Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 660: Mầm Sống Giữa Phế Tích: Lời Cuối Của Một Kẻ Giác Ngộ

Thành Vô Song giờ đây chỉ còn là một bức tranh tang thương của sự hủy diệt. Những tòa nhà từng sừng sững, những kiến trúc cổ kính từng là biểu tượng của nền văn minh, giờ đã tan hoang thành những đống đổ nát ngổn ngang. Bụi khói vẫn còn lẩn quất trong không khí lạnh lẽo, hòa quyện với mùi máu tanh, mùi đất ẩm và mùi kim loại cháy khét. Gió rít lên từng hồi, nghe như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối, cuốn theo những mảnh vụn và tiếng rên rỉ yếu ớt từ dưới những lớp gạch đá. Bầu trời vẫn xám xịt một màu chì, không một tia nắng xuyên qua, như thể mặt trời cũng đã từ bỏ nơi này.

Giữa khung cảnh tận thế ấy, Tạ Trần, thân hình gầy gò của anh như một chiếc lá khô bị gió vùi dập, chực ngã xuống. Anh được Mộ Dung Tuyết dìu đỡ, nhưng bước chân vẫn lảo đảo, mỗi nhịp thở đều nặng nhọc như mang theo cả gánh nặng của thế gian. Mộ Dung Tuyết, dù chính nàng cũng kiệt quệ, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây trắng bệch vì mệt mỏi và lo lắng, vẫn cố gắng truyền chút linh lực cuối cùng vào cơ thể anh, nhưng nó chỉ như muối bỏ biển. Đôi mắt Tạ Trần, vốn luôn sâu thẳm và tỉnh táo, giờ đây ẩn chứa một sự mệt mỏi tột cùng, nhưng ý chí trong đó thì vẫn kiên định đến lạ lùng. Anh quét ánh nhìn qua cảnh tượng hoang tàn, qua những gương mặt thất thần của những người còn sống sót, không một lời than vãn, không một biểu cảm tuyệt vọng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, mái tóc đen dài rũ xuống vai, tiên bào trắng nay nhuốm bụi và máu, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây mờ đi vì kiệt sức. Nàng khó nhọc chống kiếm Bích Lạc xuống đất, cố gắng giữ vững thân thể. Tiếng nàng thốt ra như một hơi thở yếu ớt giữa không gian tĩnh mịch.

“Chúng ta... đã thua rồi sao?” Giọng nàng run rẩy, không còn chút uy nghiêm nào của một Tiên Tử cao quý. Đó là câu hỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều sự mất mát, quá nhiều sự hủy diệt, đến mức niềm tin cũng sắp cạn kiệt.

Dương Quân, người luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ cũng đổ gục bên cạnh Tạ Trần, vết thương trên vai rỉ máu. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm hờn nhìn về phía Ma Chủ vừa rút lui. Hắn nghiến răng, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn mang một khí phách không cam chịu: “Không! Chừng nào còn một người sống, chúng ta chưa thua!”

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ đây đầy rẫy vết sẹo mới, giáp trụ tan nát. Ông vịn vào một bức tường đổ, đôi mắt kiên nghị vẫn ánh lên ngọn lửa của sự bất khuất. Ông nhìn những người dân thường co cụm lại trong sợ hãi, ánh mắt ông truyền cho họ chút sức mạnh mong manh. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu nép sát vào một góc đổ nát, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thân hình run rẩy không ngừng, nàng sợ hãi trước sự hủy diệt đến từ cái chết cận kề, nhưng ánh mắt vẫn không rời Tạ Trần, tựa như anh là điểm tựa duy nhất của nàng. Vô Danh Tăng ngồi xếp bằng giữa đống đổ nát, đôi mắt nhắm hờ, nhưng hơi thở của lão tăng vẫn đều đặn, như một tảng đá giữa dòng nước lũ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đầy đau đớn ấy, một bóng người lảo đảo bước qua những đống gạch vụn và xác chết. Đó là Liễu Thanh Phong. Thân thể hắn tàn tạ hơn bất kỳ ai, máu chảy loang lổ trên tiên bào trắng, vết thương do đòn đánh của Ma Chủ Cửu U như muốn xé toạc hắn ra làm đôi. Nhưng đôi mắt hắn, không còn sự ngạo mạn, không còn sự tuyệt vọng, mà là một sự trống rỗng, một sự tìm kiếm. Hắn lảo đảo từng bước, như một kẻ mộng du giữa thực tại tàn khốc, ánh mắt chỉ hướng về một người duy nhất: Tạ Trần.

Cuối cùng, hắn cũng đến gần, đứng cách Tạ Trần vài bước chân. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi môi nứt nẻ, nhưng ánh mắt lại như bừng lên một ngọn lửa yếu ớt, ngọn lửa của sự bối rối và thắc mắc không lời. Hắn nhìn Tạ Trần, nhìn thân ảnh gầy gò đang cố gắng đứng vững, nhìn đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một biển triết lý. Hắn đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều.

“Tạ Trần... ngươi... tại sao...?” Giọng hắn khàn đặc, thều thào, như một câu hỏi không đầu không cuối, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự bàng hoàng, sự nghi vấn về vạn vật, về con đường hắn đã đi, về con người hắn đã từng là. Câu hỏi ấy không chỉ là về việc Tạ Trần đã hóa giải đòn tấn công hủy diệt, mà là về toàn bộ bản chất của Tạ Trần, về con đường mà anh đã chọn, đối lập hoàn toàn với con đường tu tiên giáo điều của hắn. Nó là tiếng kêu từ tận đáy lòng một người đã lạc lối và giờ đây nhìn thấy một tia sáng le lói.

Tạ Trần, dù đang chịu đựng đau đớn tột cùng, vẫn gượng đứng thẳng. Anh chậm rãi đưa tay ra, vỗ nhẹ lên vai Mộ Dung Tuyết, ý bảo nàng hãy buông ra. Anh nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, ánh mắt không chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi trầm tư sâu sắc. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho Liễu Thanh Phong, mà cho cả "Nhân Đạo" mà anh đang cố gắng gieo mầm.

***

Mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, từng hạt nước lạnh lẽo đậu trên những mái nhà tan nát, trên những bức tường đổ sập, trên những gương mặt hằn sâu sự mệt mỏi và sợ hãi. Bầu trời xám xịt càng thêm u ám, như thể đang khóc thương cho số phận của Thành Vô Song, hay cho cả một kỷ nguyên đang tàn lụi. Giữa không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo ấy, Tạ Trần và Liễu Thanh Phong đối mặt nhau, như hai cực đối lập của một triết lý. Xung quanh họ, những người còn sống sót của liên minh Nhân Đạo, dù kiệt quệ, vẫn cố gắng lắng nghe, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một niềm hy vọng giữa tuyệt vọng. Mùi khói và bụi hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt, tạo nên một không khí nặng nề, ngột ngạt.

Liễu Thanh Phong, thân thể hắn vẫn còn rung lên vì đau đớn, nhưng tâm trí hắn lại sáng rõ như chưa bao giờ. Hắn đã từng là một tu sĩ kiêu ngạo, một kẻ truy cầu sức mạnh và sự bất tử một cách mù quáng. Hắn đã từng khinh rẻ những kẻ phàm nhân, xem thường những giá trị nhân sinh tầm thường. Nhưng giờ đây, trước mặt hắn là Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, lại vừa hóa giải một đòn tấn công hủy diệt mà cả tiên giới cũng phải bó tay. Sự đối lập quá rõ ràng, quá tàn khốc, đã đập tan mọi chấp niệm, mọi niềm tin giáo điều đã ăn sâu vào xương tủy hắn.

“Ta... ta đã sai rồi.” Giọng Liễu Thanh Phong thốt ra, không còn chút nào của sự tự phụ hay ngạo mạn, chỉ còn lại sự hối hận và nhận thức rõ ràng. “Cả đời này ta tin vào Thiên Đạo, tin vào sự bất diệt, tin vào con đường tu tiên là chân lý duy nhất để cứu rỗi. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh... một ảo ảnh đã dẫn ta đi quá xa khỏi bản ngã của chính mình.” Hắn đưa mắt nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy phức tạp. “Ngươi, một phàm nhân, không tu luyện, lại nhìn thấy chân lý mà ta cả đời không chạm tới. Ngươi không truy cầu sức mạnh, không khao khát trường sinh, vậy mà ngươi lại có thể đối mặt với Ma Chủ, hóa giải đòn hủy diệt của hắn. Ta đã sai lầm khi cho rằng sức mạnh là tất cả. Ta đã ‘mất người’ từ lúc nào không hay.”

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt anh trầm tĩnh, như một mặt hồ sâu không đáy. Anh biết, đây không phải là lúc để phán xét, mà là lúc để gieo hạt. Anh biết Liễu Thanh Phong đã đạt đến ngưỡng cửa của sự giác ngộ, và những lời anh nói lúc này sẽ định hình con đường mới cho hắn. Anh hít một hơi thật sâu, dù mỗi hơi thở đều mang theo sự đau nhói trong lồng ngực. Giọng anh yếu ớt, nhưng từng lời thốt ra lại vang vọng rõ ràng trong không gian, mang theo một sức nặng của triết lý và sự chân thành:

“Không có gì là bất diệt, Liễu huynh.” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, xuyên qua những đổ nát, như thể đang nhìn vào dòng chảy vô thường của vạn vật. “Ngay cả Thiên Đạo, thứ mà chúng ta vẫn luôn tôn thờ, cũng có lúc tàn tạ, có lúc suy kiệt. Con người chúng ta, sinh ra trong sinh tử luân hồi, làm sao có thể thoát khỏi quy luật vô thường ấy? Điều quan trọng không phải là níu giữ cái đã mục nát, cái đã đến hồi kết, mà là chấp nhận sự tan rã để gieo mầm cho những điều mới, để mở ra một kỷ nguyên khác.”

Anh dừng lại một chút, ho khẽ, rồi tiếp tục, giọng nói tuy yếu nhưng lại có một sức mạnh nội tại lay động lòng người. “Nhân tính không phải là sức mạnh để chống lại trời đất, không phải là một loại thần thông để đoạt lấy quyền năng. Nó là sợi dây liên kết giữa chúng ta, là khả năng yêu thương, là sự hối hận chân thành, là lựa chọn sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù cho khoảnh khắc ấy có mong manh đến nhường nào. Nó là sự lựa chọn không ‘mất người’, dù cho con đường tu luyện có cao siêu đến đâu.”

Tạ Trần đưa tay chỉ về phía những đống đổ nát, nơi những người phàm nhân đang run rẩy co cụm, nơi những tu sĩ kiệt quệ vẫn cố gắng dìu đỡ nhau. “Ngươi đã thấy sự hủy diệt, sự tàn khốc của Ma Chủ Cửu U. Vậy ngươi có thấy mầm sống đang cố vươn lên từ phế tích không? Ngươi có thấy những ánh mắt vẫn còn khao khát sống, khao khát được bảo vệ không? Đó chính là Nhân Đạo. Là những gì còn lại khi mọi thứ tan biến, là nền tảng cho một khởi đầu mới. Nó không phải là quyền năng siêu phàm, mà là một ý chí sống sót, một niềm tin vào bản chất con người.”

Liễu Thanh Phong lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như một kẻ khát nước giữa sa mạc tìm thấy dòng suối mát lành. Từng câu chữ của Tạ Trần, dù đơn giản, lại chạm đến tận sâu thẳm linh hồn hắn, gột rửa đi những bụi trần của chấp niệm và sự mù quáng. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi từng là nơi chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng giờ đây lại trống rỗng và vô nghĩa. Rồi hắn ngẩng đầu lên, nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi mà Thiên Đạo hắn từng tôn thờ đang dần tan rã. Trong đôi mắt hắn, không còn sự hoang mang, không còn sự hối hận, mà là một ánh sáng mới, trong sáng và kiên định. Hắn đã tìm thấy con đường của chính mình, một con đường không phải để thành tiên, mà để làm người một lần nữa, để chuộc lại những sai lầm đã qua.

***

Mưa đã nặng hạt hơn, trút xuống như muốn rửa trôi mọi vết nhơ, mọi đau thương còn vương lại trên Thành Vô Song. Gió lớn gào thét, cuốn theo những tiếng nức nở của phàm nhân, những tiếng rên rỉ của người bị thương, và cả những mảnh vụn của một kỷ nguyên đang sụp đổ. Không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng trong lòng Liễu Thanh Phong, một ngọn lửa mới đã bùng cháy. Hắn đã giác ngộ.

Hắn quay đầu lại, ánh mắt quét qua những đống đổ nát, và rồi dừng lại ở một khe nứt khổng lồ. Đó là vết sẹo do đòn tấn công hủy diệt của Ma Chủ Cửu U để lại, một vết thương sâu hoắm trên nền đất, từ đó linh khí hỗn loạn và ma khí cuồn cuộn trào lên, như một vết loét đang ăn mòn sự sống còn lại của thế giới. Hắn nhận ra, nếu khe nứt này không được phong tỏa, không được tịnh hóa, nó sẽ trở thành một cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn.

Liễu Thanh Phong quay sang Tạ Trần, trên khuôn mặt tàn tạ của hắn, một nụ cười thanh thản đến lạ lùng nở rộ. Đó không phải là nụ cười của sự giải thoát khi đối diện với cái chết, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận, và của một quyết định kiên định.

“Tạ Trần...” Giọng hắn không còn khàn đặc, mà trở nên rõ ràng, trong trẻo đến bất ngờ, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya thanh vắng. “Ngươi đã cho ta thấy. Đúng vậy. Không phải bất diệt, mà là... tái sinh. Ta... ta đã từng là một kẻ mù quáng, một kẻ truy cầu hư vô. Giờ đây, ta đã thấy được ý nghĩa thật sự của sự tồn tại, của lựa chọn.” Hắn đưa mắt nhìn Tạ Trần một lần cuối, ánh mắt chất chứa sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. “Ta... sẽ làm một điều cuối cùng, vì Nhân Đạo mà ngươi tin tưởng. Một hành động để chuộc lại những sai lầm ta đã gây ra, để gieo mầm cho một khởi đầu mới.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và những người khác đều cảm nhận được điều bất thường trong lời nói của Liễu Thanh Phong. Một dự cảm chẳng lành ập đến, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử không kìm được mà thốt lên, giọng nàng đầy kinh hoàng: “Liễu huynh! Không!” Nàng cố gắng tiến đến gần, nhưng dường như đã quá muộn.

Liễu Thanh Phong không đáp lại. Hắn hít một hơi thật sâu, toàn bộ tu vi còn sót lại trong cơ thể hắn, dù chỉ còn là một phần mười vạn so với thời kỳ đỉnh cao, giờ đây lại bùng cháy dữ dội. Nhưng sự bùng cháy đó không phải là để chiến đấu, không phải đ��� tạo ra sự hủy diệt. Mà là để tịnh hóa, để chuyển hóa. Hắn nhìn chằm chằm vào khe nứt đang rò rỉ linh khí hỗn loạn và ma khí, rồi từ từ nhắm mắt lại.

“Hãy nhớ lấy, Tạ Trần...” Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng, như một lời trăn trối cuối cùng, nhưng cũng là một lời khẳng định đầy sức mạnh. “Nhân tính... đó mới là vĩnh hằng.”

Ngay khi dứt lời, Liễu Thanh Phong phóng mình về phía khe nứt. Hắn không ngần ngại lao thẳng vào dòng xoáy hỗn loạn của linh khí và ma khí. Cơ thể hắn, ngay lập tức, phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ, không phải ánh sáng chói lòa của sức mạnh hủy diệt, mà là một vầng sáng thanh tịnh, ấm áp, như ánh bình minh xua tan bóng đêm. Vầng sáng ấy nhanh chóng lan tỏa, hấp thụ và tịnh hóa linh khí hỗn loạn, trung hòa ma khí đang cuộn trào. Khe nứt khổng lồ, vốn là một mối đe dọa trực tiếp, giờ đây như bị một lực lượng vô hình trấn áp.

Cơ thể Liễu Thanh Phong dần tan biến trong vầng sáng đó, không một tiếng kêu than, không một chút đau đớn. Hắn hóa thành những hạt bụi li ti mang theo ánh sáng, rồi hòa vào khe nứt, như thể chính hắn đã trở thành một phần của nó, một phần của sự chuyển hóa. Dòng xoáy hỗn loạn của linh khí và ma khí từ từ ổn định lại, không còn cuồn cuộn trào lên nữa. Khe nứt bắt đầu thu hẹp, và cuối cùng, nó chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt trên nền đất, nơi một vầng sáng dịu nhẹ vẫn còn vương vấn, như một điểm neo tạm thời, một lời hứa cho sự phục hồi.

Tạ Trần và mọi người chứng kiến cảnh tượng ấy trong im lặng. Không một ai thốt nên lời. Họ cảm nhận được sự hy sinh vĩ đại của Liễu Thanh Phong, một sự hy sinh không phải vì sức mạnh, không phải vì danh vọng, mà vì "Nhân Đạo", vì một niềm tin mới đã được Tạ Trần gieo mầm. Giữa cảnh hoang tàn, giữa mưa gió và đổ nát, vầng sáng dịu nhẹ từ nơi Liễu Thanh Phong tan biến như một tia hy vọng mong manh, một lời nhắc nhở rằng ngay cả trong sự hủy diệt tột cùng, mầm sống vẫn có thể nảy nở, và con đường của "Nhân Đạo" vẫn sẽ tiếp tục. Thiên Đạo cũ có thể đã tàn lụi, nhưng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của con người, đang dần hé mở.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free