Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 661: Hồi Quang Phản Chiếu: Lạc Lối Trong Biển Nhân Quả

Vầng sáng dịu nhẹ từ nơi Liễu Thanh Phong tan biến như một tia hy vọng mong manh, một lời nhắc nhở rằng ngay cả trong sự hủy diệt tột cùng, mầm sống vẫn có thể nảy nở, và con đường của "Nhân Đạo" vẫn sẽ tiếp tục. Thiên Đạo cũ có thể đã tàn lụi, nhưng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của con người, đang dần hé mở.

***

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng vô tận, cũng có thể chỉ là một tích tắc thoáng qua, ý thức của Liễu Thanh Phong trôi dạt vô định. Không có thân thể, không có giác quan, không có trọng lượng, y chỉ là một điểm sáng mong manh giữa một khoảng không gian tr���ng rỗng đến vô cùng. Đây là cái chết sao? Hay là khởi đầu của sự hối hận mà y đã tự nguyện đón nhận?

Không gian nơi y tồn tại không có lấy một âm thanh, một mùi vị, hay bất kỳ sự rung động vật chất nào. Chỉ là một khoảng trống vô tận, nơi màu sắc biến đổi không ngừng, từ những gam màu tối tăm của vực sâu cho đến những sắc thái nhạt nhòa của hư vô. Y cảm thấy mình đang trôi nổi, không phương hướng, không nơi neo đậu, và một sự lạnh lẽo thấu tâm can bao trùm lấy y. Sự lạnh lẽo này không phải từ nhiệt độ vật lý, mà là sự trống rỗng của một linh hồn vừa thoát ly khỏi thể xác, một cảm giác cô độc đến tận cùng, như một chiếc lá lìa cành trôi dạt trong dòng suối của thời gian.

Ý thức của Liễu Thanh Phong, vốn đã kiệt quệ sau khoảnh khắc bùng cháy dữ dội, giờ đây lại cố gắng tụ lại, như những mảnh sương khói mờ ảo muốn kết thành hình. Những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu lướt qua, không theo một trình tự nào, như những vì sao vụt sáng rồi tắt trong màn đêm vĩnh cửu. Chúng không phải là những hình ��nh rõ ràng, mà là những cảm xúc, những mảnh vỡ của âm thanh, những dư vị của những quyết định đã qua.

“Đây là… kết cục sao?” Một ý niệm mỏng manh vụt qua tâm trí y, không thành lời, chỉ là một dòng suy nghĩ không trọng lượng. “Hay là sự khởi đầu… của một sự hối hận vĩnh cửu?”

Sự lạnh lẽo của hư vô càng lúc càng siết chặt, như muốn nghiền nát ý thức cuối cùng của y. Y muốn giãy dụa, muốn nắm bắt điều gì đó, bất kỳ điều gì, để thoát khỏi sự trống rỗng này. Nhưng không có gì để nắm giữ, không có gì để bám víu. Y chỉ là một mảnh linh hồn cô độc, trôi dạt trong biển cả của vô thường, đối mặt với cái giá của sự lựa chọn cuối cùng của mình.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, y bắt đầu cảm nhận được điều gì đó khác. Không phải là âm thanh, mà là một sự "vang vọng" từ sâu thẳm nhất của ký ức. Những mảnh vụn của quá khứ, những hình ảnh đã chôn vùi từ lâu, bắt đầu nổi lên, không phải để tái hiện một cách sống động, mà để chất vấn, để phán xét.

Y thấy một thiếu niên gầy gò, đôi mắt sáng ngời, đứng giữa một sân ngọc rộng lớn, lắng nghe lời giảng của một vị trưởng lão uy nghiêm. Thiếu niên ấy là y, Liễu Thanh Phong của những năm tháng đầu tiên bước vào tu đạo. Một thiếu niên đầy hoài bão, tin tưởng tuyệt đối vào cái gọi là "Thiên Đạo", vào sứ mệnh cao cả của tiên môn. Rồi lại là hình ảnh một kiếm khách trẻ tuổi, tay nắm chặt Bích Lạc Kiếm, ánh mắt kiêu ngạo nhưng cũng đầy chính trực, cùng với Lăng Nguyệt Tiên Tử băng thanh ngọc khiết và Dương Quân nhiệt huyết, cùng nhau tuyên thệ bảo vệ chúng sinh, duy trì trật tự. Tất cả những hình ảnh đó, giờ đây, giống như những vết cứa sắc lẹm vào linh hồn đã mục ruỗng của y.

Sự lạnh lẽo ban đầu dần chuyển hóa thành một cảm giác đau đớn dữ dội, không phải đau đớn về thể xác, mà là nỗi đau của sự hối hận, của sự thức tỉnh muộn màng. Mỗi mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua đều mang theo một mũi dao, cứa vào cái "tôi" cũ kỹ, đầy tự phụ và mù quáng của y. Y nhận ra, trong hành trình dài theo đuổi Thiên Đạo, y đã đánh mất điều gì. Đánh mất cái gì đó quý giá hơn cả tu vi, hơn cả sự bất tử. Y đã đánh mất chính mình.

Mùi hương trầm thanh khiết của giảng đường, tiếng thác nước róc rách, tiếng kinh văn vang vọng từ xa xôi, tất cả giờ đây lại hiện hữu rõ ràng trong tâm trí y. Đó là nơi y đã bắt đầu, nơi những lý tưởng non trẻ được gieo mầm. Y thấy mình, một thiếu niên thanh tú, dáng người cao gầy, đôi mắt sáng như sao, tràn đầy khát vọng. Bên cạnh y là Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng đã toát lên vẻ lạnh lùng như băng tuyết, và Dương Quân, tuấn tú, khí chất nho nhã, đôi mắt tràn đầy nhiệt huyết. Ba người họ, những thiên tài xuất chúng của Thái Huyền Tông, cùng nhau đứng dưới mái ngói cổ kính, lắng nghe từng lời giảng của vị trưởng lão.

“Tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, nhưng cũng là thuận theo đại đạo,” giọng nói uy nghiêm của vị trưởng lão vang vọng, giờ đây, trong không gian hư vô này, lại trở nên rõ ràng và đầy ám ảnh. “Đại đạo là gì? Là sự cân bằng, là trật tự, là quy tắc vận hành của vạn vật. Kẻ tu hành phải thấu hiểu đại đạo, mới mong đạt tới trường sinh.”

Thiếu niên Liễu Thanh Phong ngày ấy gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự kính ngưỡng. Y tin tưởng tuyệt đối vào từng lời vị trưởng lão, tin rằng con đường tu tiên là con đường duy nhất để đạt tới chân lý, để trở thành một tồn tại siêu việt, có thể bảo hộ nhân gian.

“Ta nguyện cả đời phụng sự Thiên Đạo, bảo vệ nhân gian!” Thiếu niên Liễu Thanh Phong khi đó đã thốt lên lời thề ấy, đầy nhiệt huyết và trong sáng. Y đã nghĩ rằng, bảo vệ Thiên Đạo chính là bảo vệ nhân gian. Duy trì trật tự của tu tiên giới chính là duy trì sự an bình cho phàm trần. Y đã tin tưởng một cách mù quáng vào cái gọi là "đại nghĩa", mà không hề biết rằng, "đại nghĩa" ấy đôi khi lại là một tấm màn che đậy cho sự tàn nhẫn, cho sự hy sinh vô nghĩa.

Ánh mắt của thiếu niên Liễu Thanh Phong ngày đó vẫn lấp lánh sự thuần khiết, chưa vướng bận bụi trần, chưa bị tha hóa bởi quyền lực và sự tự phụ. Y nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn còn là một thiếu nữ với đôi mắt phượng sắc bén nhưng chưa chứa đựng sự mệt mỏi hay uy nghiêm áp bách. Nàng khi đó cũng mang trong mình lý tưởng cao đẹp, khát khao đạt tới cảnh giới tối cao để bảo vệ thế gian. Dương Quân thì lúc nào cũng sôi nổi, hào sảng, luôn miệng nói về chính nghĩa và sự công bằng.

Những hình ảnh đó, giờ đây, hiện lên trong tâm trí Liễu Thanh Phong như một lời nhắc nhở đau đớn về con người y đã từng là, và con người y đã trở thành. Sự thuần khiết của những lý tưởng ban đầu, sự trong sáng của tâm hồn, tất cả đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, dưới gánh nặng của quyền lực và sự mù quáng. Y đã theo đuổi Thiên Đạo, đã vươn lên tới đỉnh cao của tu vi, nhưng đồng thời, y cũng đã đánh mất dần "nhân tính" của mình, đánh mất khả năng cảm nhận nỗi đau của kẻ yếu, đánh mất sự đồng cảm với phàm trần.

Không gian hư vô vẫn bao trùm lấy y, nhưng những mảnh ký ức kia lại sống động đến kinh hoàng. Chúng không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm giác, là nỗi niềm. Y cảm thấy sự mát mẻ của linh khí thanh khiết của Thái Huyền Tông, mùi hương trầm quen thuộc của giảng đường, và cả sự trang nghiêm, thanh tịnh nhưng ẩn chứa sự cạnh tranh ngầm giữa các đệ tử. Y cảm thấy sự an toàn mà tiên môn mang lại, nhưng cũng là sự áp bách vô hình của những quy tắc, những giáo điều đã từng xiềng xích tâm hồn y. Sự đối lập giữa vẻ đẹp và sự tàn khốc của ký ức càng khiến y dằn vặt. Y đã từng là một phần của vẻ đẹp đó, nhưng đã để mình bị cuốn vào sự tàn khốc, tin rằng đó là con đường tất yếu để bảo vệ cái gọi là "đại đạo".

Và rồi, hình ảnh của Tạ Trần hiện lên, không phải Tạ Trần của quá khứ, mà là Tạ Trần của hiện tại, với đôi mắt sâu thẳm, nhìn thấu mọi sự, với những lời nói trầm tĩnh nhưng lại sắc bén như dao cứa. Những lời chất vấn của Tạ Trần về "nhân tính", về "cái giá của tu tiên" mà y đã gạt bỏ, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí y, rõ ràng hơn bao giờ hết. Y chợt hiểu rằng, có lẽ, cái giá mà y đã trả để theo đuổi Thiên Đạo, lại chính là cái mà y đang hối tiếc nhất trong khoảnh khắc cuối cùng này.

Những mảnh k�� ức bỗng trở nên hỗn loạn hơn, như một cơn bão tố quét qua tâm trí Liễu Thanh Phong. Không còn là giảng đường thanh tịnh, mà là chiến trường Thành Vô Song, nơi y đã chứng kiến sự tàn phá, sự đau khổ của phàm nhân, và cả sự mù quáng của chính mình.

Thành Vô Song hiện lên trong ký ức y với một vẻ kinh hoàng đến tột độ. Tiếng la hét hỗn loạn của phàm nhân, tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng kêu gào thảm thiết của những người vô tội bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khét của pháp thuật, mùi bụi bẩn và tro tàn xộc thẳng vào khứu giác vốn đã không còn. Cả không gian, từng một thời sầm uất và náo nhiệt, giờ đây chỉ còn là một bức tranh hỗn loạn và tràn ngập sự sợ hãi, tuyệt vọng. Liễu Thanh Phong cảm nhận được sự đè nén, sự ngạt thở của bầu không khí ấy, một cảm giác mà khi còn sống, y đã cố tình phớt lờ.

Y nhìn thấy chính mình, với vẻ mặt lạnh lùng và kiêu ngạo, đứng trên đỉnh một tòa nhà đổ nát, ra lệnh cho các tu sĩ chiến đấu. Ánh mắt y khi đó vô cảm trước những sinh linh phàm tục đang quằn quại dưới chân. Y đã từng tin rằng, sự hy sinh của những kẻ yếu kém là điều tất yếu để đạt được mục tiêu cao cả hơn: "bảo vệ Thiên Đạo".

“Kẻ yếu thì phải chết, đại nghĩa mới là trên hết!” Giọng nói của Liễu Thanh Phong trong ký ức vang lên, sắc lạnh và tàn nhẫn đến đáng sợ. Y đã từng thốt ra những lời đó với niềm tin sắt đá, tin rằng mình đang thực hiện điều đúng đắn, điều cần phải làm để duy trì trật tự của thế giới. Y đã coi mạng sống phàm nhân như những con số trên bàn cờ, có thể bị hy sinh để đổi lấy chiến thắng.

Nhưng giờ đây, khi những lời ấy vang vọng lại trong tâm trí y, chúng không còn là chân lý nữa, mà là một tiếng vọng của sự vô nhân đạo, của sự tha hóa. Y cảm nhận được nỗi đau của từng phàm nhân trong ký ức, những ánh mắt tuyệt vọng, những lời cầu xin vô vọng. Chúng như hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn y, khiến y run rẩy, khiến y muốn hét lên để xua đi những hình ảnh kinh hoàng đó.

Trong khoảnh khắc đó, lời nói của Tạ Trần lại hiện lên, không phải là một lời buộc tội, mà là một câu hỏi đầy triết lý, đầy day dứt: “Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà phải xem thường sinh mệnh? Đạo gì mà phải khiến con người 'mất người'?”

Những lời ấy, ngày đó, Liễu Thanh Phong đã coi là những lời lẽ của kẻ dị giáo, của kẻ không hiểu đại nghĩa. Y đã gạt bỏ chúng một cách khinh thường, tin rằng Tạ Trần chỉ là một phàm nhân mù quáng, không thể hiểu được tầm quan trọng của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc hồi quang phản chiếu này, chúng lại trở thành những lời chân lý, những lời phán xét nặng nề nhất. Y nhận ra, chính y, kẻ từng tự cho mình là người bảo vệ Thiên Đạo, lại là kẻ đã tự tay bóp chết "nhân tính" của mình, đã biến mình thành một tồn tại lạnh lẽo, vô cảm.

Ký ức tiếp tục lướt qua, mang theo hình ảnh của Ma Chủ Cửu U, với thân hình cường tráng, đôi mắt đỏ rực như máu, đứng sừng sững giữa biển lửa và xác chết. Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai của hắn vang lên: “Thiên Đạo của các ngươi đã mục nát rồi! Các ngươi tự nhận là chính đạo, nhưng lại tàn nhẫn hơn cả ma đạo. Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Đại nghĩa của các ngươi chẳng qua chỉ là cái cớ để thỏa mãn dục vọng quyền lực mà thôi!”

Những lời châm biếm của Ma Chủ Cửu U, ngày trước y đã bác bỏ một cách phẫn nộ, giờ đây lại mang một sự thật trần trụi đến đáng sợ. Y nhận ra, mình đã trở thành cái mà mình căm ghét nhất: một kẻ mù quáng, một kẻ tàn nhẫn, một kẻ bị tha hóa bởi chính cái "đạo" mà y đã theo đuổi. Sự kiêu ngạo, sự tự phụ, sự mù quáng trong việc tin rằng sức mạnh và sự giáo điều là con đường duy nhất, tất cả đã dẫn y đến đây, đến khoảnh khắc đau đớn này.

Nỗi hối hận bóp nghẹt linh hồn Liễu Thanh Phong. Y đã hy sinh quá nhiều, không phải cho một lý tưởng cao đẹp, mà cho một chấp niệm sai lầm. Y đã đánh đổi nhân tính, sự đồng cảm, và cả linh hồn mình để đạt được một thứ quyền lực hư ảo, một thứ Thiên Đạo đã suy tàn. Y thấy rõ sự tha hóa của chính mình, sự mù quáng đã khiến y trở thành một kẻ tàn nhẫn, một kẻ đã vứt bỏ đi những giá trị cốt lõi của một con người.

Những dòng ký ức đau đớn ập đến như thủy triều, nhấn chìm y trong biển cả của sự dằn vặt. Y không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là hư ảo. Chỉ còn lại nỗi đau, nỗi đau của một linh hồn nhận ra sai lầm của mình quá muộn màng. Y muốn quay ngược thời gian, muốn sửa chữa những lỗi lầm đã gây ra, muốn ôm lấy những sinh linh mà y đã vô tình hy sinh. Nhưng tất cả đã quá muộn. Y đã là một mảnh linh hồn trôi dạt trong hư vô, chỉ còn biết đối mặt với hậu quả của những lựa chọn của mình. Nỗi ân hận không thể diễn tả bằng lời, nó xuyên thấu từng mảnh vụn của ý thức, khiến y cảm thấy như bị xé toạc ra từng mảnh.

Y run rẩy, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì nỗi đau của sự thật. Sự thật về một cuộc đời đã sống trong lầm lạc, đã theo đuổi những thứ hư vô, và đã đánh mất đi những giá trị chân thực nhất.

Sau cơn bão ký ức và sự dằn vặt tột cùng, ý thức của Liễu Thanh Phong trở nên trong suốt lạ lùng. Khoảng không gian hư vô ban đầu, vốn lạnh lẽo và trống rỗng, giờ đây dần được lấp đầy bởi một ánh sáng dịu nhẹ, không chói chang, mà ấm áp và thanh bình. Âm thanh tĩnh lặng tuyệt đối đã nhường chỗ cho một sự yên bình sâu lắng, như tiếng gió nhẹ ru vỗ qua những hàng cây cổ thụ, hay tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối trong vắt. Một mùi hương thanh khiết, không phải mùi trầm hương của tiên môn, mà là một mùi hương của 'mầm sống' mới, của sự phục hồi, dâng lên trong ý thức y, xoa dịu mọi nỗi đau. Bầu không khí chuyển từ lạnh lẽo, tuyệt vọng sang ấm áp, an lạc, như một cái ôm dịu dàng, cuối cùng.

Trong khoảnh khắc đó, y nhìn thấy Tạ Trần. Không phải Tạ Trần của những cuộc tranh luận, không phải Tạ Trần của những lời chất vấn sắc bén. Mà là Tạ Trần của sự thấu hiểu, của sự kiên định, của 'Nhân Đạo' chân chính. Y không còn nhìn Tạ Trần như một kẻ thù, một dị giáo, hay một phàm nhân mù quáng. Y nhìn Tạ Trần như người đã vạch ra một con đường khác, một con đường mà y đã quá muộn để đi theo. Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm và vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây không còn là một đối trọng triết lý, mà là một biểu tượng của sự thật, của chân lý mà y đã tìm kiếm bấy lâu.

Y thấu hiểu ý nghĩa của sự hy sinh của mình. Không phải để vá Thiên Đạo, không phải để cứu vãn một trật tự đã mục nát. Mà là để gieo một hạt mầm cho nhân tính, cho sự sống mới. Hạt mầm ấy, sẽ nảy nở trên mảnh đất đã bị tàn phá bởi sự mù quáng và chấp niệm của chính y và những kẻ như y. Cái khe nứt khổng lồ mà y đã lao vào, không phải là nơi để y biến mất một cách vô ích, mà là nơi y đã dùng chính linh hồn và tu vi của mình để tịnh hóa, để chuyển hóa. Đó là hành động cuối cùng, một hành động chuộc lỗi không vì bản thân, mà vì một niềm tin mới, một 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã kiên trì theo đuổi.

Một nụ cười thanh thản, tự tại đến lạ thường, hiện lên trên 'gương mặt' ý thức của Liễu Thanh Phong. Đó không phải là nụ cười của sự giải thoát khi đối mặt với cái chết, mà là nụ cười của sự thấu hiểu trọn vẹn, của sự chấp nhận số phận, và của một niềm bình yên tìm thấy được sau bao dằn vặt. Y cảm thấy linh hồn mình như được tịnh hóa, như được gột rửa mọi bụi trần, mọi chấp niệm. Mọi gánh nặng, mọi hối hận, giờ đây đều tan biến, chỉ còn lại sự thanh khiết.

“Ta đã sai… nhưng cuối cùng, ta đã thấy… Nhân Đạo… mới là chân lý…” Những ý niệm cuối cùng này vang vọng trong tâm trí y, không phải là một lời than thở, mà là một lời khẳng định đầy sức mạnh, đầy sự giác ngộ.

Ý thức của Liễu Thanh Phong từ từ tan biến hoàn toàn, không còn là những mảnh vụn, mà là những hạt ánh sáng li ti, hòa vào không gian, trở thành một phần của ánh sáng dịu nhẹ đang bao trùm. Y không còn tồn tại như một cá thể, nhưng sự hy sinh và sự giác ngộ của y đã để lại một dư âm sâu sắc. Một luồng năng lượng thuần khiết, mang theo tinh túy của sự giác ngộ và nỗi hối hận đã được siêu thoát, lan tỏa khắp không gian, như một làn gió nhẹ mang theo hương thơm của sự sống mới.

Sự tan biến của Liễu Thanh Phong trong sự thanh thản, mang theo một năng lượng thuần khiết, gợi ý rằng sự hy sinh của hắn thực sự đã 'lấp đầy' một phần khoảng trống của Thiên Đạo sụp đổ, và góp phần vào 'mầm sống' mà Tạ Trần cảm nhận được. Việc Liễu Thanh Phong thấu hiểu 'Nhân Đạo' của Tạ Trần củng cố ý nghĩa rằng con đường của Tạ Trần không chỉ là một lựa chọn mà là một chân lý mạnh mẽ, có khả năng cảm hóa và thay đổi cả những kẻ đối địch kiên cường nhất. Khoảnh khắc giác ngộ cuối cùng của Liễu Thanh Phong đóng vai trò như một lời khẳng định cho giá trị của 'nhân tính' và 'nhân sinh', đặt nền móng triết lý vững chắc cho một kỷ nguyên không còn Thiên Đạo cũ. Đó là một sự kết thúc, nhưng cũng là một khởi đầu, một tia sáng yếu ớt nhưng đầy hứa hẹn giữa đống tro tàn của một kỷ nguyên đã qua.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free