tưởng, Tạ Trần!” Giọng nàng tuy nhỏ, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một niềm hy vọng cháy bỏng, như một tiếng chuông trong đêm tối, xua tan đi sự tuyệt vọng.
***
Chạng vạng đã phủ xuống Thành Vô Song, kéo theo màn đêm u tối đang dần nuốt chửng những tàn tích đổ nát. Ma khí và linh lực hỗn loạn vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, chúng dường như đang bị đẩy lùi, bị nuốt chửng bởi một luồng khí tức thanh khiết, ấm áp đang lan tỏa mạnh mẽ từ Tạ Trần. Không khí trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, tiếng gió rít, tiếng va chạm của tàn tích dường như nhỏ lại, thay bằng một sự im lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng thở dồn dập của những người đang đứng trên chiến trường. Mùi ma khí tanh nồng đang dần bị pha loãng bởi một hương thơm dịu nhẹ, khó tả, như mùi đất sau cơn mưa, mùi cỏ cây đang hồi sinh sau mùa đông lạnh giá, một hương vị của sự sống và hy vọng.
Tạ Trần, đứng giữa tâm bão của cuộc chiến, từ từ mở mắt. Đôi đồng tử sâu thẳm của anh không còn phản chiếu sự hoang tàn của chiến trường, mà như một tấm gương vô tận, phản chiếu toàn bộ Ma Vực, toàn bộ sự hỗn loạn đang khuấy động trong tâm trí Ma Chủ, và cả nỗi đau bị chôn vùi sâu thẳm mà hắn đã cố gắng che giấu. Trong khoảnh khắc đó, Ma Chủ Cửu U có cảm giác như toàn bộ bản nguyên của mình bị phơi bày, không còn một chút bí mật nào có thể che giấu được khỏi đôi mắt tĩnh lặng ấy. Trong tâm trí Tạ Trần, 'Nhân Quả Luân Bàn' quay nhanh như vũ bão, không ngừng hiển thị vô số sợi chỉ nhân quả đang hội tụ, giao thoa, đan xen vào nhau, không chỉ là những sợi chỉ của hiện tại, mà còn là vô vàn sợi chỉ của quá khứ, của tương lai, của những lựa chọn đã tạo nên một Ma Chủ Cửu U như ngày hôm nay.
Tạ Trần không hề thi triển bất kỳ chiêu thức pháp thuật nào. Anh cũng không dùng một lời nói có thể nghe được bằng tai phàm. Thay vào đó, anh chỉ tập trung ý niệm, một 'lời nói' được truyền tải trực tiếp vào sâu thẳm tâm thức của Ma Chủ Cửu U. Lời nói đó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo toàn bộ gánh nặng của sự hy sinh Liễu Thanh Phong, mang theo niềm tin bất diệt của vạn chúng sinh linh đang hướng về anh, và mang theo triết lý 'Nhân Đạo' mà anh đã dùng cả đời để theo đuổi.
“Ngươi nói hủy diệt là chân lý? Vậy thì, hãy nhìn vào chính mình, vào cái giá của sự hủy diệt... và vào những gì ngươi đã mất!”
Giọng nói của Tạ Trần, không phải là âm thanh vang vọng trong không khí, mà là một ý niệm thuần túy, trực tiếp vang lên trong đầu Ma Chủ Cửu U, như một tiếng sét đánh ngang tai, làm rung chuyển toàn bộ linh hồn hắn. Ngay lập tức, một làn sóng ánh sáng trong suốt, không màu sắc, không hình dạng, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật, tỏa ra từ Tạ Trần. Làn sóng này không hề tấn công thể xác, không hề có ý định phá hủy ma khí của Ma Chủ, mà nó lướt qua lớp ma khí dày đặc đang cuồn cuộn quanh hắn một cách dễ dàng, như thể ma khí chỉ là một làn sương mỏng manh, không thể ngăn cản. Nó đánh thẳng vào linh hồn, vào những ký ức bị chôn vùi sâu thẳm nhất, những nỗi đau bị kìm nén suốt hàng ngàn năm, những day dứt mà Ma Chủ đã cố gắng che giấu dưới lớp vỏ bọc tàn nhẫn và sự thờ ơ.
Ma Chủ Cửu U, một sinh vật hùng mạnh đến mức có thể hủy diệt cả một thế giới, bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Hắn không thể chịu đựng được sự công kích tinh thần này. Một tiếng gầm gừ đau đớn phát ra từ lồng ngực hắn, không còn là tiếng gầm uy lực mà là tiếng gào của một kẻ đang bị tra tấn. Hắn ôm chặt lấy đầu, thân hình cường tráng cao lớn của hắn chao đảo, suýt nữa thì đổ sụp. Ma khí cuồn cuộn quanh hắn, vốn là biểu tượng của sức mạnh và sự ổn định, giờ đây đột nhiên chao đảo dữ dội, tan rã từng chút một, lộ ra những mảng tối sâu thẳm bên trong.
Trong tâm trí Ma Chủ, những hình ảnh tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn bỗng hiện về rõ nét. Hắn thấy một thiếu niên anh tuấn, mang trong mình lý tưởng chính nghĩa, dấn thân vào con đường tu luyện. Hắn thấy những người bạn đồng hành, những lời thề non hẹn biển. Hắn thấy sự phản bội, sự tan vỡ của niềm tin, và nỗi đau khi chứng kiến những người thân yêu ngã xuống vì sự yếu đuối của chính hắn. Hắn thấy sự cô độc khi bị cả thế giới quay lưng, sự tuyệt vọng khi nhận ra con đường chính đạo không thể cứu rỗi bất cứ ai. Rồi hắn thấy chính mình, từng bước từng bước lún sâu vào con đường ma đạo, dùng sự hủy diệt để che lấp nỗi đau, dùng sự tàn nhẫn để quên đi sự yếu đuối. Mỗi ký ức hiện về đều như một nhát dao đâm vào linh hồn hắn, khiến hắn thống khổ tột cùng. Hắn đã cố gắng quên đi, cố gắng phủ nhận cái quá khứ chính đạo ấy, tự lừa dối mình rằng chỉ có hủy diệt mới là chân lý, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể tồn tại. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đã dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn', dùng sức mạnh của 'Nhân Đạo', buộc hắn phải đối mặt với chính bản thân mình, với cái giá của sự hủy diệt mà hắn đã chọn, và với những gì hắn đã mất – mất đi lý tưởng ban đầu, mất đi niềm tin vào sự thiện lương, mất đi chính con người hắn.
Tạ Trần cảm nhận được sự giằng xé trong tâm hồn Ma Chủ. Gánh nặng của việc sử dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để can thiệp vào một sinh mệnh cường đại như vậy là không hề nhỏ. Mỗi sợi chỉ nhân quả anh chạm vào đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một trách nhiệm to lớn. Anh biết mình không chỉ đang chiến đấu vì sự sống còn của nhân gian, mà còn đang kiến tạo một trật tự mới, một thế giới hậu Thiên Đạo sụp đổ, nơi mà 'Nhân Đạo' sẽ là kim chỉ nam. Anh không có ý định tiêu diệt Ma Chủ, mà là muốn 'chuyển hóa' hắn, hoặc ít nhất là phơi bày hắn, để cả thế giới nhìn thấy rằng ngay cả một sinh vật hùng mạnh như Ma Chủ Cửu U cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy của nhân quả, không thể trốn tránh khỏi cái giá của những lựa chọn hủy diệt. Sự tan rã của ma khí quanh Ma Chủ Cửu U, và việc hắn đối mặt với nội tâm mình, cho thấy một khả năng rằng hắn sẽ không bị tiêu diệt hoàn toàn, mà có thể trải qua một sự 'chuyển hóa' hoặc 'phong ấn' đặc biệt, không bằng sức mạnh vật chất mà bằng triết lý.
Làn sóng ánh sáng từ Tạ Trần tiếp tục thẩm thấu, không ngừng gọt giũa lớp vỏ tàn nhẫn của Ma Chủ, phơi bày ra nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của hắn: nỗi sợ bị lãng quên, nỗi sợ cô độc, nỗi sợ rằng tất cả những gì hắn đã làm đều là vô nghĩa. Nỗi sợ hãi này đã được che đậy bằng sự phẫn nộ và khao khát hủy diệt, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng thuần khiết của 'Nhân Đạo', nó hiện rõ mồn một. Từ Tạ Trần, một luồng khí ấm áp tiếp tục tỏa ra, không phải là sự tấn công, mà là một lời mời gọi, một sự chấp nhận, một con đường khác để Ma Chủ có thể lựa chọn. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' được chứng minh không phải qua một phép thuật hủy diệt, mà qua sự đoàn kết, niềm tin và ý chí kiên cường của toàn bộ liên minh. Đây sẽ là nền tảng cho trật tự mới mà Tạ Trần sẽ xây dựng, một trật tự không dựa trên sự áp đặt của Thiên Đạo hay quyền năng thần thánh, mà dựa trên giá trị của con người, của sự sống, của ý chí.
Ma Chủ Cửu U gục xuống một đầu gối, ma khí quanh hắn tan rã càng lúc càng nhanh, như một ảo ảnh đang dần biến mất. Hắn không còn gầm gừ, mà chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, xen lẫn những tiếng rên rỉ yếu ớt. Hình ảnh của thiếu niên năm xưa, của lý tưởng chính nghĩa, của sự đau khổ và phản bội cứ luân phiên hiện lên trong tâm trí hắn, giằng xé linh hồn hắn đến mức tận cùng. Việc Tạ Trần sử dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để 'can thiệp' vào dòng chảy nhân quả và ý chí của Ma Chủ không chỉ là một đòn tấn công, mà còn là một hành động định hình lại số phận, gợi ý về quyền năng mới của anh trong việc kiến tạo thế giới hậu Thiên Đạo. Cuộc chiến không chỉ là sinh tử, mà còn là sự tái sinh của một triết lý, một con đường mới cho vạn vật trong Thập Phương Nhân Gian.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.