Nhân gian bất tu tiên - Chương 654: Thấu Triệt Hư Vô: Điểm Neo Nhân Quả
Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững giữa chiến trường tan hoang, như một vị thần hủy diệt tuyệt đối, không ai có thể lay chuyển. Hắn đã đẩy lùi liên minh Nhân Đạo đến cực điểm, chỉ còn chút hơi tàn. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tanh, gió lạnh gào thét như tiếng khóc than của một thế giới sắp lụi tàn. Tạ Trần, nằm đó, cảm nhận rõ ràng sự hủy diệt đang bao trùm. Anh thấy Vô Danh Tăng và Hồ Ly Nữ bị đánh bật, thấy liên minh Nhân Đạo tan tác, tinh thần suy sụp. Mọi cố gắng tạo ra "cơ hội mong manh" đều bị sức mạnh tuyệt đối của Ma Chủ nghiền nát. Nhưng ánh mắt anh không còn sự tuyệt vọng đơn thuần, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là "Hủy Diệt" và "Nhân Đạo". Anh đã nhìn thấy tận cùng của con đường đối kháng bằng sức mạnh, và cũng đã thấy một con đường khác, dù còn mờ mịt. *Cơ hội... chỉ là một khoảnh khắc.* Anh thầm nghĩ, nội tâm tĩnh lặng đến lạ lùng, dù toàn thân đau nhức và cái chết đang cận kề. *Nhưng liệu nó có thể... gieo một hạt mầm? Không phải là chiến thắng, mà là... chuyển hóa?* Anh nhận ra, sự yếu yếu của Ma Chủ không phải là một điểm để tấn công, mà là một điểm để "thức tỉnh". Hắn không muốn nhớ, không muốn đối diện với quá khứ, vì đó là những gì khiến hắn không còn là "Hủy Diệt" thuần túy. "Mất người", không phải chỉ là mất đi ký ức, cảm xúc, mà là mất đi khả năng "chuyển hóa", khả năng "bao dung" những điều không thuộc về bản thân.
Ẩn mình giữa tàn tích, Liễu Thanh Phong chứng kiến tất cả. Hắn thấy Ma Chủ Cửu U không thể bị đánh bại, thấy những người hắn từng kính trọng, những người hắn từng tin tưởng vào sức mạnh của họ, đều trở nên bất lực. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên vĩnh cửu, vào cái gọi là "đại nghĩa" mà hắn hằng theo đuổi, giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Những lời nói của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, về sự hy sinh vì một phàm nhân, giờ đây vang vọng trong tâm trí hắn một cách đau đớn. *Thiên Đạo... đại nghĩa... tất cả đều là hư ảo sao?* Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, ánh mắt dại ra. *Lăng Nguyệt... Dương Quân... bọn họ đã hy sinh vì điều gì? Và Ma Chủ... hắn thật sự muốn gì?* Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một sự hoài nghi to lớn đã nảy mầm, không phải hoài nghi kẻ khác, mà hoài nghi chính bản thân hắn, hoài nghi con đường hắn đã chọn. Hắn nhận ra, có lẽ, mình đã đi sai đường. Sức mạnh không phải là tất cả. Có những thứ còn mạnh mẽ hơn sức mạnh, những thứ mà hắn, một kẻ tự phụ theo đuổi Thiên Đạo, chưa bao giờ thực sự hiểu. Một sự giác ngộ đau đớn, nhưng cũng là một khởi đầu cho một con đường khác.
Ma Chủ Cửu U, sau khi quét sạch mọi vật cản, một lần nữa hướng ánh mắt đỏ rực về phía Tạ Trần. Hắn nhấc bàn tay khổng lồ lên, ma khí lại cuồn cuộn, chuẩn bị giáng xuống đòn cuối cùng, một đòn không thể chệch hướng, không thể ngăn cản. Hắn muốn tận mắt chứng kiến sự tan biến của "điểm neo nhân quả" này, để dập tắt hoàn toàn mầm mống của sự yếu đuối, của sự "nhân đạo" đáng ghét. Hắn sẽ không cho phép bất cứ điều gì cản trở hắn hoàn thành sứ mệnh Hủy Diệt của mình.
Thành Vô Song, một thời phồn hoa đô hội, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, chìm trong bóng tối dày đặc của hố đen ma khí. Bầu trời bị xé toạc, tựa như một vết thương hở toác, từ đó cuồn cuộn tuôn ra vô tận những luồng khí đen kịt, nuốt chửng từng mảng kiến trúc kiên cố, từng dấu vết của sự sống. Những cung điện tráng lệ đổ sập, tường thành cao vút nứt toác, các khu phố sầm uất chìm trong biển lửa ma diễm. Âm thanh kinh hoàng của sự hủy diệt vang vọng khắp nơi: tiếng gầm rú của hố đen như một quái vật đói khát, tiếng nổ long trời lở đất khi những trận pháp bảo vệ cuối cùng vỡ vụn, tiếng la hét tuyệt vọng của những phàm nhân còn sót lại, và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của đất đá đang tan chảy. Gió lốc ma khí thổi ào ạt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi máu tanh tưởi, và mùi khét lẹt của sự cháy rụi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Thậm chí, không khí còn nặng nề đến mức cảm giác như có "mưa tro tàn" đang rơi xuống, phủ một lớp bụi tang thương lên tất cả.
Giữa cảnh tượng tận thế ấy, Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững, thân hình cường tráng, cao lớn, uy lực. Đôi mắt đỏ rực như máu, sâu th���m chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, quét qua những tàn tích cuối cùng của liên minh Nhân Đạo. Hắn nhấc bàn tay khổng lồ lên, một vòng xoáy ma khí dữ tợn ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, không ngừng bành trướng, chuẩn bị cho đòn kết liễu tối hậu.
"Vô nghĩa!" Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai của Ma Chủ vang dội khắp không gian, xuyên qua tiếng gào thét của hố đen. "Tất cả sẽ trở về hư vô! Các ngươi, những kẻ yếu đuối bám víu vào cái gọi là 'sống', chỉ làm chậm trễ quá trình mà thôi!"
Phía xa, bên rìa chiến trường, những thành viên của liên minh Nhân Đạo còn sống sót đều đang trong tình trạng thê thảm. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, thân thể đã trọng thương đến mức gần như tan biến, chỉ còn là những cái bóng mờ nhạt, tựa vào nhau, mắt vẫn nhìn về phía Tạ Trần với một niềm tin mãnh liệt, dù tuyệt vọng.
"Tạ Trần..." Lăng Nguyệt thều thào, giọng nói yếu ớt như làn gió thoảng, "tin hắn..."
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), thân hình bé nhỏ run rẩy, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp, nước mắt hòa với máu khô. Nàng đã dốc hết yêu thuật ảo ảnh của mình, nhưng tất cả đều tan biến như sương khói trước uy lực của Ma Chủ. Nàng cảm thấy một sự bất lực tột cùng, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo xuyên thấu tâm can.
"Tạ Trần! Ngươi làm gì vậy?!" Nàng hét lên tuyệt vọng, giọng nói chói tai nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm của ma khí. Nàng muốn lao tới, nhưng cơ thể nàng đã kiệt quệ, không còn chút sức lực.
Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, vẫn giữ vẻ tĩnh tại lạ thường. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã nhìn thấu mọi sự, như thể ông biết Tạ Trần đang làm gì, và tin tưởng vào con đường của chàng thư sinh phàm tục này. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch, giờ đây gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự kiên định, ôm chặt vài đứa trẻ phàm nhân run rẩy, cố gắng bảo vệ chúng khỏi sự hủy diệt đang đến gần. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ đây đầy rẫy vết thương, ánh mắt kiên nghị nhưng cũng nhuốm màu tuyệt vọng, vẫn đứng chắn phía trước, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để tạo ra một lá chắn yếu ớt, cố gắng che chở cho những người phía sau. Các tu sĩ liên minh còn lại, phần lớn đã ngã xuống, số ít còn đứng vững thì cũng ánh mắt thất thần, co cụm lại, chờ đợi một kết cục không thể tránh khỏi.
Tạ Trần vẫn nằm đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, thân hình gầy gò đối lập hoàn toàn với sức mạnh hủy diệt đang bao trùm. Làn da trắng nhợt của anh càng thêm nổi bật dưới ánh sáng đỏ rực của ma khí. Đôi mắt sâu thẳm, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây đã nhắm nghiền. Anh không còn cảm nhận cái đau đớn từ thân thể đang rệu rã, cũng không còn nghe thấy tiếng gào thét của Ma Chủ hay tiếng than khóc của thế giới. Toàn bộ tinh thần anh, toàn bộ ý niệm của anh, đã tập trung vào một điểm duy nhất, vào một hành trình độc đáo chỉ riêng anh có thể thực hiện.
Trong khoảnh khắc Ma Chủ Cửu U tung đòn hủy diệt cuối cùng, một đòn mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải run sợ, thời gian dường như ngừng trôi trong tâm trí Tạ Trần. Anh không còn ở Thành Vô Song tan hoang nữa, mà đã chìm sâu vào một không gian vô hình, một cõi giới chỉ có "Nhân Quả". "Nhân Quả Chi Nhãn" của anh, thứ khả năng không phải phép thuật mà là sự thấu triệt đến tận cùng bản chất của vạn vật, đã hoàn toàn mở ra.
Anh không nhìn thấy hố đen ma khí như một thực thể vật lý, một khối năng lượng khổng lồ đang nuốt chửng không gian. Thay vào đó, anh thấy nó như một mạng lưới nhân quả phức tạp, chằng chịt, vô tận. Mỗi sợi tơ trong mạng lưới ấy là một "nhân" dẫn đến một "quả," một chuỗi liên kết không ngừng nghỉ của sự suy tàn, sự phẫn nộ, sự tích tụ của chấp niệm từ hàng vạn kiếp. Anh thấu triệt từng sợi tơ, từng quy luật hủy diệt, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu triết lý sâu xa.
*Hư vô... không phải là không có gì.* Tạ Trần tâm niệm, giọng nói nội tâm trầm tĩnh, rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. *Hư vô... là một dạng tồn tại khác. Và mọi tồn tại, dù là hữu hình hay vô hình, dù là sinh diệt hay bất diệt, đều có nhân quả. Ngay cả sự hủy diệt tuyệt đối cũng vậy.*
Anh nhìn thấy nguồn gốc của hố đen ma khí, không phải là một sự bùng nổ ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự suy kiệt Thiên Đạo, của sự "mất người" của các tu sĩ, của chấp niệm bám víu vào quyền năng và bất tử. Anh thấy quá trình nó hình thành, lớn mạnh, nuốt chửng linh khí, nuốt chửng sinh mệnh, như một khối u ác tính được nuôi dưỡng bởi sự tham lam và sợ hãi của nhân gian. Và sâu hơn nữa, anh thấy được "giới hạn" của sự hủy diệt này. Một giới hạn không phải là sức mạnh mà là bản chất.
Ma Chủ Cửu U, kẻ tự xưng là hiện thân của Hủy Diệt, thực chất không phải là một thực thể vô tri. Hắn là một tổng hòa của những chấp niệm, những ký ức bị lãng quên, những cảm xúc bị chối bỏ. Hắn "mất người" vì đã chọn con đường Hủy Diệt, nhưng chính quá trình "mất người" ấy lại để lại những vết hằn, những "điểm neo" vô hình trong bản thể hắn. Sức mạnh của hắn là tuyệt đối trong việc phá hủy, nhưng lại yếu ớt trong khả năng "tồn tại" độc lập khỏi những nhân quả đã tạo ra hắn. Hắn là một cái bóng, một phản ứng, chứ không phải một khởi nguyên.
Tạ Trần cảm nhận được một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, nhưng không phải sự sợ hãi, mà là sự tiếp xúc với bản chất của hư vô. Anh thấy những vết rạn nứt vô hình trong kết cấu của hố đen, những điểm mà sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ không thể vươn tới, bởi đó là nơi trú ngụ của những thứ đã bị hắn chối bỏ, đã bị hắn "quên" đi. Đó là những "ký ức", những "cảm xúc", những "lựa chọn" đã định hình nên sự tồn tại của hắn, dù hắn có muốn xóa bỏ chúng đến đâu. Chúng chính là "điểm neo nhân quả" của Ma Chủ, những nút thắt trong mạng lưới mà ngay cả sức mạnh hủy diệt tuyệt đối cũng không thể cắt đứt hoàn toàn. Bởi vì, nếu cắt đứt, hắn sẽ không còn là "hắn" nữa.
*Mọi thứ đều có một hạt mầm, một khởi nguyên.* Tạ Trần thấu triệt. *Và hạt mầm đó, dù là sự hủy diệt, cũng phải tuân theo quy luật nhân quả. Nguồn gốc của sự hủy diệt này chính là sự khát khao tồn tại đến mức chối bỏ mọi thứ khác.* Anh nhìn thấy một điểm, một nút thắt nhỏ bé nhưng lại là trọng tâm của toàn bộ hố đen. Đó không phải là một điểm yếu để công phá, mà là một điểm để "chuyển hóa." Nó giống như một lỗ hổng trong một tấm lưới khổng lồ, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể chạm vào bằng vật chất, chỉ có thể "cảm nhận" bằng sự thấu triệt nhân quả. Nó là trái tim của sự trống rỗng mà Ma Chủ đã tạo ra, một trái tim vẫn còn đập những nhịp đập yếu ớt của "nhân tính" đã bị chối bỏ. Nếu có thể "neo" vào điểm đó, không phải để chống lại, mà để "thức tỉnh", để "chuyển hóa", thì có lẽ, sẽ có một con đường khác.
Tạ Trần mở mắt. Ánh sáng thấu triệt từ sâu thẳm đôi mắt anh bùng lên, không phải ánh sáng của phép thuật hay tu vi, mà là ánh sáng của trí tuệ, của sự thấu triệt nhân quả đến tận cùng. Ánh sáng ấy, trong khoảnh khắc, dường như xuyên thủng lớp ma khí dày đặc, soi rọi cả một vùng trời.
Cùng lúc đó, một bóng người vụt qua, lao thẳng vào giữa Tạ Trần và vòng xoáy ma khí đang đến gần. Đó chính là Liễu Thanh Phong. Khuôn mặt hắn giờ đây không còn vẻ tự phụ hay tuyệt vọng, mà là một sự thanh thản đến lạ lùng, một vẻ bi tráng của kẻ đã tìm thấy ý nghĩa cuối cùng của sự tồn tại. Hắn siết chặt kiếm Bích Lạc trong tay, nhưng không phải để tấn công Ma Chủ. Hắn dùng toàn bộ tu vi, toàn bộ sinh mệnh của mình, như một ngọn đuốc tự thiêu rực cháy, để "neo" lấy một phần sức mạnh hủy diệt của hố đen ma khí.
"Đạo... là sống! Không phải diệt!" Liễu Thanh Phong thét lên, giọng nói vang vọng như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự hỗn loạn, lời nói cuối cùng của hắn không còn là niềm tin mù quáng vào Thiên Đạo, mà là sự giác ngộ về giá trị nhân sinh. Thân thể hắn bùng nổ một luồng quang mang chói lọi, không phải ánh sáng của sự chiến thắng, mà là ánh sáng của sự hy sinh. Hắn không thể ngăn cản đòn đánh của Ma Chủ, nhưng sự tự thiêu của hắn đã tạo ra một "khe hở" nhỏ bé, một khoảng trống mong manh trong luồng ma khí khổng lồ, đủ để Tạ Trần hành động.
Ma Chủ Cửu U, vốn đã khinh thường tất cả, giờ đây gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, pha lẫn một chút bối rối. "Kẻ yếu đuối! Ngươi dám cản ta?!" Hắn không hiểu. Hắn không thể hiểu nổi hành động tự hủy của Liễu Thanh Phong. Một kẻ theo đuổi Thiên Đạo vĩnh cửu, lại từ bỏ tất cả để bảo vệ một phàm nhân? Điều này đi ngược lại mọi quy tắc mà hắn đã thiết lập.
Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, khẽ đưa tay ra. Anh không vung kiếm, không thi triển pháp thuật, không tụ tập linh khí. Bàn tay gầy gò của anh, không chút uy lực, chỉ đơn thuần "chạm" vào không khí. Nhưng điểm mà anh chạm vào không phải là hư không, mà là "điểm neo nhân quả" vô hình mà anh đã thấu triệt. Một tiếng "tách" rất khẽ vang lên trong không gian vô hình, như một sợi tơ vô hình bị đứt, hoặc một cái nút thắt được gỡ bỏ.
Đó không phải là một cú đấm, không phải một phép thuật, mà là một hành động mang tính triết lý sâu sắc. Nó giống như việc một người đọc được cuốn sách sinh mệnh của Ma Chủ, và khẽ lật đến trang mà Ma Chủ đã cố gắng xé bỏ, trang ghi lại "những gì đã mất đi."
Ma Chủ Cửu U, trong khoảnh khắc đó, đột nhiên khựng lại. Đòn hủy diệt tối hậu của hắn, vốn đang cuồn cuộn như sóng thần, bỗng nhiên chậm lại một nhịp, rồi có dấu hiệu rạn nứt. Ánh mắt đỏ rực của hắn, vốn đầy khinh miệt, giờ đây lộ rõ vẻ bàng hoàng, kinh ngạc, và cả một chút sợ hãi vô hình. Hắn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong bản thể mình, một thứ gì đó đã bị chôn vùi từ lâu, đang khẽ cựa quậy, như một vết sẹo cũ bất ngờ nhức nhối.
*Ta đã thấy...* Tạ Trần tâm niệm, ánh mắt kiên định, không hề nao núng trước sự uy hiếp của Ma Chủ. Anh không chiến đấu với sức mạnh, anh chiến đấu với sự thấu hiểu. Anh không cố gắng hủy diệt Ma Chủ, anh cố gắng "chuyển hóa" hắn, hoặc ít nhất là "thức tỉnh" những gì đã bị mất. Bàn tay anh vẫn giữ nguyên tư thế, như thể đang níu giữ một sợi chỉ vô hình, một sợi chỉ có thể thay đổi toàn bộ kết cấu của mạng lưới nhân quả khổng lồ. Sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, hành động tưởng chừng vô nghĩa ấy, đã tạo ra đúng "khoảng trống" mà Tạ Trần cần, một "điểm neo" thực sự của nhân tính giữa sự hủy diệt.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.