Nhân gian bất tu tiên - Chương 653: Cơ Hội Mong Manh: Trí Tuệ và Cửu U Chi Lực
Gió lạnh gào thét, cuộn xoáy trên chiến trường tan hoang của Thành Vô Song, mang theo hơi thở đặc quánh của ma khí và mùi máu tanh nồng nặc. Từng trận gió như những lưỡi dao vô hình cào xé, khiến không khí vốn đã nặng nề càng trở nên thê lương, ảm đạm. Những tàn tích kiến trúc đồ sộ một thời, nay chỉ còn là những khối đá đen kịt, vỡ vụn, nghiêng ngả trong bóng đêm không trăng sao, như những bộ xương khổng lồ của một đế chế đã chết. Bầu trời bị một màn đêm đặc quánh bao phủ, không một vì tinh tú nào có thể xuyên qua, tạo nên một bức màn u tối báo hiệu cho sự diệt vong sắp tới.
Ma Chủ Cửu U, với thân hình cường tráng, cao lớn như một ngọn núi đen sừng sững, ánh mắt đỏ rực như hai hòn than cháy, khóa chặt lấy Tạ Trần. Hắn nhấc chân, một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi ma khí cuồn cuộn, nén chặt không gian, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu tàn độc. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần nằm bất động trên nền đất lạnh giá, cơ thể kiệt quệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, rực rỡ đến đau lòng. Đó không phải là sự tuyệt vọng, mà là một sự thấu triệt đến tận cùng, một sự bình thản trước ngưỡng cửa sinh tử, khi anh đã nhìn thấy một chân lý sâu xa hơn trong hành động hy sinh của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Cuộc chiến, anh biết, không thể kết thúc bằng sức mạnh thuần túy, mà phải bằng một con đường khác, một con đường mà Ma Chủ vĩnh viễn không thể hiểu.
Đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng hình gầy gò, mặc chiếc cà sa cũ nát, bỗng xuất hiện giữa đống đổ nát, như thể ông đã luôn ở đó, chỉ là ẩn mình trong màn đêm u tối. Đó chính là Vô Danh Tăng. Ông không lao tới bằng tốc độ kinh hồn, cũng không bùng nổ khí thế áp đảo, mà bước đi chậm rãi, trầm tĩnh, mỗi bước chân đều nhẹ như không, nhưng lại mang theo một sự kiên định vững vàng đến lạ lùng. Khuôn mặt gầy guộc của ông toát lên vẻ từ bi, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại như thấu rõ vạn vật. Trên đỉnh đầu trọc lóc, sáu vết sẹo thiêu hương như những dấu ấn của thời gian, của sự giác ngộ.
Ma khí từ bàn tay Ma Chủ cuồn cuộn như thác lũ, đen đặc và hủy diệt. Nó nén ép không khí, khiến từng hạt bụi trong không gian cũng như bị nghiền nát. Nhưng khi Vô Danh Tăng đưa hai bàn tay gầy guộc lên, kết một thủ ấn Phật môn cổ xưa, một luồng ý niệm thanh tịnh, ấm áp đến kỳ lạ bỗng lan tỏa. Nó không phải là sức mạnh vật lý đối kháng, mà là một làn sóng tĩnh lặng, như một mặt hồ phẳng lặng giữa cơn bão tố. Từ môi ông, một tiếng Phật hiệu khẽ thoát ra, không ồn ào, không hùng tráng, nhưng lại vang vọng trong tâm khảm của mỗi sinh linh còn sót lại: "Vô thường..."
Chỉ một từ đó, nhẹ nhàng, nhưng lại như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tận sâu thẳm linh hồn. Làn sóng ý niệm thanh tịnh từ Vô Danh Tăng không đối chọi trực diện với ma khí hủy diệt, mà như một dòng suối trong vắt len lỏi vào giữa dòng nước đen đặc, làm nó chững lại, làm nó phân tán. Đòn đánh chí mạng của Ma Chủ Cửu U, vốn dứt khoát và không thể ngăn cản, bỗng chệch hướng một cách khó hiểu. Thay vì giáng thẳng vào Tạ Trần, nó lại lướt qua vai anh, cày xới một vệt sâu hoắm xuống đất, khiến chiến trường vốn đã tan hoang càng thêm nát bươm.
Ma Chủ Cửu U đứng sững, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ khó chịu và phẫn nộ. Hắn, kẻ hủy diệt vô số thế giới, chưa từng gặp phải sự kháng cự nào phi lý đến vậy. Sức mạnh của lão tăng già này không hề hùng mạnh, thậm chí còn có vẻ yếu ớt so với hắn, nhưng lại có thể làm chệch hướng đòn đánh của hắn một cách tinh vi. Hắn cảm thấy như bị một con kiến châm chích vào vết thương cũ, một cảm giác khó chịu và bối rối mà hắn đã cố gắng chôn vùi từ lâu. "Ngươi nghĩ một lão tăng già như ngươi có thể ngăn cản sự hủy diệt ư? Vô ích!" Hắn gằn giọng, tiếng nói khàn đặc đầy uy quyền và khinh miệt, nhưng trong sâu thẳm, có một sự dao động nhỏ nhoi. "Vô thường... lời Phật hiệu đó... tại sao lại quen thuộc đến thế?" Một ký ức mơ hồ nào đó như muốn trỗi dậy, nhưng nhanh chóng bị hắn trấn áp bằng ý chí sắt đá. Hắn không thể có quá khứ, không thể có điểm yếu. Hắn là Hủy Diệt!
Tạ Trần, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, đã cảm nhận rõ ràng sự chuyển động của ma khí và làn sóng thanh tịnh của Phật pháp. Anh không chỉ cảm nhận bằng giác quan, mà bằng toàn bộ tâm thức. Lời Phật hiệu "Vô thường" của Vô Danh Tăng không chỉ là một âm thanh, mà là một khái niệm, một chân lý vĩnh cửu. Anh thấu hiểu rằng Vô Danh Tăng không cố gắng đánh bại Ma Chủ, mà là nhắc nhở hắn về bản chất của vạn vật, về sự thay đổi không ngừng. Đó là một cách tiếp cận khác, một cách "bao dung" và "chuyển hóa", không phải là đối kháng trực diện. Ánh mắt anh càng thêm sáng, như viên ngọc được mài giũa, lấp lánh sự thấu triệt sâu sắc.
Trong khi đó, Liễu Thanh Phong, ẩn mình giữa đống đổ nát, chứng kiến cảnh tượng này, tâm trạng hắn càng thêm chấn động. Hắn đã thấy sự hy sinh của Lăng Nguyệt và Dương Quân, và giờ là sự can thiệp kỳ lạ của Vô Danh Tăng. Hắn luôn tin vào sức mạnh, vào tu vi, vào sự vĩnh cửu của Thiên Đạo. Nhưng Ma Chủ Cửu U lại mạnh đến mức không ai có thể đối địch, còn Vô Danh Tăng lại dùng một thứ sức mạnh "vô hình" để can thiệp. "Đây... đây rốt cuộc là đạo gì?" Hắn lẩm bẩm, niềm tin chao đảo, bắt đầu cảm thấy sự bất lực của sức mạnh thuần túy trước một ý chí hủy diệt tuyệt đối.
Ma Chủ Cửu U không cho phép sự bối rối kéo dài. Hắn định thần, ánh mắt đỏ rực quét qua Vô Danh Tăng, rồi lại hướng về phía Tạ Trần. Hắn sẽ không để bất kỳ ai cản trở hắn kết liễu "điểm neo nhân quả" này. Ma khí quanh hắn bùng lên mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa đen thiêu đốt không gian.
Giữa lúc đó, một bóng hình nhỏ bé, nhanh nhẹn như một làn khói, lao vút lên. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, đôi mắt tinh ranh như hai viên ngọc bích lóe sáng. Nàng đã nhận ra kẽ hở mong manh trong sự bối rối thoáng qua của Ma Chủ Cửu U. Bản năng của yêu tộc, đặc biệt là loài hồ ly với trí tuệ và sự nhạy bén đặc biệt, cho phép nàng cảm nhận được những dao động tinh thần mà người thường hay tu sĩ khó lòng nhận biết. Nàng nhìn thấy không phải là sức mạnh, mà là một vết nứt, một sự kháng cự âm ỉ từ sâu thẳm bên trong Ma Chủ. "Hắn không phải là thuần túy hủy diệt... hắn cũng từng có gì đó..." Nàng thầm nghĩ.
Tiểu Cửu không hề ngây thơ, nàng biết rõ mình không thể đối đầu trực diện với sức mạnh của Ma Chủ. Nàng không tấn công vật lý, mà thi triển một yêu thuật ảo ảnh cấp cao, một bí pháp mà yêu tộc hồ ly đã luyện ngàn năm để tác động vào tâm trí. Xung quanh nàng, những làn khói màu tím nhạt, mờ ảo như sương sớm, bỗng cuộn xoáy. Từ trong làn khói đó, những hình ảnh chập chờn, những âm thanh xa xăm, những mùi hương quen thuộc nhưng đã bị lãng quên bỗng hiện ra. Đó là một mạng lưới ký ức và cảm xúc bị chôn vùi, bị chính Ma Chủ cưỡng ép lãng quên.
"Ngươi... thật sự quên rồi sao?" Tiếng thì thầm của Hồ Ly Nữ vang vọng, không phải bằng âm thanh hữu hình, mà là một làn sóng tinh thần len lỏi vào tâm trí Ma Chủ. Nó mang theo hơi thở của một quá khứ xa xăm, một thế giới đã bị hủy diệt, những gương mặt thân quen, những tiếng cười, những giọt nước mắt. Những mảnh ký ức vụn vỡ, tưởng chừng đã tan biến vào hư vô, bỗng hiện ra trước mắt Ma Chủ. Hắn nhìn thấy một bầu trời xanh biếc, những bông hoa nở rộ, những sinh linh bé nhỏ vui đùa... và một gương mặt, một ánh mắt mà hắn đã cố gắng phủ nhận sự tồn tại của nó hàng vạn năm.
Ma Chủ Cửu U lảo đảo. Thân hình khổng lồ của hắn rung lên bần bật, như một ngọn núi đang bị động đất. Đôi mắt đỏ rực của hắn bỗng chớp liên hồi, như muốn xua đi những ảo ảnh đang bủa vây. Hắn cảm th��y một cơn đau nhói ở sâu thẳm tâm hồn, một sự giằng xé mà hắn đã không cảm nhận được từ rất lâu rồi. Những hình ảnh, những âm thanh đó như những mũi kim châm vào lớp vỏ bọc lạnh lùng của hắn. "Câm miệng! Những thứ đó... không tồn tại!" Hắn gầm lên một tiếng, không phải là tiếng gầm uy quyền như trước, mà là một tiếng gầm đầy phẫn nộ và hoảng loạn, như một dã thú bị thương đang cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cạm bẫy. Ma khí xung quanh hắn bỗng trở nên hỗn loạn, không còn sự ổn định và trật tự, tạo ra một 'khoảng trống' nhỏ trong trường lực phòng ngự của hắn.
Tiểu Cửu, dù biết rõ sự nguy hiểm, vẫn kiên trì duy trì yêu thuật. Gương mặt xinh đẹp của nàng lộ rõ vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt vẫn kiên quyết. Nàng không hy vọng đánh bại Ma Chủ, mà chỉ muốn tạo ra một khe hở, một cơ hội, dù là nhỏ nhất. Nàng nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt lo lắng trộn lẫn sự tin tưởng. Nàng biết, Tạ Trần đang nhìn thấy tất cả, đang thấu hiểu tất cả. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng thầm nhủ, cố gắng đẩy mạnh yêu lực của mình đến cực hạn.
Tạ Trần, dù vẫn đang trọng thương, toàn thân đau nhức, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn tỉnh táo. Anh chứng kiến sự can thiệp của Tiểu Cửu, thấu hiểu ý đồ của nàng. Nàng không tấn công vào thể xác, mà tấn công vào cái gọi là "nhân tính" hay "ký ức" đã bị chôn vùi của Ma Chủ. Đây chính là một ví dụ rõ nét cho khái niệm "bao dung" và "chuyển hóa" mà anh vừa thấu triệt. Thay vì dùng sức mạnh để đối kháng, họ đang cố gắng "thức tỉnh" một điều gì đó từ bên trong Ma Chủ. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ yếu ớt, và những ký ức bị lãng quên đó, thay vì làm hắn suy yếu, có thể kích thích cơn thịnh nộ tột cùng của hắn.
Vô Danh Tăng đứng đó, tay vẫn kết thủ ấn, ánh mắt nhắm hờ. Ông biết, Hồ Ly Nữ đang làm một điều vô cùng mạo hiểm, nhưng cũng là một cơ hội duy nhất. Tiếng Phật hiệu của ông vẫn vang vọng nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu những cơn sóng dữ trong tâm trí Ma Chủ, nhưng nó không đủ để ngăn cản cơn bão đang hình thành.
Liễu Thanh Phong, chứng kiến cảnh tượng này, cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn thấy Ma Chủ bị ảnh hưởng, lảo đảo, nhưng rồi lại bùng nổ một cách kinh hoàng hơn. Hắn không hiểu được ý nghĩa của hành động Hồ Ly Nữ, chỉ thấy đó là một sự khiêu khích vô ích. "Thứ yếu đuối này... làm sao có thể thay đổi được gì?" Hắn nghi ngờ, nhưng sâu thẳm, một hạt giống tò mò đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn hắn. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu có một sức mạnh nào đó không phải đến từ tu vi, không đến từ Thiên Đạo mà hắn chưa từng biết đến?
Ma Chủ Cửu U rốt cuộc cũng thoát khỏi vòng vây ảo ảnh. Cơn thịnh nộ của hắn bùng phát đến cực điểm, quét tan mọi chút bối rối còn sót lại. Hắn không thể chấp nhận sự yếu đuối này, không thể chấp nhận những ký ức đã bị hắn chôn vùi hàng vạn năm. Những ảo ảnh của Hồ Ly Nữ không làm hắn suy yếu, mà ngược lại, như đổ thêm dầu vào lửa, kích thích bản năng hủy diệt nguyên thủy nhất trong hắn.
"Tất cả... đều là hư ảo! Ta là Hủy Diệt! Tất cả các ngươi, chỉ là cát bụi!" Hắn gầm lên một tiếng, âm thanh vang vọng khắp chiến trường tan hoang, không chỉ bằng tiếng nói, mà bằng một làn sóng năng lượng tinh thần áp đảo, khiến mọi sinh linh còn sống sót đều cảm thấy linh hồn mình như bị xé nát. Từ thân thể Ma Chủ, một làn sóng ma khí đen đặc bùng nổ, không còn là những đòn đánh có mục tiêu, mà là một luồng năng lượng hủy diệt thuần túy, không thể ngăn cản, quét ngang chiến trường.
Làn sóng ma khí cuồn cuộn như một cơn sóng thần đen kịt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Vô Danh Tăng, dù đã cố gắng tạo ra một lá chắn Phật quang yếu ớt, cũng không thể chống đỡ. Ông bị hất văng ra xa, thân hình gầy guộc lăn lóc trên nền đất đá, chiếc cà sa cũ nát càng thêm rách nát. Linh lực từ ông tan rã nhanh chóng, nhưng ánh mắt từ bi vẫn không rời Tạ Trần. Hồ Ly Nữ, với yêu thuật đã đạt đến cực hạn, cũng bị luồng ma khí khổng lồ đó cuốn phăng đi. Nàng hét lên một tiếng đau đớn, thân hình bé nhỏ như chiếc lá trước cơn bão, yêu lực tan biến, máu tươi trào ra từ khóe môi.
Liên minh Nhân Đạo, vốn đã suy yếu và tan tác, giờ đây càng thảm hại hơn. Các tu sĩ liên minh, những người còn giữ được chút sức lực, cố gắng tạo ra những lá chắn cuối cùng, nhưng chúng đều vỡ vụn như thủy tinh trước cơn sóng thần ma khí. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng đổ vỡ của đất đá, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự diệt vong. Những phàm nhân của Bách Lý Hùng, những người may mắn sống sót sau đợt tấn công trước, giờ đây bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt, không còn chút hy vọng. Mộ Dung Tuyết, dù kiên cường, cũng chỉ có thể cố gắng bảo vệ vài người còn lại, nhìn cảnh tượng bi thương mà không thể làm gì hơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, thân thể đã trọng thương, linh hồn gần như tan biến, giờ đây hoàn toàn bị chôn vùi dưới làn sóng ma khí.
Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững giữa chiến trường tan hoang, như một vị thần hủy diệt tuyệt đối, không ai có thể lay chuyển. Hắn đã đẩy lùi liên minh Nhân Đạo đến cực điểm, chỉ còn chút hơi tàn. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tanh, gió lạnh gào thét như tiếng khóc than của một thế giới sắp lụi tàn.
Tạ Trần, nằm đó, cảm nhận rõ ràng sự hủy diệt đang bao trùm. Anh thấy Vô Danh Tăng và Hồ Ly Nữ bị đánh bật, thấy liên minh Nhân Đạo tan tác, tinh thần suy sụp. Mọi cố gắng tạo ra "cơ hội mong manh" đều bị sức mạnh tuyệt đối của Ma Chủ nghiền nát. Nhưng ánh mắt anh không còn sự tuyệt vọng đơn thuần, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là "Hủy Diệt" và "Nhân Đạo". Anh đã nhìn thấy tận cùng của con đường đối kháng bằng sức mạnh, và cũng đã thấy một con đường khác, dù còn mờ mịt.
*Cơ hội... chỉ là một khoảnh khắc.* Anh thầm nghĩ, nội tâm tĩnh lặng đến lạ lùng, dù toàn thân đau nhức và cái chết đang cận kề. *Nhưng liệu nó có thể... gieo một hạt mầm? Không phải là chiến thắng, mà là... chuyển hóa?* Anh nhận ra, sự yếu đuối của Ma Chủ không phải là một điểm để tấn công, mà là một điểm để "thức tỉnh". Hắn không muốn nhớ, không muốn đối diện với quá khứ, vì đó là những gì khiến hắn không còn là "Hủy Diệt" thuần túy. "Mất người", không phải chỉ là mất đi ký ức, cảm xúc, mà là mất đi khả năng "chuyển hóa", khả năng "bao dung" những điều không thuộc về bản thân.
Ẩn mình giữa tàn tích, Liễu Thanh Phong chứng kiến tất cả. Hắn thấy Ma Chủ Cửu U không thể bị đánh bại, thấy những người hắn từng kính trọng, những người hắn từng tin tưởng vào sức mạnh của họ, đều trở nên bất lực. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên vĩnh cửu, vào cái gọi là "đại nghĩa" mà hắn hằng theo đuổi, giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Những lời nói của Lăng Nguyệt, của Dương Quân, về sự hy sinh vì một phàm nhân, giờ đây vang vọng trong tâm trí hắn một cách đau đớn.
*Thiên Đạo... đại nghĩa... tất cả đều là hư ảo sao?* Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, ánh mắt dại ra. *Lăng Nguyệt... Dương Quân... bọn họ đã hy sinh vì điều gì? Và Ma Chủ... hắn thật sự muốn gì?* Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một sự hoài nghi to lớn đã nảy mầm, không phải hoài nghi kẻ khác, mà hoài nghi chính bản thân hắn, hoài nghi con đường hắn đã chọn. Hắn nhận ra, có lẽ, mình đã đi sai đường. Sức mạnh không phải là tất cả. Có những thứ còn mạnh mẽ hơn sức mạnh, những thứ mà hắn, một kẻ tự phụ theo đuổi Thiên Đạo, chưa bao giờ thực sự hiểu. Một sự giác ngộ đau đớn, nhưng cũng là một khởi đầu cho một con đường khác.
Ma Chủ Cửu U, sau khi quét sạch mọi vật cản, một lần nữa hướng ánh mắt đỏ rực về phía Tạ Trần. Hắn nhấc bàn tay khổng lồ lên, ma khí lại cuồn cuộn, chuẩn bị giáng xuống đòn cuối cùng, một đòn không thể chệch hướng, không thể ngăn cản. Hắn muốn tận mắt chứng kiến sự tan biến của "điểm neo nhân quả" này, để dập tắt hoàn toàn mầm mống của sự yếu đuối, của sự "nhân đạo" đáng ghét. Hắn sẽ không cho phép bất cứ điều gì cản trở hắn hoàn thành sứ mệnh Hủy Diệt của mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.