Nhân gian bất tu tiên - Chương 664: Sơ Hở Của Ý Chí: Ánh Lửa Nhân Sinh Bất Diệt
Tiếng gầm của Ma Chủ Cửu U xé toạc màn đêm đang dần buông xuống, không còn là âm thanh của quyền năng tuyệt đối mà đã pha lẫn sự phẫn nộ cùng cực và một nỗi bối rối khó hiểu. “Vô nghĩa! Tất cả đều là vô nghĩa!” Hắn gầm lên, không phải vào Tạ Trần, mà vào chính khoảng trống mênh mông mà Thiên Đạo đã để lại, vào cả cái "mầm sống" kỳ lạ vừa tịnh hóa không gian. Ma khí cuồn cuộn từ thân hình cường tráng của hắn bùng nổ, không còn sự kiểm soát lạnh lùng như trước, mà hỗn loạn và hung bạo hơn, như một con thú bị thương đang điên cuồng gầm thét. Những mảnh đá vụn từ các công trình đổ nát của Thành Vô Song, vốn đã tả tơi sau cuộc chiến, giờ lại rơi lả tả, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và vô vọng. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và khói bụi vẫn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với một làn hương thanh khiết lạ lùng, như mùi hương từ một đóa sen trắng vừa nở giữa tro tàn. Bầu trời phía trên vẫn còn chằng chịt những vết nứt khổng lồ, như tấm gương vỡ phản chiếu sự tan nát của một kỷ nguyên. Gió rít qua những khe hở, mang theo tiếng than khóc của những linh hồn vô chủ, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gầm của Ma Chủ.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh của anh vẫn đứng vững giữa tâm bão, dù mỗi tế bào trong cơ thể đều đang rên rỉ vì kiệt sức. Anh đưa tay quệt đi vệt máu trên khóe môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U. Không còn vẻ suy tư trầm mặc, không còn sự tuyệt vọng, thay vào đó là một ý chí kiên định đến cùng cực, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Trong khoảnh khắc Liễu Thanh Phong tan biến, một luồng năng lượng tịnh hóa ấm áp, thuần khiết đã tràn vào cơ thể anh, không phải là tu vi, không phải là linh khí, mà là một ý chí bất diệt, một sự cứu rỗi thuần khiết, một lời thỉnh cầu không lời từ tận đáy sâu linh hồn của Liễu Thanh Phong. Nó hòa quyện với dòng chảy của 'năng lượng thuần khiết' từ Thiên Đạo đã sụp đổ, một sự trống rỗng mênh mông mà anh cảm nhận được đang cần được lấp đầy, không phải bằng sức mạnh, mà bằng 'Nhân Đạo'.
Ma Chủ Cửu U nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự khinh miệt sâu sắc, nhưng cũng không che giấu được sự bối rối tột cùng. “Vô nghĩa! Tất cả đều là vô nghĩa! Kẻ yếu đuối đó... tại sao? Ngươi, kẻ đã mất đi Thiên Đạo che chở, làm sao có thể đứng vững trước ta?” Giọng nói của hắn vang vọng khắp chiến trường, đầy sự phẫn nộ và một câu hỏi mà hắn không thể tự trả lời. Hắn không hiểu được sự hy sinh, không lý giải được cái gọi là "nhân tính" lại có thể sinh ra sức mạnh như vậy. Đối với hắn, mọi thứ chỉ xoay quanh quyền năng và sự hủy diệt. Sự kiện vừa rồi đã tạo ra một lỗ hổng trong triết lý tàn nhẫn của hắn, một sự "sơ hở chiến lược" không phải về sức mạnh vật lý, m�� là về sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.
Tạ Trần không đáp lời. Anh chỉ lặng lẽ cảm nhận sự cộng hưởng của ý chí Liễu Thanh Phong và dòng năng lượng mới đang lan tỏa khắp cơ thể đã kiệt quệ của mình. Một sự ấm áp, như ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi, mọi sự yếu đuối. Anh hiểu rằng, đây không phải là lúc để tranh luận bằng lời nói. Ánh mắt anh, vốn đã nhìn thấu nhân quả, giờ đây càng thêm sắc bén, như đã nhìn rõ con đường phía trước, gánh nặng của sự hy sinh và ý nghĩa của 'Nhân Đạo' mà Liễu Thanh Phong đã dùng cả sinh mệnh để khẳng định. Anh biết Ma Chủ Cửu U sẽ không bao giờ hiểu. Hắn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của quyền năng và hủy diệt, không thể thấy được giá trị của những điều tưởng chừng như yếu đuối nhất: tình người, sự hy sinh, và ý chí kiên cường của một phàm nhân. Đó chính là sơ hở chí mạng của Ma Chủ, một điểm yếu mà hắn không hề hay biết, một chân lý mà Tạ Trần sẽ phải dùng cả sinh mệnh để minh chứng. Nỗi đau mất mát Liễu Thanh Phong vẫn còn đó, quặn thắt trong lồng ngực, nhưng nó không còn là sự tuyệt vọng, mà đã hóa thành một trách nhiệm lớn lao, một quyết tâm không gì lay chuyển. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh khiết từ tàn dư tinh thần của Liễu Thanh Phong vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở, một lời hứa hẹn.
Liên minh 'Nhân Đạo' xung quanh Tạ Trần, những người đã từng chao đảo, giờ đây đã được củng cố niềm tin. Họ lặng lẽ chứng kiến sự chuyển biến trong Tạ Trần, một sự kiệt sức thể xác bị lấn át bởi ý chí và tinh thần bất khuất, như một ngọn lửa mới bùng cháy. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày, giờ đây đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên một nỗi đau xót khó tả, nhưng sâu thẳm bên trong lại là sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Nàng tiến đến gần Tạ Trần, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng và niềm tin tuyệt đối. “Tạ Trần... huynh vẫn ổn chứ?” Nàng hỏi, không chỉ là hỏi về thể xác, mà còn là hỏi về tinh thần, về ngọn lửa vừa được thắp lên trong anh.
Dương Quân siết chặt nắm đấm, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhưng rồi ánh mắt hắn bỗng lóe lên một tia sáng mới, của sự kiên định không gì lay chuyển. “Liễu Thanh Phong... huynh ấy đã tìm thấy con đường của mình, và thắp sáng cho chúng ta.” Giọng nói của hắn nghẹn ngào, nhưng vang vọng sự kiên quyết, tay siết chặt chuôi kiếm bên hông. Hắn nhìn Ma Chủ Cửu U, trong lòng không còn chút sợ hãi, chỉ còn sự phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ lý tưởng mà Liễu Thanh Phong đã dùng sinh mệnh để chứng minh.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống vì sợ hãi lúc đầu, nhưng đôi mắt trong veo của nàng lại ẩn chứa một sự thương xót và rồi là một quyết tâm thầm lặng. Nàng nắm chặt vạt áo Tạ Trần, ánh mắt kiên định đến lạ thường, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. “Tạ Trần, ta sẽ bảo vệ chàng!” Lời nói của nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể coi thường, một lời thề nguyện từ tận đáy lòng.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ phong trần, không nói lời nào. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, như một bức tường thành vững chãi. Hắn siết chặt trường thương trong tay, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, cũng trở nên trầm tư. Nàng đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim, của 'nhân tính' còn vẹn nguyên. Nàng hiểu rằng, cái giá của sự hy sinh không phải là vô nghĩa, mà nó là chất xúc tác để con người nhận ra giá trị thực sự của sự sống.
Từ một nơi xa xăm, Vô Danh Tăng vẫn lặng lẽ quan sát. Áo cà sa cũ nát của ông phất phơ trong gió, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ sâu sắc. Một nụ cười khó hiểu nở trên môi, như đã tiên đoán được tất cả. Ông gật đầu nhẹ, không một lời, như thừa nhận sự chuyển hóa trong Tạ Trần, thừa nhận 'mầm sống' đã được gieo. Bầu trời vẫn âm u, những vết nứt vẫn còn đó, nhưng có một tia sáng yếu ớt, như một sợi chỉ vàng mảnh dẻ, xuyên qua kẽ nứt, chiếu rọi xuống chiến trường hoang tàn, như một lời hứa hẹn về một tương lai mới.
Ma Chủ Cửu U nhìn đám người đang bao vây Tạ Trần, rồi lại nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng đó với ánh mắt kiên định. Sự phẫn nộ trong lòng hắn càng lúc càng dâng cao. “Nhân tính? Triết lý? Tất cả đều là ảo ảnh! Sức mạnh mới là vĩnh cửu! Ta sẽ xé nát cái ảo ảnh của ngươi!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, nhưng cũng không giấu được sự tức giận khi triết lý của hắn bị thách thức. Hắn không thể chấp nhận rằng một thứ yếu đuối như 'nhân tính' lại có thể sinh ra sức mạnh tinh thần, có thể thắp lên niềm tin trong những kẻ phàm nhân. Hắn sẽ chứng minh rằng, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi niềm tin đều là phù phiếm.
Tạ Trần ngẩng đầu nhìn Ma Chủ Cửu U. Ánh mắt anh bình tĩnh đến lạ thường, như đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn của kẻ đối diện. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà còn là cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và của ý chí. Liên minh 'Nhân Đạo' siết chặt vũ khí, đứng thành vòng tròn bảo vệ Tạ Trần, ánh mắt họ hướng về Ma Chủ Cửu U với sự kiên quyết chưa từng có. Họ đã sẵn sàng, sẵn sàng chiến đấu đến cùng, không phải vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân gian, vì cái gọi là 'nhân tính' mà Liễu Thanh Phong đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ.
Không gian xung quanh đột nhiên tối sầm lại, gió lốc xoáy quanh chiến trường mang theo bụi và tàn tro, như báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Ma Chủ Cửu U, không thể chấp nhận sự khó hiểu và "sơ hở" triết lý của mình, dồn nén toàn bộ ma lực còn lại vào một đòn tấn công. Hắn không chỉ muốn hủy diệt Tạ Trần về mặt vật lý, mà còn muốn phá tan tinh thần, ý chí, và niềm tin 'Nhân Đạo' đang bùng cháy trong anh. Hắn muốn chứng minh rằng, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi thứ đều là hư vô. “Ngươi nghĩ một kẻ phàm nhân như ngươi có thể thay đổi được gì? Ta sẽ cho ngươi thấy sự yếu đuối của cái gọi là 'ý chí' và 'nhân tính'!” Giọng nói của hắn vang vọng sự khinh miệt và quyết tâm, như một lời phán xét cuối cùng.
Ma Chủ Cửu U phóng ra một luồng ma khí khổng lồ, đỏ rực như máu, cuồn cuộn ngưng tụ thành một bàn tay ma quái khổng lồ. Bàn tay đó vươn ra, vồ lấy Tạ Trần, không chỉ bao trùm lấy anh mà còn cả liên minh 'Nhân Đạo' đang đứng xung quanh. Cả không gian như bị nuốt chửng vào trong sự hủy diệt của ma khí. Áp lực khủng khiếp đè nặng lên từng tấc đất, từng viên đá, và cả từng sinh linh ở đó. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa lẫn với một sự lạnh lẽo thấu xương, như hơi thở của tử thần.
Tạ Trần đứng yên, không né tránh. Đôi mắt anh vẫn kiên định, bình tĩnh đến lạ thường. Anh không thi triển bất kỳ pháp thuật hữu hình nào, không có linh khí bùng nổ, không có thần thông biến hóa. Anh chỉ tập trung ý chí và tinh thần, đón nhận đòn tấn công bằng một sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị của nhân sinh, về sự cân bằng mới mà Thiên Đạo sụp đổ đã mở ra. Tàn dư tinh thần của Liễu Thanh Phong trong anh như một ngọn lửa dẫn đường, hòa quyện với dòng năng lượng thuần khiết mới, tạo thành một lá chắn vô hình nhưng bất diệt. Đó không phải là lá chắn của sức mạnh vật lý, mà là lá chắn của niềm tin, của ý chí, của 'Nhân Đạo' mà anh đang gánh vác.
“Không phải để thay đổi, mà để kiến tạo. Không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự sống và ý chí kiên cường của vạn vật.” Giọng nói của Tạ Trần trầm tĩnh nhưng kiên định, vang vọng khắp chiến trường, không hề bị át đi bởi tiếng gầm của Ma Chủ hay tiếng gió rít dữ dội. Lời nói của anh như một tia sáng, xuyên qua màn đêm ma khí, chiếu rọi vào tâm trí của mọi người, và cả vào Ma Chủ Cửu U.
Bàn tay ma quái khổng lồ chạm vào lá chắn vô hình của Tạ Trần. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, là một sự va chạm dữ dội nhưng lại vô thanh, một sự đối đầu không phải của vật chất mà của hai triết lý sống đối lập. Ma khí đỏ rực gào thét, muốn xé nát lá chắn, muốn nghiền nát ý chí của Tạ Trần. Nhưng lá chắn kia, tuy vô hình, lại rực sáng một thứ ánh sáng thuần khiết, không phải ánh sáng của linh khí, mà là ánh sáng của niềm tin và sự sống, của ý chí bất diệt của con người. Sự va chạm này làm rung chuyển cả không gian, một áp lực vô hình lan tỏa, khiến đất trời như muốn vỡ vụn, nhưng lá chắn vẫn kiên cường đứng vững.
Ma Chủ Cửu U cảm thấy một sự kháng cự không thể lý giải. Ma khí của hắn, vốn hủy diệt mọi thứ, lại bị một thứ sức mạnh vô hình đẩy lùi. Hắn cảm nhận được sự ấm áp, sự kiên cường từ lá chắn đó, một thứ hắn không thể hiểu, không thể chấp nhận. Sự 'sơ hở chiến lược' trong triết lý của hắn, sự thiếu hiểu biết về giá trị của nhân tính và sự hy sinh, giờ đây đã trở thành điểm yếu chí mạng, là nơi mà Tạ Trần có thể khai thác. Anh không chỉ muốn đánh bại Ma Chủ, mà còn muốn 'chuyển hóa' hắn, muốn chứng minh rằng một thế giới mới có thể được kiến tạo không phải bằng hủy diệt, mà bằng sự sống và ý chí của con người. Khoảng trống mênh mông mà Thiên Đạo đã để lại, giờ đây đang chờ Tạ Trần lấp đầy, không phải bằng quyền năng thần thánh, mà bằng 'Nhân Đạo' bất diệt. Cuộc chiến, giờ đây, không chỉ là sinh tử, mà còn là một cuộc đối đầu của hai triết lý sống, định đoạt vận mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.