Nhân gian bất tu tiên - Chương 652: Hy Sinh Giữa Hủy Diệt: Linh Hồn Bảo Hộ
Hỗn loạn tột cùng vẫn đang bao trùm lấy thế giới, nhưng giữa đống đổ nát và tuyệt vọng, một tia sáng mong manh của sự thấu triệt, của một chân lý mới, đang bắt đầu lóe lên từ chính con người Tạ Trần.
Bàn tay khổng lồ của Ma Chủ Cửu U vẫn giơ cao, quả cầu hủy diệt trên đầu ngón tay hắn vẫn cuộn trào, xoáy lên những vòng xoáy ma khí đen đặc, nuốt chửng cả ánh sáng hiếm hoi còn sót lại của vùng không gian này. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tạ Trần, cố gắng tìm kiếm ý nghĩa đằng sau câu nói "Ngươi... không hiểu...". Hắn cảm thấy một sự bối rối, một sự khó chịu sâu sắc mà đã từ rất lâu hắn không còn cảm nhận được. Sự giằng xé nội tâm thoáng qua trên gương m��t góc cạnh của hắn, một khoảnh khắc hiếm hoi của sự bất định, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi cơn cuồng nộ và bản năng hủy diệt đã khắc sâu vào bản nguyên. Một tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng hắn, như tiếng đá tảng nghiền nát, xé toạc sự tĩnh lặng tạm thời.
“Vô nghĩa!” Ma Chủ Cửu U gằn giọng, ánh mắt đỏ rực tóe lửa khinh miệt. “Tất cả chỉ là giãy giụa vô vọng! Ngươi, phàm nhân yếu ớt, dù có nhìn thấy gì đi nữa, cũng không thể thay đổi được số phận của mình, và cả của thế giới mục nát này!” Lời nói của hắn mang theo một luồng ma khí vô hình, đè nén không gian, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, tựa hồ hàng ngàn ngọn núi đang đè ép lên lồng ngực những kẻ còn sống sót. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với mùi thối rữa của xác ma vật và phàm nhân bị nghiền nát, tạo thành một thứ hỗn tạp kinh tởm, gợi lên cảm giác về một địa ngục trần gian. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo những âm thanh rên rỉ như tiếng thét tuyệt vọng của vô số vong hồn, càng làm tăng thêm bầu không khí u ám, lạnh lẽo và đầy chết chóc. Nhiệt độ xung quanh giảm xuống đến mức đóng băng, từng hơi thở đều hóa thành sương trắng.
Quả cầu hủy diệt trên đầu ngón tay Ma Chủ bỗng nhiên bùng nổ, không phải bằng ánh sáng mà bằng một sự hấp thụ ánh sáng tuyệt đối, tạo thành một hố đen thu nhỏ, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Nó lao thẳng về phía Tạ Trần, mang theo ý chí nghiền nát tất cả, không cho phép bất kỳ sự sống hay ý thức nào tồn tại. Trường lực 'Nhân Đạo' xung quanh Tạ Trần, giờ đây chỉ còn là một lớp màng mỏng manh, lung lay như ngọn đèn trước gió, dường như đã không còn sức chống đỡ. Tạ Trần, thân hình gầy gò, xương cốt đau nhức đến tận tủy, lại một lần nữa nhắm mắt, không phải vì sợ hãi, mà vì anh đang tập trung toàn bộ tâm trí, thấu triệt từng tia năng lượng hỗn loạn đang ào ạt ập tới. Anh biết, đây là đòn chí mạng, và anh đã kiệt quệ đến mức không thể tự mình ngăn cản.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, hai bóng người chợt lao tới, rực sáng như hai vì sao băng xé toạc màn đêm vô tận, lao vào giữa Ma Chủ Cửu U và Tạ Trần. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù bạch y đã nhuốm đầy máu và bụi đất, mái tóc đen dài rũ rượi, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn toát lên một vẻ kiên cường không gì lay chuyển. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây ánh lên một quyết tâm cháy bỏng, không còn vẻ lạnh lùng băng giá mà thay vào đó là sự dũng cảm đến tuyệt vọng. Nàng không chút do dự, dốc toàn bộ linh lực còn sót lại, vận khởi Nguyệt Quang Trâm. Chiếc trâm bạc vốn là pháp bảo hộ thân của nàng, giờ đây không còn vẻ dịu dàng thanh thoát, mà biến thành một luồng ánh sáng bạc chói lòa, kết thành một tấm khiên ánh trăng rực rỡ, cứng rắn như tinh cương, nhưng lại mang theo sự mềm mại của thủy triều, cố gắng hóa giải lực hủy diệt của ma khí. Nàng biết, sức lực của mình đã gần cạn, nhưng trong tâm khảm nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: bảo vệ Tạ Trần. Anh là hy vọng, là điểm tựa cuối cùng của nhân gian. "Dù chết... cũng không cho ngươi đụng vào anh ấy!" Nàng thét lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, nhưng âm vang lại vang vọng, xuyên qua cả tiếng gầm của Ma Chủ, như một lời thề son sắt. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Nguyệt không còn là vị tiên tử cao ngạo, mà là một người phụ nữ sẵn sàng hy sinh tất cả cho một điều mà nàng tin tưởng, cho một người mà nàng muốn bảo vệ. Nàng không hối hận.
Bên cạnh nàng, Dương Quân cũng không hề kém cạnh. Thân hình tuấn tú của hắn giờ đây đầy rẫy vết thương, đạo bào lam nhạt rách nát, nhưng khí chất nho nhã thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ anh tuấn, quyết liệt của một chiến sĩ nơi sa trường. Hắn cắn chặt răng, từng đường gân xanh nổi lên trên cổ, dốc cạn toàn bộ huyết khí và tu vi, biến chúng thành một ngọn lửa rực cháy, bao bọc lấy thân thể. Hắn không có pháp bảo hộ thân như Lăng Nguyệt, hắn chỉ có bản thân mình, có ý chí sắt đá và niềm tin vào "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã khơi gợi. Hắn lao vào, thân ảnh trở nên mờ ảo, như một ngọn lửa sắp tắt nhưng vẫn cố cháy bùng một cách mãnh liệt nhất. "Đạo... là bảo vệ những điều ta tin tưởng!" Hắn nghiến răng nói, mỗi chữ như khắc vào không khí, một lời tuyên thệ với bản thân và với cả thế giới đang mục rữa. Hắn tin rằng, đạo của hắn không nằm ở việc đạt được sức mạnh vô biên, mà nằm ở sự dũng cảm và kiên định bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người. Hắn thề sẽ không để Ma Chủ làm hại Tạ Trần, không để hy vọng của Nhân Gian lụi tàn.
Hai người, một băng, một hỏa, một nhu, một cương, hợp thành một lá chắn kép bằng linh lực cuối cùng, rực rỡ và bi tráng đến lạ thường. Ánh sáng bạc của Nguyệt Quang Trâm hòa quyện với ngọn lửa huyết khí của Dương Quân, tạo thành một vòng xoáy năng lượng rực rỡ, đối đầu trực diện với quả cầu hủy diệt của Ma Chủ Cửu U. Đây là sự đối đầu giữa ý chí sinh tồn và sự hủy diệt, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa cái yếu ớt của con người và sức mạnh vô biên của ma thần.
***
Trong khoảnh khắc va chạm, không gian và thời gian dường như ngừng lại, rồi bùng nổ. Một âm thanh chói tai, kinh thiên động địa vang lên, tựa hồ trời long đất lở, khiến cả bầu trời u ám cũng phải rung chuyển. Linh khí và ma khí hỗn loạn xoáy vào nhau, tạo thành một cơn bão năng lượng khổng lồ, cuốn phăng mọi thứ trong tầm mắt. Mùi khét của năng lượng va đập, mùi máu tươi và mồ hôi của những người cố gắng chống cự, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến tột cùng.
Lá chắn do Lăng Nguyệt và Dương Quân hợp lực tạo ra rung chuyển dữ dội. Ánh sáng bạc của Nguyệt Quang Trâm, vốn kiên cường, giờ đây bắt đầu nứt vỡ, những vết rạn như mạng nhện lan tỏa trên bề mặt. Lăng Nguyệt Tiên Tử nghiến chặt hàm, đôi môi tái nhợt của nàng rỉ máu. Từng thớ thịt trên cơ thể nàng như bị xé toạc, linh lực trong đan điền như vỡ vụn. Nàng cảm nhận được Nguyệt Quang Trâm đang dần tan chảy dưới áp lực khủng khiếp của ma khí, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững, không cho phép nó sụp đổ. Những lời nói của Tạ Trần, những cuộc tranh luận về "Nhân Đạo", về "sống một đời bình thường" bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Nàng thấu hiểu, cái giá của quyền năng vô thượng có th��� là sự đánh đổi nhân tính, nhưng cái giá của sự bảo vệ, của tình yêu thương, lại là sự hy sinh vô điều kiện. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một sự giải thoát. Nàng khẽ thầm thì, giọng nói yếu ớt đến mức chỉ có bản thân nàng nghe thấy: "Sư huynh... ta... không hối hận..." Nàng không hối hận vì đã từ bỏ con đường tiên đạo vô tình để chọn con đường nhân đạo đầy hiểm nguy này. Nàng không hối hận vì đã đặt niềm tin vào Tạ Trần.
Dương Quân bên cạnh nàng cũng không khá hơn. Ngọn lửa huyết khí bao bọc thân thể hắn đã trở nên yếu ớt, thân ảnh mờ ảo như một làn khói sắp tan. Huyết mạch của hắn đang bùng cháy, sinh mệnh lực đang bị vắt kiệt đến tận cùng. Hắn đã dùng toàn bộ những gì mình có, không chút giữ lại. Đôi mắt hắn, vốn tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây lại mang vẻ kiên định đến thê lương. Hắn biết, hắn không thể sống sót qua khoảnh khắc này. Nhưng nhìn Tạ Trần phía sau, nhìn những phàm nhân đang co rúm trong sợ hãi, nhìn những tu sĩ còn sót lại đang tuyệt vọng, hắn lại không hề nao núng. "Đây... là con ��ường của ta..." Hắn nghĩ, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú. Con đường của một tu sĩ không phải là chỉ tu luyện để trường sinh bất tử, mà là để bảo vệ lẽ phải, để giữ gìn những giá trị mà nhân gian trân trọng. Con đường đó, có thể kết thúc ở đây, nhưng nó đã được hắn đi trọn vẹn, không hổ thẹn.
Ma Chủ Cửu U nhìn thấy lá chắn run rẩy, đôi mắt đỏ rực của hắn càng thêm tàn nhẫn. "Vô vị!" Hắn gầm gừ, giáng thêm một lực mạnh hơn vào quả cầu hủy diệt. Hắn không hiểu được sự kiên trì vô nghĩa này. Hắn chỉ thấy sự yếu đuối, sự giãy giụa của những kẻ sắp chết. Đối với hắn, mọi sự phản kháng đều là phí công, mọi sự hy sinh đều là ngốc nghếch. Hắn đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều sự diệt vong, đến nỗi mọi cảm xúc đều đã chai sạn, chỉ còn lại sự khinh miệt và khao khát hủy diệt để tái sinh.
Lá chắn của Lăng Nguyệt và Dương Quân không thể chịu đựng thêm nữa. Với một tiếng "Rắc!" chói tai, như tiếng pha lê vỡ vụn, tấm khiên ánh trăng và ngọn lửa huyết khí đồng thời tan vỡ. Ma khí đen kịt gào thét xuyên qua, nuốt chửng hai thân ảnh đang đứng chắn. Một tiếng thét đau đớn đến xé lòng thoát ra từ Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi im bặt. Dương Quân, trong khoảnh khắc cuối cùng, vẫn cố gắng đẩy mạnh một làn linh lực mỏng manh ra phía trước, cố gắng làm suy yếu và chuyển hướng đòn đánh của Ma Chủ thêm một chút. Cơ thể hắn nổ tung trong một màn sương máu, nhưng tinh thần và ý chí của hắn vẫn còn đó, hóa thành một luồng sáng xanh biếc lóe lên rồi vụt tắt, như một vì sao băng cuối cùng trên bầu trời đêm.
Ma Chủ Cửu U không hề có chút biểu cảm nào trước cảnh tượng đó. Hắn chỉ cảm thấy một lực cản yếu ớt, nhưng đủ để khiến quả cầu hủy diệt của hắn hơi chệch hướng, không còn nhắm thẳng vào Tạ Trần như ban đầu. Tuy nhiên, phần lớn năng lượng hủy diệt vẫn quét qua vị trí của Tạ Trần, đủ để nghiền nát một phàm nhân đang trọng thương. Nhưng chính vì sự chuyển hướng nhỏ nhoi đó, Tạ Trần đã thoát khỏi đòn chí mạng, chỉ bị cuốn vào rìa của luồng năng lượng kinh hoàng. Th��n hình anh bị hất văng đi, va đập mạnh vào những tảng đá vỡ nát, máu tươi trào ra từ khóe miệng, xương cốt như muốn lìa rời. Anh đã thoát chết trong gang tấc, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
***
Sau tiếng nổ long trời lở đất, một sự im lặng chết chóc bao trùm chiến trường. Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió rít hiu quạnh và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người còn sống sót. Mùi khói, máu và sự mục nát trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, len lỏi vào từng hơi thở, từng tế bào của những kẻ may mắn (hay bất hạnh) còn tồn tại. Bầu không khí tuyệt vọng, u ám bao trùm mọi vật, nhưng trong sâu thẳm của sự tàn khốc đó, một tia cảm xúc mới đang nhen nhóm trong lòng những người chứng kiến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nằm gục trên nền đất hoang tàn, thân thể rách nát, máu tươi thấm đẫm y phục. Linh lực của họ đã hoàn toàn tiêu tán, hơi thở yếu ớt, thoi thóp như ngọn đèn dầu trước gió. Lăng Nguyệt nằm nghiêng, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt khép hờ, bàn tay vẫn nắm chặt Nguyệt Quang Trâm đã vỡ vụn. Dương Quân nằm sấp, phía sau lưng là một vết thương khủng khiếp, máu vẫn không ngừng chảy ra. Họ đã hy sinh, để lại một khoảng trống lớn trong lòng những người còn lại.
Tạ Trần, dù vẫn trọng thương, toàn thân đau nhức, nhưng anh đã thoát khỏi đòn chí mạng. Anh nằm đó, khó khăn mở mắt. Tia sáng thấu triệt trong con ngươi sâu thẳm của anh giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể anh đã "thấu" được điều gì đó từ sự hy sinh vừa rồi. Anh không chỉ nhìn thấy sự mất mát, sự bi tráng, mà anh còn nhìn thấy sức mạnh vĩ đại ẩn chứa trong hành động của Lăng Nguyệt và Dương Quân – sức mạnh của tình yêu, của sự bảo vệ, của sự gắn kết giữa những con người. Đó không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để kiến tạo, để bảo vệ. Đó chính là bản chất của "Nhân Đạo", một thứ sức mạnh mà Ma Chủ Cửu U vĩnh viễn không thể hiểu được.
Ma Chủ Cửu U đứng sững giữa đống đổ nát, thân hình cường tráng của hắn sừng sững như một ngọn núi đen. Đôi mắt đỏ rực của hắn lộ rõ s�� khó chịu và khinh thường. Hắn không thể hiểu được sức mạnh của sự hy sinh vô điều kiện này. Hắn đã hủy diệt vô số thế giới, chứng kiến vô số sinh linh tan biến, nhưng chưa bao giờ có thứ gì có thể khiến hắn cảm thấy một sự bối rối đến thế. Những kẻ yếu ớt này, tại sao lại có thể bùng nổ ra một ý chí mạnh mẽ đến vậy, chỉ để bảo vệ một phàm nhân sắp chết? "Thật nực cười!" Hắn gằn giọng, tiếng nói khàn đặc vang vọng khắp chiến trường đổ nát. "Sự yếu đuối... lại muốn chống lại hủy diệt? Các ngươi chỉ làm chậm quá trình diệt vong của mình thêm một chút mà thôi!" Hắn không hiểu, hắn không muốn hiểu.
Từ xa, Vô Danh Tăng khẽ thở dài, tiếng thở dài của ông như hòa vào làn gió lạnh lẽo, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. Ông nhìn về phía hai thân ảnh đã ngã xuống, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần đang nằm bất động. Một nụ cười ẩn hiện trên môi ông, không phải nụ cười vui mừng, mà là một nụ cười thấu hiểu, một nụ cười của sự giác ngộ, pha lẫn chút bi ai. "A Di Đà Phật... Lòng người... là chân lý..." Ông khẽ nói, lời nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sự khẳng định vững chắc. Tạ Trần đã nhìn thấy, đã thấu triệt. Cái chết của Lăng Nguyệt và Dương Quân không phải là vô nghĩa, mà là một minh chứng hùng hồn cho cái gọi là "Nhân Đạo", cho bản chất chân thật nhất của con người.
Trong số những người còn sống sót, Liễu Thanh Phong đứng chết lặng, ánh mắt hắn dại ra, nhìn chằm chằm vào nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã ngã xuống. Vẻ ngoài chính trực thường ngày của hắn giờ đây tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng, hoài nghi đến tột độ. Hắn luôn tin vào Thiên Đạo, tin vào con đường tu tiên để đạt được sức mạnh và trường sinh. Hắn đã theo đuổi nó với sự tự phụ cố hữu của một thiên tài. Nhưng giờ đây, những gì hắn chứng kiến đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin đó. Hai người bạn của hắn, những tu sĩ tài năng, đã dốc cạn sinh mệnh để bảo vệ một phàm nhân. Hành động của họ không phải vì sức mạnh, không phải vì danh vọng, mà vì một điều gì đó sâu sắc hơn, một tình cảm, một ý chí mà hắn chưa từng thực sự hiểu. "Đây... đây không phải là đạo... Vậy thì... là gì?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự đau đớn và bối rối. Câu hỏi đó không chỉ dành cho hắn, mà còn là câu hỏi mà toàn bộ thế giới tu tiên đang phải đối mặt.
Ma Chủ Cửu U không quan tâm đến sự bàng hoàng của những kẻ yếu đuối. Hắn nhấc chân, thân hình khổng lồ che khuất cả một phần bầu trời, chuẩn bị giáng thêm một đòn nữa, một đòn cuối cùng, để kết liễu Tạ Trần, để dập tắt hoàn toàn "điểm neo nhân quả" đáng ghét này. Hắn không thể để thứ yếu đuối này tồn tại.
Nhưng Tạ Trần, dù kiệt quệ, vẫn mở mắt, tia sáng trong đó trở nên rõ ràng hơn, rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể anh đã "thấu" được điều gì đó từ sự hy sinh vừa rồi. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U, không còn sự đau đớn, không còn sự tuyệt vọng, mà là một sự bình thản đến lạ lùng, một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh đã không chống lại hủy diệt bằng hủy diệt, mà anh đã nhìn thấy con đường để vượt qua nó, thông qua chính bản chất của "Nhân Đạo". Đó không phải là một sự đối kháng, mà là một sự dung hòa, một sự tái sinh. Cuộc chiến, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.