Nhân gian bất tu tiên - Chương 641: Địa Ngục Trần Gian: Ma Chủ Cuồng Nộ
Tiếng nói như sấm rền, như giáng từ hư vô, nhưng lại mang theo sự bình tĩnh đến đáng sợ của Tạ Trần, vang vọng trong tâm trí mỗi sinh linh còn sót lại trên chiến trường Thành Vô Song, thậm chí cả Ma Chủ Cửu U. "Ta không vá trời... ta là trời mới. Vô Tận Chi Đạo, không có giới hạn, không có định nghĩa." Lời tuyên bố ấy, không phải là một pháp thuật, cũng chẳng phải một lời nguyền rủa, mà là một ý niệm, một tuyên ngôn về sự tái lập, một dòng nước ngược cuộn trào chống lại thác lũ hủy diệt.
Ma Chủ Cửu U, thân hình khổng lồ bành trướng giữa không trung, bị lời nói đó làm cho khựng lại trong giây lát. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng huyết nguyệt, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, kẻ thư sinh gầy gò đang đứng vững chãi như một cây cổ thụ giữa cơn bão táp. Sự bối rối thoáng qua trên khuôn mặt góc cạnh của hắn, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ cuồng bạo chưa từng có. Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp đất trời, xé toạc màng nhĩ của mọi kẻ còn sống sót, khiến cả không gian như run rẩy.
"Vô nghĩa! Ngươi muốn dùng cái 'đạo' vô danh của ngươi để chống lại sức mạnh tuyệt đối sao, Tạ Trần? Ta sẽ cho ngươi thấy, trước sự hủy diệt chân chính, mọi 'trật tự' đều là ảo ảnh!" Giọng nói khàn đặc của Ma Chủ Cửu U, giờ đây không còn pha lẫn chút bối rối nào, mà chỉ còn sự khinh miệt tột cùng và cơn giận dữ không thể kiềm chế. Hắn không thể chấp nhận. Không thể chấp nhận một phàm nhân, một kẻ không tu luyện, lại dám tuyên bố 'dệt' nên 'trời mới', lại dám dùng một cái 'trật tự' vô hình để buộc hắn phải lùi bước. Hắn, Ma Chủ Cửu U, kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của sự hủy diệt, kẻ đã từng chứng kiến vô số Thiên Đạo sụp đổ và tái sinh, lại bị một sợi dây vô hình nào đó trói buộc. Sự sỉ nhục này, không thể tha thứ.
Ma khí đen đặc, vốn đã che phủ bầu trời Thành Vô Song, giờ đây bỗng chốc trở nên dữ tợn hơn gấp vạn lần. Nó không còn chỉ là một màn sương mù u ám, mà hóa thành những cơn lốc xoáy khổng lồ, những dòng thác lũ đen kịt cuồn cuộn đổ xuống từ hư không. Gió ma gào thét như hàng vạn oan hồn đang than khóc, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi tử khí nồng đậm, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Những tòa nhà đổ nát còn sót lại, những khối đá vụn tưởng chừng đã chai sạn với mọi sự hủy diệt, giờ đây cũng không chịu nổi sức ép kinh hoàng này. Chúng bắt đầu rung chuyển dữ dội, những tiếng rạn nứt khô khốc vang lên liên hồi, rồi tan tác thành bụi mịn, như những lâu đài cát bị sóng thần cuốn trôi. Đất đá dưới chân cũng không còn giữ được hình dạng ban đầu, chúng tan chảy, biến dạng, và rồi hóa thành một thứ chất lỏng đen ngòm, sủi bọt, hôi thối, như chính địa ngục đang trào lên mặt đất.
Ma Chủ Cửu U không còn kiềm chế bất cứ chút sức mạnh nào. Hắn giơ hai tay lên cao, như muốn ôm trọn cả bầu trời, rồi đột ngột hạ xuống, mang theo ý chí hủy diệt tất cả. Vô số đòn tấn công hủy diệt, không còn là những luồng ma khí đơn lẻ, mà là những cột sáng đen khổng lồ, những lưỡi hái tử thần vung vẩy khắp nơi. Mỗi đòn đánh mang theo sức mạnh của Cửu U, đủ để nghiền nát cả một ngọn núi, đủ để làm cạn kiệt một dòng sông. Chúng quét ngang chiến trường, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của mình. Những tiếng kêu la cuối cùng của phàm nhân, những con ma vật cấp thấp yếu ớt đang cố gắng ẩn nấp, đều bị dìm chết trong biển ma khí không đáy. Thành Vô Song, cái tên từng mang ý nghĩa của sự bất khả chiến bại, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn, một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một bằng chứng sống cho sự cuồng nộ vô biên của Ma Chủ.
Ma Chủ Cửu U đứng giữa tâm bão hủy diệt do chính hắn tạo ra, thân hình cường tráng nay càng thêm phần hùng vĩ, bao phủ bởi một vầng sáng ma khí đỏ thẫm. Đôi mắt hắn vẫn đỏ rực, nhưng không còn là sự hoài nghi hay bối rối, mà là sự thỏa mãn tàn nhẫn khi chứng kiến mọi thứ sụp đổ. Hắn tin rằng, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi 'trật tự', mọi 'ý chí' đều là vô nghĩa, đều sẽ bị nghiền nát thành bụi. Hắn muốn chứng minh cho Tạ Trần thấy, cái gọi là 'Vô Tận Chi Đạo' của y, chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự phản kháng yếu ớt của kẻ sắp chết. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh, mùi khói bụi từ sự hủy diệt hỗn tạp lại, tạo thành một thứ khứu giác kinh hoàng, như đang khẳng định sự hiện diện của một địa ngục trần gian.
Hắn cười khẩy, tiếng cười của hắn không phải âm thanh, mà là một cảm giác, một sự rung chuyển trong không khí, một sự đè nén lên tâm trí, khiến mọi hy vọng mong manh đều vỡ vụn. "Chỉ có kẻ mạnh nhất mới có quyền định đoạt, Tạ Trần! Và kẻ mạnh nhất, vĩnh viễn không phải là một con kiến như ngươi!" Hắn nói, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền, như đang tuyên án tử hình toàn bộ thế giới này. Ma khí xung quanh hắn càng thêm cuồng bạo, những cột sáng đen tiếp tục giáng xuống, không ngừng nghỉ, như muốn đào sâu thêm hố đen tuyệt vọng trên mặt đất. Mỗi nhịp đập của trái tim Ma Chủ Cửu U dường như đều cộng hưởng với sự hủy diệt của thế giới, khiến hắn cảm thấy mình chính là chân lý, là quy tắc tối thượng, là kẻ định đoạt tất cả.
Trong biển lửa hủy diệt đó, Tạ Trần vẫn đứng đó, một mình, như một ngọn đèn dầu lay lắt giữa cuồng phong. Tuy nhiên, ngọn đèn ấy không tắt, mà ngược lại, dường như lại sáng hơn, kiên định hơn. Luồng khí tức thanh tịnh, loại "ý chí", loại "trật tự" mới mà y đã cảm nhận và kiến tạo, vẫn tỏa ra từ thân thể gầy gò của y. Nó không tạo ra sức mạnh vật chất, không có những luồng sáng chói lọi hay tiếng nổ kinh thiên động địa. Nó chỉ nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng kiên cố, như một tấm màn vô hình, làm chậm, làm biến dạng, hoặc thậm chí làm tiêu tan một phần ma khí hung hãn của Ma Chủ.
Ma khí khổng lồ của Ma Chủ Cửu U, lẽ ra phải nuốt chửng Tạ Trần trong tích tắc, lại như gặp phải một bức tường vô hình. Nó va đập, cuộn trào, rồi bị chệch hướng, hoặc bị biến thành những luồng khói đen mỏng manh tan biến vào hư không. Tuy nhiên, sức mạnh của Ma Chủ quá lớn, quá dữ dội. Dù 'trật tự' của Tạ Trần có kiên cố đến mấy, nó vẫn phải chịu đựng một áp lực khủng khiếp, như một con đê mỏng manh đang cố gắng ngăn chặn cả một biển nước dâng trào. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang phải gánh chịu một sức nặng không tưởng. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên làn da trắng nhợt của y, như những mạng nhện li ti lan ra khắp người. Từng giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ các vết nứt, thấm đẫm chiếc áo vải bố cũ kỹ của y, khiến nó nhuộm thành một màu đỏ thẫm thê lương. Y cảm thấy xương cốt mình như muốn vỡ vụn, ngũ tạng như bị nghiền nát. Mùi máu tanh giờ đây không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn đến từ chính cơ thể y.
"Đồ khốn!" Ma Chủ Cửu U gầm lên, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ khó chịu. Hắn không hiểu. Hắn không thể hiểu nổi loại sức mạnh vô hình này của Tạ Trần. Nó không phải linh lực, không phải ma lực, không phải thần thông phép tắc. Nó giống như một quy tắc, một giới hạn vô hình được đặt ra, khiến những đòn tấn công của hắn dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể phát huy hết hiệu quả. Điều này khiến hắn càng thêm cuồng nộ. Hắn không còn tin vào bất kỳ 'trật tự' nào khác ngoài sự hủy diệt. Hắn muốn xóa sổ tận gốc cái thứ 'trật tự' mà Tạ Trần đang cố gắng kiến tạo.
Trong khi Tạ Trần đang chống đỡ một cách kiên cường đến khó tin, những người còn lại của liên minh Nhân Đạo, dù đã bị đẩy vào đường cùng, vẫn không ngừng nỗ lực. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), thân hình nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi, đôi mắt cáo tròn xoe ngập nước nhìn về phía Tạ Trần, rồi lại nhìn những phàm nhân đang co rúm lại sau lưng nàng. Nàng dốc toàn bộ yêu lực cuối cùng, tạo ra một kết giới màu xanh biếc, lung linh nhưng yếu ớt, cố gắng bảo vệ một nhóm phàm nhân run rẩy, những đứa trẻ đang ôm chặt lấy nhau, những người già đang nhắm mắt cầu nguyện. Kết giới của nàng, dưới sự công kích dữ dội của Ma Chủ, liên tục nhấp nháy, như một bong bóng xà phòng sắp vỡ. "Sức mạnh này... không thể chống lại được!" Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, pha lẫn nỗi tuyệt vọng tột cùng. Yêu lực của nàng cạn kiệt, những đốm sáng xanh biếc bắt đầu lụi tàn trên làn da nàng, và đôi tai cáo trắng muốt cũng cụp xuống, nhuốm màu xám xịt.
Không xa Hồ Ly Nữ, Mộ Dung Tuyết, gương mặt tái nhợt vì mất máu và nỗi đau, vẫn cố gắng thi triển các pháp thuật phòng thủ. Những lá chắn ánh sáng, những vòng xoáy linh lực của nàng liên tục được tạo ra, nhưng chúng cũng nhanh chóng bị lu mờ, bị nghiền nát dưới làn sóng ma khí đen kịt. Ánh sáng của chúng yếu ớt như đom đóm trước ánh trăng, rồi vụt tắt. Nàng cắn chặt môi, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng. Đôi mắt trong suốt của nàng lộ rõ sự u sầu, tuyệt vọng, nhưng vẫn không từ bỏ. Nàng nhìn về phía Tạ Trần, một tia hy vọng mong manh, yếu ớt nhưng kiên cường, nhen nhóm trong đáy mắt. "Chẳng lẽ đây là kết thúc?" Nàng tự hỏi, giọng nói khản đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự mất mát. Nhưng sự hủy diệt này, sự hủy diệt vô vọng này, thực sự đã vượt quá sức chịu đựng của nàng.
Vô Danh Tăng, vẫn ngồi xếp bằng trên mặt đất, giữa cơn bão táp ma khí, đ��i mắt nhắm hờ. Thân hình gầy gò của ông, tưởng chừng có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào, lại vững vàng như một ngọn núi. Kim quang yếu ớt, nhưng kiên định, phát ra từ cơ thể ông, tạo thành một quầng sáng mờ nhạt, ngăn cản ma khí xâm nhập. Ông vẫn tụng niệm những câu chú cổ xưa, giọng nói trầm thấp, đều đặn, như một dòng suối chảy mãi không ngừng, cố gắng trấn an những linh hồn đang hoảng loạn, cố gắng xua đi sự hỗn loạn đang bủa vây. "Tất cả đều là hư không... nhưng nhân tâm bất diệt. Vô lượng thọ, vô lượng quang..." Lời tụng niệm của ông không mang sức mạnh chiến đấu, không thể đánh tan ma khí. Nhưng nó lại có khả năng xoa dịu nỗi sợ hãi, mang lại một chút bình yên trong tâm hồn của những người đang đứng trên bờ vực của cái chết.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng đã rách nát vì vết thương, gương mặt dính máu và bụi bẩn, vẫn cố gắng gào thét, chỉ huy những người lính phàm nhân còn sống sót tìm nơi ẩn nấp. Nhưng vô vọng. Không có nơi nào để ẩn nấp trước sức mạnh hủy diệt này. Mùi khét lẹt của cháy nổ, mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí nồng đậm bao trùm khắp nơi. Hắn đã từng là một dũng tướng kiên cường, từng dẫn dắt quân đội chiến thắng vô số trận chiến. Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình bất lực, yếu ớt đến thảm hại. Ánh mắt kiên nghị của hắn, từ sự căm phẫn và tuyệt vọng, đã chuyển sang sự kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy Tạ Trần vẫn đứng vững. Rồi từ từ, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé nhưng mãnh liệt bùng cháy trong đôi mắt ấy, chiếu sáng khuôn mặt phong trần. Hắn không biết Tạ Trần đang làm gì, nhưng hắn biết, đó là hy vọng duy nhất của họ.
Tiếng la hét yếu ớt của phàm nhân vang lên, rồi tắt lịm. Tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng đổ nát liên hồi của thành phố, tiếng nổ lớn khi các đòn đánh của Ma Chủ chạm vào 'trật tự' của Tạ Trần, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mưa ma huyết, giờ đây không còn lất phất, mà như những dòng lệ đỏ tươi của thế giới đang tuôn rơi, dính bết lên mọi vật, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, cảm giác ẩm ướt ghê rợn. Các thành viên liên minh phòng thủ tuyệt vọng, nhưng lớp bảo vệ của họ bắt đầu rạn nứt và tan biến dưới áp lực hủy diệt của Ma Chủ. Hàng rào yêu lực của Hồ Ly Nữ bị đánh tan, nàng ngã quỵ, máu từ khóe miệng trào ra. Lá chắn của Mộ Dung Tuyết vỡ vụn, nàng bị đánh bay đi, thân thể va vào đống đổ nát, bất tỉnh nhân sự. Ngay cả kim quang của Vô Danh Tăng cũng trở nên mờ nhạt, như sắp tắt. Mọi hy vọng, dường như đã bị nhấn chìm trong biển ma khí vô tận này.
Tạ Trần, thân thể gầy gò, thư sinh, đứng vững như một cột trụ giữa tâm bão hủy diệt. Luồng 'ý chí' hay 'trật tự' mới từ anh phát ra, không tạo ra sức mạnh vật chất, nhưng lại như một tấm màn vô hình, làm chậm, làm biến dạng hoặc thậm chí làm tiêu tan một phần ma khí của Ma Chủ. Tuy nhiên, sức mạnh của Ma Chủ quá lớn, Tạ Trần bắt đầu cảm thấy cơ thể mình như bị xé nát, những vết nứt xuất hiện dày đặc hơn trên làn da trắng nhợt, máu rỉ ra không ngừng, nhuộm đỏ cả một khoảng đất dưới chân y. 'Ý chí' của anh phải đối mặt với áp lực chưa từng có, như một sợi chỉ mỏng manh cố gắng níu giữ cả một thế giới đang sụp đổ. Y không tấn công, chỉ đứng đó, cố gắng 'neo' lại sự hủy diệt bằng 'trật tự' của mình, bằng chính cái 'Vô Tận Chi Đạo' mà y đã tuyên bố. Cảm giác đau đớn tột cùng, như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt vào da thịt, nhưng y vẫn kiên cường.
Ma Chủ Cửu U nhìn thấy điều đó, hắn cười điên dại, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn tin rằng đó chỉ là một sự trì hoãn vô ích của kẻ sắp chết, một nỗ lực cuối cùng để bấu víu vào hư không. "Kết thúc rồi, Tạ Trần! 'Trật tự' của ngươi yếu ớt như một con kiến trước biển lửa! Hãy hóa thành tro bụi cùng cái thế giới mục nát này!" Giọng nói của Ma Chủ vang vọng, không còn là tiếng gầm, mà là một tiếng cười khẩy vang vọng trong tâm trí của mỗi người, như tiếng kèn báo tử. Hắn không cho phép bất kỳ điều gì, bất kỳ 'trật tự' nào tồn tại ngoài sự hủy diệt của hắn. Hắn muốn nghiền nát Tạ Trần, nghiền nát cái ý niệm 'trời mới' của y, để chứng minh hắn mới là chúa tể duy nhất.
Hắn tập trung toàn bộ ma lực, toàn bộ ý chí hủy diệt, tạo ra một đòn hủy diệt cuối cùng, một cột ma khí đen đặc khổng lồ, cao vút lên tận trời xanh, rồi lao thẳng xuống Tạ Trần. Cột ma khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật chất, mà còn mang theo cả một ý niệm hủy diệt, một sự từ chối tuyệt đối đối với sự tồn tại của 'trật tự' mới. Nó xoáy tít, tạo thành một lốc xoáy hủy diệt khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng còn sót lại. Mưa ma huyết không ngừng rơi, hòa vào cột ma khí, khiến nó càng thêm đáng sợ.
Tạ Trần không nói, chỉ nhìn thẳng vào Ma Chủ, đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' càng thêm sâu thẳm, như đang tìm kiếm một kẽ hở, một 'điểm neo' khác trong sự hủy diệt, hoặc một 'sợi dây' mới để 'dệt'. Y biết, đây là đòn đánh cuối cùng, đòn đánh định đoạt tất cả. Y biết, cơ thể y không thể chịu đựng thêm được nữa. Những vết nứt trên người y lan ra, toạc rộng, máu chảy ồ ạt, như một con suối nhỏ đang cạn khô. Cảm giác áp lực ngột ngạt từ ma khí đè nặng lên y, sự lạnh lẽo thấu xương, mùi máu tanh nồng nặc, tất cả như muốn nhấn chìm y vào vực sâu không đáy.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc ma khí khổng lồ chuẩn bị nuốt chửng Tạ Trần, một tia sáng chói lòa, không phải từ ma khí, không phải từ linh lực, mà từ sâu thẳm trong đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y lóe lên. Đó là một tia sáng thuần khiết, rực rỡ, như một ngôi sao vừa được sinh ra trong vũ trụ hỗn độn. Tia sáng ấy không phải để tấn công, mà như một sự khẳng định, một sự chấp nhận, và một sự thấu hiểu. Nó chiếu rọi vào cột ma khí đen kịt, không làm nó tan biến, nhưng lại khiến nó trở nên... chậm lại, dường như bị một thứ gì đó vô hình níu giữ, như một dòng sông chảy xiết đột ngột gặp phải một khối băng vĩnh cửu. Sự rạn nứt trên cơ thể Tạ Trần càng trở nên nghiêm trọng, nhưng trong sâu thẳm, một ý niệm mới, một con đường mới đang dần thành hình, từ chính sự hy sinh, từ chính sự hủy diệt này.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.