Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 658: Đòn Tổng Lực: Ngưỡng Cửa Tan Biến

Bình minh không phải lúc nào cũng mang theo hy vọng. Sáng sớm hôm ấy, trên đỉnh Thành Vô Song đổ nát, thứ ánh sáng đầu tiên rọi chiếu không phải màu vàng óng của một ngày mới, mà là sắc đỏ rực như máu, hắt lên từ phía chân trời bị ma khí nhuộm đen. Nó nhuộm màu tang thương lên từng phiến ngói vỡ, từng bức tường thành nứt toác, và cả những gương mặt hốc hác, mệt mỏi của những người còn sống sót. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một nỗi tuyệt vọng vô hình đang bóp nghẹt từng hơi thở. Dưới cái bình minh giả tạo ấy, Thành Vô Song không còn là biểu tượng của sự kiên cường, mà là một vết thương hở toang hoác trên thân thể Nhân Gian.

Giữa tầng không bị vặn vẹo bởi năng lượng hắc ám, một thân ảnh khổng lồ dần hiện rõ. Ma Chủ Cửu U, như một vị thần hủy diệt bước ra từ vực sâu hỗn độn, dáng vẻ uy nghi nhưng lại toát lên khí chất tà mị, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống vạn vật như nhìn những con kiến. Hắn không cần cất lời. Một cái giơ tay nhẹ bẫng của hắn, cả không gian như run rẩy. Từ Ma Vực Thâm Uyên, một làn sóng ma khí cuồn cuộn như thủy triều đen tối, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả sơn hà, đổ ập xuống Thành Vô Song. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một luồng áp lực tinh thần vô biên, khiến xương cốt của những phàm nhân như muốn vỡ vụn, khiến tu sĩ phải nghiến răng chống đỡ.

"Ầm ầm!"

Tiếng nổ vang vọng như thiên thạch rơi xuống, xé toạc không gian. Những trận pháp phòng ngự cuối cùng, vốn đã yếu ớt sau những đợt tấn công dai dẳng, giờ đây như những tấm lụa mỏng manh bị xé toạc. Ánh sáng của chúng chớp lên yếu ớt rồi vụt tắt, để lại những lỗ hổng khổng lồ trên tuyến phòng thủ. Cát bụi cuồn cuộn, gạch đá văng tung tóe, cuốn theo tiếng la hét hoảng loạn của phàm nhân, tiếng gầm rú man rợ của ma vật. Từng tòa nhà, từng công trình kiến trúc từng sừng sững nay như những khối đồ chơi bị đập nát, đổ sập trong chớp mắt.

Ma vật, được thả ra từ trong làn sóng ma khí, đông nghịt như châu chấu, hình thù quái dị, đôi mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc nhọn, lao vào tàn sát không ngừng nghỉ. Tiếng gào thét của chúng hòa cùng tiếng kêu thảm thiết của những người dân vô tội, tiếng pháp thuật nổ tung của tu sĩ, tiếng binh khí va chạm chan chát của quân lính, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng, một bức tranh địa ngục trần gian.

"Nhân Đạo ư? Chỉ là một ảo ảnh yếu ớt, không thể chống lại sự hủy diệt tất yếu!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp chiến trường, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm, bằng một thứ áp lực tinh thần xuyên thấu mọi phòng ngự. Giọng hắn khàn đặc, đầy khinh miệt, như thể hắn đang chế giễu một trò chơi trẻ con. Hắn đứng đó, cao lớn, thân hình cường tráng, đôi mắt đỏ rực như máu, mái tóc bạc trắng rối bù, chiếc áo choàng đen rộng thùng thình phấp phới trong gió ma, tựa như một vị vua của sự tàn phá.

Trong làn khói bụi và hỗn loạn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y đã vương đầy máu và bụi đất, gương mặt tuyệt mỹ giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và đau khổ, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên cường đến tận cùng. Nàng vung Nguyệt Quang Trâm, kiếm khí lạnh lẽo quét ngang, chém tan hàng chục ma vật đang lao tới. Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây đã khản đặc vì liên tục sử dụng pháp lực: "Đừng lùi bước! Vì Nhân Đạo, vì sự sống!" Nàng biết lời nói này yếu ớt đến nhường nào trước sức mạnh hủy diệt ấy, nhưng nàng không thể không nói, không thể không chiến đấu. Nàng từng tin vào sự bất tử của tiên nhân, nhưng giờ đây, nàng chỉ còn một niềm tin duy nhất: bảo vệ những sinh linh yếu ớt, bảo vệ cái gọi là Nhân Đạo mà Tạ Trần đang gieo mầm. Nỗi sợ hãi đã bị sự tuyệt vọng và ý chí sinh tồn đẩy lùi, chỉ còn lại sự quyết liệt.

Không xa đó, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, bộ giáp trụ đã sứt mẻ nhiều chỗ, dùng trường đao chém đổ một con ma vật khổng lồ. Râu quai nón của ông dính đầy máu và mồ hôi, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề dao động. Ông khản đặc, thúc giục những binh sĩ phàm nhân đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng cầm chắc vũ khí thô sơ: "Giữ vững! Dù chết cũng phải giữ vững!" Những người lính, những người dân thường, với quần áo rách nát, mặt mày lấm lem, ánh mắt chất chứa nỗi sợ hãi nhưng cũng có sự quật cường, nương tựa vào nhau, tạo thành những hàng rào người yếu ớt nhưng đầy ý chí. Họ không có pháp lực, không có tiên thuật, chỉ có trái tim đập loạn xạ và niềm tin mong manh vào sự sống.

Tạ Trần đứng trên một gò đất cao, không tham gia trực tiếp vào cuộc chiến khốc liệt, thân hình gầy gò của anh như một cây tùng cô độc giữa phong ba bão táp. Làn da trắng nhợt của anh càng thêm nổi bật giữa không gian đỏ máu và đen kịt. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày tĩnh lặng như nước hồ thu, giờ đây lại ánh lên sự tỉnh táo đến lạnh lùng, nhìn thấu từng lớp ma khí, từng ngọn lửa chiến tranh. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã mở ra đến cực hạn, không ngừng phân tích, không ngừng tìm kiếm. Anh cảm nhận rõ ràng "lá chắn tinh thần" mà phàm nhân đã tạo nên đang bị xói mòn từng chút một dưới áp lực khủng khiếp của Ma Chủ. Nó không phải một lá chắn vật chất, không thể ngăn cản được ma khí, nhưng nó lại là một bức tường ý chí, một sự từ chối khuất phục. Tạ Trần biết, đòn tấn công này không chỉ nhằm hủy diệt thể xác, mà còn nhằm triệt tiêu ý chí, bóp nát niềm tin. Và Ma Chủ, với sự tàn nhẫn và hiệu quả của mình, đang làm rất tốt điều đó. Cảm giác đau đớn cho sự hủy diệt hiển hiện rõ trong tâm trí anh, nhưng ý chí của anh vẫn kiên định, không hề dao động. Anh phải tìm ra con đường. Anh phải giữ lấy cái "hạt mầm Nhân Đạo" này.

***

Thời gian trôi qua, nhưng giữa biển ma khí cuồn cuộn, không ai có thể phân định được. Cảm giác như vĩnh cửu, nhưng cũng có thể chỉ là một khắc. Ánh sáng yếu ớt của "bình minh đỏ máu" hoàn toàn bị nuốt chửng. Giữa trưa, Thành Vô Song đã chìm vào một màn đêm đen đặc, chỉ có màu đỏ rực của lửa và ma khí, cùng với ánh sáng xanh, trắng yếu ớt của pháp thuật còn sót lại, điểm xuyết giữa hỗn mang. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt xộc thẳng vào mũi, khiến người ta buồn nôn. Không khí nặng nề, ngột ngạt, như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Tiếng gào thét của ma vật và tiếng pháp thuật nổ vang không ngừng, tạo nên một thứ âm thanh chói tai, đinh tai nhức óc, khiến thần trí cũng như muốn vỡ vụn.

Liên minh 'Nhân Đạo', sau những giờ phút chống đỡ tuyệt vọng, đã bị dồn về khu vực trung tâm của Thành Vô Song. Nơi đây, những tòa nhà cao tầng từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, gạch đá vương vãi, cột kèo đổ nát, như những bộ xương khô khốc của một nền văn minh đã chết. Ma khí nồng đậm bao trùm, tầm nhìn bị hạn chế bởi khói bụi và năng lượng ma tính.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với kiếm khí lạnh lẽo như băng tuyết, vẫn chiến đấu ở tuyến đầu, nhưng hơi thở của nàng đã dồn dập, những vết thương trên người không ngừng rỉ máu. Bạch y của nàng đã nhuộm màu huyết nhục, tóc đen dài đến thắt lưng giờ đây rối bời, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn không một chút lùi bước. Nàng vung Nguyệt Quang Trâm, mỗi chiêu kiếm đều mang theo sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy kiên cường, chém bay những con ma vật to lớn. "Không thể... không thể dừng lại!" Nàng thì thầm, giọng nói như tiếng nức nở bị gió cuốn đi, nhưng ý chí thì không hề suy suyển. Nàng đã đến giới hạn của bản thân, gần như kiệt sức, nhưng nàng vẫn chiến đấu, bảo vệ những người phía sau. Sự lạnh lùng thường thấy của nàng đã bị che phủ bởi sự đau đớn và ý chí quyết tử.

Bên cạnh nàng, Dương Quân, với gương mặt tuấn tú giờ đây lấm lem máu và bụi, một vết thương sâu hoắm trên vai vẫn không khiến hắn gục ngã. Hắn dùng đạo bào màu lam nhạt của mình quấn chặt vết thương, pháp khí trong tay lóe lên ánh sáng chói lòa, liên tục đẩy lùi ma vật. Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy nhiệt huyết: "Chúng ta... sẽ không gục ngã!" Hắn từng tin vào những tiên pháp cao siêu, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, thứ duy nhất có thể giữ vững tinh thần là ý chí sắt đá, là niềm tin vào chính nghĩa.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt dựng ngược, đôi mắt long lanh đầy sợ hãi nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn. Nàng mặc chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, giờ đã bị xé rách nhiều chỗ. Nàng không ngừng di chuyển, như một bóng ma giữa làn ma khí, dùng mị thuật mê hoặc những con ma vật ngu ngốc, rồi nhanh chóng dùng móng vuốt sắc bén kết liễu chúng, hoặc dùng tốc độ phi thường của yêu tộc để cứu vớt những người phàm nhân bị ma vật bao vây. Nàng sợ hãi, nhưng sự trung thành với Tạ Trần và những người bạn đã khiến nàng vượt qua bản năng sinh tồn yếu đuối nhất của yêu tộc.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, áo cà sa cũ nát, ngồi xếp bằng ngay giữa trận địa. Khuôn mặt gầy guộc của ông bình thản đến lạ thường, đôi mắt nhắm hờ, nhưng từ ông tỏa ra một vầng Phật quang yếu ớt, như một ngọn nến lay lắt giữa bão táp, tạo thành một vòng tròn bảo vệ cho hàng trăm phàm nhân còn sót lại. Ông không nói một lời, chỉ kết ấn, miệng không ngừng tụng kinh. Tiếng Phật hiệu trầm ấm, dù yếu ớt, nhưng lại có tác dụng trấn an kỳ diệu, xua đi một phần ma khí, mang lại chút bình yên mong manh cho những người đang run rẩy. Nhưng ngay cả lá chắn Phật quang của ông cũng bắt đầu lung lay, nứt vỡ dưới áp lực kinh hoàng của ma khí. Ông bình thản đối mặt với cái chết, nhưng trong lòng lại đau đớn khôn xiết trước sự hủy diệt của chúng sinh.

Bách Lý Hùng và đội quân phàm nhân, dù chỉ với vũ khí thô sơ, nhưng đã trở thành một "lá chắn tinh thần" mỏng manh nhưng kiên cường. Họ chiến đấu không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí sắt đá, bằng sự đoàn kết. Mỗi người ngã xuống, lại có một người khác đứng lên, lấp vào chỗ trống. Họ không còn sợ hãi cái chết, chỉ còn lại sự quyết tâm bảo vệ những người thân yêu, bảo vệ mảnh đất cuối cùng của Nhân Gian.

Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực. Hắn mặc áo giáp đen, mang theo một cây trường thương lớn, dẫn đầu đội quân ma vật. Hắn cười khẩy, giọng nói khàn đặc, đầy tàn nhẫn: "Lũ kiến hôi, các ngươi nghĩ có thể chống lại Ma Chủ ư?" Hắn thỏa mãn khi gây ra đau khổ, cảm nhận được sự tuyệt vọng từ kẻ thù. Hắn không ngừng thúc đẩy ma vật, phá hủy mọi thứ trên đường đi, như một cỗ máy chiến tranh tàn bạo và hiệu quả.

Tạ Trần vẫn đứng trên một gò đất cao, ánh mắt anh quét qua chiến trường. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh mở ra, không chỉ nhìn thấy những sợi nhân quả đan xen, mà còn cảm nhận được sự bế tắc của mọi lựa chọn. Anh nhìn thấy sự sụp đổ của từng tuyến phòng thủ, sự kiệt quệ của từng tu sĩ, sự tuyệt vọng của từng phàm nhân. Cảm giác áp lực từ ma khí không thể làm anh nhúc nhích, nhưng áp lực từ hàng triệu sinh mạng đang đặt lên vai anh, đang chờ đợi một con đường, một tia hy vọng, lại khiến tâm trí anh căng như dây đàn. Anh là "��iểm neo nhân quả", nhưng giờ đây, ngay cả những sợi nhân quả cũng đang bị Ma Chủ bẻ gãy, xé nát. Anh cần phải tìm ra một điểm yếu, một hy vọng nhỏ nhoi giữa vực thẳm này.

***

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, không gian Thành Vô Song giờ đây chìm trong bóng tối dày đặc của ma khí, không còn một tia ánh sáng tự nhiên nào có thể xuyên qua. Gió mang theo mùi máu và lưu huỳnh, rít lên bên tai Tạ Trần, nghe như tiếng khóc than của hàng triệu linh hồn. Toàn bộ Thành Vô Song đã trở thành một nghĩa địa khổng lồ, một đống đổ nát không hơn không kém. Cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc bao trùm lên từng góc phố, từng hòn gạch vỡ. Bầu trời vẫn đỏ như máu, nhưng ánh sáng yếu ớt của mặt trời đã bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại một màu đen và đỏ đan xen, như một vết thương lớn trên nền trời.

Tạ Trần, đứng trên đỉnh của một tòa tháp đổ nát, cảm nhận được sự sụp đổ của tuyến phòng thủ cuối cùng. Tiếng kêu than, tiếng la hét đã tắt lịm. Chỉ còn lại tiếng gầm rú của ma vật, tiếng cười khẩy của Hắc Ma Sứ từ xa vọng lại, và một sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng của cái chết. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh cho thấy mọi con đường, mọi lựa chọn đều dẫn đến một kết cục bi thảm, một sự hủy diệt không thể tránh khỏi. Các sợi nhân quả, vốn luôn phức tạp và đan xen, giờ đây lại đơn giản đến tàn nhẫn: tất cả đều hướng về cái chết, về sự chấm dứt.

Tuy nhiên, trong mớ hỗn độn và tuyệt vọng ấy, Tạ Trần vẫn cảm nhận được một luồng ý chí mong manh, bất khuất. Nó không phải là ánh sáng rực rỡ, không phải là pháp lực hùng hậu, mà là một sự kiên cường âm ỉ, một niềm tin vào sự sống không chịu khuất phục. Đó là những hạt mầm 'Nhân Đạo' nhỏ bé, được gieo từ những phàm nhân còn sống sót, những người đang co cụm lại, nương tựa vào nhau, đôi mắt vẫn ánh lên khao khát được sống. Dù chỉ là một làn sóng tinh thần yếu ớt, nhưng nó lại là thứ duy nhất không bị ma khí nuốt chửng hoàn toàn, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển đêm. Tạ Trần biết, đó là những gì anh phải bảo vệ, dù phải trả bất cứ giá nào.

Ma Chủ Cửu U, dường như đã chán ghét trò mèo vờn chuột, đã chán ghét sự phản kháng yếu ớt của "lũ kiến hôi" dưới chân mình. Hắn muốn kết thúc tất cả, để thế giới này hoàn toàn chìm vào vô tận, vào cái 'trật tự' mà hắn tin là chân lý – một trật tự không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có hư vô tuyệt đối. Hắn ngẩng cao đầu, thân hình cường tráng của hắn như hòa vào màn đêm ma khí, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tạ Trần, kẻ dị số, kẻ neo giữ cái trật tự mục nát này.

Từ Ma Vực Thâm Uyên sâu thẳm, tất cả ma khí cuồn cuộn dâng lên, tập trung vào bàn tay của Ma Chủ Cửu U. Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, méo mó, như không chịu nổi sức mạnh khủng khiếp ấy. Một quả cầu năng lượng hủy diệt khổng lồ, đen kịt như vực thẳm, nhưng lại ẩn chứa những tia sáng đỏ chết chóc, dần hình thành trong lòng bàn tay hắn. Nó không ngừng xoay tròn, nuốt chửng ánh sáng và hy vọng, phát ra một thứ âm thanh rít gào, như tiếng than khóc của vạn vật trước khi bị hủy diệt hoàn toàn. Quả cầu ấy không chỉ chứa đựng ma khí thuần túy, mà còn là sự tập hợp của tất cả chấp niệm, sự tuyệt vọng và ý chí hủy diệt của Ma Chủ. Hắn nhắm thẳng vào Tạ Trần – "điểm neo nhân quả" cuối cùng của thế giới. Hắn muốn xóa sổ anh, xóa sổ tất cả những gì còn sót lại của "Nhân Đạo", để không còn bất cứ thứ gì có thể cản trở sự chấm dứt.

"Ngươi, kẻ dị số, kẻ neo giữ cái trật tự mục nát này, hãy biến mất! Ta sẽ kết thúc tất cả!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang dội như sấm sét, không chỉ là âm thanh mà là một luồng ý niệm trực tiếp xâm nhập vào tâm trí Tạ Trần, đầy đắc thắng, đầy khinh miệt.

Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò, chiếc áo vải bố cũ kỹ phấp phới trong gió ma, đối mặt với đòn hủy diệt cuối cùng. Anh không nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm vẫn nhìn thẳng vào quả cầu năng lượng đang ngày càng lớn dần. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tay anh, một chiếc đĩa gỗ đơn giản, giờ đây xoay tròn điên cuồng, hiển thị vô số vận mệnh đan xen, nhưng tất cả đều dẫn đến kết cục bi thảm. Tuy nhiên, giữa những vòng xoáy của số phận, Tạ Trần vẫn cố gắng tìm kiếm, không phải một cách để chiến thắng Ma Chủ bằng sức mạnh, mà là một con đường để bảo vệ "hạt mầm Nhân Đạo" mong manh, một lối thoát cho kỷ nguyên mới. Anh biết, Thiên Đạo cũ đã hoàn toàn sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Và anh, Tạ Trần, sẽ phải là người 'lấp đầy' khoảng trống đó bằng một trật tự mới. Nhưng trước khi làm được điều đó, anh phải sống sót, phải bảo vệ được cái "hạt mầm" ấy. Đối mặt với đòn tấn công tuyệt diệt, Tạ Trần đưa ra quyết định sinh tử, một quyết định sẽ định đoạt vận mệnh của cả Nhân Gian.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free