Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 657: Lá Chắn Bất Khuất: Hồi Ức Phàm Trần

Trong ánh hoàng hôn bi tráng của chương trước, lời nói của Tạ Trần đã gieo những hạt mầm Nhân Đạo vào lòng người. Giờ đây, khi màn đêm dần buông xuống và bình minh hé rạng, những hạt mầm ấy bắt đầu bén rễ, không phải trong đất đai màu mỡ của tiên giới, mà giữa tro tàn và đau thương của nhân gian.

***

Bình minh ló dạng, nhưng chẳng mang theo chút hơi ấm nào xua đi cái lạnh lẽo của đêm tàn. Thành Vô Song, một thành trì từng sầm uất và kiên cố bậc nhất Thập Phương Nhân Gian, nay chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những tòa nhà ngói đỏ tường vàng, những vọng gác uy nghi, giờ đây xiêu vẹo, đổ sập, phơi bày những vết thương khủng khiếp của một trận chiến không tưởng. Khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với sương sớm, tạo nên một màn mờ ảo thê lương. Mùi máu tanh vẫn còn nồng nặc, lẫn với mùi đất ẩm và khói cháy, một minh chứng đau lòng cho sự tàn phá của Ma Chủ Cửu U. Gió heo may rít qua những khe tường đổ nát, mang theo tiếng than khóc và tiếng gọi tên nhau lạc giọng, như những linh hồn vất vưởng không tìm thấy lối về.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn và bi thương ấy, Tạ Trần đứng đó, thân hình thư sinh gầy gò của anh dường như càng thêm nhỏ bé nhưng lại kiên định đến lạ. Ánh mắt sâu thẳm của anh quét một lượt qua khung cảnh tan hoang, thấu hiểu từng nỗi đau, từng mất mát đang gặm nhấm những con người còn sống sót. Làn da trắng nhợt của anh càng nổi bật giữa nền trời u ám, và mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản khẽ bay trong gió. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng lại toát lên một khí chất trầm tĩnh, vững chãi, như một điểm neo giữa cơn bão táp. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát những dòng người phàm nhân và tu sĩ còn may mắn sống sót, đang vật vã tìm kiếm người thân dưới đống đổ nát, hay cố gắng dọn dẹp những tàn tích đầu tiên. Mỗi ánh mắt thất thần, mỗi tiếng nức nở nghẹn ngào đều như một mũi kim châm vào trái tim anh, nhưng nó không làm anh nao núng, mà càng củng cố thêm quyết tâm trong anh.

Quanh Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác bạch y thanh tao, nhưng vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường ngày đã vơi đi nhiều. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, nhưng cũng ẩn hiện một tia sáng mới mẻ, một sự giác ngộ vừa đau đớn vừa hy vọng. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn những con người đang lầm lũi trong đau khổ, và cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa cái thế giới tu tiên mà nàng từng theo đuổi với hiện thực phũ phàng này. Dương Quân đứng cạnh nàng, vẻ tuấn tú nho nhã của hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết giờ đây trầm lắng hơn, mang theo một nỗi xót xa khôn tả. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, không phải vì muốn chiến đấu, mà như muốn níu giữ một điều gì đó đã mất, và chuẩn bị cho những điều sắp đến.

Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc của y sư, đang lẳng lặng quan sát những người bị thương. Gương mặt dịu dàng của nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng bàn tay nàng lại rất vững vàng, sẵn sàng cứu chữa. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, khác hẳn vẻ tinh nghịch thường ngày, nàng đứng yên lặng bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt to tròn ngước nhìn anh, như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự chỉ dẫn. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào đống đổ nát, khuôn mặt vuông vức đầy râu quai nón hiện rõ sự quyết tâm không gì lay chuyển. Ông không nói, nhưng từng hơi thở nặng nề, từng cử động nhỏ của ông đều thể hiện ý chí sắt đá. Vô Danh Tăng, vẫn gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ, nhưng sự hiện diện của ông lại mang đến một cảm giác bình yên lạ thường, như một tảng đá giữa dòng nước xiết.

Không khí trầm mặc kéo dài, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nhọc của những người tìm kiếm. Rồi, Tạ Trần cất tiếng, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch, như một lời hiệu triệu từ sâu thẳm tâm can.

"Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng Nhân Đạo vẫn còn." Anh nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, rồi dừng lại ở những phàm nhân đang cố gắng dọn dẹp. "Chúng ta không thể vá trời, nhưng có thể xây dựng lại nhân gian."

Lời nói của anh, không phải là một khẩu hiệu hô hào, mà là một sự thật hiển nhiên, một chân lý đã được anh thấu triệt đến tận cùng. Nó không mang theo chút hoa mỹ hay sức mạnh thần thông nào, nhưng lại có một sức nặng kỳ lạ, đánh thẳng vào lòng người.

Bách Lý Hùng bước tới, thân hình vạm vỡ của ông đứng sừng sững như một ngọn núi. Ánh mắt kiên nghị của ông nhìn Tạ Trần, rồi ông quay sang những phàm nhân khác, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang dội hơn cả tiếng gió.

"Tạ công tử nói đúng!" Ông gầm lên, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. "Dù không có tu vi, nhưng ý chí của bách tính ta chưa bao giờ lụi tàn! Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây, từ những viên gạch vụn này!"

Lời của Bách Lý Hùng như một tiếng sét đánh thức, xua tan đi sự u ám trong lòng những phàm nhân đang tuyệt vọng. Ánh mắt họ từ từ tập trung vào ông, rồi chuyển sang Tạ Trần, nơi một tia hy vọng vừa được nhen nhóm.

Tạ Trần đưa tay ra, nhẹ nhàng chỉ dẫn, không phải bằng pháp thuật, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ. "Thành Vô Song không thể hồi phục trong một sớm một chiều. Nhưng mỗi viên gạch được nhặt lên, mỗi con đường được dọn dẹp, là một bước chúng ta xây dựng lại." Anh nhìn Bách Lý Hùng và các thủ lĩnh phàm nhân. "Ưu tiên hàng đầu là tìm kiếm người sống sót, sơ cứu người bị thương, và chôn cất những người đã khuất một cách tử tế. Sau đó, dọn dẹp các tuyến đường chính để việc di chuyển và vận chuyển lương thực được thuận tiện. Hãy tập trung những người già, trẻ nhỏ và phụ nữ vào những khu vực an toàn nhất, có thể tạm thời sử dụng những phần tường thành còn kiên cố."

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và quyết tâm. "Rõ, Tạ công tử! Tôi sẽ lập tức truyền lệnh." Ông quay sang các thủ lĩnh dân quân khác, giọng nói vang dội ra lệnh: "Các ngươi nghe đây! Tập hợp nhân lực! Chia nhóm! Tìm kiếm! Sơ cứu! Dọn dẹp! Ai tìm thấy người còn sống, lập tức đưa về khu vực tập trung! Ai tìm thấy thi thể, hãy đặt sang một bên, chúng ta sẽ làm lễ an táng tử tế!"

Các thủ lĩnh dân quân, vốn đã quen với những lời hiệu triệu mạnh mẽ của Bách Lý Hùng, nhanh chóng hành động. Dù mệt mỏi và đau khổ, nhưng trong ánh mắt họ đã có lại sự kiên cường, ý chí. Họ bắt đầu phân chia công việc một cách có tổ chức, từng nhóm người lao vào đống đổ nát, tiếng gọi nhau, tiếng xẻng đào bới bắt đầu vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của buổi sáng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng không đứng ngoài cuộc. Lăng Nguyệt khẽ phất tay, một luồng tiên khí trong vắt bao bọc lấy những người bị thương nặng nhất, giúp ổn định vết thương và giảm bớt đau đớn. Nàng không dùng pháp thuật để tái tạo hay chữa lành tức thì, bởi lẽ, Thiên Đạo suy kiệt đã khiến pháp thuật trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết, và nàng cũng hiểu rằng, Tạ Trần muốn họ học cách trân trọng từng chút sức lực, từng chút sinh mạng.

"Ta sẽ hỗ trợ sơ cứu và bảo vệ khu vực này," Lăng Nguyệt nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng đã mang thêm chút ấm áp. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi: "Liệu đây có phải là con đường đúng đắn?" Nhưng nàng không hỏi, bởi nàng đã cảm nhận được câu trả lời trong chính lòng mình.

Dương Quân cũng vậy, hắn phái các tu sĩ còn lại trong liên minh Nhân Đạo hỗ trợ các nhóm tìm kiếm, dùng pháp thuật nhỏ để nâng những tảng đá lớn, mở đường cho phàm nhân. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của tu sĩ giờ đây không còn là để phô trương, mà là để phục vụ, để bảo vệ. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết đang tận tình chăm sóc những người bị thương, và thấy được một sự vĩ đại không kém gì những vị tiên nhân trong truyền thuyết.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của loài linh thú, nhanh nhẹn len lỏi vào những khe hở nhỏ, tìm kiếm dấu hiệu sự sống. Nàng không còn là một tiểu hồ ly chỉ biết vui đùa, mà đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc tái thiết này. Mộ Dung Tuyết, với kiến thức y thuật của mình, nhanh chóng lập một trạm y tế dã chiến, phân loại và chữa trị cho những người bị thương. Nàng không cần ai ra lệnh, cứ thế mà hành động, đôi tay thoăn thoắt băng bó, sắc thuốc, gương mặt tập trung cao độ.

Vô Danh Tăng khẽ mở đôi mắt, nhìn về phía Tạ Trần. Ánh mắt ông vẫn chứa đựng sự từ bi và thấu triệt. Một nụ cười thâm thúy khẽ nở trên môi ông, như thể ông đã nhìn thấy tương lai, một tương lai được xây dựng không phải bằng sức mạnh của thần thánh, mà bằng ý chí của phàm nhân. Ông khẽ nhấc gậy thiền, bước đi chậm rãi về phía một nhóm phàm nhân đang cố gắng di chuyển một tảng đá lớn, và lặng lẽ giúp đỡ, không một lời nói, chỉ có hành động.

Tạ Trần đứng đó, quan sát tất cả. Gánh nặng của việc kiến tạo một trật tự mới từ hư vô, trách nhiệm đối với hàng triệu sinh linh phàm trần đè nặng lên đôi vai anh. Anh không có pháp lực, không có thần thông, chỉ có trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân quả. Nhưng chính điều đó lại khiến anh trở thành "điểm neo" vững chắc nhất trong thời khắc hỗn loạn này. Anh biết, con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần. Ma Chủ Cửu U vẫn là một mối đe dọa thường trực, và Thiên Đạo đã chết để lại một khoảng trống mênh mông trong vũ trụ. Nhưng nhìn những con người này, những phàm nhân đang cặm cụi làm việc, anh biết rằng mình không đơn độc. Hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo, và nó đang bắt đầu nảy mầm, giữa hoang tàn, giữa đau khổ, mạnh mẽ hơn bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, ánh sáng yếu ớt xuyên qua những đám mây bụi dày đặc, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa hùng vĩ. Trong một khu vực tạm được dọn dẹp ở Thành Vô Song, hàng ngàn phàm nhân đang làm việc không ngừng nghỉ. Tiếng xẻng cuốc, tiếng búa gõ, tiếng cưa gỗ xen lẫn tiếng rì rầm trò chuyện, tiếng trẻ con khóc thút thít rồi lại nín bặt khi được dỗ dành, tiếng củi cháy tí tách trong những bếp lửa dã chiến. Mùi khói, mùi mồ hôi, mùi thảo dược từ trạm y tế dã chiến hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự hồi sinh.

Họ không có pháp bảo hộ thân, không có tiên pháp cải tạo đất trời. Họ dựng lều bằng những mảnh vải rách rưới, bằng những tấm ván gỗ tìm được từ đống đổ nát. Họ nhóm lửa bằng những cành cây khô, chia sẻ chút thức ăn ít ỏi còn sót lại, đôi khi chỉ là một nắm cơm nguội hay vài củ khoai nướng. Trẻ em được tập hợp lại trong một góc, những người lớn tuổi nhất được che chở cẩn thận nhất. Không một lời than vãn, không một tiếng kêu ca về số phận. Chỉ có sự kiên cường và ý chí sinh tồn mãnh liệt, một ngọn lửa bất diệt cháy âm ỉ trong mỗi trái tim phàm nhân. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết Ma Ch�� Cửu U sẽ tấn công khi nào, nhưng họ biết một điều: họ phải sống, phải tiếp tục, vì những người đã ngã xuống, và vì một ngày mai tốt đẹp hơn.

Lăng Nguyệt và Dương Quân đi qua các khu vực tạm trú, chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng dấy lên những cảm xúc phức tạp, những rung động mà họ chưa từng trải qua trong suốt hàng trăm năm tu luyện. Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng coi phàm nhân như những sinh linh yếu ớt, những cái bóng mờ nhạt dưới chân các tu sĩ, giờ đây phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: chính những cái bóng mờ nhạt ấy lại đang nắm giữ một sức mạnh vô hình, một ý chí kiên cố hơn cả tiên pháp. Nàng nhìn một người mẹ đang ôm chặt đứa con thơ, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng kiên định. Nàng nhìn một người đàn ông gầy gò đang khuân vác một tảng đá lớn, mồ hôi nhễ nhại nhưng không hề bỏ cuộc.

"Đây... đây là sức mạnh mà chúng ta từng coi thường sao?" Lăng Nguyệt khẽ nói với Dương Quân, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm, như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng của khoảnh khắc đó. "Nó không có pháp lực, nhưng lại kiên cố hơn cả tiên pháp."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn cũng đăm chiêu. Hắn từng là một tu sĩ đầy kiêu ngạo, tin rằng tu vi là tất cả. Nhưng giờ đây, hắn nhìn thấy một lão binh với vô số vết sẹo trên người, đang cõng một đứa trẻ bị thương, bước đi khập khiễng nhưng không hề lùi bước. Hắn nhìn những thủ lĩnh dân quân, những người đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt cương nghị, đang dùng hết sức mình để bảo vệ dân làng. Hắn nhìn Nữ Hoàng Đồ Long, người phụ nữ vương giả nhưng lại đang tự tay nhóm lửa, gương mặt lấm lem tro bụi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo và đầy kiên nghị. "Sức mạnh của họ... không phải là để phá hủy, mà là để kiến tạo," Dương Quân đáp, giọng hắn cũng trầm hơn thường lệ, như đang tự nói với chính mình. "Nó không diệt được Thiên Đạo, nhưng lại có thể cứu rỗi nhân gian."

Tạ Trần đứng từ xa quan sát tất cả. Anh nhắm mắt lại, tập trung 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình. Trong cõi vô hình, anh cảm nhận những sợi chỉ nhân quả từ mỗi cá thể phàm nhân, từ mỗi hành động nhỏ bé của họ, đang dệt nên một mạng lưới khổng lồ, vững chắc. Mỗi tiếng cười, mỗi giọt nước mắt, mỗi cái ôm, mỗi lời động viên, mỗi hành động san sẻ, đều tạo ra một luồng sáng vô hình, tinh khiết, kết nối mọi người lại với nhau. Những luồng sáng ấy không phải là linh khí, không phải là pháp lực, mà là một thứ năng lượng tinh thần thuần khiết, một ý chí sống mãnh liệt. Nó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể chạm vào bằng tay, nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng trong nhận thức của Tạ Trần, tạo thành một "lá chắn tinh thần" khổng lồ, bao bọc lấy toàn bộ Thành Vô Song, bao bọc lấy những người yếu đuối, những người đau khổ, che chở họ khỏi những thế lực đen tối đang rình rập.

"Đây chính là 'lá chắn tinh thần'," Tạ Trần nói khẽ, không phải với ai khác, mà như đang nói với chính Vô Danh Tăng đang đứng cạnh anh. Giọng anh trầm bổng, mang theo một sự thấu triệt sâu sắc. "Sức mạnh của sự sống, của niềm tin. Đó là nền tảng của 'Nhân Đạo' mới. Nó không phải là sức mạnh để chống lại Ma Chủ bằng bạo lực, mà là để bảo vệ những gì cốt lõi nhất của nhân tính."

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, đôi mắt nhắm hờ của ông giờ đây mở ra một khe nhỏ, lộ ra ánh nhìn từ bi và thấu hiểu. Ông không nói một lời, nhưng nụ cười thâm thúy trên môi ông đã nói lên tất cả: ông đã nhìn thấy, ông đã cảm nhận được. Ông đã nhìn thấy hạt mầm Nhân Đạo mà Tạ Trần đã gieo, đang nảy mầm mạnh mẽ, không phải bằng pháp thuật, mà bằng ý chí của phàm nhân.

Lăng Nguyệt và Dương Quân, tuy không có 'Nhân Quả Chi Nhãn' như Tạ Trần, nhưng họ cũng cảm nhận được một luồng ấm áp, một sự an tâm lạ thường từ những người phàm. Đó không phải là sự tự mãn của kẻ mạnh khi bảo vệ kẻ yếu, mà là một sự kết nối sâu sắc, một sức mạnh tinh thần mà họ chưa từng biết đến. Nỗi sợ hãi về Ma Chủ Cửu U, về tương lai mờ mịt, dường như bị đẩy lùi bởi cái "lá chắn tinh thần" vô hình nhưng vững chắc ấy.

Trong khoảnh khắc ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy những giáo điều tu tiên cũ kỹ trong nàng đang tan chảy, nhường chỗ cho một sự thật giản dị và vĩ đại hơn. Nàng từng tin vào sức mạnh của pháp thuật, vào sự bất tử của tiên nhân, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng, sức mạnh thực sự, sự vĩnh cửu thực sự, lại nằm ở những điều nhỏ bé nhất: sự kiên cường của một phàm nhân, sự đoàn kết của một cộng đồng, và ý chí sống mãnh liệt.

Dương Quân cũng vậy. Hắn đã từng nghĩ rằng để chống lại Ma Chủ, phải cần đến những pháp khí mạnh nhất, những tiên pháp cao siêu nhất. Nhưng giờ đây, hắn nhìn thấy những người phàm nhân đang dùng đôi tay trần, dùng ý chí sắt đá, để xây dựng lại một thế giới từ đống tro tàn. Hắn hiểu rằng, không có tu vi nào có thể thay thế được cái "tâm lực" ấy, cái sức mạnh của niềm tin và sự sống.

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, màn đêm đen đặc bao trùm Thành Vô Song, nhưng những ánh lửa trại lập lòe lại thắp sáng từng góc khuất, như những vì sao nhỏ bé giữa biển đêm. Tiếng ngâm tụng kinh trầm ấm của Vô Danh Tăng vang vọng, hòa cùng tiếng rì rầm trò chuyện, tiếng trẻ con đã ngủ say. Tạ Trần đứng đó, ánh mắt anh nhìn xa xăm, nơi bóng tối mịt mờ của Ma Vực Thâm Uyên đang rình rập. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Mối đe dọa từ Ma Chủ Cửu U vẫn còn đó, và Thiên Đạo đã sụp đổ để lại một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Anh sẽ phải là người 'lấp đầy' khoảng trống đó bằng một trật tự mới, một 'Nhân Đạo' mới.

Nhưng giờ đây, anh không còn cô độc. Anh có một "lá chắn tinh thần" vững chắc, được dệt nên từ chính ý chí của hàng triệu phàm nhân. Sức mạnh này, dù không phải là pháp lực, nhưng nó sẽ trở thành một yếu tố bất ngờ và quan trọng trong cuộc đối đầu cuối cùng với Ma Chủ Cửu U, có thể là chìa khóa để chống lại ma khí. Tạ Trần sẽ tiếp tục khai thác và phát triển khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình để không chỉ nhìn thấu mà còn 'dẫn dắt' những dòng chảy nhân quả, định hình tương lai của 'Nhân Đạo'. Sự chấp nhận của Lăng Nguyệt và Dương Quân đối với "lá chắn tinh thần" của phàm nhân báo hiệu sự trưởng thành hoàn toàn của họ, trở thành những trụ cột vững chắc cho 'Nhân Đạo' mới. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh buổi đêm và hơi ấm từ lửa trại. Một kỷ nguyên mới đang bắt đầu, và nó sẽ được viết nên bởi chính con người.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free