Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 663: Phượng Hoàng Lửa Của Kẻ Giác Ngộ: Lá Chắn Cuối Cùng

“Đúng vậy. Giờ là lúc kiến tạo.” Tạ Trần nói, giọng anh tuy không lớn, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu, vang vọng trong lòng mỗi người. Anh biết, đây không phải là một chiến thắng cuối cùng, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu đầy khó khăn, đầy thách thức, trong một thế giới không còn Thiên Đạo, không còn những quy tắc cũ. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ là một kỷ nguyên mà con người có thể tự định đoạt số phận, tự xây dựng nên giá trị của chính mình, bằng chính “Nhân Đạo” của họ. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tạ Trần và những người đồng hành đã sẵn sàng bước đi, gánh vác trách nhiệm mới, kiến tạo một tương lai mới từ đống đổ nát của một kỷ nguyên đã qua.

Lời tuyên ngôn của Tạ Trần vừa dứt, không gian xung quanh Thành Vô Song bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Gió ngừng thổi, bụi tro lơ lửng giữa không trung như bị một bàn tay vô hình níu giữ. Bầu trời vốn đã nứt vỡ, giờ đây lại càng thêm tăm tối, những vết rạn kéo dài vô tận, như những vết thương hằn sâu trên tấm da của vũ trụ, rỉ ra thứ ma khí cuồn cuộn, đặc quánh. Không khí trở nên ngột ngạt, nặng trịch, mang theo mùi khói khét của tàn phá và cả mùi máu tanh còn vương vấn từ những trận chiến vừa qua. Dưới chân, Thành Vô Song, một đô thị từng sầm uất, náo nhiệt, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những cung điện hoàng gia nguy nga đã sụp đổ, những khu phố thương mại tấp nập chỉ còn lại gạch vụn và xà gỗ cháy dở. Ngay cả những bức tường thành cao vút, từng được khắc trận pháp bảo vệ kiên cố, cũng đã tan nát, phơi bày những vết sẹo sâu hoắm do ma lực để lại.

Tạ Trần đứng giữa trung tâm hoang tàn đó, thân hình gầy gò của anh lung lay trong gió lạnh. Cảm giác kiệt quệ bao trùm lấy anh, từ đầu đến chân, mỗi thớ thịt, mỗi tế bào đều gào thét vì quá sức. Mặc dù vậy, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây còn thêm một tia kiên định đến lạ thường. Anh đã cạn kiệt linh lực, tinh thần cũng đã mỏi mệt sau chuỗi những biến cố liên tiếp, nhưng ý chí của anh, ý chí của một phàm nhân kiên cường, vẫn không hề nao núng. Anh cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè trên vai, một trách nhiệm mà ngay cả những vị tiên nhân đỉnh cao cũng khó lòng gánh vác: “lấp đầy” khoảng trống Thiên Đạo bằng “Nhân Đạo”.

Một tiếng gầm nhẹ, như tiếng sấm rền từ vực sâu, xé toạc sự tĩnh lặng. Từ một khe nứt lớn nhất trên bầu trời, một bóng hình khổng lồ, đen kịt hiện ra. Đó chính là Ma Chủ Cửu U. Hắn to lớn, cường tráng, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây ánh lên tia giận dữ khó tả. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn bay phấp phới trong ma phong, chiếc áo choàng đen rộng thùng thình như nuốt chửng ánh sáng còn sót lại. Hắn vừa chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo, một chiến thắng mà hắn đã chờ đợi hàng ngàn năm, nhưng lại không tài nào hiểu được cái “mầm sống” tinh khiết mà Liễu Thanh Phong đã gieo. Điều đó khiến h��n phẫn nộ, phẫn nộ vì có thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát và lý giải của hắn, Ma Chủ của sự hỗn loạn.

Ánh mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U khóa chặt vào Tạ Trần, như một con đại bàng tìm thấy con mồi yếu ớt giữa hoang mạc. Giọng nói khàn đặc của hắn vang vọng, mang theo sự mỉa mai lạnh lẽo, xé nát không gian tĩnh mịch.

“Kẻ dị số, ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi được gì? Thiên Đạo đã sụp đổ, ngươi cũng sẽ theo nó mà tan biến!”

Hắn giơ bàn tay khổng lồ lên, năm ngón tay dài và sắc nhọn, móng tay đen như đá obsidian, ngưng tụ một quả cầu ma lực đen kịt. Quả cầu ấy lớn dần, lớn dần, hút cạn cả ánh sáng yếu ớt của tinh tú, giống như một hố đen nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Ma khí cuồn cuộn xoáy vào trong, tạo thành một cơn lốc hủy diệt. Tiếng linh khí bị xé toạc vang lên the thé, không gian xung quanh quả cầu rung chuyển dữ dội, những tia sét ma khí đen ngòm xẹt ngang bầu trời, chiếu rọi khuôn mặt Ma Chủ Cửu U, khiến hắn càng thêm vẻ tà mị và đáng sợ. Tạ Trần cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ quả cầu ma lực. Nó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự tập hợp của mọi ác niệm, mọi dục vọng hủy diệt trong vũ trụ. Anh cố gắng vận dụng “Nhân Quả Chi Nhãn”, muốn nhìn thấu cội nguồn của đòn đánh, tìm kiếm một sơ hở, một đường sống. Nhưng cơ thể anh đã quá kiệt quệ, thần thức mờ mịt, không thể theo kịp ý chí. Anh chỉ có thể đứng đó, một phàm nhân giữa những thần ma, chờ đợi đòn giáng xuống, cảm nhận cái chết đang đến gần. Một sự bất lực không thể diễn tả bằng lời.

Quả cầu ma lực đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt tất cả, lao thẳng về phía Tạ Trần với tốc độ kinh hoàng. Nó để lại một vệt đen xé toạc không gian, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi ánh sáng, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ của cái chết. Tạ Trần nhắm mắt lại, một thoáng chốc nghĩ về những điều anh chưa kịp làm, về những con người anh muốn bảo vệ, về cái ước nguyện “sống một đời bình thường” mà anh vẫn luôn theo đuổi. Anh không sợ chết, nhưng anh hối tiếc vì chưa thể hoàn thành sứ mệnh “kiến tạo” một Nhân Đạo mới.

Ngay khi quả cầu ma lực chỉ còn cách Tạ Trần gang tấc, một luồng ánh sáng chói lọi, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng, bỗng bùng lên từ hư không. Không phải là linh quang của tiên pháp, cũng không phải là ma khí của vực sâu, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ, của đất trời. Từ trong luồng sáng đó, một hình ảnh mờ ảo dần hiện rõ, như một bóng ma của ánh sáng, rực rỡ như phượng hoàng lửa đang tái sinh từ tro tàn. Đó chính là Liễu Thanh Phong, không còn thân thể vật chất, chỉ còn là một ý chí thuần khiết, một linh hồn đã giác ngộ hoàn toàn.

Hình ảnh của Liễu Thanh Phong hiện lên, thanh tú như thuở ban đầu, nhưng giờ đây đôi mắt không còn vẻ tự phụ hay chấp niệm, mà thay vào đó là sự thanh thản và một niềm an nhiên lạ thường. Vẻ ngoài chính trực của hắn, giờ đây, không còn bị che mờ bởi bất kỳ sự kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự vĩ đại của một kẻ đã tìm thấy chân lý. Hắn giang rộng “cánh tay” năng lượng, biến mình thành một lá chắn vững chắc, đón đỡ toàn bộ đòn đánh của Ma Chủ Cửu U. Luồng ánh sáng chói lòa từ Liễu Thanh Phong đối đầu trực diện với quả cầu ma lực đen kịt, tạo nên một cảnh tượng đối lập đến nghẹt thở. Tiếng nổ chói tai vang lên, xé toạc màng nhĩ, không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, bụi đất tung lên mù mịt, che khuất mọi thứ.

Ma Chủ Cửu U đứng bất động, đôi mắt đỏ rực mở to, sự sửng sốt hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh của hắn. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. “Không thể nào! Ngươi... tại sao lại là ngươi?!” Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ kinh ngạc và phẫn nộ, không còn chút mỉa mai nào. Hắn không thể lý giải được sự xuất hiện của Liễu Thanh Phong, một kẻ mà hắn chắc chắn đã tan biến hoàn toàn cùng với Thiên Đạo. Đây là một biến số nằm ngoài mọi tính toán của hắn, một thứ ma lực hủy diệt không thể nào chạm tới.

Giữa tiếng nổ và ánh sáng rực rỡ, giọng nói của Liễu Thanh Phong vang vọng, không phải bằng âm thanh vật chất, mà bằng ý chí, bằng linh hồn, thanh thản và kiên định, như một lời tuyên ngôn cuối cùng. ��Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng... nhân tính... thì không!” Lời nói của hắn không chỉ là một tuyên bố, mà là sự xác nhận cho con đường mà hắn đã tìm thấy trong khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, con đường “Nhân Đạo” mà Tạ Trần đã kiên trì theo đuổi. Nó là sự chuộc lỗi, là sự thức tỉnh sau hàng ngàn năm lầm lạc, là phượng hoàng lửa tái sinh từ đống tro tàn của chấp niệm.

Lá chắn ánh sáng do Liễu Thanh Phong tạo ra rực rỡ đến cực điểm, chống chọi kịch liệt với quả cầu ma lực. Từng tia sáng, từng làn năng lượng va đập vào nhau, tạo thành những gợn sóng rung động không gian. Tạ Trần bị đẩy lùi bởi lực chấn động, cơ thể anh ngã lăn giữa đống đổ nát, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cảnh tượng trước mắt. Anh cảm nhận được sự ấm áp, sự thuần khiết từ lá chắn ánh sáng của Liễu Thanh Phong, nhưng cũng cảm nhận được sự tan biến không thể tránh khỏi. Lá chắn ấy, sau một hồi chống chọi anh dũng, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm. Với một tiếng nổ lớn hơn, nó vỡ tung thành vô số mảnh sáng lấp lánh, như hàng triệu vì sao băng rực rỡ, bay lả tả trong không trung, rồi tan biến hoàn toàn vào hư vô, mang theo cả ý chí cuối cùng của Liễu Thanh Phong.

Tạ Trần nằm đó, giữa đống đổ nát, cơ thể anh đau nhức ê ẩm, mỗi khớp xương như muốn rời ra. Anh ho khan, một vệt máu đỏ tươi trào ra khỏi khóe miệng, nhuộm đỏ bụi đất. Nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự bàng hoàng và đau đớn trong tâm trí anh. Anh nhìn chằm chằm về nơi Liễu Thanh Phong vừa tan biến, nơi những mảnh sáng cuối cùng còn vương lại, lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng tịnh hóa ấm áp, thuần khiết còn vương lại trong không khí, như một làn hương trầm dịu nhẹ thoảng qua, thanh lọc mọi ô uế. Đó là “mầm sống” mà Liễu Thanh Phong đã gieo, một minh chứng cho sự giác ngộ và hy sinh vĩ đại của hắn. Tạ Trần thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy đau đớn và tiếc nuối.

“Liễu Thanh Phong…”

Ma Chủ Cửu U đứng bất động một lúc lâu, đôi mắt đỏ rực vẫn còn ánh lên sự khó hiểu và kinh ngạc. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cái chết, nhưng chưa bao giờ có thứ gì lại khiến hắn bối rối như hành động vừa rồi. Một kẻ đã chết, đã tan biến, lại có thể xuất hiện để hy sinh, chỉ để bảo vệ một phàm nhân yếu ớt? Điều đó hoàn toàn nằm ngoài mọi quy tắc, mọi tính toán của hắn. Rồi, sự khó hiểu ấy dần biến thành một cơn phẫn nộ cuồng bạo. Hắn gầm lên một tiếng, không còn là tiếng sấm rền mà là một tiếng gầm thét của quỷ dữ, vang vọng khắp bầu trời nứt vỡ.

“Vô nghĩa! Tất cả đều là vô nghĩa!”

Tiếng gầm của Ma Chủ Cửu U khiến đất trời rung chuyển, những mảnh đá vụn rơi lả tả từ những công trình đổ nát. Hắn không thể chấp nhận được sự tồn tại của thứ “nhân tính” này, thứ mà hắn cho là yếu đuối, vô nghĩa, lại có thể sinh ra sức mạnh chống lại hắn.

Liên minh “Nhân Đạo” xung quanh Tạ Trần, những người đã từng sợ hãi, đã từng nghi ngờ, giờ đây đều bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng vừa rồi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ ngoài lạnh lùng thư���ng ngày, giờ đây đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên một nỗi đau xót khó tả, nhưng sâu thẳm bên trong lại là sự kiên cường và quyết tâm. Dương Quân siết chặt nắm đấm, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhưng rồi ánh mắt hắn bỗng lóe lên một tia sáng mới, của sự kiên định không gì lay chuyển. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ phong trần, không nói lời nào, chỉ hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, như một bức tường thành vững chãi. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, cũng trở nên trầm tư, nhưng nàng đã đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim, của “nhân tính” còn vẹn nguyên. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống vì sợ hãi, nhưng đôi mắt trong veo của nàng lại ẩn chứa một sự thương xót và rồi là một quyết tâm thầm lặng. Tất cả bọn họ, những con người đã từng chao đảo, giờ đây đã được củng cố niềm tin. Sự hy sinh của Liễu Thanh Phong không phải là vô nghĩa, nó là một ngọn lửa, thắp sáng con đường phía trước cho họ.

Tạ Trần từ từ, khó nhọc đứng dậy. Mỗi cử động đều khiến cơ thể anh rên rỉ, nhưng anh không còn quan tâm đến nỗi đau thể xác nữa. Anh đưa tay quệt đi vệt máu trên khóe môi, ánh mắt anh hướng thẳng về Ma Chủ Cửu U. Không còn vẻ suy tư trầm mặc, không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã có thể nhìn thấu nhân quả, giờ đây lại càng thêm sắc bén, như đã nhìn rõ con đường phía trước, gánh nặng của sự hy sinh và ý nghĩa của “Nhân Đạo” mà Liễu Thanh Phong đã khẳng định.

Sự hy sinh của Liễu Thanh Phong không chỉ cứu Tạ Trần khỏi cái chết, mà còn là một tia lửa thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng anh, một ngọn lửa của trách nhiệm và quyết tâm. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của các triết lý sống. Ma Chủ đại diện cho sự hỗn loạn và hủy diệt, còn anh, Tạ Trần, với “Nhân Đạo” trong tay, sẽ là người kiến tạo trật tự mới.

Các thành viên liên minh “Nhân Đạo” tiến lại gần Tạ Trần, lặng lẽ đứng sau lưng anh, ánh mắt họ giao nhau, truyền cho nhau sức mạnh và sự đồng lòng. Họ đã sẵn sàng. Sẵn sàng chiến đấu tiếp, không phải vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân gian, vì cái gọi là “nhân tính” mà Liễu Thanh Phong đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ. Con đường phía trước có thể còn gian nan hơn nữa, nhưng Tạ Trần và những người đồng hành đã không còn đơn độc. Ngọn lửa phượng hoàng của kẻ giác ngộ đã thắp sáng con đường, và giờ là lúc để họ bước đi trên con đường ấy, kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người sẽ được định nghĩa lại.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free