Nhân gian bất tu tiên - Chương 645: Lời Thề Bất Diệt: Khúc Ca Nhân Tính Giữa Hủy Diệt
Bầu trời Thành Vô Song, vốn đã u ám bởi ma khí cuồn cuộn, giờ đây dường như đang bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình. Từ khoảng không rách nát trên cao, một luồng áp lực hủy diệt khủng khiếp đổ ập xuống, khiến không khí đặc quánh lại, khó thở đến mức lồng ngực mỗi sinh linh đều như bị bóp nghẹt. Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, thân hình cường tráng, cao lớn đến mức dường như chạm tới cả nền trời đang vỡ vụn. Đôi mắt đỏ rực như máu lửa của hắn rọi xuyên qua màn đêm ma khí, nhìn thẳng vào Tạ Trần, một ánh nhìn đầy khinh miệt và tàn nhẫn, một ánh nhìn của kẻ nắm giữ quyền năng tuyệt đối.
Hắn giơ hai tay lên cao, như một vị thần đang triệu hồi tận thế. Ngay lập tức, ma khí từ khắp ngõ ngách Thành Vô Song, từ những khối kiến trúc đổ nát, từ những vết thương vẫn đang rỉ máu trên mặt đất, và xa hơn nữa, từ chính Ma Vực Thâm Uyên sâu thẳm, tất cả đều cuồn cuộn dồn về phía hắn. Chúng xoáy thành một cơn lốc đen kịt, rít gào như vô vàn oan hồn, tạo nên một khối cầu năng lượng khổng lồ, đặc quánh như một lỗ đen nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Khối cầu ấy không chỉ mang sức mạnh hủy diệt vật chất, mà còn ẩn chứa một nỗi uất hận vô biên, một ý chí xóa sổ tất thảy những gì tồn tại, trả mọi thứ về hư vô nguyên thủy. Ánh sáng đen kịt từ khối cầu đó chói lòa, nhưng không phải là thứ ánh sáng mang lại sự sống, mà là thứ ánh sáng của sự mục ruỗng, của cái chết. Nó phát ra một tiếng "ù ù" trầm đục, như nhịp đập của một trái tim quỷ dữ, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.
Ma Chủ Cửu U nhìn T��� Trần, giọng khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp chiến trường, xuyên thấu tận linh hồn những kẻ đang run rẩy chứng kiến. “Ngươi tưởng cái thứ 'nhân tính' yếu ớt đó có thể ngăn cản sự hủy diệt mà ta mang đến sao? Ngu xuẩn! Tất cả sẽ trở về hư vô!” Hắn cười khẩy, nụ cười méo mó như một vết nứt trên mặt đất khô cằn. Trong mắt hắn, cái gọi là 'nhân tính' mà Tạ Trần đang ôm giữ chỉ là một ảo ảnh mong manh, một sự yếu đuối đáng khinh bỉ, không đáng để tồn tại trong vũ trụ đang chờ đợi sự thanh lọc và tái tạo của hắn.
Tạ Trần vẫn đứng đó, gầy gò thư sinh, không hề có vẻ cường tráng của một tu sĩ hay người luyện võ, nhưng thân thể anh lại như một điểm neo vững chãi giữa cơn bão táp. Áo vải bố cũ kỹ của anh phất phơ trong gió mạnh, làn da trắng nhợt phản chiếu thứ ánh sáng đen kịt đang bao trùm. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn tỉnh táo, suy tư, không hề có chút sợ hãi hay nao núng, như thể anh đã nhìn thấy trước tất cả, đã thấu triệt mọi kết cục. Ánh sáng 'Vô Tận Chi Đạo' và 'Dòng Chảy Nh��n Tâm' quanh anh, dù có vẻ yếu ớt và mong manh trước sự cuồng bạo của ma khí, nhưng lại kiên trì bùng lên, như một ngọn lửa nhỏ nhoi không chịu khuất phục trước cơn đại hồng thủy. Nó không cố gắng chống trả, mà chỉ đơn thuần hiện diện, lan tỏa một sự ấm áp và bình yên kỳ lạ giữa sự lạnh lẽo của hủy diệt.
Khi khối cầu ma khí khổng lồ bắt đầu lao xuống, mang theo sức nặng của cả một thế giới sắp tận, chuẩn bị nuốt chửng Tạ Trần và mọi thứ trong tầm mắt, một luồng sáng chói lọi, thuần khiết đến mức gần như vô hình, đột ngột xé toạc không gian. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt thanh thản và kiên nghị chưa từng có, bất chấp lời cảnh báo hay sự can ngăn của bất cứ ai, đã đột ngột xông ra. Hắn không hề ngần ngại, không hề run rẩy, như thể đã đạt đến một cảnh giới giác ngộ hoàn toàn. Kiếm Bích Lạc trong tay hắn đã từ lâu không còn phát ra ánh sáng sắc bén, mà thay vào đó, toàn bộ thân thể hắn, linh hồn hắn, tu vi cả đời hắn, tất cả đều bùng cháy dữ dội. Đó không phải là ngọn lửa của hủy diệt, mà là ngọn lửa của sự giải thoát, của một cấm thuật cổ xưa mà chỉ những kẻ đã đạt đến đỉnh cao của sự thấu hiểu mới có thể kích hoạt.
Thân thể hắn hóa thành một luồng ánh sáng chói lọi, thuần khiết đến mức lóa mắt, mang theo một sức mạnh không thể tin nổi, một sức mạnh được dệt nên từ sự giác ngộ, từ sự chuộc lỗi, từ chân lý nhân sinh mà hắn vừa tìm lại được. "Nhân... tính... không phải... yếu ớt...! Nó... là... hy vọng...!" Giọng nói của Liễu Thanh Phong, dù khó nhọc và đứt quãng, nhưng lại kiên định đến tận cùng, như một lời thề nguyện, một bản tuyên ngôn vang vọng trong không gian, trước khi hòa tan vào ánh sáng chói lọi.
Luồng sáng ấy, mang theo toàn bộ sinh mệnh và ý chí của Liễu Thanh Phong, lao thẳng vào va chạm trực diện với khối cầu ma khí đen kịt khổng lồ. Một vụ nổ kinh thiên động địa xảy ra, vượt xa mọi tưởng tượng. Không gian xung quanh như bị xé toạc, vặn vẹo. Âm thanh chói tai đến mức làm ù tai mọi sinh linh, tựa hồ cả trời đất đang gào thét trong đau đớn. Một làn sóng xung kích vô hình nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt tàn khốc lan tỏa ra khắp nơi, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó. Bụi đất, đá vụn, và cả những mảnh vỡ của kiến trúc Thành Vô Song bị hất tung lên không trung, hòa quyện vào làn khói đen và ánh sáng trắng hỗn độn.
Trong khoảnh khắc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, người vẫn luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự run rẩy và đau đớn không thể che giấu. Nàng thốt lên một tiếng nghẹn ngào, đau đớn đến thấu tâm can: “Liễu Thanh Phong!” Giọng nói của nàng lạc đi trong tiếng nổ, nhưng nỗi đau ấy lại hiển hiện rõ rệt trên khuôn mặt tuyệt mỹ, lạnh lùng, như một vết nứt vừa xuất hiện trên tảng băng vĩnh cửu. Nàng đã chứng kiến sự kiêu ngạo của hắn, sự mù quáng của hắn, và giờ đây, nàng chứng kiến sự giác ngộ và hy sinh vĩ đại của hắn. Nước mắt, từ lâu đã không còn tuôn rơi, giờ đây lại chực trào nơi khóe mi.
Sức nóng từ vụ nổ phả vào mặt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi khét của năng lượng cháy, và mùi máu tanh thoang thoảng. Cả chiến trường chìm vào một sự hỗn loạn và tĩnh lặng kỳ lạ, xen kẽ giữa tiếng đổ nát và tiếng thở dốc nặng nề. Vụ nổ ấy đã không chỉ làm rung chuyển thể xác, mà còn làm rung chuyển cả linh hồn của những người chứng kiến, để lại một khoảng trống đau đớn trong tim, nhưng cũng gieo mầm một hạt giống của sự thấu hiểu.
***
Sau vụ nổ kinh hoàng ấy, một khoảng trống hình thành giữa chiến trường hỗn loạn, nơi mà trước đó là tâm điểm của sự hủy diệt. Bụi đất và khói đen vẫn còn bay lượn, nhưng dần dần, chúng bắt đầu tan đi, để lộ ra cảnh tượng khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn vào. Tạ Trần, một lần nữa, vẫn đứng vững ở vị trí cũ, không hề suy suyển. Thân hình gầy gò thư sinh của anh, vốn dĩ không có vẻ gì là có thể chịu đựng được một cú va chạm long trời lở đất như vậy, giờ đây lại như một pho tượng đá cổ kính, kiên cố và bất diệt. Áo quần anh đã tan nát, chỉ còn lại những mảnh vải vụn bám víu vào cơ thể, lộ ra làn da trắng nhợt và những đường gân xanh mờ nhạt. Anh không có vẻ gì là b��� thương nặng, nhưng dường như tất cả năng lượng của anh đang tập trung vào việc duy trì sự hiện diện của ‘Dòng Chảy Nhân Tâm’ quanh mình.
Ánh sáng 'Dòng Chảy Nhân Tâm' quanh Tạ Trần không những không suy yếu sau vụ nổ, mà ngược lại, nó còn bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những mảnh sáng li ti, như vô số vì tinh tú, xoay quanh anh, tạo thành một vầng hào quang thanh tịnh và rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự u ám của ma khí. Nó không chỉ đẩy lùi những tàn dư ma khí và năng lượng hủy diệt còn sót lại từ đòn tấn công của Ma Chủ, mà còn hấp thụ chúng, chuyển hóa chúng thành một phần của chính mình. Sự chuyển hóa này không phải là sự đồng hóa, mà là sự bao dung, biến cái xấu thành cái đẹp, cái hủy diệt thành cái nuôi dưỡng. Không khí xung quanh Tạ Trần dần trở nên trong lành, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, như thể sự sống đang từ từ quay trở lại.
Cả chiến trường, cả liên minh Nhân Đạo, và cả Ma Chủ Cửu U đều im lặng, chờ đợi. Đó là một sự im lặng nặng nề, một sự im lặng của kinh ngạc và thấu hiểu, của nỗi sợ hãi và hy vọng. Đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U dán chặt vào Tạ Trần, chứa đựng một sự bối rối và hoang mang tột độ. Hắn không thể hiểu được. Hắn đã dùng sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, dùng toàn bộ ma khí của mình, vậy mà một phàm nhân yếu ớt như Tạ Trần, lại có thể đứng vững? Một sự hy sinh vô nghĩa của một tu sĩ đã giác ngộ, lại có thể làm chệch hướng đòn chí mạng của hắn?
Tạ Trần ngước nhìn Ma Chủ Cửu U, ánh mắt sâu thẳm nhưng kiên định, không hề có chút sợ hãi hay nao núng. Anh đưa tay lên, một động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực, như thể anh đang nắm giữ cả một vũ trụ trong lòng bàn tay. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại vang vọng khắp chiến trường, xuyên thấu tận tâm can của mỗi sinh linh, kể cả Ma Chủ Cửu U. Nó không lớn tiếng, nhưng lại mang một quyền uy tuyệt đối, một sức mạnh của chân lý không thể lay chuyển.
“Ngươi nói đúng, Ma Chủ. Sức mạnh có thể hủy diệt thân thể, nhưng ý chí của con người thì không thể.” Tạ Trần nói, từng lời như khắc sâu vào không gian, phá vỡ s��� im lặng ngột ngạt. “Ngươi có thể phá hủy mọi thứ hữu hình, từ xương cốt đến thành trì, từ ký ức đến những dòng chảy lịch sử. Ngươi có thể san bằng núi sông, thiêu rụi trời đất. Nhưng ngươi không thể xóa bỏ 'cái TÔI' trong mỗi sinh linh, không thể hủy diệt khát vọng sống, khát vọng yêu thương, khát vọng được tồn tại của họ. Đó không phải là sức mạnh, đó là bản chất.”
Anh tiếp tục, ánh mắt như nhìn thấu hàng vạn năm lịch sử, hàng vạn kiếp luân hồi. “Sự tồn tại của ta, sự hy sinh của Liễu Thanh Phong vừa rồi, và dòng chảy nhân tâm này... chính là minh chứng cho giá trị bất diệt của nhân tính. Ngươi không thể xóa bỏ nó, bởi vì nó không phải là một quy tắc mà ngươi có thể phá vỡ bằng bạo lực, hay một định luật mà ngươi có thể thay đổi bằng quyền năng. Nó là bản chất của sự sống, là thứ tạo nên mọi trật tự, mọi giá trị. Dù là trật tự bị phá vỡ, dù là một thế giới bị hủy diệt, vẫn sẽ mọc lên một mầm sống khác, từ chính những mảnh vụn của nhân tính, từ chính những ký ức và cảm xúc mà ngươi khinh miệt.”
Lời của Tạ Trần không phải là một sự thách thức, mà là một sự tuyên bố, một chân lý hiển nhiên mà Ma Chủ Cửu U, với triết lý hủy diệt cực đoan của mình, chưa bao giờ có thể hiểu thấu. Nó đánh thẳng vào tận sâu bản chất của Ma Chủ, vào niềm tin của hắn rằng mọi thứ đều có thể bị xóa sổ, bị trả về hư vô. Hắn gầm lên, giọng có chút run rẩy, bối rối và hoang mang không thể che giấu. “Vô nghĩa! Tất cả rồi sẽ thành tro bụi! Ngươi... ngươi không thể!” Giọng hắn không còn sự tự tin tuyệt đối, mà thay vào đó là sự tức giận và tuyệt vọng của kẻ đang đối mặt với một thứ mà hắn không thể kiểm soát, không thể hiểu được.
Trong hàng ngũ liên minh Nhân Đạo, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt vẫn còn đọng lại nỗi đau từ sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, giờ đây ánh mắt bừng sáng. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi môi mấp máy, thì thầm một cách vô thức, như thể vừa tìm thấy một câu trả lời đã tìm kiếm bấy lâu: “Bản chất... của sự sống...” Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một tuyên bố, mà là một cú sốc điện, đánh thức những niềm tin đã ngủ quên trong nàng, lung lay những giáo điều tu tiên mà nàng đã hằng tuân theo bấy lâu nay. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng, dường như đã trở nên quá đắt đỏ, khi nó đánh đổi bằng chính bản chất của sự sống, của nhân tính.
***
Lời tuyên bố của Tạ Trần, vang vọng giữa không gian hoang tàn, như một bản hùng ca của nhân tính, đã xuyên thẳng vào tận sâu bản chất của Ma Chủ Cửu U. Hắn nhìn Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, không tu vi, nhưng lại đứng vững như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển trước mọi đòn công kích hủy diệt của hắn. Ánh sáng 'Dòng Chảy Nhân Tâm' quanh Tạ Trần không chỉ đẩy lùi mà còn chuyển hóa ma khí của hắn, biến sức mạnh của hắn thành một phần của thứ mà hắn căm ghét nhất. Sự bất lực và nỗi sợ hãi nguyên thủy bùng lên trong Ma Chủ Cửu U, một cảm giác mà hắn đã lâu không trải qua, một cảm giác rằng có những thứ vượt ngoài quyền năng hủy diệt tuyệt đối của hắn. Hắn nhận ra, dù có dốc cạn toàn bộ sức mạnh, hắn cũng không thể đánh bại Tạ Trần bằng bạo lực thông thường.
Một tiếng gầm lên đầy phẫn nộ và bất lực xé toạc không gian. Đó không phải là tiếng gầm của kẻ chiến thắng, mà là tiếng gầm của kẻ đang bị giam cầm trong chính sự điên cuồng của mình. Toàn bộ ma khí còn lại trên chiến trường, từ những đám mây đen kịt đến những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất, tất cả đều co rút nhanh chóng về phía Ma Chủ, tạo thành một cơn lốc đen kịt xoáy tròn quanh hắn. Trong nháy mắt, hắn hóa thành một luồng sáng đen, xé toạc bầu trời đã dần quang đãng hơn, biến mất về phía Ma Vực Thâm Uyên, để lại một vết nứt rợn người, đen kịt trên vòm không gian, như một vết sẹo vĩnh viễn của cuộc chiến khốc liệt. Mùi lưu huỳnh và thối rữa của ma khí dần tan đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và hơi thở của sự sống.
Sự rút lui đột ngột của Ma Chủ Cửu U khiến toàn bộ chiến trường chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ nhàng và tiếng lá cây xào xạc từ những lùm cây còn sót lại. Liên minh Nhân Đạo, dù kiệt sức, dù đau khổ vì sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, nhưng niềm tin trong mắt họ đã được thắp sáng trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ nhìn về phía Tạ Trần, người vẫn đứng đó, gầy gò nhưng kiên cường, như nhìn thấy một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, một biểu tượng sống của 'Nhân Đạo' bất diệt.
Bách Lý Hùng, người đàn ông vạm vỡ với ánh mắt kiên nghị, giờ đây lại lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Ma Chủ vừa biến mất, giọng nói trầm hùng pha lẫn sự không tin được: “Hắn... hắn thật sự rút lui rồi!” Hắn đã chiến đấu cả đời, đã chứng kiến vô số cường giả, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ như Ma Chủ Cửu U lại phải bỏ chạy, huống chi là trước một phàm nhân.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại mang theo sự ngưỡng mộ sâu sắc khi nhìn về phía Tạ Trần. Hắn lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, nhưng cũng như một lời khẳng định cho tất cả những người xung quanh: “Chỉ có 'Nhân Đạo' mới có thể đối phó với hắn... 'Vô Tận Chi Đạo' của Tạ Trần...” Hắn hiểu rằng, sức mạnh mà Tạ Trần sở hữu không phải là tu vi hay pháp thuật, mà là một thứ gì đó sâu sắc và căn bản hơn nhiều, một thứ đã bị lãng quên trong suốt thời gian Thiên Đạo suy kiệt.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, hai mắt rưng rưng vẫn còn lưu lại nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự ngưỡng mộ không thể tả. Nàng níu chặt vạt áo Mộ Dung Tuyết, giọng nói run rẩy nhưng đầy cảm phục: “Anh Tạ Trần... thật là mạnh mẽ... Liễu Thanh Phong...” Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng đã được xoa dịu phần nào bởi niềm hy vọng mới mẻ, bởi sự vĩ đại của Tạ Trần và sự giác ngộ của Liễu Thanh Phong.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch, ánh mắt thông minh và sâu sắc của nàng cũng ẩn chứa một nỗi buồn man mác cho sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, nhưng đôi tay nàng lại nhẹ nhàng vỗ về Hồ Ly Nữ, ánh mắt kiên định nhìn về phía Tạ Trần. Nàng tin tưởng vào con đường của anh, vào thứ chân lý mà anh đang bảo vệ.
Vô Danh Tăng, gầy gò với chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ. Ông chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khuôn mặt gầy guộc, như một sự xác nhận cho tất cả những gì vừa xảy ra. Ông đã nhìn thấy sự thay đổi của Thiên Đạo, sự chuyển mình của nhân gian, và giờ đây, ông nhìn thấy mầm mống của một kỷ nguyên mới đang được Tạ Trần gieo xuống.
Bầu trời đã quang đãng hơn, ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu rọi xuống những tàn tích của Thành Vô Song, tạo nên khung cảnh bi tráng nhưng cũng đầy niềm hy vọng. Các tu sĩ và phàm nhân của liên minh Nhân Đạo, dù mệt mỏi và mang trong mình những vết thương lòng, nhưng họ đã tìm thấy một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, Ma Chủ Cửu U sẽ trở lại, nhưng giờ đây, họ đã có Tạ Trần, người đã chỉ cho họ một con đường, một triết lý khác, một giá trị bất diệt hơn cả Thiên Đạo. Khoảng trống mà Thiên Đạo cũ để lại, giờ đây dường như không còn trống rỗng nữa, mà đang được lấp đầy bằng những mảnh ghép của nhân tính, của ý chí và của sự sống.
Tạ Trần, đứng giữa ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh giả tạo, cảm nhận rõ rệt dòng chảy năng lượng dồi dào từ 'Dòng Chảy Nhân Tâm' đang cuộn trào trong mình. Anh biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không từ bỏ. Sự phẫn nộ và bất lực của hắn chỉ là khởi đầu cho một mưu kế xảo quyệt hơn, một sức mạnh khác mà hắn sẽ tìm kiếm. Cuộc đối đầu quyết định giữa 'hủy diệt' và 'sự sống', giữa 'quyền năng tuyệt đối' và 'nhân tính bất diệt' mới chỉ bắt đầu. Anh không phải là cứu tinh, anh chỉ là một phàm nhân muốn sống một đời bình thường, nhưng chính sự kiên định vào điều bình thường ấy, vào giá trị của sự sống và nhân tính ấy, lại đang trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi mà Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng con người vẫn sẽ tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.