Nhân gian bất tu tiên - Chương 651: Hỗn Loạn Tột Cùng: Đòn Phản Công Của Ma Chủ
Trong khoảnh khắc Tạ Trần vươn tay, đón nhận sự hư vô tột cùng của Ma Chủ Cửu U, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy Thập Phương Nhân Gian. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có luồng chấn động xé rách không gian, chỉ có một sự tịch mịch đến kinh hoàng, như thể toàn bộ âm thanh, ánh sáng, và cả sự tồn tại đã bị nuốt chửng vào một điểm duy nhất, vô hình. Tựa hồ thời gian cũng ngừng trôi, mọi sinh linh đều nín thở, linh hồn căng như dây đàn chờ đợi một kết cục mà không ai dám hình dung.
Rồi, sự im lặng đó vỡ tan.
Không phải bằng một tiếng thét hay một tiếng gầm, mà bằng sự sụp đổ của chính thực tại. Bầu tr���i vốn đã u ám vì ma khí, nay vỡ vụn như một tấm gương khổng lồ, để lộ ra những vết nứt đen kịt, nuốt chửng ánh sáng còn sót lại. Mặt đất rung chuyển dữ dội, không phải động đất, mà là sự biến hình của địa thế. Thành Vô Song, nơi từng là biểu tượng của sự kiên cường, nơi liên minh Nhân Đạo đã đổ xương máu để bảo vệ, giờ đây không còn nữa. Tại trung tâm chiến trường, nơi Tạ Trần đứng đón nhận đòn hủy diệt của Ma Chủ, một hố sâu khổng lồ đã hình thành, không đáy, đen ngòm như miệng vực của thế giới. Hố sâu ấy không phải do bị đào bới, mà tựa như chính không gian và vật chất nơi đó đã bị 'xóa sổ', để lại một khoảng trống kinh hoàng, nơi mà mọi thứ xung quanh đều nghiêng ngả, đổ sập vào.
Đất đá vẫn không ngừng lở xuống miệng hố, tạo thành những tiếng ầm ì nặng nề, như tiếng than khóc của mặt đất. Gió rít lên từng hồi thảm thiết, luồn qua những tàn tích đổ nát của các công trình, của những trận pháp đã tan tành, mang theo mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma khí, và mùi khét lẹt của sự tan rã, của những linh hồn bị hóa thành tro bụi. Không khí đặc quánh ma khí, nặng nề đến nghẹt thở, khiến mỗi hơi thở đều trở nên đau đớn, như hít phải tro bụi và tuyệt vọng. Bầu trời vẫn u ám, nhưng thỉnh thoảng, những tia sét đen kịt vẫn xẹt ngang qua những vết nứt không gian, rọi sáng thoáng chốc cảnh tượng hoang tàn, rồi lại chìm vào bóng tối thăm thẳm. Cảnh tượng tang thương ấy như một bức tranh bi tráng về sự kết thúc của một kỷ nguyên, nhuốm màu hỗn loạn và cái chết.
Từ khắp nơi trên chiến trường đổ nát, những người sống sót của liên minh Nhân Đạo bắt đầu ngẩng đầu. Khuôn mặt họ hốc hác, quần áo rách nát, thân thể đầy thương tích, tu vi tán loạn. Họ gượng dậy một cách khó nhọc, đôi mắt thất thần nhìn về phía hố sâu khổng lồ, nơi Tạ Trần và Ma Chủ Cửu U vừa va chạm. Sự bàng hoàng, nỗi sợ hãi và một niềm tuyệt vọng sâu sắc hiện rõ trên từng gương mặt. Họ không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Trường lực Nhân Đạo, bức tường ý chí kiên cố mà họ đã cùng nhau kiến tạo, tưởng chừng như bất khả chiến bại, vậy mà giờ đây, nó đã biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Một tu sĩ bị thương nặng, nằm vạ vật giữa đống đổ nát, thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy: "Kết thúc rồi sao... Tất cả... đã kết thúc rồi sao?" Giọng hắn run rẩy, chứa đựng sự mất mát không thể tả, như thể cả thế giới đã sụp đổ trong một khoảnh khắc.
Bách Lý Hùng, dù mình đầy thương tích, áo giáp rách nát, vẫn cố gắng gượng dậy, đôi mắt kiên nghị nhìn khắp chiến trường. Ông thấy những ánh mắt thất thần, những thân thể rệu rã, những tiếng rên rỉ yếu ớt. Một nỗi đau thắt lòng dâng lên, nhưng ông biết, giờ không phải lúc để gục ngã. Ông vận hết sức lực còn lại, gầm lên một tiếng trầm hùng, vang vọng khắp chiến trường: "Không được bỏ cuộc! Chừng nào còn một hơi thở, chừng nào Tạ Trần còn chưa gục ngã, chúng ta... không được phép bỏ cuộc!" Giọng nói của ông khàn đặc vì khói bụi và sự kiệt quệ, nhưng vẫn chứa đựng một khí phách bất khuất, một lời hiệu triệu cuối cùng dành cho những tâm hồn đang chìm trong tuyệt vọng.
Lời của Bách Lý Hùng như một làn gió lạnh thổi qua, thức tỉnh những người còn đang mơ màng. Họ bắt đầu lảo đảo bò dậy, cố gắng tìm kiếm đồng đội, băng bó những vết thương hở đang rỉ máu. Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc lấm lem bụi bẩn và máu, gương mặt dịu dàng giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, vẫn bình tĩnh dùng những thảo dược quý hiếm để cầm máu và chữa trị cho những người gần đó. Đôi tay nàng run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không ngừng tìm kiếm. Nàng biết, ưu tiên hàng đầu là phải tìm được Tạ Trần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng vậy. Lăng Nguyệt, bạch y nhuốm máu, mái tóc đen nhánh rối bời, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự lo lắng. Nàng cảm thấy một sự suy yếu đáng sợ trong tu vi, nhưng ý chí chiến đấu vẫn không hề giảm sút. Nàng lướt qua những đống đổ nát, đôi mắt không ngừng tìm kiếm một vệt sáng quen thuộc. Dương Quân, với đạo bào lam nhạt rách rưới, gương mặt tuấn tú dính đầy máu và bụi, cũng đang cố gắng tập hợp những tu sĩ còn có khả năng chiến đấu. "Tìm Tạ huynh! Phải tìm được Tạ huynh!" hắn gào lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy quyết tâm.
Trong lúc hỗn loạn đó, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại đã lấm lem, đang gào khóc thảm thiết. Nàng dùng thân thể nhỏ bé của mình, cào bới những đống đổ nát, gọi tên Tạ Trần. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến nàng quên đi mọi hiểm nguy, chỉ muốn tìm thấy người mà nàng đã thề sẽ bảo vệ.
May mắn thay, giữa sự hủy diệt kinh hoàng, một tia hy vọng mong manh vẫn còn sót lại. Tại rìa của hố sâu khổng lồ, một lớp màng ánh sáng vàng ấm áp, yếu ớt đến mức gần như trong suốt, vẫn còn tồn tại. Nó lung lay, chớp tắt như ngọn nến trước gió, nhưng vẫn bao bọc lấy một thân ảnh gầy gò, quen thuộc.
"Tạ Trần!" Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên nhìn thấy. Nàng hét lên một tiếng, không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy, và lao về phía đó. Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ cũng nhanh chóng nhận ra, ��nh mắt họ lóe lên một tia sáng hy vọng. Họ lập tức tập trung về phía Tạ Trần, cố gắng vượt qua những chướng ngại vật đổ nát, những mảnh vỡ của trận pháp và xác của ma vật.
Khi đến gần, họ nhìn thấy Tạ Trần nằm gục bên trong lớp màng ánh sáng yếu ớt đó. Thân hình thư sinh gầy gò của anh giờ đây lại càng thêm tiều tụy, làn da trắng nhợt nay đã xám xịt. Vài vết máu rỉ ra từ khóe môi, thấm vào bộ áo vải bố cũ kỹ. Anh nằm bất động, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo bị bỏ quên trong trận chiến kinh hoàng. Tuy nhiên, dù kiệt quệ đến vậy, đôi mắt anh vẫn mở to, không hề nhắm lại, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư đến lạ lùng. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang thấu hiểu một chân lý sâu xa nào đó mà không ai có thể chạm tới.
Mộ Dung Tuyết quỳ sụp xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi tay run rẩy kiểm tra mạch đập của anh. "Vẫn còn sống! Nhưng... nhưng nội thương quá nặng, linh khí trong cơ thể gần như cạn kiệt!" Nàng vội vàng lấy ra những viên đan dược quý giá nhất, chuẩn bị đút cho anh. H��� Ly Nữ Tiểu Cửu oà khóc nức nở, đôi tai cụp xuống, dùng chiếc đuôi mềm mại vuốt ve khuôn mặt Tạ Trần, cố gắng truyền một chút yêu lực yếu ớt của mình vào anh.
Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Họ không hiểu anh đang nhìn gì, đang suy nghĩ gì. Trận chiến vừa rồi đã vượt quá mọi sự tưởng tượng của họ về sức mạnh. Đòn "Vô Tận Hủy Diệt" của Ma Chủ Cửu U không chỉ là một chiêu thức, mà là sự tự hủy diệt bản nguyên, muốn kéo tất cả vào hư vô. Và Tạ Trần đã đón nhận nó, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự bao dung của 'Nhân Đạo'. Kết quả là một hố sâu vô tận, một chiến trường tan hoang, và một Tạ Trần kiệt quệ, nhưng vẫn sống.
Vô Danh Tăng, từ xa, vẫn trầm mặc đứng trên một tảng đá đổ nát. Áo cà sa cũ nát của ông phấp phới trong gió, đôi mắt nhắm hờ. Ông không đến gần Tạ Trần, chỉ lẳng lặng quan sát. Trong đôi mắt nhắm hờ ấy, dường như ông đã nhìn thấy tất cả, đã thấu hiểu mọi sự biến chuyển, và một nụ cười khổ ẩn hi��n trên môi. "Vô thường... vô thường..." ông khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió rít, như một lời thì thầm của triết lý cổ xưa. Ông biết, cuộc chiến này chưa kết thúc. Hủy diệt không bao giờ là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, cho dù là khởi đầu của sự đau khổ hay của một trật tự khác.
***
Chưa đầy vài phút sau khoảnh khắc Tạ Trần được tìm thấy, một sự kiện kinh hoàng khác lại xảy ra, dập tắt đi tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lòng liên minh Nhân Đạo.
Từ trung tâm của hố sâu khổng lồ, nơi lẽ ra chỉ còn là hư vô, đột nhiên một cột ma khí đen kịt, đậm đặc hơn bất kỳ luồng ma khí nào trước đây, bắt đầu cuồn cuộn bốc lên. Cột ma khí ấy không ngừng xoáy tròn, hút cạn mọi ánh sáng và không khí xung quanh, khiến không gian bị bóp méo, vặn vẹo. Tiếng gầm gừ vang vọng từ sâu trong lòng cột ma khí, không phải tiếng gầm của sự giận dữ, mà là tiếng gầm của một sự phục sinh, của một sức mạnh vượt qua mọi giới hạn. Nó lạnh lẽo, ghê rợn, khiến mọi người đang cố gắng gượng dậy đều phải rùng mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Rồi, một tiếng cười khẩy vang vọng khắp chiến trường. Tiếng cười ấy khàn đặc, đầy mỉa mai và khinh miệt, như tiếng của một ác quỷ vừa thức tỉnh từ cơn ác mộng vĩnh hằng. Nó vang vọng từ trung tâm cột ma khí, âm u và sâu thẳm, khiến linh hồn mỗi người đều cảm thấy bị đè nén, như bị một tảng đá vô hình đè lên. "Nhân Đạo? Một lũ kiến hôi cố chấp bấu víu vào những thứ vô nghĩa! Kết cục của các ngươi chỉ có một!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang lên, không còn sự tuyệt vọng và bi tráng như trước khi tung đòn "Vô Tận Hủy Diệt", mà tràn ngập sự hả hê, cuồng nộ và uy quyền tuyệt đối. Hắn không hề bị h��y diệt, không hề biến mất. Hắn đã tái sinh, và dường như còn mạnh mẽ hơn trước.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nghiến răng ken két. Nàng nhìn về phía cột ma khí đang hình thành, đôi mắt phượng sắc bén lóe lên sự phẫn nộ và căm ghét. "Đồ điên! Ngươi đã làm gì!" nàng gào lên, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự tuyệt vọng. Nàng không hiểu. Làm sao có thể? Làm sao Ma Chủ có thể sống sót sau đòn hủy diệt của chính hắn, lại còn mạnh mẽ hơn? Chẳng lẽ 'Nhân Đạo' của Tạ Trần đã thất bại? Hay là Ma Chủ Cửu U đã lợi dụng sự bao dung của Tạ Trần để tự tái tạo bản thân?
Cột ma khí đen kịt dần dần tan biến, để lộ ra thân ảnh khổng lồ của Ma Chủ Cửu U. Hắn đứng đó, cao lớn và cường tráng, không hề có một vết thương nào. Trái lại, thân thể hắn dường như còn rắn chắc hơn, ma khí cuộn trào quanh hắn như một dòng sông đen, tạo ra một áp lực kinh thiên động địa. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn giờ đây còn dữ tợn hơn, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt tột cùng đối với tất cả những sinh linh đang quỳ rạp dưới chân hắn. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn phất phơ trong làn gió ma khí, tạo nên một vẻ tà mị nhưng đầy uy lực. Hắn không còn là kẻ tuyệt vọng muốn hủy diệt để giải thoát. Hắn đã trở lại, với một ý chí hủy diệt mạnh mẽ hơn, và một sự hiểu biết sâu sắc hơn về "sức mạnh" mà Tạ Trần đã dùng để "bao dung" hắn. Sự hấp thụ và chuyển hóa sức mạnh hủy diệt của chính hắn, cùng với sự dung nạp của Nhân Đạo, không những không làm suy yếu hắn, mà còn khiến hắn "tiến hóa", trở thành một thực thể hủy diệt càng thêm hoàn mỹ, càng thêm bản nguyên.
Ma Chủ Cửu U từ từ giơ tay lên, một nụ cười khẩy hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Hắn không cần bất kỳ chiêu thức hay pháp thuật nào. Chỉ một cái vung tay nhẹ nhàng, một làn sóng năng lượng hủy diệt đen kịt, tinh khiết đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại mang theo một sức mạnh ăn mòn vạn vật, lập tức lan tỏa ra khắp chiến trường. Nó không phải là một đòn tấn công bùng nổ, mà là một sự "xóa sổ" chậm rãi, một sự "ăn mòn" từ từ.
"Chống đỡ!" Bách Lý Hùng gầm lên, ông cố gắng tập hợp những phàm nhân còn lại, dùng thân mình che chắn cho họ. Ông vung thanh đại đao của mình, tạo ra một bức tường khí kình yếu ớt. Dương Quân cũng lập tức vung kiếm, tạo ra một luồng kiếm khí mạnh mẽ, cố gắng ngăn cản làn sóng hủy diệt. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù kiệt quệ, vẫn triệu hồi hàn băng, tạo thành một lớp lá chắn bằng băng tuyết. Các tu sĩ còn sót lại, dù sợ hãi tột cùng, cũng vội vàng vận dụng pháp lực còn sót lại, tạo ra đủ loại phòng ngự.
Nhưng tất cả đều vô ích. Làn sóng năng lượng hủy diệt của Ma Chủ Cửu U quá mạnh mẽ, quá bản nguyên. Bức tường khí kình của Bách Lý Hùng lập tức tan rã như sương khói. Kiếm khí của Dương Quân bị ăn mòn trong chớp mắt. Lớp băng của Lăng Nguyệt Tiên Tử nứt vỡ, tan chảy thành hơi nước. Sức mạnh hủy diệt ấy không chỉ đánh tan vật chất, mà còn ăn mòn cả ý chí, cả tu vi.
"Áaaaaa!" Tiếng la hét thảm thiết vang lên. Những tu sĩ yếu ớt hơn lập tức bị làn sóng năng lượng nuốt chửng, thân thể họ hóa thành tro bụi trong tích t���c. Những người mạnh hơn, như Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng, cũng bị làn sóng hủy diệt đẩy lùi hàng trăm trượng, thân thể họ va vào những đống đổ nát, xương cốt kêu răng rắc. Máu tươi bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ chiến trường vốn đã tang thương. Họ ngã xuống, thở dốc, tu vi trong cơ thể tán loạn, nội thương chồng chất. Đôi mắt họ tràn ngập sự tuyệt vọng. Ma Chủ Cửu U giờ đây, dường như đã trở thành một tồn tại bất khả chiến bại.
Ma Chủ Cửu U nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn, đôi mắt đỏ rực lóe lên sự khinh miệt. "Yếu ớt! Quá yếu ớt!" hắn gầm gừ, giọng nói đầy chế giễu. Hắn không hề vội vàng, như một con mèo đang vờn chuột. Hắn muốn tận hưởng sự tuyệt vọng của những kẻ dám chống đối hắn, muốn chứng kiến sự sụp đổ của cái gọi là 'Nhân Đạo'.
Tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm lại vụt tắt. Liên minh Nhân Đạo đã tan tác. Những người còn lại đều bị thương nặng, kiệt sức, và tràn ngập nỗi sợ hãi. Họ biết rằng, với Ma Chủ Cửu U ở trạng thái này, mọi sự chống cự đều là vô nghĩa. Cái chết, giờ đây, dường như chỉ còn là vấn đề thời gian.
Vô Danh Tăng vẫn đứng đó, trầm mặc quan sát. Đôi mắt nhắm hờ của ông dường như có thể nhìn xuyên qua mọi thứ, thấu hiểu mọi sự biến chuyển. Ông không can thiệp, không biểu lộ cảm xúc. Nhưng trong sâu thẳm, một tiếng thở dài vô hình vang lên, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya tịch mịch, báo hiệu một kiếp nạn mới, một vòng tuần hoàn hủy diệt chưa có hồi kết. Ông biết, Ma Chủ Cửu U đã trở nên mạnh mẽ hơn, bởi vì hắn đã "tiến hóa" thông qua sự "dung nạp" của Nhân Đạo. Đây là một nghịch lý đau lòng, một sự phản phệ của chính bản chất "bao dung" của Tạ Trần.
***
Trong khi Ma Chủ Cửu U đang đắc thắng nhìn xuống liên minh Nhân Đạo tan tác, như thể tận hưởng nỗi tuyệt vọng của họ, hắn không quên mục tiêu chính của mình. Đôi mắt đỏ rực của hắn quay về phía rìa hố sâu, nơi lớp màng ánh sáng Nhân Đạo cuối cùng đang lung lay sắp đổ, bao bọc lấy Tạ Trần.
"Ngươi... điểm neo nhân quả!" Giọng Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy sự căm ghét. Hắn không muốn hủy diệt đơn thuần, hắn muốn Tạ Trần phải chứng kiến sự sụp đổ của tất cả những gì anh tin tưởng, trước khi chính anh bị xóa sổ. "Ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là 'Nhân Đạo' của ngươi, chẳng qua chỉ là một trò cười trước sức mạnh tuyệt đối của hủy diệt!" Hắn tuyên bố, giọng nói vang dội như sấm sét, chứa đựng sự ngạo mạn và uy quyền. Hắn từ từ bước đi, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển, tiến về phía Tạ Trần, như một vị thần chết chóc đang đến để thu hoạch linh hồn.
Lớp màng ánh sáng Nhân Đạo bao bọc Tạ Trần giờ đây đã yếu ớt đến mức gần như trong suốt, chớp tắt liên hồi, như ngọn nến sắp tàn. Bên trong, Tạ Trần vẫn nằm bất động, thân thể gầy gò của anh chìm trong một màu xám xịt của sự kiệt quệ. Vết máu trên khóe môi anh đã khô lại, nhưng vẫn còn đó. Từng hơi thở của anh rất yếu ớt, nặng nhọc, như thể mỗi lần hít thở đều là một cuộc chiến sinh tử. Mộ Dung Tuyết quỳ bên cạnh, đôi tay nàng vẫn run rẩy truyền đan dược và linh lực vào cơ thể anh, nhưng nàng biết, với mức độ thương tổn này, những nỗ lực của nàng chỉ như muối bỏ biển. Khuôn mặt nàng tái nhợt vì lo lắng và kiệt sức, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh và tận tâm, không rời khỏi Tạ Trần. Mùi thảo dược nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi máu tươi từ vết thương của Tạ Trần và mùi ma khí nồng nặc, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, tuyệt vọng nhưng vẫn có một tia sáng ý chí không thể dập tắt.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng chắn trước Tạ Trần, đôi tai cáo run rẩy, chiếc đuôi xù lên. Nàng gầm gừ, đôi mắt hổ phách đỏ hoe vì sợ hãi nhưng cũng đầy sự trung thành và dũng cảm. Nàng biết mình không phải đối thủ của Ma Chủ Cửu U, nhưng nàng thà chết chứ không để hắn chạm vào Tạ Trần. Phía sau nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Bách Lý Hùng, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng đứng dậy, tập tễnh tiến về phía Tạ Trần, quyết tâm tạo thành một hàng rào cuối cùng. Ánh mắt họ kiên định, dù biết rằng cơ hội sống sót là vô cùng nhỏ.
"Lùi lại!" Lăng Nguyệt Tiên Tử thều thào, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. "Các ngươi không phải đối thủ của hắn!" Nàng biết, nếu họ chết ở đây, Tạ Trần sẽ không còn bất kỳ sự bảo vệ nào.
"Không bao giờ!" Dương Quân đáp lại, hắn cắn chặt răng, cố gắng vận dụng chút linh lực cuối cùng, chuẩn bị cho một đòn tấn công liều chết. "Tạ huynh... Tạ huynh là hy vọng của Nhân Gian! Ta thề sẽ không để hắn làm hại Tạ huynh!"
Ma Chủ Cửu U nhìn những kẻ yếu ớt đang cố gắng che chắn cho Tạ Trần, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khinh miệt. "Một lũ kiến hôi ngu ngốc! Các ngươi nghĩ rằng sự hy sinh của các ngươi có thể thay đổi được gì sao?" Hắn giơ cao bàn tay khổng lồ, ma khí đen kịt cuộn trào trên đầu ngón tay hắn, tụ lại thành một quả cầu hủy diệt tinh khiết. Đây là đòn cuối cùng, đòn kết liễu, dành cho Tạ Trần, "điểm neo nhân quả" mà hắn căm ghét.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tạ Trần, tưởng chừng như đã hoàn toàn bất động, đột ngột cử động. Anh nhắm mắt lại một cách chậm rãi, như đang suy ngẫm điều gì đó rất sâu xa. Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ và những người khác đều nín thở, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào. Họ không biết Tạ Trần đang làm gì, nhưng họ cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế từ anh.
Rồi, đôi mắt Tạ Trần đột ngột mở ra.
Không còn là ánh mắt kiệt quệ hay đau đớn. Trong con ngươi sâu thẳm của anh, một tia sáng thấu triệt lóe lên, không phải ánh sáng của sức mạnh vật chất, mà là ánh sáng của trí tuệ, của sự giác ngộ, dường như anh đã nhìn thấy một điều gì đó vượt qua sự hủy diệt, một chân lý ẩn sâu trong chính sự hỗn loạn này. Ánh mắt ấy tĩnh lặng, nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên định đến mức không thể lay chuyển, như một vì sao cô độc giữa đêm tối vô tận.
"Ngươi... không hiểu..." Tạ Trần thều thào, giọng nói yếu ớt, khàn đặc, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn đến lạ lùng. Anh không nói lớn, nhưng lời nói của anh như một luồng điện xẹt qua tâm trí tất cả những người đang có mặt, bao gồm cả Ma Chủ Cửu U.
Ma Chủ Cửu U khựng lại. Hắn cảm thấy một sự khó chịu không tên từ lời nói của Tạ Trần, một cảm giác quen thuộc như đã từng trải qua trước khi hắn tung đòn hủy diệt bản nguyên. Cái ánh mắt ấy, cái giọng nói ấy, dường như đang thấu hiểu hắn, đang nhìn xuyên qua lớp vỏ cuồng nộ và hủy diệt của hắn, chạm đến một nỗi đau cổ xưa, một sự chấp niệm đã bị lãng quên. Hắn không hiểu tại sao một phàm nhân kiệt quệ như Tạ Trần lại có thể nói ra lời đó, lại có thể nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy.
Vô Danh Tăng, từ xa, khẽ mở đôi mắt nhắm hờ. Ông nhìn về phía Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía Ma Chủ Cửu U. Một nụ cười ẩn hiện trên môi ông, không phải nụ cười vui mừng, mà là một nụ cười thấu hiểu, một nụ cười của sự giác ngộ. Ông biết, Tạ Trần đã nhìn thấy một điều gì đó, một cơ hội, một con đường thoát trong chính sự hủy diệt này. Đó không phải là chống lại, mà là vượt qua. Có lẽ, chính Ma Chủ Cửu U, trong sự "tiến hóa" của hắn, đã vô tình mở ra một cánh cửa mà cả hắn cũng không hề hay biết.
Bàn tay khổng lồ của Ma Chủ Cửu U vẫn giơ cao, quả cầu hủy diệt trên đầu ngón tay hắn vẫn cu���n trào. Nhưng hắn không lập tức giáng xuống. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tạ Trần, cố gắng tìm kiếm ý nghĩa đằng sau câu nói "Ngươi... không hiểu...". Hắn cảm thấy một sự bối rối, một sự khó chịu sâu sắc mà đã từ rất lâu hắn không còn cảm nhận được. Sự hỗn loạn tột cùng vẫn đang bao trùm lấy thế giới, nhưng giữa đống đổ nát và tuyệt vọng, một tia sáng mong manh của sự thấu triệt, của một chân lý mới, đang bắt đầu lóe lên từ chính con người Tạ Trần.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.