Nhân gian bất tu tiên - Chương 656: Chân Lý Đắng Cay: Hạt Mầm Nhân Đạo
Bình minh nhuốm một màu xám xịt lên phế tích Thành Vô Song. Không còn tiếng gầm thét của Ma Chủ Cửu U, không còn luồng hắc khí cuộn xoáy nuốt chửng mọi thứ. Chỉ còn lại sự im lặng đến ghê người, bị xé tan bởi tiếng gió rít qua những khối đá đổ nát, mang theo mùi khói bụi, mùi máu tanh và một nỗi bi thương khôn tả. Những kiến trúc một thời đồ sộ, từng là biểu tượng của sự phồn vinh và kiêu hãnh của Nhân gian, nay chỉ còn là những đống gạch vụn, những bức tường cháy đen sạm, trơ trọi như những bộ xương khô khốc trong một nghĩa địa khổng lồ. Ánh sáng nhợt nhạt của ngày mới không mang theo sự hồi sinh, mà chỉ phơi bày trần trụi hơn nữa sự tàn phá khủng khiếp của đêm qua.
Giữa cảnh tượng hoang tàn ấy, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng lại vững chãi như một pho tượng tạc từ đá. Mái tóc đen dài của anh khẽ lay động trong gió, những sợi tơ vương trên vầng trán trắng nhợt, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Đôi mắt ấy không chứa đựng sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, như một h�� nước cổ không đáy, phản chiếu toàn bộ bi kịch của thế giới nhưng không hề xao động. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn sơ, đối lập hoàn toàn với vẻ uy nghiêm giả tạo của những tu sĩ xung quanh, những người dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể che giấu được sự bàng hoàng và kiệt quệ sau trận chiến.
Xung quanh Tạ Trần, những người còn sống sót của liên minh Nhân Đạo đã tụ tập lại. Họ là những chiến binh kiên cường nhất, những người đã đứng vững trước cơn thịnh nộ của Ma Chủ, nhưng giờ đây, ý chí của họ đang lung lay dữ dội. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn còn vương những giọt nước mắt khô, vẻ băng giá thường ngày đã bị thay thế bởi một nỗi mệt mỏi cùng cực. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy rẫy những câu hỏi không lời. Nàng đã từng đặt trọn niềm tin vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên để cứu vãn thế giới, nhưng những lời của Ma Chủ Cửu U đêm qua đã đập tan mọi ảo tưởng, phơi bày một chân tướng nghiệt ngã đến mức tàn nhẫn.
"Tạ Trần... Chúng ta... liệu còn có thể làm gì?" Giọng nàng khẽ như tiếng gió thoảng qua, yếu ớt và lạc lõng giữa sự đổ nát. Nàng muốn một lời khẳng định, một tia hy vọng, nhưng chính nàng cũng không biết hy vọng ấy sẽ đến từ đâu khi nền móng niềm tin của họ đã sụp đổ hoàn toàn.
Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, khuôn mặt tuấn tú giờ hằn lên vẻ đau khổ tột cùng. Hắn nhìn về phía đống đổ nát nơi Liễu Thanh Phong đã hóa thành tro bụi, đôi mắt đỏ hoe. Dù từng có những bất đồng, nhưng sự hy sinh của Liễu Thanh Phong đã khiến hắn bàng hoàng, và lời chế giễu của Ma Chủ Cửu U về Thiên Đạo đã khiến hắn cảm thấy mọi nỗ lực của họ đều trở nên vô nghĩa. "Liễu huynh... hắn đã..." Dương Quân nghẹn ngào, không thể nói hết câu. Từ "hy sinh" nghe quá vĩ đại, quá cao cả, nhưng nếu tất cả là vô nghĩa, thì sự hy sinh ấy còn lại gì ngoài nỗi đau?
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo cụp xuống, nép chặt vào Mộ Dung Tuyết. Nàng run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh nước. Nỗi sợ hãi vẫn còn hiển hiện rõ trong từng cử chỉ. Mộ Dung Tuyết ôm lấy Tiểu Cửu, gương mặt thanh tú toát lên vẻ xót xa, đau buồn. Nàng cũng nhìn Tạ Trần, không nói lời nào, nhưng ánh mắt ấy là một sự cầu khẩn, một niềm tin vô bờ bến đặt vào người thư sinh này, người duy nhất dường như vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh ngạc.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ đây phủ đầy bụi đất và máu khô, đứng sừng sững như một ngọn núi đá. Ánh mắt kiên nghị của hắn vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm bên trong là sự đau đớn và bàng hoàng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cái chết. Hắn không hiểu những đạo lý cao siêu mà Ma Chủ Cửu U đã nói, nhưng hắn hiểu được nỗi tuyệt vọng bao trùm. Hắn cũng nhìn Tạ Trần, với một niềm hy vọng thầm lặng, một sự chờ đợi vào một lời chỉ dẫn, một con đường.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt u buồn, từng đống đổ nát ngổn ngang. Anh không chỉ nhìn thấy sự hủy diệt vật chất, mà còn nhìn thấu sự đổ vỡ trong niềm tin, trong lý tưởng của mỗi người. Anh nhìn thấy sự trống rỗng trong ánh mắt của các tu sĩ, sự hoang mang của những phàm nhân. Dường như, anh đang đọc một cuốn sách khổng lồ về sự sống và cái chết, về ý nghĩa của sự tồn tại khi tất cả những gì họ từng tin tưởng đã bị xé toạc. Gió lạnh thổi qua, mang theo một làn sương mỏng, khiến khung cảnh vốn đã bi thương càng thêm phần ảm đạm. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, một dòng chảy suy nghĩ đang cuộn trào dữ dội, không ngừng phân tích, không ngừng truy vết nhân quả.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, khi Tạ Trần vẫn đứng yên như một pho tượng giữa hoang tàn, tâm thức anh đã vượt ra ngoài giới hạn của thể xác, chìm sâu vào một cõi không gian khác, nơi thời gian và nhân quả giao thoa. Với 'Nhân Quả Chi Nhãn' mở rộng đến cực hạn, anh không chỉ phân tích hiện tại mà còn truy vết ngược dòng chảy nhân quả của Ma Chủ Cửu U, xuyên qua tầng tầng lớp lớp thời gian và không gian, đi sâu vào tận cùng nguồn cội của sự hủy diệt.
Trước mắt anh, không phải là Ma Vực Thâm Uyên u ám và lạnh lẽo như người đời vẫn tưởng, mà là một chuỗi những hình ảnh chớp nhoáng, những mảnh ký ức vụn vỡ của một linh hồn từng mang theo nỗi đau và sự phản kháng cực đoan. Anh 'thấy' Ma Chủ Cửu U không phải là một ác quỷ thuần túy được sinh ra từ hỗn độn, mà là một thực thể đã trải qua quá trình 'mất người' kinh hoàng, một 'tiên' đã bị Thiên Đạo bỏ rơi, hay đúng hơn là đã bị chính sự mục nát của Thiên Đạo đẩy vào con đường tăm tối.
Tạ Trần nhìn thấy một luồng ý niệm khổng lồ, thuần khiết và đầy khao khát cứu rỗi, đã từng cố gắng 'vá trời' theo cách riêng của mình. Linh hồn ấy đã từng là một 'hộ vệ' của Thiên Đạo, chứng kiến sự suy yếu dần của nó, sự tha hóa của các tiên nhân, và sự giả dối của những đạo lý được dựng lên để che đậy sự thật. Anh thấy những nỗ lực tuyệt vọng của linh hồn ấy để duy trì trật tự, để níu kéo một thứ đã không còn xứng đáng được níu kéo. Nhưng rồi, sự tuyệt vọng ấy dần biến thành phẫn nộ, thành một sự khinh miệt sâu sắc đối với mọi thứ. Linh hồn ấy đã nhìn thấy sự mục ruỗng của Thiên Đạo, không phải là một sự suy yếu tự nhiên, mà là một cái chết từ bên trong, một cái chết đã kéo dài qua hàng vạn năm, biến cả cõi Tiên giới thành một nhà tù của những kẻ không biết mục đích sống.
"Thiên Đạo đã chết! Tất cả chỉ là hư vô!" Tiếng vọng của Ma Chủ Cửu U lại vang lên trong tâm trí Tạ Trần, không còn là lời chế giễu ác độc, mà là một tiếng gào thét của nỗi đau, của sự giác ngộ tàn khốc. Đó là tiếng vọng của một linh hồn đã từng khao khát sự vĩnh cửu, nhưng rồi lại nhận ra vĩnh cửu chỉ là một lời nói dối, một sự trống rỗng vô tận.
Tạ Trần 'thấy' Ma Chủ Cửu U đã lựa chọn cách thức cực đoan nhất: hủy diệt để tái sinh. Hắn tin rằng chỉ khi tất cả những gì mục nát bị xóa sổ, một trật tự mới, chân chính hơn mới có thể trỗi dậy. Nhưng con đường mà hắn chọn lại biến hắn thành một thứ còn khủng khiếp hơn cả sự mục nát mà hắn muốn tiêu diệt. Hắn đã 'mất người' hoàn toàn, không còn cảm xúc, không còn ký ức về lòng trắc ẩn, chỉ còn lại một ý chí hủy diệt thuần túy, một sự trống rỗng vô hạn. Hắn không phải là kẻ hủy diệt, hắn là vết thương của thế giới này, một vết thương quá sâu, quá cũ kỹ, đã ăn mòn đến tận xương tủy, đến mức không thể chữa lành mà chỉ có thể cắt bỏ. Hắn là hiện thân của sự tuy���t vọng, là kết quả đau đớn nhất của một Thiên Đạo đã 'chết' từ lâu, một tiếng gào thét của hư vô, vang vọng trong cõi Thập Phương Nhân Gian.
Hình ảnh của Ma Vực Thâm Uyên hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, không phải là một nơi chốn cụ thể, mà là một khái niệm, một trạng thái của sự tăm tối và mục rữa. Anh 'thấy' những linh hồn từng là tiên nhân, từng mang vẻ rạng rỡ của Thiên Đạo, dần biến dạng, biến chất, trở thành những hình hài méo mó, những ý niệm vặn vẹo trong Ma Vực. Họ cũng đã 'mất người', nhưng không phải vì tu luyện quá cao, mà vì sự mục nát của Thiên Đạo đã khiến họ mất đi ý nghĩa của sự tồn tại, mất đi mục đích của sự vĩnh cửu.
Tạ Trần không khỏi cảm thấy một nỗi bi ai sâu sắc. Ma Chủ Cửu U, kẻ mà họ coi là ác quỷ tối thượng, lại là một nạn nhân, một con rối bị giật dây bởi chính sự suy tàn của Thiên Đạo. Sự hủy diệt mà hắn mang lại không phải là sự độc ác vô cớ, mà là một nỗ lực méo mó để thanh tẩy, để kết thúc một vở kịch bi thảm đã kéo dài quá lâu. Hắn là một 'kẻ cứu rỗi' bị tha hóa, một 'tiên' đã 'mất người' hoàn toàn và biến thành 'ma' vì sự tuyệt vọng.
Càng thấu hiểu, gánh nặng trong lòng Tạ Trần càng trở nên nặng nề hơn. Anh nhận ra rằng cuộc chiến này không phải là giữa Thiện và Ác, mà là giữa hai dạng thức của sự tuyệt vọng, hai phản ứng cực đoan trước một cái chết đã được định đoạt. Một bên là sự níu kéo vô vọng vào một Thiên Đạo đã không còn, một bên là sự hủy diệt tàn khốc để mong tạo ra một khởi đầu mới. Cả hai đều không phải là con đường mà anh, Tạ Trần, người phàm nhân mang trong mình ý chí của Nhân Đạo, muốn đi theo.
Anh không thể vá lại một cái trời đã chết. Anh cũng không thể chấp nhận sự hủy diệt vô tận của Ma Chủ Cửu U. Con đường của anh phải là một con đường khác, một con đường chưa từng có, một con đường mà anh phải tự mình định hình từ những gì còn sót lại. Trong sâu thẳm tâm hồn, Tạ Trần cảm nhận được một sự trống rỗng mênh mông sau khi Thiên Đạo sụp đổ, một khoảng không cần được lấp đầy. Và anh biết, việc lấp đầy khoảng không đó không thể bằng sức mạnh của tiên nhân, mà phải bằng chính sức sống và ý chí của con người.
Khi ý thức Tạ Trần trở lại với thực tại, anh từ từ mở mắt. Ánh mắt anh giờ đây đã trở nên thanh tĩnh và kiên định hơn bao giờ hết, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài và tìm thấy bến đỗ cuối cùng. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, hắt những vệt sáng bi tráng lên những phế tích của Thành Vô Song. Làn khói bụi vẫn còn lãng đãng trong không khí, nhưng mùi máu tanh đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi gỗ cháy và một chút hương thảo mộc từ những vết thương đang được sơ cứu.
Các thành viên của liên minh Nhân Đạo, cùng với những phàm nhân còn sống sót, vẫn đang tập trung trong một quảng trường nhỏ đã được dọn dẹp tạm thời. Họ im lặng, đôi mắt vẫn còn nguyên sự bàng hoàng và tuyệt vọng, nhưng cũng chứa đựng một niềm hy vọng mong manh, một sự chờ đợi vào lời nói của Tạ Trần. Họ đã nhìn thấy anh đứng đó, bất động giữa hoang tàn suốt cả một ngày, và trong sự bất động ấy, họ cảm nhận được một sức mạnh vô hình, một sự vững chãi mà không một tu sĩ nào có thể mang lại.
Tạ Trần bước đi, từng bước chân chậm rãi nhưng đầy uy lực. Anh không còn là một thư sinh yếu đuối, mà là một người mang trên vai gánh nặng của cả một thế giới, nhưng lại không hề cúi gập. Anh tiến đến trước mặt mọi người, nhìn thẳng vào từng ánh mắt, không tránh né bất kỳ nỗi đau hay sự hoài nghi nào.
"Thiên Đạo... đã chết." Anh cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Ma Chủ Cửu U... hắn không phải là kẻ hủy diệt đơn thuần. Hắn là tiếng vọng của sự tuyệt vọng, là kết quả của một trật tự đã mục ruỗng đến tận cùng. Hắn là một vết thương, một sự thanh tẩy tàn khốc mà chính Thiên Đạo đã tạo ra."
Những lời của Tạ Trần, một lần nữa, khiến mọi người chấn động. Dù đã nghe Ma Chủ nói, nhưng khi lời đó được thốt ra từ chính Tạ Trần, từ người mà họ tin tưởng, sự thật trở nên nghiệt ngã và đau đớn hơn bao giờ hết.
"Chúng ta không thể vá lại một cái trời đã chết." Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Mọi nỗ lực cứu vãn một thứ đã không còn... đều là vô nghĩa. Những ảo tưởng về quyền năng, về sự vĩnh cửu, về con đường thành tiên... đã dẫn đến sự tha hóa, đến cái chết của Thiên Đạo, và đến nỗi bi kịch của Ma Chủ Cửu U." Anh dừng lại một chút, để những lời này thấm sâu vào lòng người nghe.
"Nhưng..." Tạ Trần nâng cao giọng, ánh mắt anh quét qua từng người, từ Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ, Bách Lý Hùng, cho đến những phàm nhân và tu sĩ còn lại. "Chúng ta có thể gieo mầm. Gieo mầm Nhân Đạo từ tro tàn này."
Tạ Trần đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, như đang nắm giữ một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng quý giá. "Không phải để trở thành tiên, không phải để vĩnh cửu. Mà là để sống trọn vẹn. Để bảo vệ những giá trị nhỏ bé nhất: một nụ cười chân thật, một bữa ăn bình dị được chia sẻ, một giấc ngủ yên bình không lo sợ, một lời hứa được giữ trọn. Để yêu thương, để bao dung, để cùng nhau vượt qua khó khăn. Để biết mình là ai, mình đến từ đâu, và mình sống vì điều gì."
"Đó mới là điểm neo chân chính của thế giới này." Anh nhấn mạnh, ánh mắt rực sáng một niềm tin mãnh liệt. "Không phải sức mạnh của Thiên Đạo, không phải quyền năng của tiên nhân. Mà là chính bản chất nhân sinh của chúng ta. Là ý chí sống, là sự kiên cường, là lòng trắc ẩn, là những điều khiến chúng ta trở thành CON NGƯỜI."
Trong ánh hoàng hôn bi tráng, lời nói của Tạ Trần vang vọng, không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một sự giác ngộ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt ngấn lệ, nhìn Tạ Trần. Nỗi tuyệt vọng trong nàng dần tan biến, thay vào đó là một tia sáng mới, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại. "Gieo mầm... Nhân Đạo..." Nàng thì thầm, như nếm trải một hương vị mới, một con đường mới.
Dương Quân, ánh mắt vẫn còn đau buồn, nhưng đã không còn sự hoài nghi. Hắn nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía những phàm nhân đang cố gắng sơ cứu cho nhau, một sự xúc động dâng trào trong lòng. Phải, không phải là tiên, mà là con người.
Bách Lý Hùng, người đàn ông vạm vỡ, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. Hắn gật đầu kiên nghị, như một chiến binh đã tìm thấy mục đích sống mới. Hắn không nói, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả: hắn sẽ đi theo Tạ Trần, bất kể con đường này gian nan đến đâu. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, Mộ Dung Tuyết, và cả những tu sĩ khác, dù chưa hoàn toàn thấu hiểu hết thảy, nhưng trong lòng họ, một hạt mầm hy vọng đã được gieo. Họ không còn tin vào Thiên Đạo hay các vị tiên, nhưng họ tin vào Tạ Trần, người phàm nhân đã dám "chạm" vào tận cùng của nhân quả, người đã cho họ thấy một con đường để sống, một con đường để là chính mình.
Vô Danh Tăng, vẫn ngồi đó, nhắm hờ đôi mắt, nhưng trên môi ông khẽ nở một nụ cười thâm thúy, một nụ cười của sự giác ngộ và từ bi. Ông đã nhìn thấy. Ông đã thấy hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm từ tro tàn này, mạnh mẽ hơn bất kỳ Thiên Đạo nào từng tồn tại.
Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi hoàng hôn dần lặn, màn đêm buông xuống. Gánh nặng của sự tái tạo, của việc xây dựng lại tất cả từ con số không, giờ đây nằm gọn trong đôi vai gầy gò của anh. Nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, không còn sự cô đơn hay tuyệt vọng, chỉ có sự kiên định, sự thấu triệt và một ý chí sắt đá, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh mà anh đã vô tình trở thành người định đoạt, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn một đời người, và kiến tạo một kỷ nguyên mới cho Nhân Đạo.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.