Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 644: Lời Khinh Miệt Cuối Cùng: Tiếng Kêu Của Hủy Diệt

Trong khoảnh khắc giao thoa giữa hủy diệt và tái sinh, giữa Thành Vô Song đổ nát hoang tàn, một trật tự mới đang chầm chậm nảy mầm từ trong chính sự hỗn loạn. Bầu trời vẫn u ám, xám xịt bởi ma khí cuồn cuộn như những dải lụa tang, nhưng ở trung tâm của sự mục rữa đó, một vòng tròn ánh sáng thanh tịnh, dịu nhẹ lại không ngừng lan tỏa từ Tạ Trần. Ánh sáng này, không phải linh lực hay pháp tắc, mà là kết tinh của vô số "dòng chảy nhân tâm", của ký ức, của cảm xúc, của ý chí sinh tồn mãnh liệt, tựa như một tấm màn thiêng liêng đẩy lùi sự u ám, mang lại một bình yên lạ thường giữa biển lửa hủy diệt.

Ma Chủ Cửu U, với thân hình đồ sộ, cường tráng, mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt toác, từng bước tiến lại gần Tạ Trần. Đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa căm hờn, sâu thẳm ẩn chứa sự khinh miệt vô hạn, giờ đây lại trộn lẫn một tia bối rối khó hiểu. Ma khí từ thân thể hắn cuồn cuộn như sóng dữ, cố gắng áp đặt sự hiện diện hủy diệt của mình lên không gian xung quanh Tạ Trần, nhưng mỗi khi chạm vào vòng ánh sáng thanh tịnh kia, nó lại bị suy yếu, phân tán, thậm chí là bị "chuyển hóa" một cách kỳ lạ. Điều này khiến Ma Chủ phẫn nộ tột cùng, một cảm giác mà hắn đã không còn nếm trải suốt hàng vạn năm bị giam cầm trong U Minh Địa Ngục. Hắn không thể hiểu được thứ sức mạnh vô hình, phi vật chất này, nó không phải là đối thủ để hắn có thể dùng bạo lực tuyệt đối mà nghiền nát, không phải là thứ để hắn có thể nuốt chửng hay đồng hóa.

Hắn dừng lại, chỉ cách Tạ Trần vài trượng, cái khoảng cách mong manh ấy dường như là ranh giới giữa hai thế giới, một bên là hỗn loạn và diệt vong, một bên là bình yên và tái sinh. Mùi ma khí nồng nặc và mùi khói bụi của Thành Vô Song đổ nát trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gió rít gào qua những tàn tích đổ nát như tiếng khóc than của một kỷ nguyên sắp tàn. Ma Chủ Cửu U ngư��c nhìn Tạ Trần, hắn thấy một thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một chút linh khí hay ma lực, nhưng lại đứng vững chãi như một ngọn núi thiêng. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần vẫn bình thản lạ lùng, không chút sợ hãi hay nao núng, như có thể nhìn thấu mọi sự, ngay cả những góc khuất tăm tối nhất trong linh hồn Ma Chủ.

"Ngươi nghĩ thứ ánh sáng yếu ớt đó có thể cản được ta sao, phàm nhân?", Ma Chủ Cửu U cất giọng khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, "Ngươi nghĩ lũ ký ức vô nghĩa đó là sức mạnh? Một lũ tàn hồn vô dụng của những kẻ đã chết, những kẻ đã bị thời gian lãng quên, lại có thể chống lại quyền năng hủy diệt của ta sao? Nực cười!" Hắn cười khẩy, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường đổ nát, mang theo sự chế giễu và coi thường sâu sắc. Hắn giơ một bàn tay to lớn lên, ma khí như những xúc tu đen kịt vặn vẹo trong không trung, muốn đâm xuyên qua lớp ánh sáng của Tạ Trần. Nhưng khi những xúc tu đó chạm vào, chúng lại tan biến như hơi nước, không để lại chút dấu vết nào. Sự bất lực này càng khiến Ma Chủ thêm phần điên tiết, hắn không thể chấp nhận rằng sức mạnh của mình, thứ đã từng càn quét Tam Giới, lại bị vô hiệu hóa bởi một thứ "phi vật chất" như vậy.

Tạ Trần vẫn im lặng, đôi mắt không thay đổi, bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. Ánh sáng quanh anh càng vững chãi hơn, không chói lóa, không hùng vĩ, nhưng lại mang một sự kiên cố không thể lay chuyển, tựa như hơi thở của vạn vật, như dòng chảy vĩnh hằng của sinh mệnh. Anh không cần phải đáp lời, bởi vì chính sự hiện diện của anh, chính cái "Dòng Chảy Nhân Tâm" đang bao bọc anh, đã là một câu trả lời đanh thép cho mọi lời khinh miệt của Ma Chủ. Đó là sự kiên định của "nhân đạo", là ý chí bất khuất của sự sống, đối lập hoàn toàn với triết lý hủy diệt mà Ma Chủ Cửu U tôn thờ. Một sự đối đầu không phải bằng quyền năng, mà bằng ý chí và niềm tin.

Gió vẫn mạnh, bầu trời càng u ám hơn, từng mảng mây đen dày đặc tụ lại, như thể Thiên Đạo cũng đang lắng nghe, đang chứng kiến giây phút định mệnh n��y. Ma Chủ Cửu U gầm lên một tiếng, không còn giữ được vẻ ung dung ban đầu, sự bối rối và giận dữ đã hiện rõ trong ánh mắt đỏ rực. Hắn bước thêm một bước, khoảng cách giờ chỉ còn vài thước, ma khí từ hắn cuồn cuộn như sóng dữ vỗ vào bờ, nhưng vẫn không thể xuyên qua lớp ánh sáng thanh tịnh của Tạ Trần. Hắn bắt đầu một tràng cười khẩy, tiếng cười ban đầu còn mang sự mỉa mai, nhưng sau đó dần trở nên điên cuồng, xen lẫn một nỗi tuyệt vọng ẩn sâu mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận.

"Nhân loại các ngươi yếu ớt, chỉ biết bám víu vào những cảm xúc vô nghĩa, vào cái gọi là 'tình yêu', 'hy vọng'!", Ma Chủ Cửu U gằn giọng, giọng nói khàn đặc như tiếng đá lở, "Ngươi, Tạ Trần, là biểu tượng cho sự yếu đuối đó! Ngươi dùng những thứ phù phiếm ấy để chống lại ta ư? Ngươi dùng nước mắt, dùng ký ức của những kẻ đã bị ta nghiền nát để đối đầu với sự vĩnh hằng của hủy diệt sao? Thiên Đạo... cái gọi là 'Thiên Đạo' mà các ngươi tôn thờ đã mục nát, nó đã phản bội các ngươi từ lâu, vậy mà các ngươi vẫn cố chấp giữ lấy tàn dư của nó! Nó đã lấy đi linh khí, nó đã cướp đi nhân tính của những kẻ tu tiên các ngươi, biến các ngươi thành những con rối vô hồn. Rồi nó bỏ mặc các ngươi chết chìm trong tuyệt vọng, trong sự suy tàn! Các ngươi vẫn không hiểu sao? Cái gọi là 'Thiên Đạo' chỉ là một gông xiềng, một lời nguyền rủa!"

Lời lẽ của Ma Chủ Cửu U như những mũi tên độc, nhắm thẳng vào niềm tin, vào hy vọng mong manh còn sót lại của liên minh Nhân Đạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ, Mộ Dung Tuyết, Vô Danh Tăng, Bách Lý Hùng, tất cả đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Mặc dù họ đứng sau Tạ Trần, trong vòng bảo hộ của "Dòng Chảy Nhân Tâm", nhưng những lời lẽ đó vẫn len lỏi, gieo rắc sự hoài nghi và tuyệt vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự lo lắng. Dương Quân nghiến răng, vẻ mặt anh tuấn giờ đây đầy kiên nghị. Hồ Ly Nữ run rẩy, nhưng vẫn dũng cảm đứng vững. Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay, vẻ dịu dàng bị thay thế bằng sự kiên cường. Vô Danh Tăng khẽ nhắm mắt, môi mấp máy những câu thiền ngữ. Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, khí phách của một thủ lĩnh phàm nhân không hề suy suyển.

"Các ngươi tôn thờ cái ảo ảnh đó, khao khát cái trường sinh giả dối, để rồi mất đi chính mình! Các ngươi trở thành những kẻ 'mất người', những bộ xương khô biết đi! Vậy thì còn gì đáng để bảo vệ? Còn gì đáng để tồn tại?" Ma Chủ Cửu U tiếp tục, giọng nói của hắn vang vọng khắp Thành Vô Song, xuyên qua từng tàn tích, từng mảnh vụn của nền văn minh đang sụp đổ. "Cái chết là kết cục duy nhất. Sự hủy diệt là chân lý vĩnh hằng! Ta sẽ phá hủy tất cả, đưa thế giới về hư vô, nơi không còn những thứ gọi là 'nhân tính' hay 'Thiên Đạo' giả dối! Nơi không còn những ràng buộc, những cảm xúc yếu hèn! Nơi chỉ còn sức mạnh nguyên thủy, thuần túy!"

Trong khi Ma Chủ Cửu U gào thét, Tạ Trần vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng giữa phong ba. Ánh mắt anh không hề dao động, không hề phản ứng lại những lời lẽ khiêu khích, giễu cợt hay hủy diệt. "Dòng Chảy Nhân Tâm" quanh anh rung động nhẹ nhàng, không phải vì bị tác động bởi lời lẽ của Ma Chủ, mà như đang tự củng cố, tự khẳng định sự tồn tại của nó, như một dòng sông ngầm chảy xiết dưới lòng đất, không quan tâm đến những cơn bão trên mặt. Sự bình thản của Tạ Trần, sự vững chãi của ánh sáng từ anh, lại càng khiến Ma Chủ Cửu U tức giận tột độ, hắn cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường vô hình, một thực thể không thể bị lay chuyển bởi bất cứ thứ gì hắn có thể tạo ra. Hắn không hiểu, và sự không hiểu ấy khiến hắn trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Bầu trời như sắp sụp đổ, những vết nứt xuất hiện rõ rệt hơn trên vòm không gian, như những vết thương hở toác của một sinh mệnh khổng lồ. Linh khí, thứ từng dồi dào khắp Thập Phương Nhân Gian, giờ gần như biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho ma khí cuồn cuộn và một sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Ma Chủ Cửu U kết thúc bài diễn thuyết của mình bằng một tuyên bố lạnh lùng, dứt khoát về sự diệt vong, một lời nguyền rủa cho toàn bộ sự sống. "Đây là khoảnh khắc cuối cùng của cái gọi là 'Thiên Đạo' và 'nhân loại' của các ngươi. Hãy nhìn mà xem, vũ trụ này sẽ trở về với hỗn loạn nguyên thủy!"

Lời nói của Ma Chủ Cửu U như một bản án tử hình, vang vọng đến tận cùng tâm khảm của mỗi người. Toàn bộ chiến trường chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng ma khí cuồn cuộn. Liên minh Nhân Đạo, dù kiên cường, cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, một cảm giác bất lực trước quyền năng hủy diệt tuyệt đối. Song, ánh sáng từ Tạ Trần vẫn là điểm tựa duy nhất, là ngọn hải đăng duy nhất trong biển đêm hỗn loạn. Anh là minh chứng sống cho một chân lý khác, một con đường khác, nơi sự tồn tại không cần phải dựa vào sức mạnh hay quyền năng, mà vào chính bản chất của sự sống, của tình cảm, của ký ức.

Ở một góc khuất của chiến trường, nơi tro bụi và tàn tích chồng chất, Liễu Thanh Phong đứng đó, đôi mắt đẫm lệ nhưng giờ đây đã không còn chút bối rối hay đau khổ. Hắn đã trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, giữa niềm tin vào Thiên Đạo đã sụp đổ, sự giáo điều của tiên môn và chân lý nhân sinh mà Tạ Trần đang thể hiện. Nỗi đau, sự hối hận và tủi nhục đã được gột rửa bởi dòng chảy của "nhân tâm", và giờ đây, trong đôi mắt hắn, chỉ còn lại một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Hắn đã nhìn thấy sự thật, một sự thật nằm ngoài mọi lời giáo điều, mọi phép tắc. Hắn đã tìm thấy chân lý, một chân lý được dệt nên từ chính những mảnh vụn của nhân gian.

"Chân lý... nằm ở đây...", Liễu Thanh Phong lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định. Hắn đã từng tin rằng mình đang theo đuổi đại nghĩa, bảo vệ trật tự. Nhưng trật tự đó, nếu phải đánh đổi bằng sự tàn khốc, bằng việc chối bỏ nhân tính, thì nó có còn là trật tự đáng để bảo vệ? Hắn đã có câu trả lời. Giờ đây, hắn không còn là Liễu Thanh Phong kiêu ngạo, mù quáng theo đuổi Thiên Đạo nữa. Hắn đã giác ngộ.

Ma Chủ Cửu U, với vẻ mặt đầy khinh miệt và điên cuồng, từ từ giơ hai tay lên cao. Ma khí từ khắp nơi, từ những vùng đất bị hủy diệt, từ những linh hồn bị nuốt chửng, cuồn cuộn hội tụ về phía hắn, tạo thành một khối năng lượng đen kịt khổng lồ, xoay vần như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Đó là dấu hiệu cho một đòn tấn công cuối cùng, một đòn hủy diệt tuyệt đối mà hắn tin rằng không gì có thể chống lại. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như thể chính thực tại cũng đang oằn mình dưới áp lực khủng khiếp của hắn.

Tạ Trần vẫn đứng vững, ánh sáng "Dòng Chảy Nhân Tâm" bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải để chống lại, mà để ôm trọn, để chuyển hóa. Anh không phải là kẻ đối đầu bằng bạo lực, mà là kẻ đối đầu bằng ý chí, bằng sự tồn tại. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi Ma Chủ Cửu U chuẩn bị tung ra đòn chí mạng, Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt quyết tuyệt, không một chút do dự, bắt đầu di chuyển. Hắn không lao về phía Ma Chủ, cũng không đến bên Tạ Trần, mà hắn hướng về một vị trí chiến lược, một điểm then chốt mà hắn đã nhận ra trong dòng chảy ký ức, nơi có thể thay đổi vận mệnh của cuộc chiến này, nơi hắn có thể chuộc lại lỗi lầm của mình, nơi hắn có thể dùng chính sinh mệnh mình để bảo vệ cái "nhân tính" mà hắn vừa tìm lại được. Một con đường mới, đầy chông gai nhưng cũng đầy hy vọng, đã mở ra trước mắt hắn, và hắn sẵn sàng bước đi trên đó, dù phải trả bất cứ giá nào.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free