Nhân gian bất tu tiên - Chương 647: Vô Tận Chi Đạo: Hóa Giải Bão Tố Hủy Diệt
Mùi khói, mùi máu, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa quyện trong không khí. Gió mạnh vẫn gào thét, mang theo những mảnh vụn của Thành Vô Song, quất vào mặt Tạ Trần, nhưng anh vẫn đứng yên như tượng. Hơi lạnh từ ma khí của Ma Chủ phả xuống, như muốn đóng băng cả linh hồn, nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững sự bình tĩnh đến khó tin. Trong tâm trí anh, không có sợ hãi, chỉ có sự kiên định vào con đường mình đã chọn, vào giá trị mà anh đang bảo vệ. Anh cảm nhận được Ma Chủ Cửu U đang quan sát mình, một ánh mắt không còn hoàn toàn khinh miệt như trước, mà pha lẫn sự bối rối, thậm chí là một chút bất an. Hắn không thể hiểu được Tạ Trần, không thể hiểu được thứ sức mạnh mà Tạ Trần đang thể hiện.
Ma Chủ Cửu U nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh của hắn. “Ngươi... một phàm nhân không tu vi, còn dám đứng trước ta? Ngươi dựa vào cái gì?” Giọng nói của hắn trầm đục, mang theo sự mỉa mai và khinh thường sâu sắc, như thể đang nói chuyện với một con kiến dám đối đầu với một vị thần. Hắn đã từng chứng kiến vô số kẻ mạnh mẽ, vô số tiên nhân, nhưng tất cả đều sụp đổ trước sức mạnh của hắn. Vậy mà, một phàm nhân như Tạ Trần lại dám đối mặt? Điều đó thật sự khiến hắn khó hiểu.
Tạ Trần không lùi bước. Ánh mắt anh vẫn kiên định, sâu thẳm, không chút dao động. Giọng nói của anh trầm ấm, nhưng lại vang vọng khắp không gian đổ nát, xuyên qua tiếng gió rít và tiếng ma khí gầm gừ, như một lời tuyên ngôn bất diệt: “Ta dựa vào... ý chí. Ý chí của một phàm nhân, ý chí của vạn vật sinh linh. Ngươi có thể hủy diệt thân xác, nhưng không thể hủy diệt được điều đó.” Mỗi lời nói của Tạ Trần không mang theo pháp lực, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một chân lý đơn giản nhưng lại chạm đến tận gốc rễ của sự tồn tại. Đó là ý chí muốn sống, muốn tồn tại, muốn giữ trọn nhân tính, thứ mà Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo cũ đã đánh mất.
Ma Chủ Cửu U nghe vậy, nụ cười trên môi hắn cứng lại. Đôi mắt đỏ rực của hắn lóe lên một tia giận dữ và bất lực. Ý chí? Một khái niệm vô hình, yếu ớt. Hắn đã hủy diệt vô số thế giới, nghiền nát vô số ý chí. Vậy mà Tạ Trần lại dám nhắc đến thứ đó trước mặt hắn? Hắn gằn giọng, thanh âm như lưỡi dao sắc lạnh cắt vào không khí: “Vô nghĩa! Tất cả rồi sẽ thành tro tàn! Ngươi... chẳng qua cũng chỉ là một điểm neo yếu ớt, ta sẽ bẻ gãy nó!” Ma Chủ hiểu rằng Tạ Trần là một "điểm neo nhân quả", một tồn tại đặc biệt giữ gìn sự cân bằng của thế giới. Nhưng hắn tin rằng, chỉ cần bẻ gãy điểm neo này, tất cả sẽ sụp đổ.
Tạ Trần không hề tỏ vẻ sợ hãi hay nao núng trước lời đe dọa của Ma Chủ. Anh không lùi bước, ánh mắt kiên định. Anh giơ tay phải lên, không phải để thi triển phép thuật hay triệu hồi binh khí, mà như để nắm lấy một thứ gì đó vô hình, một dòng chảy vô tận của ý chí và sự sống. Khi anh giơ tay lên, ánh sáng 'Vô Tận Chi Đạo' quanh anh bỗng chốc trở nên rõ nét hơn, không rực rỡ chói lòa như thần thông, mà là một dòng chảy liên tục, bất diệt, như một lời khẳng định không thể lay chuyển, một nền móng vững chắc đang được kiến tạo. Đó không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để tồn tại, để sinh sôi, để vĩnh cửu. Ánh sáng dịu dàng ấy, trong màn đêm đen kịt của ma khí, trở thành một ngọn hải đăng cô độc, một biểu tượng của hy vọng giữa biển cả tuyệt vọng. Ma Chủ Cửu U nhìn chằm chằm vào ánh sáng đó, trong đôi mắt hắn không còn sự khinh miệt hoàn toàn, mà thay vào đó là một sự khó hiểu sâu sắc, một chút lo lắng ẩn hiện. Hắn bắt đầu nhận ra Tạ Trần không đơn thuần là một 'điểm neo' có thể bị bẻ gãy, mà là một 'nguyên tắc' mới, một trật tự khác đang dần thành hình. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai cá thể, mà là giữa hai triết lý tồn tại, giữa sự hủy diệt và sự sống, giữa quyền năng tuyệt đối và ý chí bất diệt của con người. Trận chiến quyết định, đã thực sự bắt đầu.
Ma Chủ Cửu U không còn kiên nhẫn. Sự kiên định đến khó hiểu của Tạ Trần, sự bình thản trước cái chết của một phàm nhân không tu vi đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng của hắn. Hắn không thể hiểu được, không thể chấp nhận được. Thiên Đạo đã sụp đổ, các tiên môn đã hoang tàn, quyền năng đã trở về tay hắn, vậy mà vẫn có một phàm nhân dám đứng đó, thách thức tất cả những gì hắn đại diện. Một tiếng gầm thét kinh thiên động địa bật ra khỏi cổ họng Ma Chủ, rung chuyển cả không gian đổ nát của Thành Vô Song. Tiếng gầm ấy không chỉ là sự giận dữ, mà còn là sự tuyệt vọng, sự phẫn nộ tột cùng của một kẻ thống trị nhận ra mình đang đối mặt với một thứ vượt ra ngoài lẽ thường. "Ngươi sẽ bị hủy diệt! Vô luận là thân thể hay cái gọi là 'ý chí' của ngươi, tất cả đều sẽ hóa thành hư vô! Thiên Đạo đã sụp đổ, Nhân Đạo của ngươi cũng sẽ không còn chỗ đứng! Vĩnh biệt, dị số!"
Dứt lời, Ma Chủ Cửu U giơ cao hai tay, thân hình đồ sộ của hắn như hòa tan vào màn đêm đang bao phủ. Tất cả ma khí còn sót lại trên chiến trường, cùng với những oán niệm, chấp niệm, những tàn dư của sự hủy diệt và cái chết từ vô số năm tháng qua, đều bị hắn hút về. Luồng ma khí khổng lồ, đen đặc, xoáy tròn như một lỗ đen thu nhỏ, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Nó không chỉ là một đòn công kích vật lý, mà là một sự "xóa sổ" toàn diện, một nỗ lực để nghiền nát Tạ Trần không chỉ về thể xác mà cả về tinh thần, xóa bỏ cả sự tồn tại của anh khỏi nhân quả, nhắm thẳng vào cái "điểm neo nhân quả" mà hắn đã nhận thức được. Cả Thành Vô Song như rên rỉ dưới áp lực khủng khiếp ấy. Những tàn tích còn sót lại của các kiến trúc đồ sộ, từng là biểu tượng của phồn vinh, giờ đây bị ma khí xoắn vặn, bẻ cong, và hóa thành hư vô. Gió lạnh buốt mang theo những mảnh vụn, nhưng khi chạm vào luồng ma khí đen, chúng liền tan biến không dấu vết. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, khiến ngay cả những tu sĩ mạnh nhất trong liên minh Nhân Đạo cũng cảm thấy khó thở, linh lực trong cơ thể như bị phong tỏa. Mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức gây buồn nôn, như thể chính địa ngục đang mở cửa.
Dưới chân Ma Chủ, Tạ Trần đứng một mình trên một phiến đá nứt nẻ, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng ánh mắt kiên định không chút dao động. Anh vẫn mặc chiếc áo vải bố cũ kỹ, không có bất kỳ hào quang hộ thể nào, không có bất kỳ thần khí nào tỏa sáng. Anh là một phàm nhân, đúng nghĩa. Nhưng xung quanh anh, ánh sáng 'Vô Tận Chi Đạo' vẫn tĩnh lặng tỏa ra, dịu dàng và bền bỉ, như một lời khẳng định không lời về sự tồn tại. Nó không chống lại ma khí, mà hòa vào nó, như một dòng nước trong chảy vào biển đen, không bị nhuộm đen mà từ từ làm loãng đi sắc màu u tối.
Liên minh Nhân Đạo co cụm lại ở phía xa, ánh mắt tràn đầy lo âu v�� tuyệt vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay tái nhợt vì kinh hoàng, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng siết chặt kiếm trong tay, nhưng biết rõ, bất kỳ sự can thiệp nào vào lúc này cũng là vô ích, thậm chí là tự sát. Dương Quân, thư sinh tuấn tú với khí chất nho nhã, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, lý tưởng trong mắt hắn lung lay dữ dội. Hắn không thể tin rằng sức mạnh hủy diệt có thể đạt đến cấp độ này, và Tạ Trần, một phàm nhân, lại phải đối mặt với nó. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, che miệng thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Nàng biết Tạ Trần quan trọng đến mức nào, nhưng liệu có ai có thể sống sót sau đòn tấn công như vậy? Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu co rúm lại sau lưng Bách Lý Hùng, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thân thể run rẩy bần bật. Nàng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào kinh hoàng đến thế, nó vượt xa mọi cơn ác mộng. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng trở nên nhỏ bé trước uy lực hủy diệt ấy, nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, máu rỉ ra nh��ng hắn không hề hay biết. Hắn muốn xông lên, muốn bảo vệ Tạ Trần, nhưng một lực vô hình đã giữ hắn lại, một cảm giác bất lực tột cùng nhấn chìm hắn. Vô Danh Tăng, gầy gò mặc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, giờ đây cũng khẽ run rẩy. Hắn niệm Phật hiệu, nhưng trong lòng cũng không khỏi hoài nghi. Liệu "Nhân Đạo" có thể chống lại "Thiên Ma" tuyệt đối này?
Luồng năng lượng hủy diệt khổng lồ, đen kịt như một cơn sóng thần ma khí, lao thẳng về phía Tạ Trần với tốc độ khủng khiếp, tạo ra một áp lực bóp nghẹt cả không gian. Tiếng gió rít, tiếng ma khí gầm gừ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị nuốt chửng, Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn tĩnh lặng, đôi môi khẽ mấp máy, như một lời đáp trả cuối cùng cho tuyên bố của Ma Chủ: "Hư vô không phải là kết thúc. Hư vô... cũng là một khởi đầu."
Và rồi, luồng năng lượng 'Vô Tận Hủy Diệt' của Ma Chủ hoàn toàn nuốt chửng Tạ Trần. Từ bên ngoài, liên minh Nhân Đạo chỉ thấy một cột sáng đen khổng lồ bùng nổ, một tiếng nổ trầm đục không thể nghe thấy bằng tai phàm trần, mà chỉ có thể cảm nhận bằng linh hồn, vang vọng khắp cõi hư không. Sau đó là sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự tĩnh lặng chết chóc, như thể Tạ Trần cùng cả một phần không gian đã bị xóa sổ khỏi tồn tại. Cả Thành Vô Song, vốn đã hoang tàn, giờ đây như bị cạo sạch thêm một lần nữa, để lại một khoảng không chân không, nơi mọi sự sống và ý niệm đều bị nghiền nát. Mùi ma khí đặc quánh lan tỏa khắp nơi, ám ảnh khứu giác, khiến người ta có cảm giác như đang hít thở chính sự tuyệt vọng và cái chết.
"Không... không thể nào!" Lăng Nguyệt Tiên Tử thốt lên trong tuyệt vọng, giọng nàng lạc hẳn đi, đôi mắt phượng trừng lớn, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Nàng đã chứng kiến vô số kỳ tích từ Tạ Trần, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, một nỗi sợ hãi rằng phép màu đã không còn. Dương Quân ngã quỵ xuống đất, đôi tay siết chặt, móng tay cào vào lòng bàn tay đến rướm máu. Lý tưởng mà hắn theo đuổi, niềm tin vào 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã thắp lên trong hắn, giờ đây như một ngọn nến đứng trước bão tố, chực chờ tắt lịm. Mộ Dung Tuyết đau đớn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng cảm thấy một sự mất mát không thể gọi tên, một khoảng trống rỗng trong tâm hồn. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu úp mặt vào lưng Bách Lý Hùng, run rẩy không ngừng, những tiếng nấc nhỏ thoát ra từ cổ họng. Bách Lý Hùng, với vẻ mặt đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, gầm lên một tiếng, nhưng tiếng gầm đó nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm. Vô Danh Tăng mở choàng mắt, ánh mắt giác ngộ nay pha lẫn sự bàng hoàng và một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn biết Tạ Trần không phải là một tu sĩ, nhưng sự tồn tại của anh lại là một bảo chứng cho nhân tính. Nếu Tạ Trần biến mất, thì "Nhân Đạo" liệu còn có ý nghĩa gì?
Ma Chủ Cửu U đứng đó, thân ảnh đồ sộ như một vị thần bóng tối, thở dốc. Luồng ma khí từ hắn cuộn xoáy mãnh liệt, rồi từ từ tan rã, để lộ ra vẻ mặt hắn. Một nụ cười thỏa mãn pha lẫn kiệt sức hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh của hắn. Hắn đã dồn tất cả mọi thứ vào đòn tấn công cuối cùng này, tất cả sự phẫn nộ, tất cả sự tuyệt vọng, tất cả niềm tin vào quyền năng hủy diệt tuyệt đối của mình. Hắn tin rằng không một thứ gì có thể sống sót sau đòn 'Vô Tận Hủy Diệt' ấy, đặc biệt là một phàm nhân yếu ớt như Tạ Trần, một "điểm neo nhân quả" mà hắn cho là mong manh. "Kết thúc rồi..." Hắn khàn giọng thì thầm, nhưng trong lời nói đó, không còn sự ngạo mạn như trước, mà chỉ còn là sự mệt mỏi cùng cực.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, tại nơi Tạ Trần bị nuốt chửng, có một điều kỳ lạ đang diễn ra. Tạ Trần, thay vì chống đỡ, lại buông bỏ mọi phòng bị. 'Vô Tận Chi Đạo' của anh không tạo ra bất kỳ lá chắn hay phản công nào, mà chỉ đơn thuần 'là'. Anh để luồng năng lượng hủy diệt bao phủ, nuốt chửng mình. Cảm giác như anh đã tan biến, hòa vào hư vô, không còn tồn tại. Nhưng trong sâu thẳm của sự hư vô đó, 'Vô Tận Chi Đạo' của anh không bị hủy diệt, mà như một khoảng không vô tận, ôm lấy sự hủy diệt, hóa giải nó không phải bằng đối kháng mà bằng sự bao dung, hấp thụ và biến đổi.
Trong cái không gian bị xóa sổ đó, Tạ Trần không cảm thấy đau đớn, không cảm thấy sợ hãi. Anh cảm nhận được từng hạt ma khí nhỏ bé nhất, từng luồng oán niệm gào thét, từng mảnh chấp niệm vỡ vụn. Chúng không phải là kẻ thù, chúng chỉ là những thực thể bị tổn thương, bị bóp méo bởi sự tuyệt vọng. 'Vô Tận Chi Đạo' của anh không phải là một quyền năng để chiến đấu, mà là một triết lý để tồn tại. Nó giống như một đại dương bao la, vô tận, nơi mọi dòng sông, dù đục hay trong, dù hung dữ hay hiền hòa, đều cuối cùng đổ về và trở thành một phần của nó. Anh không cố gắng đẩy lùi sự hủy diệt, mà anh *là* sự hủy diệt, anh *là* hư vô, anh *là* tất cả. Khoảng không chân không xung quanh anh không còn là sự trống rỗng, mà là sự đầy đủ. Ánh sáng 'Nhân Đạo' không bùng nổ mà tĩnh lặng tỏa ra từ bên trong anh, không ngừng khuếch tán, không ngừng 'là'. Nó không chói lòa, không rực rỡ, mà là một sự ấm áp dịu dàng, một sự bao dung vô bờ bến, một sự sống động không cần hình tướng. Nó là hơi thở của vạn vật, là nhịp đập của nhân tâm, là sự kiên định của ý chí. Tạ Trần không còn là Tạ Trần của trước đó, anh đã trở thành một khái niệm, một nguyên tắc, một dòng chảy vô tận của sự tồn tại. Trong khoảnh khắc ấy, anh đã vượt qua giới hạn của sinh mệnh, của cái chết, của cả hư vô. Anh đã trở thành "là".
Cột sáng đen tan biến, và nơi Tạ Trần đứng trước đó... anh vẫn đứng đó. Bình yên vô sự, không một vết xước. Chiếc áo vải bố cũ kỹ của anh vẫn không hề bị hủy hoại, không chút bụi bặm hay rách nát. Anh vẫn là một thư sinh gầy gò, nhưng quanh anh là một vầng sáng mờ ảo, không rực rỡ chói mắt mà ấm áp, bao dung, và bất diệt. Nó như một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa đại dương đen tối, nhưng lại có sức mạnh chiếu rọi và sưởi ấm cả một vùng trời. Không còn ma khí đặc quánh, không còn mùi lưu huỳnh nồng nặc. Thay vào đó, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương của đất ẩm và cỏ cây, như thể sự sống đang từ từ quay trở lại. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt lờ mờ chiếu rọi, nhưng nơi Tạ Trần đứng, không gian lại như được thắp sáng bởi chính sự tồn tại của anh.
Nụ cười trên môi Ma Chủ Cửu U cứng đờ. Ánh mắt hắn từ thỏa mãn chuyển sang kinh hoàng tột độ, rồi đến sự điên loạn không thể hiểu. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Hắn đã dồn tất cả mọi thứ vào đòn công kích ấy, một đòn hủy diệt mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải e sợ, vậy mà Tạ Trần vẫn đứng đó, nguyên vẹn, thậm chí còn toát ra một thứ khí chất còn kiên định hơn trước. Hắn lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, ánh mắt đỏ rực lộ rõ sự sợ hãi và căm hờn chưa từng có. Một tiếng gầm gừ khô khốc thoát ra từ cổ họng hắn, không còn là sự uy hiếp, mà là sự bất lực. Hắn không thể tấn công một thứ không có hình, không có tướng, không có điểm khởi đầu hay kết thúc. Tạ Trần không chống cự, mà anh *tồn tại*. Tạ Trần không chiến đấu, mà anh *là*.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, giọng nói trầm ấm nhưng lại vang vọng khắp không gian, chạm đến tận sâu thẳm linh hồn của mỗi người: “Ngươi muốn hủy diệt ta, nhưng lại không thể hủy diệt sự tồn tại của ta. Bởi vì, ta... là.” Lời nói ấy không phải là một lời thách thức, mà là một lời khẳng định, một chân lý đơn giản nhưng lại bao hàm tất cả sự phức tạp của vũ trụ. Anh không dùng sức mạnh, không dùng phép thuật, mà dùng chính sự tồn tại của mình để hóa giải tất cả. 'Vô Tận Chi Đạo' của anh đã hóa giải 'Vô Tận Hủy Diệt' của Ma Chủ bằng cách 'là' một khoảng không bao la, không giới hạn, nơi mọi sự hủy diệt đều trở nên vô nghĩa.
Liên minh Nhân Đạo từ tuyệt vọng bỗng bừng tỉnh. Một tiếng hô vang lên, không phải là tiếng reo hò chiến thắng, mà là một tiếng thở phào nhẹ nhõm, một tiếng vỡ òa của niềm tin được củng cố. Lăng Nguyệt Tiên Tử buông lỏng kiếm, đôi mắt phượng ngấn lệ, nhìn Tạ Trần với một ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sùng kính. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng có thể có một loại sức mạnh như thế tồn tại, không phải là sức mạnh của tu vi, mà là sức mạnh của bản nguyên. Dương Quân đứng dậy, ánh mắt hắn rực sáng, không còn một chút dao động hay nghi ngờ. Hắn đã thấy, đã chứng kiến, và hắn hoàn toàn tin tưởng vào con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang đi. Mộ Dung Tuyết lau đi giọt nước mắt, nở một nụ cười rạng rỡ, trong mắt nàng không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng hiểu rằng Tạ Trần không chỉ cứu một mạng người, mà anh đã cứu rỗi cả một triết lý. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo ngập tràn sự ngỡ ngàng, rồi nàng bật khóc nức nở, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm xúc không thể gọi tên, một sự nhẹ nhõm và tin tưởng tuyệt đối. Bách Lý Hùng siết chặt nắm tay, nhưng lần này không phải vì phẫn nộ, mà vì một niềm kiêu hãnh và tự hào không thể kìm nén. Hắn đã thề sẽ bảo vệ Tạ Trần, nhưng chính Tạ Trần lại một lần nữa chứng minh rằng anh là ngọn hải đăng của tất cả bọn họ. Vô Danh Tăng chắp tay trước ngực, đôi mắt khẽ nhắm lại, một nụ cười an nhiên hiện lên trên khuôn mặt gầy guộc. Hắn đã thấy "Phật", không phải trong hình hài Thích Ca Mâu Ni, mà trong hình hài một phàm nhân mang tên Tạ Trần, một người có thể hóa giải tất cả bằng sự bao dung và tồn tại. Hắn đã giác ngộ.
Ma Chủ Cửu U nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể đang nhìn thấy một khái niệm mà hắn không thể nào hiểu được, một lỗ hổng trong triết lý hủy diệt của hắn. Hắn không thể tiêu diệt Tạ Trần, không phải vì Tạ Trần mạnh hơn, mà vì Tạ Trần *là* một thứ khác biệt hoàn toàn. Hắn không thể bẻ gãy "điểm neo nhân quả" này, bởi vì nó không phải là một điểm, mà là một dòng chảy vô tận. Hắn đã thất bại, một thất bại toàn diện, không phải về sức mạnh, mà về triết lý. Hắn lùi lại một bước nữa, thân ảnh đồ sộ của hắn bắt đầu mờ ảo, như một bóng ma tan biến trong ánh trăng. Hắn không còn cách nào khác. Hắn phải tìm hiểu, phải tìm cách đối phó với thứ "là" này. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, một giai đoạn mới của cuộc chiến giữa sự hủy diệt và sự tồn tại. Hắn biết rằng, trận chiến quyết định thực sự, v��n còn ở phía trước.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.