Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 648: Ý Chí Bất Diệt: Hấp Thụ Vô Tận Hủy Diệt

Ánh trăng non yếu ớt lờ mờ chiếu rọi, nhưng nơi Tạ Trần đứng, không gian lại như được thắp sáng bởi chính sự tồn tại của anh. Nụ cười trên môi Ma Chủ Cửu U cứng đờ. Ánh mắt hắn từ thỏa mãn chuyển sang kinh hoàng tột độ, rồi đến sự điên loạn không thể hiểu. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Hắn đã dồn tất cả mọi thứ vào đòn công kích ấy, một đòn hủy diệt mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải e sợ, vậy mà Tạ Trần vẫn đứng đó, nguyên vẹn, thậm chí còn toát ra một thứ khí chất còn kiên định hơn trước. Hắn lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, ánh mắt đỏ rực lộ rõ sự sợ hãi và căm hờn chưa từng có. Một tiếng gầm gừ khô khốc thoát ra từ cổ họng hắn, không còn là sự uy hiếp, mà là sự bất lực. Hắn không thể tấn công một thứ không có hình, không có tướng, không có điểm khởi đầu hay kết thúc. Tạ Trần không chống cự, mà anh *tồn tại*. Tạ Trần không chiến đấu, mà anh *là*.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, giọng nói trầm ấm nhưng lại vang vọng khắp không gian, chạm đến tận sâu thẳm linh hồn của mỗi người: “Ngươi muốn hủy diệt ta, nhưng lại không thể hủy diệt sự tồn tại của ta. Bởi vì, ta... là.” Lời nói ấy không phải là một lời thách thức, mà là một lời khẳng định, một chân lý đơn giản nhưng lại bao hàm tất cả sự phức tạp của vũ trụ. Anh không dùng sức mạnh, không dùng phép thuật, mà dùng chính sự tồn tại của mình để hóa giải tất cả. 'Vô T���n Chi Đạo' của anh đã hóa giải 'Vô Tận Hủy Diệt' của Ma Chủ bằng cách 'là' một khoảng không bao la, không giới hạn, nơi mọi sự hủy diệt đều trở nên vô nghĩa.

Liên minh Nhân Đạo từ tuyệt vọng bỗng bừng tỉnh. Một tiếng hô vang lên, không phải là tiếng reo hò chiến thắng, mà là một tiếng thở phào nhẹ nhõm, một tiếng vỡ òa của niềm tin được củng cố. Lăng Nguyệt Tiên Tử buông lỏng kiếm, đôi mắt phượng ngấn lệ, nhìn Tạ Trần với một ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sùng kính. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng có thể có một loại sức mạnh như thế tồn tại, không phải là sức mạnh của tu vi, mà là sức mạnh của bản nguyên. Dương Quân đứng dậy, ánh mắt hắn rực sáng, không còn một chút dao động hay nghi ngờ. Hắn đã thấy, đã chứng kiến, và hắn hoàn toàn tin tưởng vào con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang đi. Mộ Dung Tuyết lau đi giọt nước mắt, nở một nụ cười rạng rỡ, trong mắt nàng không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng hiểu rằng Tạ Trần không chỉ cứu một mạng người, mà anh đã cứu rỗi cả một triết lý. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo ngập tràn sự ngỡ ngàng, rồi nàng bật khóc nức nở, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm xúc không thể gọi tên, một sự nhẹ nhõm và tin tưởng tuyệt đối. Bách Lý Hùng siết chặt nắm tay, nhưng lần này không phải vì phẫn nộ, mà vì một niềm kiêu hãnh và tự hào không thể kìm nén. Hắn đã thề sẽ bảo vệ Tạ Trần, nhưng chính Tạ Trần lại một lần nữa chứng minh rằng anh là ngọn hải đăng của tất cả bọn họ. Vô Danh Tăng chắp tay trước ngực, đôi mắt khẽ nhắm lại, một nụ cười an nhiên hiện lên trên khuôn mặt gầy guộc. Hắn đã thấy "Phật", không phải trong hình hài Thích Ca Mâu Ni, mà trong hình hài một phàm nhân mang tên Tạ Trần, một người có thể hóa giải tất cả bằng sự bao dung và tồn tại. Hắn đã giác ngộ.

Ma Chủ Cửu U nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể đang nhìn thấy một khái niệm mà hắn không thể nào hiểu được, một lỗ hổng trong triết lý hủy diệt của hắn. Hắn không thể tiêu diệt Tạ Trần, không phải vì Tạ Trần mạnh hơn, mà vì Tạ Trần *là* một thứ khác biệt hoàn toàn. Hắn không thể bẻ gãy "điểm neo nhân quả" này, bởi vì nó không phải là một điểm, mà là một dòng chảy vô tận. Hắn đã thất bại, một thất bại toàn diện, không phải về sức mạnh, mà về triết lý. Hắn lùi lại một bước nữa, thân ảnh đồ sộ của hắn bắt đầu mờ ảo, như một bóng ma tan biến trong ánh trăng. Hắn không còn cách nào khác. Hắn phải tìm hiểu, phải tìm cách đối phó với thứ "là" này. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, một giai đoạn mới của cuộc chiến giữa sự hủy diệt và sự tồn tại. Hắn biết rằng, trận chiến quyết định thực sự, vẫn còn ở phía trước.

***

Trên đống đổ nát của Thành Vô Song, tàn tích chiến tranh còn vương vãi khắp nơi, một không gian im ắng đến rợn người bao trùm. Mây dày đặc, nặng trĩu trên bầu trời, tạo nên một khung cảnh ảm đạm, u tối, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Gió lạnh luồn qua những khe hở của các kiến trúc đổ nát, mang theo hơi ẩm ướt và mùi khét của tro tàn, của máu tanh còn vương vấn trong không khí. Những công trình kiến trúc đồ sộ, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ chỉ còn là những bộ xương trơ trọi, khắc họa sự bi tráng của một cuộc chiến không khoan nhượng. Tường thành cao vút, vốn được khắc trận pháp bảo vệ kiên cố, nay đã nứt toác, lộ ra những vết sẹo sâu hoắm. Các khu phố thương mại sầm uất đã biến thành đống gạch vụn, những mảnh vỡ của cuộc sống thường nhật nằm rải rác như những ký ức đau buồn.

Giữa bức tranh hoang tàn ấy, Tạ Trần đứng một mình, tĩnh lặng như một pho tượng được tạc từ đá cẩm thạch. Thân hình gầy gò của một thư sinh, không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một sự kiên định đến lạ thường. Làn da trắng nhợt của anh, vốn ít tiếp xúc với nắng gió, giờ đây lại được bao phủ bởi một thứ ánh sáng mờ ảo, không rực rỡ chói lọi nhưng lại kiên định và ấm áp – đó là ánh sáng 'Nhân Đạo'. Ánh sáng ấy không chỉ xua tan một phần ma khí xung quanh mà còn mang đến một cảm giác bình yên đến khó tả trong cảnh tượng đổ nát. Đôi mắt anh nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động, tập trung sâu sắc vào một điều gì đó vô hình. Anh đang cảm nhận, đang lắng nghe những dao động nhỏ nhất của dòng chảy nhân quả, như một người thợ săn lão luyện đang chờ đợi con mồi. Anh biết, một cơn bão mới đang hình thành, một đòn đánh còn quỷ quyệt hơn đang được ấp ủ.

Từ xa, liên minh Nhân Đạo đứng thành một nhóm, đôi mắt họ không rời khỏi Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây ánh mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự lo lắng tột độ, xen lẫn kinh ngạc và một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy băn khoăn: “Hắn... đã không còn là người có thể dùng sức mạnh thông thường để định nghĩa. Sức mạnh của hắn đã vượt qua mọi giới hạn mà ta từng biết, không phải là tu vi, mà là một thứ gì đó cao siêu hơn.” Nàng siết chặt chuôi kiếm trong tay, một thói quen cố hữu mỗi khi đối mặt với sự bất định, nhưng lần này, thanh kiếm như vô dụng trước bản chất của T�� Trần.

Dương Quân, tuấn tú với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, siết chặt hai bàn tay đến trắng bệch. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của hắn giờ đây cũng hiện lên một nỗi lo lắng khôn nguôi, nhưng ẩn sâu trong đó là một niềm tin sắt đá. Hắn gật đầu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát: “Sức mạnh của Tạ Trần không phải là tu vi, mà là... tồn tại. Hắn không cần chiến đấu để chiến thắng, hắn chỉ cần... là chính mình.” Hắn nhìn Tạ Trần, tựa như đang nhìn thấy một con đường mới mà nhân loại chưa từng dám mơ tới.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt cùng chiếc đuôi lông mềm mại, nép sau lưng Mộ Dung Tuyết, thân hình nhỏ nhắn run rẩy không ngừng. Nàng vốn là một linh vật nhạy cảm với ma khí, và không khí xung quanh Thành Vô Song giờ đây lại trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Giọng nói tự nhiên của nàng, giờ đây run run vì sợ hãi: “Thật đáng sợ... Ma Chủ vẫn chưa từ bỏ. Hắn… hắn sẽ làm gì tiếp theo đây?” Nàng ôm chặt lấy Mộ Dung Tuyết, tìm kiếm chút an ủi. Mộ Dung Tuyết, vẫn còn vẻ tiều tụy nhưng đôi mắt đã sáng ngời hơn, khẽ vuốt tóc Tiểu Cửu, ánh mắt nàng hướng về Tạ Trần với sự kiên định không đổi.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, siết chặt nắm đấm, vẻ mặt vuông vức của hắn lộ rõ sự căng thẳng. Hắn vốn quen với những trận chiến đẫm máu, những đòn đối công trực diện, nhưng những gì đang diễn ra lại hoàn toàn nằm ngoài khả năng lý giải của hắn. “Tạ Trần công tử... liệu có ổn không?” Giọng nói trầm hùng của hắn vang lên, chứa đựng nỗi lo lắng chân thành cho vị thư sinh yếu ớt đã trở thành niềm hy vọng của họ. Hắn đã thấy Tạ Trần hóa giải đòn hủy diệt của Ma Chủ, nhưng trực giác của một chiến binh cho hắn biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, chỉ khẽ chắp tay. Một nụ cười an nhiên hiện lên trên khuôn mặt gầy guộc của hắn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt nội tại của hắn, hắn thấy Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân, mà là một dòng chảy, một ý niệm. Hắn đã thấy được sự chuyển mình của 'Nhân Đạo' qua Tạ Trần, một sự chuyển mình không cần đến kinh kệ, không cần đến tu luyện, mà chỉ cần đến sự thấu triệt bản ngã và sự bao dung vô hạn.

Tạ Trần vẫn nhắm mắt, anh cảm nhận được sự dao động của dòng chảy nhân quả, như một sợi chỉ vô hình đang căng ra. Anh biết rằng Ma Chủ Cửu U không thể chấp nhận thất bại này. Kẻ đó sẽ không từ bỏ, mà sẽ tìm một con đường khác, một phương thức tấn công mới, có lẽ là còn thâm độc và quỷ quyệt hơn. Không còn là vũ lực thuần túy, mà là một đòn đánh vào chính bản nguyên, vào triết lý sống của anh. Anh hít sâu một hơi, không khí lạnh lẽo len lỏi vào phổi, mang theo mùi của sự tàn phai và một cảm giác nặng nề không tên. Nhưng trong sự nặng nề ấy, Tạ Trần vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ thường, bởi anh biết rằng, đối mặt với hư vô, cách duy nhất để chiến thắng là... chấp nhận và chuyển hóa. Sự im lặng đáng sợ trên chiến trường, tiếng gió rít qua những tàn tích, tất cả như một bản giao hưởng bi tráng, chuẩn bị cho một màn kịch mới, một cuộc đối đầu không còn là của sức mạnh, mà là của ý chí và triết lý.

***

Trong sâu thẳm Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng chưa bao giờ chạm tới, nơi ma khí cuồn cuộn như sóng biển đen tối vỗ vào những bờ đá sắc nhọn, Ma Chủ Cửu U gầm gừ giận dữ. Các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn vươn lên từ mặt đất, tạo thành những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, những tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả đều nhuốm một màu u ám, lạnh lẽo. Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những ngóc ngách tối tăm, tiếng gió rít qua các khe đá như những lời nguyền rủa, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và đôi khi là tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh, mùi thối rữa và mùi ma khí đặc trưng nồng nặc đến mức khiến bất kỳ sinh linh nào khác cũng khó mà tồn tại, gây ra cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu.

Ma Chủ Cửu U, thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, đang đứng giữa một vũng ma khí đen đặc. Khuôn mặt góc cạnh của hắn méo mó vì căm hờn và phẫn nộ. Đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, giờ đây lóe lên sự điên loạn không thể kìm nén. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, giờ như càng thêm hỗn loạn. Hắn không thể tin rằng đòn 'Vô Tận Hủy Diệt', đòn chí mạng cuối cùng mà hắn đã dồn hết tâm huyết và ma lực để tạo ra, lại bị Tạ Trần hóa giải một cách 'vô vi'. Không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng một sự tồn tại đơn thuần, một sự 'là' mà hắn không thể chạm tới, không thể phá hủy. Điều đó đã phá vỡ mọi triết lý, mọi quy tắc mà hắn hằng tin tưởng.

"Vô nghĩa! Tất cả đều là vô nghĩa!" Giọng nói khàn đặc của hắn vang vọng khắp Ma Vực, đầy uy quyền nhưng cũng tràn ngập sự mỉa mai và tuyệt vọng. "Một phàm nhân hèn mọn, lại dám thách thức quy luật sinh tử, dám ngông cuồng 'tồn tại' trước 'Hủy Diệt' tối thượng của ta!" Hắn vung tay, những luồng ma khí đen đặc quay cuồng quanh hắn như một cơn lốc. Hắn đã nhận ra rằng vũ lực thuần túy không thể phá vỡ cái "điểm neo nhân quả" kỳ lạ này của Tạ Trần. Kẻ đó không chỉ là một điểm neo, mà là một thực thể mà triết lý hủy diệt của hắn chưa từng đối mặt. "Nếu không thể hủy diệt ngươi bằng cách biến ngươi thành hư vô, vậy thì ta sẽ biến ngươi thành Vô Nghĩa! Ngươi sẽ không còn là gì cả!"

Trong cơn điên loạn, Ma Chủ Cửu U quyết định tấn công vào chính bản chất của Tạ Trần, vào cái 'là' mà anh đã khẳng định. Hắn tập trung toàn bộ oán khí tích tụ từ vạn ngàn năm, toàn bộ ma lực cuồn cuộn trong cơ thể, và cả sự tuyệt vọng cùng cực của chính hắn khi đối mặt với một thứ nằm ngoài tầm hiểu biết. Hắn không tạo ra một đòn tấn công vật lý, mà biến đổi tất cả những cảm xúc tiêu cực, những ý niệm về sự từ bỏ, về sự vô dụng, thành một luồng năng lượng vô hình, một "lời nguyền vô nghĩa", hay một "hố đen nhân quả" – một thứ mà ý niệm của nó là làm cho mọi thứ trở nên không còn ý nghĩa, không còn tồn tại trong mọi định nghĩa. Luồng năng lượng này không có hình dạng rõ ràng, không có màu sắc cụ thể, nhưng nó mang theo một cảm giác áp lực vô hình, một sự ăn mòn tinh thần và ý chí kinh hoàng. Nó không gây ra đau đớn thể xác, nhưng sẽ tước đoạt đi mọi giá trị, mọi ý nghĩa của sự tồn tại, biến nạn nhân thành một "phi tồn tại", một "hư vô" đúng nghĩa.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể 'là'? Ngươi nghĩ ngươi có thể dung nạp tất cả? Vậy thì hãy nếm trải sự vô nghĩa tận cùng này!" Ma Chủ Cửu U gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục. Hắn vung tay mạnh mẽ, một luồng năng lượng đen tối, vô hình, với ý niệm 'vô nghĩa' và 'hủy diệt' mãnh liệt, lao thẳng về phía Thành Vô Song, xuyên qua không gian và thời gian. Nó không phải là một tia sáng, không phải là một luồng khí, mà là một ý niệm, một chấp niệm được vật chất hóa, được thổi bùng bằng sự phẫn nộ và tuyệt vọng của Ma Chủ. Luồng năng lượng này di chuyển không tiếng động, nhưng nó mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác trống rỗng đáng sợ, như thể nó nuốt chửng cả âm thanh và ánh sáng trên đường đi. Nó nhắm thẳng vào Tạ Trần, không phải để phá hủy thể xác anh, mà để ăn mòn linh hồn, để xóa bỏ cái "là" mà anh đã tuyên bố. Hắn muốn Tạ Trần không còn là gì cả, không còn có ý nghĩa, không còn có tồn tại. Đây là đòn đánh cuối cùng của hắn, một đòn đánh vào triết lý, vào nền tảng của sự sống, một nỗ lực tuyệt vọng để chứng minh rằng chỉ có hủy diệt mới là chân lý vĩnh hằng.

***

Trên đỉnh Thành Vô Song, không khí vẫn đặc quánh mùi khét của tro tàn và ma khí còn vương vấn. Mây đen vẫn dày đặc trên bầu trời, nhưng có một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào không gian, một luồng năng lượng đang thay đổi không khí, không phải là sự bùng nổ mà là sự tiêu biến, sự ăn mòn. Tạ Trần, người vẫn đứng yên lặng, bỗng mở mắt. Đôi mắt anh, vốn sâu thẳm và tĩnh lặng, giờ đây ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy tận cùng bản chất của vũ trụ. Anh cảm nhận rõ luồng năng lượng 'ăn mòn' của Ma Chủ Cửu U đang ập tới, không phải để phá hủy thể xác anh, mà để làm lung lay ý chí, để xóa bỏ định nghĩa 'là' của anh, để biến anh thành một 'phi tồn tại', một 'hư vô' đúng nghĩa.

Luồng năng lượng đó không có hình thù, nhưng Tạ Trần lại có thể cảm nhận được nó rõ ràng như một làn sóng lạnh lẽo, vô hình đang bao trùm lấy mình. Nó không mang theo sức mạnh vật lý của 'Vô Tận Hủy Diệt', mà là một sự trống rỗng tinh thần, một sự vô nghĩa đang cố gắng nuốt chửng mọi ý niệm về sự tồn tại của anh. Thay vì né tránh hay chống cự, Tạ Trần đứng im. Thân hình gầy gò của anh, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn kiên định giữa cơn bão vô hình. Anh hít sâu một hơi, không khí lạnh lẽo thấu xương, mang theo một mùi lưu huỳnh nhàn nhạt từ Ma Vực, len lỏi vào phổi. Anh không sợ hãi, không dao động.

Trong khoảnh khắc ấy, anh dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình – không phải là một phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả – để nhìn thấu bản chất của luồng năng lượng đó. Anh thấy rằng nó không phải là sự hủy diệt thuần túy, mà là một khía cạnh cực đoan của sự tồn tại: sự từ bỏ, sự chối bỏ ý nghĩa. Nó là chấp niệm của Ma Chủ về sự vô vọng, về cái chết như một giải thoát cuối cùng.

Tạ Trần đón nhận nó, để nó bao trùm lấy mình. Ánh sáng 'Nhân Đạo' quanh anh, vốn mờ ảo nhưng kiên định, không biến mất. Ngược lại, nó trở nên sâu thẳm hơn, như một vực sâu không đáy, lặng lẽ hấp thụ luồng năng lượng tiêu cực ấy.

Bên trong Tạ Trần, một cuộc chiến thầm lặng diễn ra, không phải để đẩy lùi, mà để thấu hiểu và dung nạp. "Hủy diệt... cũng là một phần của tồn tại," Tạ Trần suy nghĩ trong nội tâm, giọng nói trầm ấm của chính anh vang vọng trong tâm trí. "Vô tận không phải là trống rỗng, mà là bao dung mọi thứ. Ngươi muốn ta vô nghĩa? Ta sẽ biến vô nghĩa thành một ý nghĩa khác." Anh không chống lại nó, anh để nó tràn vào, để nó hòa quyện với 'Vô Tận Chi Đạo' của mình. Anh không từ chối sự vô nghĩa, mà anh chấp nhận nó như một phần của chân lý, như một khía cạnh cần được thấu hiểu.

Từ xa, liên minh Nhân Đạo chứng kiến cảnh tượng này, nỗi lo lắng ban đầu chuyển thành sự kinh ngạc tột độ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng sắc bén của nàng bừng sáng, nàng nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, không chớp mắt. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang bủa vây Tạ Trần, một thứ không thể dùng thần thức để dò xét, nhưng lại cảm nhận được sự hiện diện của nó. “Anh ấy... đang hấp thụ nó!” Giọng nàng thốt lên, chứa đựng sự khó tin và ngưỡng mộ. Nàng chưa từng thấy bất kỳ tu sĩ nào có thể làm được điều này, không phải là hóa giải, mà là dung nạp cả sự hủy diệt và vô nghĩa.

Dương Quân, ánh mắt hắn rực sáng, vẻ mặt anh tuấn giờ đây tràn ngập niềm tin tuyệt đối. Hắn thấy Tạ Trần không hề suy suyển, thậm chí còn trở nên vững vàng hơn. “Tạ Trần đã nói, 'Vô Tận Chi Đạo' không phải là để chống lại, mà là để bao dung. Hắn đang làm cho 'Nhân Đạo' trở nên hoàn thiện hơn, không bỏ qua bất kỳ khía cạnh nào của tồn tại, kể cả sự hủy diệt và vô nghĩa.” Hắn thì thầm, như đang tự nhắc nhở chính mình về một chân lý mới mẻ mà Tạ Trần đang khai mở.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, giờ đây không còn run rẩy nữa, đôi mắt trong veo của nàng mở to, ngập tràn sự ngỡ ngàng. Nàng cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ đang lan tỏa từ Tạ Trần, một sự ấm áp không phải của nhiệt độ, mà của sự an yên, của sự bao dung vô hạn. "Tạ Trần công tử... thật sự rất lợi hại!" Nàng líu lo, một nụ cười hồn nhiên hiện lên trên môi.

Vô Danh Tăng, vẫn chắp tay trước ngực, đôi mắt khẽ nhắm lại. Nụ cười an nhiên trên khuôn mặt gầy guộc của hắn càng thêm sâu sắc. Hắn đã thấy, Tạ Trần đang thực hiện điều mà ngay cả những vị Phật tối cao cũng khó lòng đạt được: biến ác thành thiện, biến vô nghĩa thành hữu nghĩa, không phải bằng cách tiêu diệt, mà bằng cách dung nạp, bằng cách thấu triệt. Hắn là một vị Bồ Tát của nhân gian, một người đã giác ngộ được 'vô thường' và 'chấp niệm', và đang dùng chính bản thân mình để 'phá cục'.

Bách Lý Hùng siết chặt nắm tay, nhưng lần này không phải vì lo lắng, mà vì một niềm kiêu hãnh và tự hào không thể kìm nén. Hắn thấy Tạ Trần, một phàm nhân yếu ớt, lại đang làm nên điều mà ngay cả các tiên nhân cũng không dám tưởng tượng. Anh không chỉ là biểu tượng của phàm nhân, mà còn là hiện thân của một ý chí kiên cường, một sự tồn tại bất diệt.

Tạ Trần vẫn đứng bất động, thân thể anh trở thành một 'điểm neo' không chỉ cho nhân quả mà còn cho cả sự hủy diệt, cho cả sự vô nghĩa. Luồng năng lượng 'ăn mòn' của Ma Chủ hoàn toàn chìm vào anh, không gây ra bất kỳ vết thương vật lý nào, nhưng lại khiến ánh sáng 'Nhân Đạo' từ anh trở nên sâu sắc, vững chắc và bao dung hơn. Nó không còn chỉ là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự thấu triệt, của sự dung hòa mọi khía cạnh của vũ trụ. Anh không chỉ 'lấp đầy khoảng trống' của Thiên Đạo cũ, mà còn tạo ra một trật tự mới, một nền tảng mới, nơi sự hủy diệt không còn là đối nghịch của tồn tại, mà là một phần tất yếu được dung hòa, được thấu hiểu. Giờ đây, Tạ Trần không chỉ 'là', mà anh còn 'bao gồm'. Anh đã trở thành một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi 'Nhân Đạo' không chỉ là sự sống, mà là sự thấu hiểu và bao dung tất cả.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free