Nhân gian bất tu tiên - Chương 659: Bão Tố Trong Hư Vô: Giác Ngộ Của Phong
Thiên địa rung chuyển, dường như sắp tan nát. Quả cầu ma lực khổng lồ, đen kịt như một vực thẳm không đáy, nhưng lại ẩn chứa những tia sáng đỏ chết chóc, đang xoay tròn điên cuồng trong lòng bàn tay Ma Chủ Cửu U. Nó không ngừng nuốt chửng ánh sáng và hy vọng, phát ra một thứ âm thanh rít gào chói tai, tựa như tiếng than khóc thảm thiết của vạn vật trước khoảnh khắc bị hủy diệt hoàn toàn. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và tro tàn xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Dưới ánh sáng đỏ quạch hắt ra từ quả cầu, Thành Vô Song đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn, những bóng hình yếu ớt còn sót lại của liên minh Nhân Đạo càng trở nên nhỏ bé, vô vọng.
Ma Chủ Cửu U, thân hình cao lớn như một ngọn núi ma khí, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tạ Trần. Giọng nói của hắn vang dội khắp không gian, như sấm sét xé toạc màn đêm, không chỉ là âm thanh mà là một luồng ý niệm trực ti��p, đầy khinh miệt và đắc thắng: "Ngươi, kẻ dị số, kẻ neo giữ cái trật tự mục nát này, hãy biến mất! Ta sẽ kết thúc tất cả!"
Quả cầu ma lực khổng lồ đột ngột lao xuống, mang theo toàn bộ ma khí còn sót lại, tựa như một thiên thạch tử thần giáng xuống. Âm thanh của nó không còn là tiếng rít gào, mà là một tiếng gầm gừ chấn động đến tận linh hồn, khiến không khí xung quanh vặn vẹo méo mó.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt phượng sắc bén đã nhuốm màu tuyệt vọng. Nàng cố gắng triệu hồi tiên lực cuối cùng, kết thành một tấm khiên băng mỏng manh trước mặt, nhưng nàng cảm nhận rõ sự vô vọng của hành động này. Tiên lực của nàng, vốn hùng hậu, nay trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối kia, chỉ như một ngọn nến le lói trước cơn bão táp. Nàng thều thào, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít điên cuồng: "Không... lẽ nào... đây là kết thúc thật sao?"
Bên cạnh nàng, Dương Quân, dù kiệt sức đến nỗi thân thể run rẩy, vẫn cắn chặt răng, triệu hồi thanh kiếm của mình, cố gắng chém ra một tia kiếm khí mỏng manh. Hắn gầm lên một tiếng, nhưng tiếng gầm ấy nhanh chóng bị tiếng gầm của ma lực nuốt chửng. Lý tưởng của hắn, sự kiên cường của hắn, giờ đây cũng đang bị đè nén đến cực hạn.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thân hình bé nhỏ run rẩy nép sau Dương Quân. Nàng không ngừng niệm chú, những vệt sáng yêu lực yếu ớt bắn ra, nhưng chúng chẳng khác gì những đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển lửa, nhanh chóng bị ma khí nuốt chửng không còn dấu vết. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến nàng không thốt nên lời, chỉ có thể cầu nguyện trong câm lặng.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ đây đầy rẫy vết thương, nhưng vẫn kiên cường đứng chắn trước nhóm phàm nhân còn sống sót. Hắn gầm lên một tiếng, giơ cao thanh đao đã sứt mẻ, ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào cái chết đang ập đến. Những phàm nhân phía sau hắn, dù sợ hãi đến tê liệt, vẫn nắm chặt tay nhau, có người nhắm nghiền mắt, có người lại ngước lên nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng. Họ là những hạt mầm 'Nhân Đạo' mong manh nhất, nhưng cũng là những hạt mầm không chịu khuất phục.
Cách đó không xa, Liễu Thanh Phong, thân thể bê bết máu, bị một tàn dư pháp thuật hất văng vào một góc đổ nát. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này, cảm nhận sự tuyệt vọng tột cùng. Trong đầu hắn, những lời giáo huấn về Thiên Đạo, về sự bất diệt của tiên gia, về sứ mệnh vá trời, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, không thể vá víu được nữa. Hắn đã từng khinh miệt Tạ Trần là phàm nhân yếu đuối, đã từng tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý. Nhưng giờ đây, sức mạnh tuyệt đối mà hắn theo đuổi, Ma Chủ Cửu U, lại đang giáng xuống sự hủy diệt mà hắn không thể ngăn cản. Mọi niềm tin của hắn, mọi triết lý hắn từng tôn thờ, đang bị xé nát cùng với Thành Vô Song. Hắn thấy rõ, Thiên Đạo mà hắn hằng sùng bái, đã không thể bảo vệ chúng sinh. Nó đã suy kiệt, đã sụp đổ. Và hắn, một tu sĩ từng kiêu ngạo, giờ đây chỉ là một con kiến hôi đứng giữa cơn đại hồng thủy. Một cảm giác trống rỗng, vô nghĩa dâng lên trong lòng hắn.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, chiếc áo vải bố cũ kỹ phấp phới trong gió ma, vẫn đứng yên trên đỉnh của tòa tháp đổ nát. Anh không nhúc nhích, không hoảng sợ. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tựa hồ chứa đựng cả vũ trụ, nhìn thẳng vào quả cầu hủy diệt đang lao đến. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh, một chiếc đĩa gỗ đơn giản, giờ đây không còn xoay tròn điên cuồng như trước, mà xoay một cách chậm rãi, tĩnh lặng, tựa như thời gian đang ngừng lại chỉ dành riêng cho nó. Các sợi nhân quả, vốn đã đơn giản đến tàn nhẫn, giờ đây lại bắt đầu phức tạp trở lại, không phải hướng về cái chết, mà hướng về một điểm vô định, một điểm mà ngay cả Ma Chủ Cửu U cũng không thể nhìn thấu.
Ma Chủ Cửu U nhếch mép, ánh mắt đầy khinh miệt. Hắn tin rằng, mọi nỗ lực của Tạ Trần đều vô nghĩa. Hắn muốn xóa sổ kẻ dị số này, xóa sổ cái gọi là "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang cố gắng bảo vệ. Quả cầu ma lực lao đến, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng.
***
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tạ Trần không đối kháng. Anh không dùng linh lực, không dùng pháp thuật, không dùng bất kỳ sức mạnh bạo lực nào. Đôi mắt anh, dưới ánh sáng đỏ rực của ma lực, ánh lên vẻ thấu triệt sâu sắc. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh mở ra hoàn toàn, không chỉ nhìn thấu nguồn gốc và bản chất của đòn hủy diệt của Ma Chủ, mà còn nhìn thấu cả những sợi nhân quả vô hình đang liên kết nó với Thiên Đạo suy tàn, với toàn bộ sự tồn tại của Ma Chủ Cửu U.
Quả cầu ma lực khổng lồ, tưởng chừng không gì có thể ngăn cản, đột ngột chạm vào một điểm vô hình trước mặt Tạ Trần. Tại điểm đó, 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh xoay tròn nhanh đến mức tạo ra một vòng xoáy vô hình, không phải bằng gió, không phải bằng năng lượng, mà bằng chính khái niệm của "hư vô". Âm thanh rít gào chói tai của ma khí đột ngột chuyển hóa thành một tiếng gió hú mơ hồ, yếu ớt, rồi dần tan biến vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh cũng mờ dần, thay vào đó là một chút mùi hương lạ, như mùi tro tàn nhưng không hoàn toàn là tro tàn, cảm giác lạnh lẽo nhưng không còn sự ăn mòn của ma khí. Bầu không khí chuyển từ sự hủy diệt cuồng bạo sang một sự tĩnh lặng đến rợn người, như có một lỗ hổng trong thực tại vừa được mở ra.
Ma Chủ Cửu U, ánh mắt đỏ rực ngưng đọng, bất động. Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Quả cầu ma lực khổng lồ, không nổ tung, không bị đánh tan, mà bắt đầu tan rã một cách kỳ lạ. Nó không biến thành linh khí, không thành bụi bặm, mà dần dần biến mất, không còn dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại trên thế gian này. Nó tan biến vào một dạng "hư vô", một khoảng không không thể định nghĩa, không thể chạm tới.
Tạ Trần đứng đó, thân ảnh vẫn gầy gò, nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển. Trong tâm trí anh, một luồng ý niệm vang vọng, không thành tiếng, nhưng lại bao trùm lên toàn bộ không gian xung quanh: *“Hủy diệt cũng là một dạng tồn tại, nhưng tồn tại không nhất thiết phải là hủy diệt. Nhân quả luân hồi, hư vô vạn pháp. Bản chất của vạn vật đều do ý niệm mà thành, do nhân quả mà dẫn. Khi nhân quả thay đổi, bản chất cũng sẽ đổi thay. Hư vô không phải là không có, mà là không còn hình tướng, không còn chấp niệm. Ma Cầu này, vốn là chấp niệm của ngươi, nay sẽ trở về với bản nguyên của hư vô.”*
Ma Chủ Cửu U cuối cùng cũng hoàn hồn. Hắn gầm lên một tiếng chấn động trời đất, giọng nói khàn đặc, đầy kinh ngạc và tức giận tột độ: "Ngươi... ngươi đã làm gì? Đó là Hư Vô Ma Cầu của ta! Ngươi không thể nào... Ngươi không có sức mạnh để phá hủy nó!" Hắn không thể hiểu được. Sức mạnh của hắn là sức mạnh của hủy diệt, của sự kết thúc. Hắn không thể tưởng tượng được có một tồn tại nào đó lại có thể "chuyển hóa" nó thành hư vô, mà không phải đối kháng trực tiếp. Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn về quyền năng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ, và Bách Lý Hùng đều bàng hoàng. Họ đã chuẩn bị cho cái chết, nhưng giờ đây, quả cầu ma lực đã biến mất, như một giấc mộng kinh hoàng. Dù kiệt sức, dù thân thể đầy thương tích, họ vẫn gắng gượng ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và khó tin.
Liễu Thanh Phong, từ góc đổ nát, chứng kiến toàn bộ quá trình. Thân thể hắn đau đớn đến tê dại, nhưng tâm trí hắn lại đang trải qua một cơn địa chấn còn kinh khủng hơn vạn lần. Hắn đã thấy Tạ Trần không dùng sức mạnh, không dùng pháp thuật, mà chỉ bằng một động tác xoay nhẹ 'Nhân Quả Luân Bàn', đã hóa giải đòn tấn công hủy diệt nhất của Ma Chủ. Hắn thấy Ma Cầu không bị phá hủy, mà tan biến vào hư vô. Hắn thấy Ma Chủ Cửu U, kẻ mà hắn từng tin là hiện thân của sức mạnh tuyệt đối, lại đang gầm lên trong sự kinh ngạc và bất lực.
*Đây là... đạo gì?* Liễu Thanh Phong tự hỏi trong nội tâm, giọng run rẩy đến tận xương tủy. *Không phải tiên, không phải ma, cũng không phải phàm... đây là...* Niềm tin của hắn, toàn bộ hệ thống triết lý mà hắn đã xây dựng suốt cuộc đời tu luyện, đang sụp đổ không tiếng động. Hắn đã theo đuổi Thiên Đạo, theo đuổi sức mạnh, tin rằng chỉ có thành tiên mới là con đường chân chính. Nhưng Thiên Đạo đã suy kiệt, và sức mạnh mà hắn tôn thờ lại không thể chống lại một "phàm nhân" như Tạ Trần, người thậm chí còn không tu luyện. Tạ Trần không phá hủy, mà "chuyển hóa". Anh không chiến đấu bằng quyền năng, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật, về "nhân quả". Điều này vượt quá mọi giới hạn hiểu biết của hắn, và nó đang xé toạc mọi chấp niệm đã ăn sâu vào xương tủy hắn.
***
Đòn tấn công kết thúc, nhưng sự kinh hoàng vẫn còn đó, hòa lẫn với một sự tĩnh lặng đáng sợ. Ma Chủ Cửu U đứng bất động một lúc, đôi mắt đỏ rực quét qua Tạ Trần, rồi đến những thành viên của liên minh Nhân Đạo đang kiệt quệ. Hắn gầm lên một tiếng đầy tức giận và bối rối, sau đó không nói thêm lời nào, thân ảnh cường tráng của hắn dần tan vào màn đêm ma khí. Hắc Ma Sứ và quân đoàn ma vật, dù hoang mang tột độ trước sự kiện vừa xảy ra, vẫn tuân lệnh rút lui, để lại Thành Vô Song trong sự đổ nát và một màn đêm u ám, gió lạnh buốt.
Tạ Trần, sau khi hóa giải đòn tấn công, thân hình gầy gò của anh khẽ lay động, rồi gục xuống. Tuy nhiên, anh vẫn không hoàn toàn ngã quỵ, mà chỉ quỳ một gối, chống tay xuống đất, cơ thể run rẩy vì kiệt sức. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh cũng ngừng xoay, ánh sáng mờ nhạt dần. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, dù cũng kiệt quệ không kém, vẫn cố gắng lết lại, đỡ lấy Tạ Trần. Ánh mắt họ nhìn anh không còn là sự nghi ngờ hay sự phụ thuộc, mà là sự kính trọng sâu sắc, pha lẫn một niềm hy vọng mong manh.
Tiếng gió hú còn sót lại vẫn rít lên, mang theo mùi máu tanh, mùi bụi và mùi đất ẩm. Tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương vang lên từ khắp các đống đổ nát, xen lẫn tiếng đá đổ vụn xa xa. Bầu không khí nặng nề, nhưng không còn là sự tuyệt vọng của cái chết cận kề, mà là một sự sống sót đầy đau đớn, pha lẫn sự ngỡ ngàng khó tả. Rạng sáng đang dần hé, nhưng bầu trời vẫn u ám, như thể Thiên Đạo cũng đang khóc than cho sự suy tàn của chính nó.
Liễu Thanh Phong, vẫn nằm giữa đống đổ nát, cơ thể đau nhức không ngừng, nhưng tâm trí hắn lại sáng rõ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Tạ Trần, nhìn những người phàm nhân co cụm lại, nhìn những tu sĩ kiệt quệ nhưng vẫn cố gắng gượng dậy. Hắn nhìn lại con đường mình đã đi, con đường truy cầu sức mạnh và địa vị, con đường đã khiến hắn quên đi lý do vì sao hắn bắt đầu tu luyện. Hắn đã bỏ qua nhân tính, bỏ qua sự sống, chỉ vì một chấp niệm về Thiên Đạo và sự bất tử.
*Ta đã sai... tất cả đều sai.* Liễu Thanh Phong tự nhủ, giọng nội tâm run rẩy. *Con đường ta chọn, chỉ dẫn đến hư vô... còn hắn, hắn đã cho ta thấy một con đường khác. Một con đường của nhân sinh, của ý chí... không phải của quyền năng.*
Hắn đã từng tin rằng sức mạnh là tất cả, rằng chỉ có tu tiên mới là con đường cứu rỗi. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, lại dùng một phương pháp phi truyền thống, một sự thấu hiểu về "nhân quả" và "hư vô" để hóa giải hiểm họa mà cả tiên giới cũng phải bó tay. Tạ Trần không chiến đấu với Ma Chủ bằng sức mạnh, mà bằng cách "chuyển hóa" bản chất của sự hủy diệt đó. Điều này vượt xa mọi triết lý tu luyện mà Liễu Thanh Phong từng biết.
Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói, về việc "mất người" khi tu hành càng cao, về giá trị của một cuộc sống bình thường, trọn vẹn nhân tính. Hắn đã từng khinh bỉ, cho rằng đó là sự yếu đuối của phàm nhân. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, chính sự truy cầu sức mạnh mù quáng của hắn mới là sự yếu đuối, sự trốn tránh khỏi bản chất thật sự của con người. Thiên Đạo mà hắn tôn thờ đã suy kiệt, không thể bảo vệ ai. Còn 'Nhân Đạo' của Tạ Trần, dù mong manh, lại là thứ duy nhất có thể đối mặt với sự hủy diệt và tìm thấy một lối thoát.
Liễu Thanh Phong gắng gượng chống tay, từ từ đứng dậy. Mỗi cử động đều khiến vết thương trên người hắn nhức nhối, nhưng trong đôi mắt hắn, không còn là sự tuyệt vọng hay kiêu ngạo. Thay vào đó là một ánh sáng mới, một sự giác ngộ sâu sắc, một sự thanh tẩy từ tận linh hồn. Hắn nhìn về phía Tạ Trần, thân ảnh gầy gò nhưng kiên cường, như một điểm neo vững chắc giữa biển trời bão táp. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không còn là con đường tu tiên truyền thống nữa. Mà là một con đường hoàn toàn khác, một con đường mang tên "Nhân Đạo".
Một lời thề thầm lặng vang vọng trong tâm trí hắn, không phải vì sức mạnh, mà vì sự sống, vì những gì Tạ Trần đã chứng minh. Hắn đã sai. Và đã đến lúc, hắn phải sửa chữa sai lầm của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.