Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 662: Hậu Khúc Thiên Đạo: Khoảng Trống Và Hạt Mầm

“Ta đã sai… nhưng cuối cùng, ta đã thấy… Nhân Đạo… mới là chân lý…”

Những ý niệm cuối cùng này vang vọng trong tâm trí y, không phải là một lời than thở, mà là một lời khẳng định đầy sức mạnh, đầy sự giác ngộ. Ý thức của Liễu Thanh Phong từ từ tan biến hoàn toàn, không còn là những mảnh vụn vô định, mà là những hạt ánh sáng li ti, tinh khiết, hòa vào không gian hư vô, trở thành một phần của ánh sáng dịu nhẹ đang bao trùm. Y không còn tồn tại như một cá thể, nhưng sự hy sinh và sự giác ngộ của y đã để lại một dư âm sâu sắc, một vết khắc không thể phai mờ trong dòng chảy nhân quả. Một luồng năng lượng thuần khi���t, mang theo tinh túy của sự giác ngộ và nỗi hối hận đã được siêu thoát, lan tỏa khắp không gian, như một làn gió nhẹ mang theo hương thơm của sự sống mới, của một khởi đầu mong manh nhưng đầy hứa hẹn.

***

Trong khoảnh khắc đó, tại trung tâm hoang tàn của Thành Vô Song, nơi mà hơi thở của Thiên Đạo cũ vừa dứt, một làn sóng năng lượng vô hình quét qua. Bầu trời, vốn đã nứt toác như tấm gương vỡ, giờ đây rạn thêm những đường nứt mới, sâu thẳm và đáng sợ hơn, như thể chính bản thân hư không đang rên siết. Những tia sáng vô định hình, khi xanh lam, khi tím thẫm, khi đỏ quạch, chập chờn xuyên qua các khe nứt, chiếu rọi xuống đống đổ nát ngổn ngang. Cả không gian dường như nín thở, chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo âm thanh than khóc mơ hồ của oan hồn – tàn dư của những chấp niệm đã bị Thiên Đạo cũ nuốt chửng, và tiếng xương cốt va chạm lạo xạo dưới chân, nhắc nhở về sự hủy diệt khôn cùng.

Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa của ma khí đặc trưng, giờ đây pha lẫn mùi tro tàn và một hương vị khó tả của sự trống rỗng, của một khoảng không vô tận vừa hình thành. Bầu không khí vẫn u ám, lạnh lẽo, tăm tối, đè nặng lên lồng ngực của mỗi người còn sống sót, song, trong sự khắc nghiệt ấy, dường như có những tia hy vọng le lói, yếu ớt nhưng kiên cường đang len lỏi. Cảm giác bị đè nén, sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi tuyệt vọng tột cùng. Thay vào đó, là một sự giải thoát kỳ lạ, và một viễn cảnh về một khởi đầu mới, dù đầy gian nan, đang hé mở. Từ xa, Thiên Đạo Tháp, biểu tượng của một trật tự đã từng tồn tại, giờ đây chỉ còn là một khối tàn tích đổ nát, uy nghiêm mà thê lương, như một bia mộ khổng lồ cho một kỷ nguyên đã khép lại.

Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt càng trở nên nổi bật giữa không gian ảm đạm. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía vầng sáng dịu nhẹ cuối cùng đang tan biến vào không khí – nơi Liễu Thanh Phong đã vĩnh viễn hóa thành cát bụi. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tâm trí anh, không phải là sự chiến thắng, cũng chẳng phải là nỗi tiếc nuối. Đó là sự thấu hiểu sâu sắc về một vòng luân hồi, về nhân quả, và về cái giá của sự giác ngộ. Anh đưa tay chạm vào khoảng không trước mặt, như thể muốn nắm bắt lấy điều gì đó vô hình, một tàn dư của linh hồn vừa siêu thoát, hay một lời thì thầm cuối cùng của chân lý. Lòng bàn tay anh cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết, không thuộc về Thiên Đạo cũ, cũng không phải ma khí của Cửu U, mà là một nguồn năng lượng thuần túy, nguyên thủy, mang theo hơi thở của một “mầm sống” mới, mong manh nhưng tràn đầy sức sống.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây nhuốm màu mệt mỏi và đau xót, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ngấn lệ, nhìn về phía hư không, nơi ánh sáng Liễu Thanh Phong vừa tắt. Nàng, người đã từng là biểu tượng của tiên môn, của Thiên Đạo, giờ đây cảm thấy một sự trống rỗng không gì bù đắp được. Nhưng trong sự trống rỗng ấy, lại nảy sinh một hạt mầm của sự thấu hiểu.

“Hắn… đã thực sự tìm thấy s�� cứu rỗi…” Nàng khẽ nói, giọng run run, yếu ớt như làn khói, nhưng lại chất chứa một sự bình yên kỳ lạ. “Cứu rỗi không phải từ Thiên Đạo, mà từ chính bản thân hắn.”

Dương Quân, tuấn tú nho nhã, khí chất thư sinh nhưng giờ đây lại bộc lộ vẻ kiên cường của một chiến binh đã trải qua bão táp, nghiến răng, nắm chặt hai tay. Sự đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt hắn, không chỉ vì Liễu Thanh Phong, mà còn vì tất cả những gì đã mất, tất cả những gì đã trải qua để đi đến khoảnh khắc này.

“Cái giá của sự giác ngộ… thật quá đắt,” hắn thì thầm, giọng nói trầm đục, như một tiếng thở dài nặng nề. Hắn đã từng sùng bái Thiên Đạo, đã từng tin tưởng vào con đường tu tiên, nhưng những gì chứng kiến đã làm tan vỡ mọi ảo tưởng. Cái chết của Liễu Thanh Phong, dù là sự chuộc lỗi, vẫn là một bi kịch của một kẻ lạc lối.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt đau đáu của Dương Quân, rồi lướt qua Lăng Nguyệt. Anh hiểu nỗi đau của họ, sự dằn vặt của họ khi chứng kiến một kẻ từng là biểu tượng của sức mạnh, của quyền năng, phải trả giá bằng sinh mạng để tìm lại chính mình. Giọng nói của anh trầm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn cân triết lý, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

“Không có cái giá nào đắt hơn việc đánh mất chính mình. Hắn đã tìm lại được,” Tạ Trần nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian, thấu hiểu mọi luân hồi nhân quả. “Sự chấp niệm vào một con đường sai lầm, sự mù quáng tin vào một Thiên Đạo đã suy tàn, đó mới là cái giá thực sự phải trả. Hắn, cuối cùng, đã chọn con đường quay về với nhân tính, dù là trong khoảnh khắc cuối cùng.”

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và suy tư. Ông là hiện thân của phàm nhân, của sức mạnh ý chí và sự kiên cường không cần tu luyện. Ông đã chứng kiến quá nhiều, mất mát quá nhiều, nhưng vẫn đứng vững. Ông thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự khuây khỏa lẫn nỗi buồn khôn tả của một kỷ nguyên đã qua.

“Thiên Đạo… đã đi rồi.” Ông nói, giọng trầm hùng nhưng lại có chút nghẹn ngào, như đang nói lời từ biệt với một người bạn cũ, một quy tắc cũ đã gắn bó hàng vạn năm. “Giờ thì, chúng ta phải làm sao đây? Một thế giới không còn Thiên Đạo, không còn tiên môn…”

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, giờ đây cũng không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. Nàng nép sát vào Tạ Trần, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh, như thể anh là điểm tựa duy nhất trong thế giới đang sụp đổ. Nàng cảm nhận rõ ràng sự hỗn loạn của linh khí xung quanh, sự trống rỗng mà Thiên Đạo để lại, nhưng hơn thế, nàng cảm nhận được một luồng sinh khí mới, yếu ớt nhưng kiên cường đang tỏa ra từ Tạ Trần, từ những người đồng hành.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt thông minh và buồn bã dõi theo Tạ Trần. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng, sự sẵn sàng hỗ trợ của nàng, đã là một lời khẳng định hùng hồn cho niềm tin vào "Nhân Đạo".

Tạ Trần không trả lời ngay câu hỏi của Bách Lý Hùng. Anh chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi to lớn đang diễn ra trong vũ trụ, trong bản nguyên của vạn vật. Thiên Đạo cũ đã hoàn toàn tan rã, để lại một khoảng trống mênh mông, một sự vô định mà không ai từng hình dung. Nhưng trong cái hư vô ấy, anh cảm nhận được một tiềm năng vô hạn, một mảnh đất màu mỡ cho một khởi đầu mới. Khoảng trống ấy không phải là sự chấm dứt, mà là một không gian chờ đợi được lấp đầy, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng những giá trị nhân sinh, bằng "Nhân Đạo" mà anh đã kiên trì bảo vệ. Anh mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, soi rọi con đường phía trước.

***

Cùng lúc đó, tại Ma Vực Thâm Uyên, một không gian u ám, lạnh lẽo, tăm tối đến rợn người, nơi ma khí nồng đậm cuồn cuộn như biển cả, khiến sinh linh khó mà tồn tại. Các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng đến vô tận, các tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả đều toát lên vẻ hung tợn, tà ác. Tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá như những linh hồn bị giam cầm, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và hủy diệt. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa và mùi ma khí đặc trưng quyện vào nhau, tạo thành một hơi thở ngột ngạt, đè nén. Cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu, là bản chất của nơi đây.

Ma Chủ Cửu U, thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, đứng trên một khối đá đen cao vút, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Hắn không ngẩng đầu nhìn trời, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, lại xuyên qua một khe nứt không gian vô hình, quan sát thế giới nhân gian đang chìm trong hỗn loạn. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn lay động trong làn gió ma khí, tạo nên vẻ hoang dã và bất kham. Hắn khoác chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, nay lại càng thêm vẻ uy nghi khi đứng giữa cảnh tượng ma mị này.

Khi cảm nhận được sự tan rã hoàn toàn của Thiên Đạo, một nụ cười khẩy tàn bạo, đầy đắc thắng hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh của hắn. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, hàng vạn năm, hàng triệu năm. Hắn đã chiến đấu, đã hủy diệt, đã gieo rắc hỗn loạn chỉ để phá vỡ cái trật tự mục nát mà hắn cho là giả dối ấy.

“Thiên Đạo mục nát cuối cùng cũng sụp đổ! Thời đại của ta đã đến!” Ma Chủ Cửu U cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp Ma Vực, khiến cả không gian như run rẩy. Hắn ngửa cổ cười lớn, một tràng cười vang dội như sấm sét, thể hiện sự thỏa mãn tột độ. Hắn đã đạt được mục tiêu của mình. Giờ đây, thế giới sẽ chìm trong hỗn loạn vĩnh viễn, trong sự hủy diệt không giới hạn, và từ đó, hắn sẽ kiến tạo một trật tự mới, một trật tự của Ma.

Nhưng nụ cười của hắn dần tắt. Đôi m��t đỏ rực của hắn nheo lại, một vẻ khó hiểu và khó chịu hiện lên trên khuôn mặt. Một làn sóng năng lượng khác lạ, không phải sự hỗn loạn thuần túy, cũng không phải linh khí quen thuộc, mà là một luồng “tịnh hóa” thuần khiết, mang theo hơi thở của sự sống mới, của sự giác ngộ, từ từ lan tỏa từ trung tâm nơi Thiên Đạo vừa tan rã. Làn sóng ấy không mạnh mẽ, không hùng vĩ như sức mạnh của Thiên Đạo hay Ma Đạo, nhưng nó lại có một sự kiên cường và thanh khiết đến kỳ lạ, như một dòng suối trong vắt len lỏi giữa vùng đất khô cằn.

Và rồi, hắn cảm nhận được cái “khoảng trống” mà Thiên Đạo để lại. Đó không phải là một khoảng trống của sự trống rỗng tuyệt đối, của hư vô đen tối mà hắn mong muốn. Nó có một chất liệu khác, một tiềm năng khác. Nó không phải là sự hỗn loạn thuần túy, mà là một sự vô định, một mảnh đất chờ đợi được định hình, một sự khởi đầu. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn, ngoài kế hoạch của hắn. Hắn đã muốn thế giới hoàn toàn chìm vào hỗn loạn, vào sự hủy di��t không có hồi kết, để hắn có thể dễ dàng thiết lập lại mọi thứ theo ý mình. Nhưng cái “khoảng trống” này, nó lại mang một sắc thái của sự cân bằng, của tiềm năng phát triển, chứ không phải sự sụp đổ vô vọng.

“Cái gì thế này? Một tàn dư yếu ớt… lại có thể tạo ra thứ năng lượng ‘tịnh hóa’ ghê tởm đó?” Ma Chủ Cửu U gầm gừ, giọng nói đầy sự bực bội và khó hiểu. Hắn biết đó là tàn dư của Liễu Thanh Phong, một kẻ tu sĩ từng là cánh tay phải của Thiên Đạo, nhưng lại có thể tạo ra một làn sóng năng lượng thuần khiết đến vậy khi tan biến. “Và cái khoảng trống này… không phải sự hỗn loạn thuần túy! Nó mang một hơi thở của sự sống… của sự khởi đầu… Điều này là sao?”

Sự tức giận bùng lên trong hắn. Kế hoạch của hắn đã bị phá vỡ một cách khó hiểu. Hắn đã nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng, rằng sự sụp đổ của Thiên Đạo sẽ mở ra con đường cho hắn thống trị tuyệt đối. Nhưng Tạ Trần, cái phàm nhân yếu ớt đó, lại một lần nữa tạo ra những biến số nằm ngoài dự liệu của hắn.

“Tạ Trần! Ngươi lại chơi trò gì nữa đây?!” Hắn gầm lên, một tiếng gầm vang dội khắp Ma Vực, khiến các ma vật run rẩy, ẩn mình. Ma Chủ Cửu U đấm mạnh vào khối đá dưới chân, một luồng ma khí đen kịt bùng nổ, phá nát tảng đá thành vô số mảnh vụn, như thể muốn xua tan đi tất cả những điều hắn không thể hiểu, tất cả những sự thật đang thách thức quyền năng và triết lý của hắn. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu, thể hiện sự bực dọc tột cùng. Hắn không thể chấp nhận một kết cục không hoàn toàn theo ý mình, đặc biệt là khi nó liên quan đến cái "Nhân Đạo" mà Tạ Trần kiên trì theo đuổi.

***

Trở lại Thành Vô Song, không khí đã bớt phần hỗn loạn, thay vào đó là sự tĩnh lặng đầy suy tư. Bầu trời vẫn nứt vỡ, nhưng không còn sấm sét hay mưa máu, chỉ còn những khe sáng kỳ lạ, mang theo ánh sáng vô định, chiếu rọi xuống những phế tích. Mùi tro tàn và ma khí đang dần bị đẩy lùi bởi một luồng khí tức thanh khiết, dù yếu ớt, đang lan tỏa từ trung tâm chiến trường. Âm thanh chỉ còn tiếng gió và tiếng thở dài của những người còn sống sót.

Tạ Trần, với ánh mắt kiên định, nhìn những người đồng hành. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn họ, sự tin tưởng tuyệt đối vào “Nhân Đạo” mà anh đã gieo. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần sau trận chiến khốc liệt vẫn còn đó, nhưng không thể che lấp đi ánh sáng rực rỡ của ý chí trong đôi mắt anh. Anh biết, trách nhiệm giờ đây không còn là của riêng anh, mà là của tất cả những ai đã chọn đứng về phía “Nhân Đạo”.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, khuôn mặt gầy guộc nhưng đôi mắt nhắm hờ lại toát ra sự giác ngộ sâu sắc, bước đến gần Tạ Trần. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, minh chứng cho con đường tu hành đầy gian khổ. Ông không nói gì, chỉ khẽ đặt bàn tay gầy guộc lên vai Tạ Trần, rồi chậm rãi gật đầu. Một cái gật đầu mang theo tất cả sự thấu hiểu, sự xác nhận, và cả sự chuyển giao. Đó là sự chấp nhận rằng một kỷ nguyên đã kết thúc, và một kỷ nguyên mới đang bắt đầu, v���i Tạ Trần là người dẫn đường.

Tạ Trần, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Vô Danh Tăng, ánh mắt anh sáng rực hơn bao giờ hết. Anh biết, giờ là lúc không thể chần chừ, không thể lùi bước. Gánh nặng của việc “lấp đầy” khoảng trống Thiên Đạo bằng “Nhân Đạo” là vô cùng to lớn, nhưng nó cũng là một cơ hội chưa từng có để kiến tạo một trật tự mới, một thế giới nơi nhân tính được trân trọng, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

“Thiên Đạo cũ đã không còn.” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, nhưng lại vang dội trong tâm trí mỗi người, như một lời tuyên ngôn, một lời thề. “Giờ đây, chúng ta phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Không còn ai bảo hộ, không còn ai định đoạt. Tương lai của nhân gian, nằm trong tay chúng ta.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, không còn vẻ lạnh lùng băng giá của tiên tử, mà thay vào đó là sự kiên định và một niềm tin sâu sắc. “Chúng ta sẽ đi cùng ngươi, Tạ Trần. Đến cuối cùng.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây lại mang một sự ấm áp lạ thường, như băng tuyết tan chảy, để lộ ra suối nguồn của sự sống. Nàng đã từ bỏ chấp niệm về Thiên Đạo, hoàn toàn tin tưởng vào con đường “Nhân Đạo” mà Tạ Trần đã vạch ra.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. Hắn đã trải qua nỗi đau, đã chứng kiến sự tàn khốc, nhưng điều đó chỉ làm cho ý chí của hắn thêm vững vàng. “Không còn Thiên Đạo, nhưng chúng ta vẫn còn ‘Nhân Đạo’!” Hắn hô lên, giọng nói dứt khoát, vang vọng giữa đống đổ nát, như một lời thề sắt đá. Lý tưởng của hắn, giờ đây, không phải là tu tiên để thoát tục, mà là tu tâm để giữ trọn nhân tính.

Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, cùng tất cả những người còn lại của liên minh “Nhân Đạo”, đều tiến đến gần Tạ Trần, hoặc đặt tay lên vai anh, hoặc gật đầu thể hiện sự ủng hộ không lời. Họ, những con người đã từng sợ hãi, đã từng nghi ngờ, giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường của Tạ Trần, vào ý nghĩa của “Nhân Đạo”.

Vô Danh Tăng, sau khi gật đầu, lặng lẽ quay lưng đi, thân ảnh gầy gò của ông hòa vào bóng tối của những phế tích, như một người đã hoàn thành sứ mệnh của mình, gieo hạt mầm và giờ để nó tự đâm chồi nảy lộc. Giọng nói khàn đặc của ông vang lên, chứa đựng trí tuệ cổ xưa, nhưng lại mang một thông điệp tươi mới.

“Hạt mầm đã gieo. Giờ là lúc để nó đâm chồi nảy lộc.”

Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua da, mang theo mùi của tro tàn và cả mùi của một khởi đầu mới. Anh cảm thấy sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự kiệt quệ vô vọng, mà là sự mệt mỏi của một hành trình dài đã kết thúc, và sự sẵn sàng cho một hành trình mới, gian nan hơn nhưng cũng vĩ đại hơn. Đôi mắt anh mở ra, ánh nhìn sáng rực, không còn vẻ suy tư trầm mặc thường ngày, mà thay vào đó là sự quyết đoán, ý chí sắt đá của một người lãnh đạo, một người kiến tạo.

“Đúng vậy. Giờ là lúc kiến tạo.” Tạ Trần nói, giọng anh tuy không l��n, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu, vang vọng trong lòng mỗi người. Anh biết, đây không phải là một chiến thắng cuối cùng, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu đầy khó khăn, đầy thách thức, trong một thế giới không còn Thiên Đạo, không còn những quy tắc cũ. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ là một kỷ nguyên mà con người có thể tự định đoạt số phận, tự xây dựng nên giá trị của chính mình, bằng chính “Nhân Đạo” của họ. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tạ Trần và những người đồng hành đã sẵn sàng bước đi, gánh vác trách nhiệm mới, kiến tạo một tương lai mới từ đống đổ nát của một kỷ nguyên đã qua.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free