Nhân gian bất tu tiên - Chương 655: Lời Chế Giễu Từ Cửu U: Chân Tướng Thiên Đạo
Tiếng “tách” rất khẽ đã dứt, nhưng âm hưởng của nó dường như vẫn còn vang vọng trong không gian vô hình, như một sợi tơ sinh mệnh vừa đứt, hoặc một cái nút thắt vừa được gỡ bỏ trong tấm mạng lưới nhân quả vĩ đại. Hố đen ma khí khổng lồ, vốn đang cuồn cuộn nuốt chửng vạn vật, đột ngột khựng lại, rồi bắt đầu co rút một cách dữ dội. Không phải là sự tan biến từ từ, mà là một sự rút lui đầy đau đớn, như một vết thương rướm máu bị vá lại một cách thô bạo, không theo bất kỳ quy luật tự nhiên nào. Những luồng ma khí đen đặc xoáy vào bên trong với tốc độ kinh hoàng, tạo nên một âm thanh rít gào vô hình, xé toạc không khí, kéo theo những tàn dư cuối cùng của sự sống sót trong phạm vi của nó. Rồi, chỉ trong một nhịp thở, nó tan biến hoàn toàn, để lại một khoảng trống rợn người trên bầu trời Thành Vô Song, nơi mà cách đây ít phút còn là một vực thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng.
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời đã tan hoang. Ánh tà dương yếu ớt rọi xuống không gian giờ đây chỉ còn là những tàn tích cháy đen và xác người, xác yêu chất chồng. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh từ ma khí, và mùi thối rữa của những sinh linh vừa bị hủy diệt hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Gió lạnh rít gào, mang theo bụi tro và những mảnh vỡ từ các công trình đổ nát, vờn qua những thân thể tàn tạ của liên minh Nhân Đạo. Họ nằm rải rác trên nền đất lạnh, kiệt quệ, bàng hoàng, ánh mắt trống rỗng nhìn khoảng không nơi hố đen vừa biến mất, rồi lại đổ dồn về phía Tạ Trần.
Tạ Trần đứng đó, bàn tay gầy gò của anh vẫn còn giữ nguyên tư thế giơ ra giữa không trung, như thể đang níu giữ một sợi chỉ vô hình, một sợi chỉ vừa mới hoàn thành sứ mệnh của nó. Ánh mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng, không chút dao động trước cảnh tượng đổ nát xung quanh. Anh nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, người đang đứng cách đó không xa, với một vẻ mặt đầy thấu triệt, nhưng cũng ẩn chứa bao nỗi suy tư và trách nhiệm. Anh không còn vung kiếm, không còn thi triển pháp thuật, không tụ tập linh khí. Chỉ một hành động đơn thuần "chạm", nhưng nó đã làm lung lay cả một đòn đánh hủy diệt tưởng chừng không thể lay chuyển.
Không xa, ngay trên nền gạch vỡ nát, thi thể Liễu Thanh Phong nằm gục. Ánh hào quang từ sự tự thiêu của hắn đã hoàn toàn tắt lịm, chỉ còn lại một thân xác bất động, nhưng trên khuôn mặt hắn, không còn vẻ tự phụ hay tuyệt vọng của một tu sĩ bị mắc kẹt giữa những tín điều cứng nhắc. Thay vào đó, là một nụ cười nhạt nhòa, thanh thản đến lạ lùng, như thể hắn đã tìm thấy sự giải thoát tối hậu, một ý nghĩa thực sự của sự tồn tại mà cả đời hắn đã mải mê tìm kiếm trong những ảo vọng của Thiên Đạo. Đôi mắt hắn, dù đã vô hồn, vẫn hướng về Tạ Trần, như một lời khẳng định cuối cùng cho sự giác ngộ muộn màng. Nụ cười ấy, một nụ cười bi tráng giữa cảnh hoang tàn, như một vết cứa sâu vào lòng những kẻ còn sống sót.
Liên minh Nhân Đạo, những người còn sống sót sau đòn đánh nghiệt ngã, giờ đây chỉ còn là những cái bóng vật vờ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ phủ đầy bụi bặm và vết xước, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự mệt mỏi và đau đớn, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, nhìn về phía Tạ Trần với một niềm hy vọng mong manh. Dương Quân, thân hình tuấn tú giờ kiệt quệ, tựa vào một cột đổ nát, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoài nghi. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) và Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt đầy lo lắng, cố gắng bò đến gần Tạ Trần, dường như muốn bảo vệ anh khỏi bất cứ mối nguy hiểm nào. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ cũng chằng chịt vết thương, ánh mắt kiên nghị thường thấy giờ đã thay bằng sự phẫn nộ và bất lực tột cùng, nhìn chằm chằm vào Ma Chủ. Các tu sĩ khác và phàm nhân còn lại, thân thể tàn tạ, ánh mắt trống rỗng hoặc đầy kinh hoàng, chỉ biết thều thào những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng than khóc bị gió lạnh nuốt chửng.
Ma Chủ Cửu U, sau khoảnh khắc bàng hoàng và kinh ngạc, đã nhanh chóng lấy lại vẻ cao ngạo và khinh miệt cố hữu. Hắn gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, pha lẫn một chút khó chịu, đôi mắt đỏ rực quét qua một lượt liên minh Nhân Đạo đang run rẩy, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Hắn không thể hiểu được. Một phàm nhân, không tu vi, không pháp lực, lại có thể làm rạn nứt đòn đánh hủy diệt của hắn? Một kẻ theo đuổi Thiên Đạo, lại từ bỏ tất cả để bảo vệ m��t phàm nhân? Điều này đi ngược lại mọi quy tắc, mọi bản chất mà hắn đã thiết lập cho thế giới này. Sự khó chịu của hắn không phải là sợ hãi, mà là sự bực tức của một kẻ quyền năng bị một hạt bụi làm vướng víu.
Hắn tiến lại gần Tạ Trần, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Bàn tay gầy gò của Tạ Trần chậm rãi hạ xuống, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng trước uy áp của Ma Chủ. Hắn đứng cách Tạ Trần vài trượng, vóc dáng cao lớn, khí chất tà mị nhưng đầy uy lực bao trùm lấy không gian. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, rồi cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng như sấm giữa đống đổ nát, như muốn xé toạc mọi hy vọng mong manh còn sót lại.
“Ngươi… lại dám can thiệp vào vận mệnh? Một phàm nhân thấu hiểu chút ‘nhân quả’ lại muốn nghịch thiên sao?” Ma Chủ Cửu U nói, giọng hắn tràn ngập sự khinh miệt. Hắn không đợi Tạ Trần trả lời, bởi trong mắt hắn, một phàm nhân không có tư cách đối thoại. Hắn chỉ muốn chế giễu, muốn vạch trần sự yếu đuối của những kẻ dám đối đầu với hắn. Ánh mắt Tạ Trần tĩnh lặng, không đáp lời, chỉ nhìn sâu vào Ma Chủ, dường như đang thăm dò, đang "đọc" những chuỗi nhân quả phức tạp ẩn sâu trong bản thể của kẻ hủy diệt.
Gió lạnh cắt da thịt, mang theo mùi của sự tàn lụi và cái chết. Bầu trời Thành Vô Song giờ đây hoàn toàn u ám, đêm đen đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn. Những tàn lửa cháy dở từ các công trình đổ nát lập lòe, phản chiếu trong đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ, khiến hắn trông càng thêm đáng sợ. Hắn đứng đó, như một vị thần của sự hủy diệt, giữa một thế giới đã bị hắn tàn phá.
Ma Chủ Cửu U quét ánh mắt khinh miệt qua một lượt những người sống sót của liên minh Nhân Đạo. Thân thể họ run rẩy, không phải chỉ vì cái lạnh cắt da, mà còn vì nỗi sợ hãi tột cùng trước sự hiện diện áp đảo của hắn. Hắn cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn, méo mó trên khuôn mặt góc cạnh. Giọng nói khàn đặc của hắn, vang vọng như tiếng sấm nổ giữa không gian vắng lặng, không chỉ là những lời chế giễu thông thường, mà còn là một bản tuyên ngôn, một sự vén màn chân tướng kinh hoàng về thế giới này.
“Nhân Đạo? Một lũ sâu kiến bám víu vào những cảm xúc yếu ớt. Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi cái gì?” Hắn nhả từng lời, ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần, rồi lại lướt qua những gương mặt tuyệt vọng của Lăng Nguyệt, Dương Quân, như muốn tận hưởng nỗi đau khổ của họ. “Cái Thiên Đạo mà các ngươi cố gắng bảo vệ, nó đã chết rồi! Chết từ ngàn vạn năm trước, khi những kẻ tự xưng là ‘tiên’ bắt đầu tranh giành, bỏ mặc chúng sinh, quên đi bản chất của mình! Nó chỉ còn là một cái xác mục ruỗng, một lời nói dối để giữ lấy quyền lực của các ngươi!”
Lời nói của Ma Chủ Cửu U như những nhát dao đâm thẳng vào tâm can của những người còn tin vào Thiên Đạo. "Thiên Đạo đã chết" – một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một vũ trụ sụp đổ. Những từ ngữ "tranh giành", "bỏ mặc chúng sinh", "quên đi bản chất" vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Qu��n, và cả những tu sĩ khác, khiến họ bàng hoàng. Hóa ra, những gì họ đã cống hiến cả đời, những lý tưởng về "cứu vãn Thiên Đạo", "vá trời", tất cả đều là một sự lừa dối khổng lồ, một trò đùa tàn nhẫn của số phận.
Ma Chủ Cửu U tiếp tục, giọng điệu càng lúc càng hùng hồn, như một vị tiên tri của sự hủy diệt. “Sự suy kiệt linh khí? Không phải là tự nhiên! Là do nó đã cạn kiệt năng lượng sống, không còn khả năng tự hồi phục. Nó giống như một cái cây khô, chỉ cần một cơn gió là đổ! Ta, chính là cơn gió đó, ta đến để phá bỏ cái vỏ bọc giả tạo này, để vũ trụ này được tái sinh, dù có phải từ tro tàn và hỗn loạn!” Hắn giang tay, một cử chỉ đầy kịch tính, như muốn ôm trọn lấy toàn bộ Thành Vô Song đổ nát, như thể nơi đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho lời hắn nói. Mùi lưu huỳnh và máu tanh dường như càng nồng hơn trong không khí, hòa quyện với cái lạnh buốt của gió đêm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn đã kiệt quệ, giờ đây không thể kìm nén được nữa. Nàng thốt lên trong đau đớn và phẫn nộ tột cùng, nước mắt lăn dài trên gò má lấm lem bụi bặm. “Không thể nào…” Giọng nàng khản đặc, yếu ớt, nhưng chứa đựng sự tuyệt vọng của một niềm tin vừa bị sụp đổ. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào chính nghĩa, vào sứ mệnh của tiên môn – tất cả đều tan vỡ dưới lời lẽ tàn nhẫn của Ma Chủ. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng vô hạn dâng lên trong lòng, một khoảng không lạnh lẽo nơi từng là lý tưởng sống của nàng.
Dương Quân, người luôn giữ vững lý tưởng và nhiệt huyết, giờ đây cũng tái mét mặt mày. Hắn không nói gì, chỉ siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy hoài nghi và giằng xé nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời xác nhận, hay một sự phủ nhận. Cả cuộc đời hắn đã được định hướng bởi những lời dạy về Thiên Đạo, về việc bảo vệ chúng sinh. Giờ đây, những lời ấy hóa ra chỉ là một vỏ bọc, một lời nói dối. Vậy thì, tất cả những gì hắn đã làm, tất cả những mất mát mà họ đã chịu đựng, có ý nghĩa gì nữa?
Vô Danh Tăng, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ lùng, đôi mắt nhắm hờ nhưng dường như lại nhìn thấu mọi sự, chỉ khẽ thở dài một tiếng. Tiếng thở dài ấy nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một nỗi bi mẫn sâu sắc, như thể ông đã sớm biết được chân tướng này từ lâu, và giờ đây chỉ cảm thương cho sự mê muội của thế nhân. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) và Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi và kinh hoàng, chỉ biết ôm chặt lấy nhau, cảm thấy thế giới xung quanh mình đang dần sụp đổ. Ngay cả những phàm nhân đang hấp hối cũng giương đôi mắt vô hồn nhìn về phía Ma Chủ, dường như muốn tin, nhưng cũng không dám tin vào những lời hắn vừa nói.
Ma Chủ Cửu U, thấy sự hỗn loạn và tuyệt vọng trong ánh mắt mọi người, cười vang, tiếng cười khàn đặc như tiếng quạ kêu giữa đêm trường. “Các ngươi thấy chưa? Sự thật thì luôn phũ phàng. Các ngươi bám víu vào thứ đã chết, thì các ngươi cũng chỉ có thể chờ đợi cái chết mà thôi.” Hắn quay sang Tạ Trần, ánh mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm tối. “Ngươi, kẻ thấu triệt nhân quả, chắc hẳn ngươi đã nhìn thấy. Phải không? Cái Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, nó vốn dĩ đã là một ngục tù mục nát, trói buộc tất cả chúng sinh vào một vòng lặp vô nghĩa của sinh lão bệnh tử, của tu hành và ‘mất người’. Ta chỉ là người đến để phá tan cái ngục tù ấy, để mở ra một con đường mới, dù con đường ấy phải đi qua biển máu và tro tàn.”
Những lời của Ma Chủ Cửu U không ngừng vang vọng, găm sâu vào tâm trí Tạ Trần. Anh đứng lặng giữa đống đổ nát của Thành Vô Song, đêm đen buông xuống dày đặc, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Gió lạnh vẫn rít gào, mang theo hơi thở của cái chết và sự hoang tàn, nhưng trong tâm trí anh, một cơn bão dữ dội hơn đang càn quét. Với "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình, Tạ Trần không chỉ nghe những lời Ma Chủ nói, mà anh còn "thấy". Anh thấy những sợi dây nhân quả đan xen, những chuỗi sự kiện kéo dài hàng vạn năm, dần dần phơi bày một sự thật kinh hoàng mà không ai dám đối diện.
Lời của Ma Chủ không phải là sự dối trá. Anh "thấy" Thiên Đạo, một thực thể từng vĩ đại, giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt, một cấu trúc rỗng tuếch đã mất đi sinh khí từ rất lâu. Anh thấy những vết rạn nứt không thể hàn gắn, những lỗ hổng không thể lấp đầy, không phải do một biến cố nhất thời, mà do sự tích tụ của vô số "nhân quả" sai lệch. Những "tiên" đời đầu, những kẻ từng được xem là cứu thế, đã dần chìm đắm trong dục vọng quyền lực, trong sự khao khát trường sinh bất tử, quên đi sứ mệnh ban đầu. Họ tranh giành, họ chèn ép, họ lợi dụng Thiên Đạo như một công cụ để duy trì địa vị, để che đậy sự suy yếu của chính bản thân mình. Mỗi hành động ích kỷ, mỗi lời nói dối, mỗi lần "mất người" của một tu sĩ đều là một nhát dao đâm vào Thiên Đạo, khiến nó dần héo hon, khô cạn.
Anh "thấy" sự suy kiệt linh khí không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là hệ quả trực tiếp của sự "cạn kiệt năng lượng sống" của Thiên Đạo, như lời Ma Chủ nói. Nó giống như một cơ thể sống đã chết lâm sàng, chỉ còn duy trì sự tồn tại bằng những hơi thở yếu ớt cuối cùng, được "nuôi dưỡng" bởi những niềm tin mù quáng và sự hy sinh vô nghĩa của chúng sinh. Cái gọi là "vá trời", cái gọi là "cứu vãn Thiên Đạo" của các tiên môn, trong mắt Tạ Trần, giờ đây chỉ là những nỗ lực tuyệt vọng để duy trì một ảo ảnh, một lời nói dối khổng lồ đã kéo dài qua bao thế hệ. Họ không thực sự muốn cứu Thiên Đạo, họ chỉ muốn cứu lấy quyền lực, địa vị, và cái vỏ bọc hào nhoáng của một trật tự đã mục ruỗng.
Gánh nặng của sự thật này đè nặng lên vai Tạ Trần, khiến anh cảm thấy một áp lực vô hình, một nỗi cô đơn khủng khiếp. Anh không còn là một thư sinh nghèo khó, không còn là một phàm nhân muốn sống một đời bình thường. Anh giờ đây là người duy nhất nhìn thấu được toàn bộ bức tranh, toàn bộ chuỗi nhân quả thảm khốc này. Anh nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là giữa Tiên và Ma, giữa "Nhân Đạo" và "Hỗn Loạn", mà là sự sụp đổ của một trật tự đã mục ruỗng từ gốc rễ. Ma Chủ Cửu U, trong một khía cạnh nào đó, không phải là kẻ hủy diệt đơn thuần, mà là một phần của quy luật tự nhiên, là "cơn gió" thổi đổ cái cây khô cằn ấy. Hắn là người thanh tẩy, nhưng cũng là kẻ mang đến hỗn loạn.
Những câu hỏi triết lý sâu sắc bắt đầu dằn vặt tâm trí Tạ Trần: *Thiên Đạo... đã chết. Vậy thứ chúng ta đang đấu tranh để bảo vệ... là gì? Một cái xác? Và Ma Chủ... hắn không phải kẻ hủy diệt, hắn là người thanh tẩy? Hay cả hai đều là một phần của sự kết thúc?* Anh không cố gắng tìm câu trả lời ngay lập tức, mà để những câu hỏi ấy ngấm sâu vào từng tế bào, từng ý niệm. Anh biết, con đường phía trước không phải là "đánh bại" Ma Chủ bằng sức mạnh, bởi Ma Chủ chỉ là một triệu chứng, không phải là căn bệnh. Nhiệm vụ thực sự của anh là "tái tạo" một trật tự mới từ tro tàn, một trật tự không dựa trên sự dối trá và quyền lực, mà dựa trên bản chất nhân sinh, một nhiệm vụ khó khăn hơn gấp vạn lần so với bất kỳ cuộc chiến nào.
Dương Quân, với vẻ mặt tái nhợt và ánh mắt đầy hoài nghi, nhìn về phía Tạ Trần, không kìm được mà hỏi, giọng hắn khẽ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng. “Tạ huynh… hắn nói là thật sao?” Câu hỏi ấy không chỉ là của riêng Dương Quân, mà là nỗi băn khoăn chung của tất cả những người còn sống sót trong liên minh Nhân Đạo, một lời cầu cứu cho niềm tin đang tan vỡ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt vẫn không ngừng chảy dài trên gò má. Nàng thì thầm, giọng nàng run rẩy đến thảm thương, như một lời than khóc cho tất cả những gì đã qua. “Nếu Thiên Đạo đã chết… vậy tất cả những gì chúng ta đã làm… là vô nghĩa sao?” Tiếng thì thầm ấy, yếu ớt nhưng lại chứa đựng sự tuyệt vọng đến tột cùng, vang lên giữa màn đêm lạnh lẽo, như một lời ai oán cho một kỷ nguyên đã đi vào hồi kết.
Tạ Trần không trả lời. Anh vẫn đứng lặng, thân hình gầy gò của một thư sinh giờ đây như mang trên mình sức nặng của cả một thế giới. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời đen kịt, nơi đêm tối đã hoàn toàn bao trùm. Anh thấu hiểu nỗi tuyệt vọng của họ, thấu hiểu sự tan vỡ niềm tin của họ. Nhưng anh cũng biết, đây chính là khởi đầu. Sự tuyệt vọng này, sự sụp đổ của ảo ảnh này, chính là mảnh đất màu mỡ để gieo mầm cho một trật tự mới. Liên minh Nhân Đạo, dù kiệt quệ và bàng hoàng, nhưng ánh mắt họ, từ Lăng Nguyệt, Dương Quân, cho đến Hồ Ly Nữ, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, và cả những phàm nhân còn sống, đều bắt đầu đổ dồn về Tạ Trần. Đó là một niềm hy vọng mới, mong manh, yếu ớt, nhưng chân thành và mãnh liệt hơn bất cứ niềm tin nào họ từng đặt vào Thiên Đạo hay các vị tiên. Họ không còn tin vào quyền năng hay sức mạnh tuyệt đối, họ chỉ còn tin vào Tạ Trần, người phàm nhân đã nhìn thấu mọi lẽ, người đã dám "chạm" vào tận cùng của nhân quả.
Tạ Trần vẫn đứng đó, một mình giữa hoang tàn, giữa màn đêm sâu thẳm. Anh không còn là một thư sinh bình thường. Anh đã trở thành một "điểm neo nhân quả" thực sự, một nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà có lẽ, không cần đến Thiên Đạo, không cần đến tiên nhân, chỉ cần con người và những giá trị nhân sinh được sống trọn vẹn. Gánh nặng của sự tái tạo, của việc xây dựng lại tất cả từ con số không, giờ đây nằm gọn trong đôi vai gầy gò của anh. Nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định, sự thấu triệt và một ý chí sắt đá, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh mà anh đã vô tình trở thành người định đoạt.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.