Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 646: Phàm Trần Lập Đạo: Một Bước Đối Thiên Ma

Sự rút lui đột ngột của Ma Chủ Cửu U khiến toàn bộ chiến trường chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ nhàng và tiếng lá cây xào xạc từ những lùm cây còn sót lại. Liên minh Nhân Đạo, dù kiệt sức, dù đau khổ vì sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, nhưng niềm tin trong mắt họ đã được thắp sáng trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ nhìn về phía Tạ Trần, người vẫn đứng đó, gầy gò nhưng kiên cường, như nhìn thấy một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, một biểu tượng sống của 'Nhân Đạo' bất diệt.

Bách Lý Hùng, người đàn ông vạm vỡ với ánh mắt kiên nghị, giờ đây lại lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Ma Chủ vừa biến mất, giọng nói trầm hùng pha lẫn sự không tin được: “Hắn... hắn thật sự rút lui rồi!” Hắn đã chiến đấu cả đời, đã chứng kiến vô số cường giả, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ như Ma Chủ Cửu U lại phải bỏ chạy, huống chi là trước một phàm nhân.

Dương Quân, tuấn tú nho nhã, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại mang theo sự ngưỡng mộ sâu sắc khi nhìn về phía Tạ Trần. Hắn lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, nhưng cũng như một lời khẳng định cho tất cả những người xung quanh: “Chỉ có 'Nhân Đạo' mới có thể đối phó với hắn... 'Vô Tận Chi Đạo' của Tạ Trần...” Hắn hiểu rằng, sức mạnh mà Tạ Trần sở hữu không phải là tu vi hay pháp thuật, mà là một thứ gì đó sâu sắc và căn bản hơn nhiều, một thứ đã bị lãng quên trong suốt thời gian Thiên Đạo suy kiệt.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, hai mắt rưng rưng vẫn còn lưu lại nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự ngưỡng mộ không thể tả. Nàng níu chặt vạt áo Mộ Dung Tuyết, giọng nói run rẩy nhưng đầy cảm phục: “Anh Tạ Trần... thật là mạnh mẽ... Liễu Thanh Phong...” Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng đã được xoa dịu phần nào bởi niềm hy vọng mới mẻ, bởi sự vĩ đại của Tạ Trần và sự giác ngộ của Liễu Thanh Phong.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, ánh mắt thông minh và sâu sắc của nàng cũng ẩn chứa một nỗi buồn man mác cho sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, nhưng đôi tay nàng lại nhẹ nhàng vỗ về Hồ Ly Nữ, ánh mắt kiên định nhìn về phía Tạ Trần. Nàng tin tưởng vào con đường của anh, vào thứ chân lý mà anh đang bảo vệ.

Vô Danh Tăng, gầy gò với chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ. Ông chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khuôn mặt gầy guộc, như một sự xác nhận cho tất cả những gì vừa xảy ra. Ông đã nhìn thấy sự thay đổi của Thiên Đạo, sự chuyển mình của nhân gian, và giờ đây, ông nhìn thấy mầm mống của một kỷ nguyên mới đang được Tạ Trần gieo xuống.

Bầu trời đã quang đãng hơn, ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu rọi xuống những tàn tích của Thành Vô Song, tạo nên khung cảnh bi tráng nhưng cũng đầy niềm hy vọng. Các tu sĩ và phàm nhân của liên minh Nhân Đạo, dù mệt mỏi và mang trong mình những vết thương lòng, nhưng họ đã tìm thấy một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, Ma Chủ Cửu U sẽ trở lại, nhưng giờ đây, họ đã có Tạ Trần, người đã chỉ cho họ một con đường, một triết lý khác, một giá trị bất diệt hơn cả Thiên Đạo. Khoảng trống mà Thiên Đạo cũ để lại, giờ đây dường như không còn trống rỗng nữa, mà đang được lấp đầy bằng những mảnh ghép của nhân tính, của ý chí và của sự sống.

Tạ Trần, đứng giữa ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh giả tạo, cảm nhận rõ rệt dòng chảy năng lượng dồi dào từ 'Dòng Chảy Nhân Tâm' đang cuộn trào trong mình. Anh biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không từ bỏ. Sự phẫn nộ và bất lực của hắn chỉ là khởi đầu cho một mưu kế xảo quyệt hơn, một sức mạnh khác mà hắn sẽ tìm kiếm. Cuộc đối đầu quyết định giữa 'hủy diệt' và 'sự sống', giữa 'quyền năng tuyệt đối' và 'nhân tính bất diệt' mới chỉ bắt đầu. Anh không phải là cứu tinh, anh chỉ là một phàm nhân muốn sống một đời bình thường, nhưng chính sự kiên định vào điều bình thường ấy, vào giá trị của sự sống và nhân tính ấy, lại đang trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi mà Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng con người vẫn sẽ tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.

Hoàng hôn buông xuống trên Thành Vô Song đổ nát, nhuộm đỏ cam cả một vùng trời rộng lớn, như một vết máu khổng lồ vương vãi trên bức tranh bi tráng của buổi tàn cuộc. Gió lớn rít lên từng hồi, mang theo bụi đất mù mịt và mùi khói khét lẹt từ những tàn tích còn âm ỉ cháy, hòa quyện với mùi máu tanh nồng và mùi lưu huỳnh nồng nặc của ma khí. Những gì còn sót lại của một thành phố phồn hoa giờ chỉ là những khối kiến trúc đổ vỡ, những bức tường thành nứt toác, những con đường chằng chịt vết rạn. Sự yên tĩnh sau cơn bão càng làm nổi bật nỗi đau và sự mất mát.

Trong khu vực tạm thời được Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng Dương Quân lập nên một trận pháp bảo vệ yếu ớt, những thành viên của liên minh Nhân Đạo đang tập hợp lại. Ai nấy đều kiệt sức, gương mặt lấm lem bụi đất và nước mắt. Nỗi đau thương cho sự hy sinh của Liễu Thanh Phong vẫn còn hiện rõ, in hằn trong từng ánh mắt mệt mỏi. Nhưng giữa những nỗi đau ấy, một niềm tin mới, một tia hy vọng mong manh đã được thắp lên, như những đốm lửa nhỏ le lói giữa màn đêm. Ánh mắt họ, dù u buồn, vẫn hướng về Tạ Trần, người đang đứng lặng lẽ ở trung tâm vòng vây, thân ảnh gầy gò của anh được bao bọc bởi một quầng sáng 'Vô Tận Chi Đạo' dịu dàng, không chói lòa mà ấm áp, như một lời an ủi vô hình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đã phủ một lớp bụi mờ, bạch y trắng tinh nhuốm màu tro tàn. Nàng tựa vào một trụ đá đổ nát, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại hằn lên sự mệt mỏi cùng cực. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy bi ai, như tiếng tơ vương trong gió chiều tàn: “Liễu Thanh Phong... hắn đã tìm thấy đạo của mình.” Lời nói của nàng không mang sự trách cứ hay tiếc nuối, mà là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu cho con đường mà Liễu Thanh Phong đã chọn, con đường chuộc lỗi bằng chính sinh mạng mình.

Dương Quân, dù tuấn tú nho nhã nhưng giờ đây lại trông tiều tụy hơn bao giờ hết, tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt hắn tràn đầy lý tưởng và nhiệt huyết, nhưng cũng chất chứa sự phẫn uất không nguôi. Hắn nghiến răng, giọng nói trầm đục vang lên trong không khí im ắng: “Ma Chủ... hắn sẽ không dừng lại. Hắn sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn.” Trong tâm trí hắn, hình ảnh Liễu Thanh Phong hóa thành hư vô vẫn còn ám ảnh, nhắc nhở hắn về cái giá phải trả cho sự đối đầu này.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) rúc vào lòng Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt vẫn còn hơi cụp xuống vì sợ hãi, nhưng đôi mắt nàng lại ráo hoảnh, không còn giọt nước mắt nào để rơi. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều mất mát. Mộ Dung Tuyết, dù dịu dàng thanh lịch, nhưng gương mặt nàng giờ đây cũng nhuốm vẻ tang thương, nỗi buồn man mác hiện rõ trong đôi mắt thông minh. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù của Tiểu Cửu, ánh mắt kiên định nhìn về phía Tạ Trần, như tìm kiếm một điểm tựa vững chắc trong biển cả hỗn loạn này. Vô Danh Tăng vẫn giữ vẻ bình thản, an nhiên, đôi mắt nhắm hờ của ông như nhìn thấu vạn vật, dường như mọi sự biến động của thế gian đều không thể làm lay chuyển tâm trí ông. Bách Lý Hùng thì nghiến chặt hàm, đôi mắt kiên nghị lướt qua một lượt chiến trường, lòng thầm thề sẽ bảo vệ những người còn lại bằng mọi giá.

Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận toàn bộ sự mất mát và hy sinh đang hòa tan vào 'Dòng Chảy Nhân Tâm' của mình. Anh cảm nhận được nỗi đau của Liễu Thanh Phong, sự hối hận của hắn, và cuối cùng là sự giải thoát. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng của những phàm nhân, sự kiệt sức của các tu sĩ, nhưng trên hết, anh cảm nhận được ý chí sống còn mãnh liệt, ngọn lửa hy vọng nhỏ bé nhưng không bao giờ tắt. Tất cả những cảm xúc, những mảnh ghép của nhân tính ấy, đang được 'Vô Tận Chi Đạo' của anh dung nạp, biến thành sức mạnh củng c��� thêm niềm tin. Không chút bi lụy, không một lời than vãn. Anh hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo và đầy mùi máu tanh tràn vào lồng ngực, nhưng nó lại mang theo sự sống, mang theo ý chí kiên cường của vạn vật. Đôi mắt sâu thẳm của anh từ từ mở ra, ánh nhìn tỉnh táo và kiên định, không hề dao động. Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn hoàng hôn đỏ quạch, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những luồng ma khí đen kịt đang cuồn cuộn trở lại, như một lời khẳng định cho sự trở lại của Ma Chủ Cửu U. Một trận chiến mới, một cuộc đối đầu khắc nghiệt hơn, đã cận kề.

Chạng vạng tối, màn đêm dần buông xuống, nhưng không phải là màn đêm tĩnh lặng. Từ phía Ma Vực Thâm Uyên, một làn sóng ma khí đen kịt khổng lồ, như một cơn thủy triều hủy diệt, cuồn cuộn dâng lên, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Bầu trời Thành Vô Song nhanh chóng bị nhuộm đen hoàn toàn, không còn một vì sao, không còn một ánh trăng. Chỉ có ma khí, đặc quánh và nặng nề, xoáy thành một bóng đen khổng lồ, một cơn bão tố của sự hủy diệt đang ập tới. Gió giật mạnh, không còn là những cơn gió mang bụi đất nữa, mà là những luồng khí lạnh lẽo, sắc buốt như lưỡi dao, mang theo tiếng gào thét của vô số oan hồn và sự phẫn nộ của Ma Chủ.

Áp lực khủng khiếp đè nặng xuống toàn bộ Thành Vô Song, khiến những tàn tích còn sót lại rung chuyển bần bật, như sắp sụp đổ hoàn toàn. Các thành viên của liên minh Nhân Đạo, dù đã kiệt sức, đều cảm nhận được sự đe dọa đến từ tận xương tủy. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong từng ánh mắt, nhưng họ vẫn cố gắng siết chặt vũ khí, lập nên một thế trận phòng thủ yếu ớt, cố gắng che chắn cho Tạ Trần.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cắn chặt môi, đôi tay ngọc ngà run rẩy khi gắng sức duy trì trận pháp phòng ngự. Nàng biết, dù có dốc toàn lực, trận pháp này cũng khó lòng chống đỡ được dù chỉ một đòn của Ma Chủ Cửu U. Dương Quân đứng cạnh nàng, ánh mắt kiên định xen lẫn vẻ tuyệt vọng, hắn biết đây là trận chiến cuối cùng, không còn đường lui. Bách Lý Hùng gầm lên một tiếng, vung thanh đại đao lên, khí thế hùng tráng nhưng b��t lực trước sức mạnh hủy diệt đang ập tới. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) run rẩy nép sát vào Mộ Dung Tuyết, đôi mắt nhắm nghiền, không dám nhìn thẳng vào màn ma khí đen kịt đang nuốt chửng mọi thứ. Mộ Dung Tuyết ôm chặt Tiểu Cửu, ánh mắt nàng vẫn kiên định hướng về Tạ Trần, một niềm tin vô điều kiện. Vô Danh Tăng khẽ niệm Phật hiệu, khuôn mặt gầy guộc vẫn an nhiên, nhưng đôi mắt hờ hững của ông đã mở ra, nhìn thẳng vào tâm bão.

Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Tạ Trần, không nói một lời, từ tốn bước ra khỏi vòng bảo vệ của đồng đội. Từng bước chân của anh nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, như thể mỗi bước đi ấy đang dẫm lên chính ý chí của mình, một ý chí kiên định không gì có thể lay chuyển. Anh không vội vàng, không do dự, thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp, như một ngọn cây cô độc đứng vững giữa cuồng phong. Ánh sáng 'Vô Tận Chi Đạo' quanh anh không bùng lên rực rỡ chói lòa, mà dịu dàng, kiên cố như dòng sông chảy mãi, bất chấp mọi chướng ngại, không ngừng nghỉ. Nó không phải là ánh sáng của thần thông hay pháp lực, mà là ánh sáng của sự sống, của ý chí và của nhân tính, thứ ánh sáng mà Ma Chủ Cửu U không thể hiểu, không thể hủy diệt.

Bách Lý Hùng nhìn thấy Tạ Trần bước ra, hắn khàn giọng, cố nén đi nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lồng ngực: “Tạ tiên sinh, nguy hiểm!” Giọng hắn run rẩy, không phải vì sợ chết, mà vì sợ Tạ Trần sẽ gặp chuyện. Tạ Trần là niềm hy vọng duy nhất của họ, là điểm tựa cuối cùng của Nhân Đạo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng phức tạp, vừa lo lắng tột độ, vừa ánh lên một niềm tin và sự ngưỡng mộ mãnh liệt. Nàng thì thầm, giọng nói như tan vào trong gió: “Anh ấy... đang làm gì?” Nàng biết Tạ Trần không có tu vi, nàng biết anh chỉ là một phàm nhân, nhưng nàng cũng biết, anh là người duy nhất có thể đối mặt với Ma Chủ Cửu U theo một cách mà không ai khác có thể làm được.

Khi Tạ Trần bước đến giữa trung tâm của luồng ma khí đang cuồn cuộn, một luồng áp lực khổng lồ từ trên cao dội xuống, khiến không gian xung quanh anh như vặn vẹo. Từ trong màn ma khí ��en kịt, Ma Chủ Cửu U dần hiện hình. Thân hình cường tráng, cao lớn của hắn sừng sững trên không trung, mái tóc bạc trắng rối bù, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn. Hắn khoác trên mình chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, như một bóng ma của sự hủy diệt. Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, khàn đặc và đầy uy quyền, tựa như sấm sét xé tan màn đêm, xen lẫn sự kinh ngạc không thể che giấu: “Ngươi... vẫn dám đối diện ta sao, phàm nhân yếu ớt?”

Tạ Trần dừng lại, thân hình gầy gò của anh đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài hùng vĩ, tà mị của Ma Chủ Cửu U. Anh ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm của mình nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực như máu của Ma Chủ, không chút sợ hãi, không chút dao động. Ánh sáng 'Vô Tận Chi Đạo' quanh anh vẫn dịu dàng, kiên cố, như một sự khẳng định bất diệt giữa biển cả hỗn loạn.

Tạ Trần và Ma Chủ Cửu U đối mặt nhau. Một người đứng vững chãi trên nền đất đổ nát, phàm trần yếu ớt, không tu vi, không thần thông. Một kẻ khác lơ lửng giữa không trung, ma khí cuồn cuộn sau lưng hắn như một tấm màn hủy diệt, mang theo sức mạnh có thể nghiền nát cả một thế giới. Giữa họ là một khoảng không vô hình, nhưng lại tràn ngập sự căng thẳng đến nghẹt thở. Không có phép thuật, không có binh khí, Tạ Trần chỉ dùng ánh mắt và ý chí của mình để đối chọi với áp lực khủng khiếp từ Ma Chủ.

Mùi khói, mùi máu, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa quyện trong không khí. Gió mạnh vẫn gào thét, mang theo những mảnh vụn của Thành Vô Song, quất vào mặt Tạ Trần, nhưng anh vẫn đứng yên như tượng. Hơi lạnh từ ma khí của Ma Chủ phả xuống, như muốn đóng băng cả linh hồn, nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững sự bình tĩnh đến khó tin. Trong tâm trí anh, không có sợ hãi, chỉ có sự kiên định vào con đường mình đã chọn, vào giá trị mà anh đang bảo vệ. Anh cảm nhận được Ma Chủ Cửu U đang quan sát mình, một ánh mắt không còn hoàn toàn khinh miệt như trước, mà pha lẫn sự bối rối, thậm chí là một chút bất an. Hắn không thể hiểu được Tạ Trần, không thể hiểu được thứ sức mạnh mà Tạ Trần đang thể hiện.

Ma Chủ Cửu U nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh của hắn. “Ngươi... một phàm nhân không tu vi, còn dám đứng trước ta? Ngươi dựa vào cái gì?” Giọng nói của hắn trầm đục, mang theo sự mỉa mai và khinh thường sâu sắc, như thể đang nói chuyện với một con kiến dám đối đầu với một vị thần. Hắn đã từng chứng kiến vô số kẻ mạnh mẽ, vô số tiên nhân, nhưng tất cả đều sụp đổ trước sức mạnh của hắn. Vậy mà, một phàm nhân như Tạ Trần lại dám đối mặt? Điều đó thật sự khiến hắn khó hiểu.

Tạ Trần không lùi bước. Ánh mắt anh vẫn kiên định, sâu thẳm, không chút dao động. Giọng nói của anh trầm ấm, nhưng lại vang vọng khắp không gian đổ nát, xuyên qua tiếng gió rít và tiếng ma khí gầm gừ, như một lời tuyên ngôn bất diệt: “Ta dựa vào... ý chí. Ý chí của một phàm nhân, ý chí của vạn vật sinh linh. Ngươi có thể hủy diệt thân xác, nhưng không thể hủy diệt được điều đó.” Mỗi lời nói của Tạ Trần không mang theo pháp lực, nhưng lại mang theo m��t sức nặng ngàn cân, một chân lý đơn giản nhưng lại chạm đến tận gốc rễ của sự tồn tại. Đó là ý chí muốn sống, muốn tồn tại, muốn giữ trọn nhân tính, thứ mà Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo cũ đã đánh mất.

Ma Chủ Cửu U nghe vậy, nụ cười trên môi hắn cứng lại. Đôi mắt đỏ rực của hắn lóe lên một tia giận dữ và bất lực. Ý chí? Một khái niệm vô hình, yếu ớt. Hắn đã hủy diệt vô số thế giới, nghiền nát vô số ý chí. Vậy mà Tạ Trần lại dám nhắc đến thứ đó trước mặt hắn? Hắn gằn giọng, thanh âm như lưỡi dao sắc lạnh cắt vào không khí: “Vô nghĩa! Tất cả rồi sẽ thành tro tàn! Ngươi... chẳng qua cũng chỉ là một điểm neo yếu ớt, ta sẽ bẻ gãy nó!” Ma Chủ hiểu rằng Tạ Trần là một "điểm neo nhân quả", một tồn tại đặc biệt giữ gìn sự cân bằng của thế giới. Nhưng hắn tin rằng, chỉ cần bẻ gãy điểm neo này, tất cả sẽ sụp đổ.

Tạ Trần không hề tỏ vẻ sợ hãi hay nao núng trước lời đe dọa của Ma Chủ. Anh không lùi bước, ánh mắt kiên định. Anh giơ tay phải lên, không phải để thi triển phép thuật hay triệu hồi binh khí, mà như để nắm lấy một thứ gì đó vô hình, một dòng chảy vô tận của ý chí và sự sống. Khi anh giơ tay lên, ánh sáng 'Vô Tận Chi Đạo' quanh anh bỗng chốc trở nên rõ nét hơn, không rực rỡ chói lòa như thần thông, mà là một dòng chảy liên tục, bất diệt, như một lời khẳng định không thể lay chuyển, một nền móng vững chắc đang được kiến tạo. Đó không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để tồn tại, để sinh sôi, để vĩnh cửu.

Ánh sáng dịu dàng ấy, trong màn đêm đen kịt của ma khí, trở thành một ngọn hải đăng cô độc, một biểu tượng của hy vọng giữa biển cả tuyệt vọng. Ma Chủ Cửu U nhìn chằm chằm vào ánh sáng đó, trong đôi mắt hắn không còn sự khinh miệt hoàn toàn, mà thay vào đó là một sự khó hiểu sâu sắc, một chút lo lắng ẩn hiện. Hắn bắt đầu nhận ra Tạ Trần không đơn thuần là một 'điểm neo' có thể bị bẻ gãy, mà là một 'nguyên tắc' mới, một trật tự khác đang dần thành hình. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai cá thể, mà là giữa hai triết lý tồn tại, giữa sự hủy diệt và sự sống, giữa quyền năng tuyệt đối và ý chí bất diệt của con người. Trận chiến quyết định, đã thực sự bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free