Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 642: Chân Lý Nhân Sinh: Sợi Dây Vô Tận

Mưa ma huyết vẫn không ngừng rơi, lất phất trên không trung Thành Vô Song đổ nát, tựa như vô vàn giọt lệ đỏ tươi của thế giới đang tuôn chảy, dính bết lên mọi vật. Sự lạnh lẽo thấu xương, cảm giác ẩm ướt ghê rợn lan tỏa khắp chốn, mang theo mùi tanh nồng của máu và lưu huỳnh, bóp nghẹt mọi hy vọng. Các thành viên liên minh Nhân Đạo, dù đã bị thương nặng và kiệt sức, vẫn cố gắng duy trì những lớp bảo vệ cuối cùng, nhưng chúng đã rạn nứt và tan biến dưới áp lực hủy diệt của Ma Chủ. Hàng rào yêu lực rực rỡ của Hồ Ly Nữ bị đánh tan nát, nàng ngã quỵ, máu từ khóe miệng trào ra, đôi mắt ngấn lệ. Lá chắn ngọc bích của Mộ Dung Tuyết vỡ vụn, nàng bị đánh bay đi, thân thể mềm mại va vào đống đổ nát lạnh lẽo, bất tỉnh nhân sự, y phục xanh ngọc đã thấm đẫm bụi bẩn và máu. Ngay cả kim quang từ Vô Danh Tăng cũng trở nên mờ nhạt, như ngọn đèn dầu trước gió bão, chực chờ tắt lịm. Mọi hy vọng, mọi nỗ lực, dường như đã bị nhấn chìm không thương tiếc trong biển ma khí vô tận này.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, đứng sừng sững như một cột trụ không thể lay chuyển giữa tâm bão hủy diệt. Luồng 'ý chí' hay 'trật tự' mới từ anh phát ra, không mang theo bất kỳ sức mạnh vật chất nào có thể nhìn thấy, nhưng nó lại giống như một tấm màn vô hình, uyển chuyển và kiên cố, không ngừng làm chậm lại, làm biến dạng, hoặc thậm chí khiến ma khí của Ma Chủ tan biến từng phần một cách khó hiểu. Cột ma khí đen kịt khổng lồ từ Ma Chủ Cửu U, đáng lẽ phải nghiền nát mọi thứ, giờ đây như một con quái vật vô hình bị mắc kẹt, cuộn xoáy điên loạn xung quanh Tạ Trần, nhưng lại không thể chạm tới anh một cách trọn vẹn. Nó va vào 'trường' vô hình quanh Tạ Trần, không tạo ra tiếng nổ long trời lở đất, mà chỉ là một sự tiêu tán kỳ lạ, như bọt biển tan vào hư không, không để lại dấu vết. Những dòng ma khí xoáy tít, mang theo ý niệm hủy diệt thuần túy, nhưng khi chạm vào 'trật tự' của Tạ Trần, chúng lại như bị hóa giải, bị bẻ cong, thậm chí bị 'nuốt chửng' vào một khoảng không vô định, để lại một khoảng trống kỳ lạ, yên tĩnh đến đáng sợ.

Tuy nhiên, sức mạnh của Ma Chủ quá đỗi kinh thiên động địa. Tạ Trần cảm thấy cơ thể mình như bị xé nát, những vết nứt xuất hiện dày đặc hơn trên làn da trắng nhợt của anh, không ngừng rỉ máu, nhuộm đỏ cả một khoảng đất dưới chân. Cảm giác đau đớn tột cùng, như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt vào da thịt, xuyên thấu xương tủy, nhưng anh vẫn kiên cường đứng vững. 'Ý chí' của anh phải đối mặt với áp lực chưa từng có, như một sợi chỉ mỏng manh cố gắng níu giữ cả một thế giới đang sụp đổ. Anh không tấn công, chỉ đứng đó, nhắm hờ đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn', cố gắng 'neo' lại sự hủy diệt bằng 'trật tự' của mình, bằng chính cái 'Vô Tận Chi Đạo' mà anh đã tuyên bố. Anh chìm sâu vào một cõi suy tư, nơi ranh giới giữa thân thể và ý chí đã trở n��n mơ hồ.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần không còn cảm nhận được nỗi đau thể xác một cách rõ ràng. Anh cảm thấy mình đang là một phần của dòng chảy nhân quả vô tận, là một sợi chỉ trong tấm màn số mệnh đang được dệt lại. Anh nhìn thấy sự hủy diệt của Ma Chủ, không phải là một sự kết thúc, mà là một quá trình, một giai đoạn của 'biến đổi'. Thiên Đạo đang suy kiệt, đang 'chết', nhưng 'nhân tính' thì không. Linh khí cạn kiệt, nhưng 'ý chí sinh tồn' của con người vẫn bùng cháy. "Thành tiên... chỉ là một ảo vọng, một cái chấp niệm. Cái giá phải trả là đánh mất bản thân, đánh mất nhân tính," anh thầm nghĩ. "Ma Chủ hủy diệt Thiên Đạo cũ, nhưng y lại không thể hủy diệt 'nhân tính', không thể hủy diệt 'sự tồn tại' thuần túy nhất. Sức mạnh của hắn là hủy diệt, nhưng hủy diệt cũng tạo ra khoảng trống, tạo ra cơ hội để 'dệt' nên cái mới. Hắn phá vỡ quy tắc cũ, nhưng lại không thể thiết lập quy tắc mới, vì hắn chỉ biết hủy diệt."

Anh cảm thấy mình như một mảnh gương vỡ, nhưng mỗi mảnh vỡ lại phản chiếu m��t khía cạnh của thế giới, của sinh linh. Mỗi vết nứt trên cơ thể anh không phải là sự yếu đuối, mà là những khe hở để 'Vô Tận Chi Đạo' thẩm thấu, để 'nhân tính' chảy tràn. Anh thấu hiểu rằng, 'nhân quả' không phải là một chuỗi sự kiện được định sẵn, mà là một tấm lưới sống động, liên tục được dệt nên bởi mỗi lựa chọn, mỗi hành động, mỗi 'sự tồn tại'. 'Nhân tính' không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là sự kiên cường của một người mẹ bảo vệ con, là lòng dũng cảm của một người lính đứng vững trước kẻ thù, là sự yêu thương, căm ghét, hy vọng, tuyệt vọng. Đó là những sợi chỉ màu sắc, đan xen vào nhau, tạo nên bức tranh cuộc sống. Ma Chủ có thể phá hủy hình hài, có thể xóa bỏ ký ức, nhưng hắn không thể xóa bỏ 'sự tồn tại' thuần túy nhất, cái ý niệm về 'là' và 'không là'.

Ma Chủ Cửu U nhìn thấy điều đó, hắn cười điên dại, đôi mắt đỏ rực như máu, nhưng trong sâu thẳm, một tia bối rối, một sự khó chịu không thể lý giải đang dấy lên. Hắn tin rằng đó chỉ là một sự trì hoãn vô ích của kẻ sắp chết, một nỗ lực cuối cùng để bấu víu vào hư không. "Kết thúc rồi, Tạ Trần! 'Trật tự' của ngươi yếu ớt như một con kiến trước biển lửa! Hãy hóa thành tro bụi cùng cái thế giới mục nát này!" Giọng nói của Ma Chủ vang vọng, không còn là tiếng gầm, mà là một tiếng cười khẩy vang vọng trong tâm trí của mỗi người, như tiếng kèn báo tử. Hắn không cho phép bất kỳ điều gì, bất kỳ 'trật tự' nào tồn tại ngoài sự hủy diệt của hắn. Hắn muốn nghiền nát Tạ Trần, nghiền nát cái ý niệm 'trời mới' của y, để chứng minh hắn mới là chúa tể duy nhất.

Hắn lại tập trung toàn bộ ma lực, toàn bộ ý chí hủy diệt, tạo ra một đòn hủy diệt cuối cùng, một cột ma khí đen đặc khổng lồ, cao vút lên tận trời xanh, rồi lao thẳng xuống Tạ Trần. Cột ma khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật chất, mà còn mang theo cả một ý niệm hủy diệt, một sự từ chối tuyệt đối đối với sự tồn tại của 'trật tự' mới. Nó xoáy tít, tạo thành một lốc xoáy hủy diệt khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng còn sót lại. Mưa ma huyết không ngừng rơi, hòa vào cột ma khí, khiến nó càng thêm đáng sợ. Nhưng ngay cả khi Ma Chủ Cửu U gầm lên, sức mạnh của hắn vẫn không thể xuyên thủng được tấm màn vô hình đang bao bọc Tạ Trần. Hắn càng dồn ép, tấm màn đó lại càng trở nên kiên cố, uyển chuyển hơn, như một dòng nước bao bọc lấy một viên đá, dù mạnh đến đâu cũng không thể nghiền nát mà chỉ có thể chảy vòng qua. Sự bất lực dâng lên trong lòng Ma Chủ, một cảm giác mà hắn đã quên bẵng từ hàng vạn năm trước, khi hắn là kẻ thống trị tuyệt đối. "Ngươi... ngươi đang làm cái gì?! Cái thứ vô hình này là cái gì?!" Hắn gầm lên, không còn vẻ tự tin, mà là một sự phẫn nộ cùng cực pha lẫn hoang mang. "Ta sẽ xé nát cái 'trật tự' chó má của ngươi, xé nát từng sợi nhân quả mà ngươi đang bám víu!" Hắn phóng ra vô số luồng ma khí nhỏ hơn, như những con rắn đen, cố gắng len lỏi, phá vỡ 'trường' bảo vệ của Tạ Trần, nhưng tất cả đều tan biến như sương khói khi chạm vào. Mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn nồng nặc, nhưng xung quanh Tạ Trần, một mùi hương thanh khiết, khó tả, như mùi đất sau cơn mưa, mùi cỏ cây mới nảy mầm, dần dần lan tỏa, mờ nhạt nhưng kiên định, đối chọi lại với sự hôi thối của hủy diệt.

***

Cách đó không xa, trong một phần thành phố còn sót lại, tạm thời được bảo vệ bởi các trận pháp yếu ớt của liên minh Nhân Đạo, không khí vẫn căng thẳng và tuyệt vọng, nhưng ánh mắt của mọi người đã bắt đầu chuyển hướng về phía Tạ Trần. Các kiến trúc xung quanh họ, dù đã được gia cố, vẫn rung lắc bần bật dưới mỗi đợt tấn công của Ma Chủ, bụi đá liên tục rơi xuống, tạo ra một màn sương mờ mịt. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ vẫn văng vẳng từ những khu vực xa hơn, nhưng quanh đây, một sự im lặng kỳ lạ bắt đầu bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát và tiếng gầm gừ bất lực của Ma Chủ. Ánh sáng le lói từ các pháp khí bảo vệ của họ chiếu rọi lên những khuôn mặt đầy bụi bặm và lo âu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù thân thể đang suy yếu, y phục trắng thuần đã nhuốm màu đất đá, vẫn gắng gượng đứng dậy, đôi mắt phượng sắc bén nhìn chằm chằm vào tâm điểm của trận chiến. Nàng thấy Ma Chủ Cửu U đang điên cuồng tấn công Tạ Trần, nhưng những đòn đánh hủy diệt kia lại như tan biến vào hư vô. Khuôn mặt lạnh lùng của nàng lộ vẻ kinh ngạc tột độ. "Đây là... điều gì?" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy bàng hoàng, không tin vào những gì mình đang chứng kiến. "Hắn... hắn không hề chống trả, không hề dùng linh lực, nhưng ma khí của Ma Chủ lại không thể tổn hại hắn?"

Dương Quân, người đã kiệt sức và đang được Bách Lý Hùng dìu đỡ, cũng trố mắt nhìn. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại bừng lên một tia sáng khó tả. "Hắn không hề chống cự... nhưng ma khí lại tan biến! Đây không phải là phòng thủ, mà là... hóa giải?" Hắn tự hỏi, lý trí của một người tu sĩ đang cố gắng phân tích một hiện tượng vượt ra ngoài mọi lẽ thường mà hắn từng biết. Hắn đã từng chứng kiến vô số loại pháp thuật, vô số loại thần thông, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể hóa giải sức mạnh của Ma Chủ Cửu U theo cách này.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, người vừa thoát khỏi nanh vuốt của tử thần, thân thể run rẩy, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống vì sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Tạ Trần vẫn đứng vững, không hề bị tổn thương, đôi mắt ngấn lệ của nàng bỗng mở to. "Tạ Trần... anh ấy không sao! Anh ấy không sao thật!" Nàng reo lên trong tuyệt vọng xen lẫn mừng rỡ, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên như một tiếng chuông giữa không gian chết chóc. Nàng không hiểu những điều phức tạp về 'trật tự' hay 'nhân quả', nàng chỉ biết rằng người thư sinh yếu ớt kia đã đứng vững, đã sống sót trước Ma Chủ hung tàn.

Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ từ nãy đến giờ, bỗng khẽ mở ra. Một nụ cười nhạt hiện lên tr��n khuôn mặt gầy guộc của ông, như thể ông đã đoán trước được điều này. "Vô Tận Chi Đạo... đã hiển hiện." Ông khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ thấu hiểu, như thể đang chứng kiến một chân lý vĩnh hằng vừa được khai mở. "Cái vô thường của Thiên Đạo, cái hữu hạn của sức mạnh, nay đã được chứng minh bằng cái vô tận của nhân sinh." Ông không giải thích thêm, chỉ gật đầu nhẹ, như thể mọi thứ đã nằm trong dự liệu.

Mộ Dung Tuyết, người vừa tỉnh lại sau cú va chạm mạnh, cố gắng dùng tay chống đỡ, khuôn mặt dịu dàng giờ đây đầy vẻ suy tư sâu sắc. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn cái cách ma khí cuồng bạo tan biến quanh anh, và một ý niệm chợt lóe lên trong tâm trí nàng. "Không phải sức mạnh, mà là... sự tồn tại." Nàng thì thầm, đôi mắt xanh ngọc lấp lánh một tia sáng của sự giác ngộ. Nàng đã chứng kiến vô số người tu luyện vì sức mạnh mà đánh mất nhân tính, nhưng Tạ Trần lại dùng chính 'nhân tính' để đối chọi với sức mạnh. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà phải từ bỏ sự sống? Có lẽ... đây mới là Đạo chân chính của nhân gian."

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, đang cố gắng chống đỡ một phần tường đổ nát để bảo vệ những người yếu hơn, cũng không khỏi sững sờ. Ánh mắt kiên nghị của hắn pha lẫn sự kinh ngạc tột độ, rồi dần chuyển thành một tia ngưỡng mộ sâu sắc. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. "Thư sinh... làm được rồi!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, như muốn xua tan đi mọi nỗi sợ hãi còn sót lại. Hắn đã từng hoài nghi Tạ Trần, hoài nghi một phàm nhân liệu có thể làm được gì trong cuộc chiến này, nhưng giờ đây, hắn đã hoàn toàn tin tưởng. Tạ Trần không dùng sức mạnh, nhưng anh lại mạnh hơn bất kỳ ai mà hắn từng biết.

Sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm không gian nơi Tạ Trần đứng, đối lập hoàn toàn với tiếng gầm thét giận dữ của Ma Chủ. Mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn đó, nhưng dần dần, một mùi hương thanh khiết, như mùi của sự sống mới nảy nở, bắt đầu lan tỏa, xua đi sự u ám. Ánh sáng từ 'trường' vô hình của Tạ Trần không chói chang, mà là một sự hiện diện dịu dàng, kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố, khiến mọi ánh mắt đều bị hút về phía anh, mang theo niềm hy vọng mới mẻ.

***

Trong một góc khuất của thành phố đổ nát, nơi bụi bặm và khói lửa vẫn còn vương vấn, Liễu Thanh Phong đang ẩn mình, đôi mắt sáng như sao của hắn nhìn chằm chằm vào trung tâm trận chiến. Hắn đứng trong một con hẻm nhỏ, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo, thanh kiếm Bích Lạc trong tay hắn dường như cũng đang run lên nhè nhẹ. Vẻ ngoài chính trực của hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt tự phụ thường thấy giờ đây đã bị thay thế bằng một sự hoài nghi sâu sắc, một sự bối rối không thể giấu diếm.

Hắn đã chứng kiến Ma Chủ Cửu U dồn hết sức lực, dồn hết ý chí hủy diệt để tấn công Tạ Trần. Hắn đã từng nghĩ rằng, với sức mạnh kinh thiên động địa của Ma Chủ, Tạ Trần sẽ bị nghiền nát thành tro bụi ngay lập tức. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Đó là câu hắn vẫn thường nói, đó là niềm tin đã được khắc sâu vào xương tủy của hắn từ khi còn là một thiếu niên bước chân vào tiên môn. Hắn đã dành cả đời để tu luyện, để truy cầu cái gọi là "đại nghĩa", để bảo vệ Thiên Đạo, để đạt được sức mạnh vĩnh cửu. Hắn khinh thường Tạ Trần, một phàm nhân yếu ớt dám từ bỏ con đường tu đạo, dám thách thức Thiên Đạo.

Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là một cảnh tượng không thể lý giải. Ma Chủ Cửu U, kẻ đã hủy diệt vô số tinh cầu, kẻ đã nghiền nát vô số cường giả, kẻ đã khiến cả Thiên Đạo cũ phải run sợ, lại đang bất lực trước một phàm nhân không hề dùng linh lực, không hề có bất kỳ tu vi nào để chống trả. Ma khí của Ma Chủ, thứ đáng lẽ phải nuốt chửng Tạ Trần, lại cứ thế tan biến, như bị một bức tường vô hình ngăn cản.

"Sao có thể? Ma Chủ Cửu U... hắn lại không thể làm gì một phàm nhân sao?" Liễu Thanh Phong thầm nghĩ, giọng nói nội tâm của hắn đầy vẻ hoài nghi. "Đây rốt cuộc là sức mạnh gì? Không phải linh lực, không phải ma lực... Không phải thần thông, cũng không phải tiên pháp. Cái thứ này... nó là cái gì?" Hắn cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình, trong vô số kinh thư cổ xưa mà hắn từng đọc, một lời giải thích cho hiện tượng này, nhưng hoàn toàn vô vọng. Mọi lý thuyết về tu luyện, về sức mạnh, về sự tồn tại mà hắn từng tin tưởng đều đang sụp đổ ngay trước mắt.

Niềm tin kiên cố vào 'Thiên Đạo' và 'tu vi' của hắn, thứ đã được xây dựng từ hàng trăm năm tu luyện, giờ đây bắt đầu lung lay dữ dội. Hắn đã từng tin rằng sức mạnh là tối thượng, rằng chỉ có tu vi mới có thể đối đầu với Thiên Đạo, với số mệnh. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không hề có tu vi, lại đang đứng vững, không chỉ đứng vững mà còn khiến Ma Chủ phải phẫn nộ, phải bất lực.

"Thế gian này... rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?" Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi Ma Chủ, mà vì sự bàng hoàng trước một chân lý mới đang dần hé mở, một chân lý mà hắn đã mù quáng bỏ qua suốt cuộc đời. Cái gọi là "đại nghĩa" mà hắn theo đuổi, liệu có phải chỉ là một cái chấp ni���m, một ảo ảnh? Những năm tháng tu luyện, những đạo lý tiên gia mà hắn tin tưởng, liệu có phải tất cả đều sai lầm? Hắn nhìn xuống thanh kiếm Bích Lạc trong tay, vũ khí sắc bén đã cùng hắn vượt qua bao trận chiến, giờ đây lại trở nên vô nghĩa trước 'trật tự' vô hình của Tạ Trần. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát như đang thì thầm những câu hỏi vào tai hắn, những câu hỏi mà hắn không có câu trả lời. Mùi khói và bụi bặm vẫn nồng nặc, nhưng tâm trí Liễu Thanh Phong lại đang chìm vào một khoảng không tĩnh lặng, nơi những niềm tin cũ đang vỡ vụn.

***

Trong trung tâm của sự hủy diệt, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn nhưng bị một 'trường' vô hình của Tạ Trần trấn áp, không gian đã chuyển từ hỗn loạn sang một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Tiếng gió rít vẫn còn đó, nhưng tiếng gầm gừ giận dữ và bất lực của Ma Chủ Cửu U đã trở nên yếu ớt hơn, như một con thú dữ bị nhốt trong lồng, không thể thoát ra. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc giờ đây dường như bị pha loãng bởi một mùi hương thanh khiết khó tả, một mùi hương của sự sống, của hy vọng, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thành Vô Song đổ nát. Ánh sáng từ 'trường' của Tạ Trần không chói chang, mà là một ánh sáng dịu nhẹ, thuần khiết, như ánh trăng rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng, xua đi sự u ám của ma khí.

Tạ Trần, sau khoảnh khắc chìm sâu vào nội tâm, sau khi thấu hiểu được bản chất của 'Vô Tận Chi Đạo', cuối cùng cũng mở mắt. Đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh giờ đây không còn vẻ đau đớn, không còn sự mệt mỏi, mà sáng rực rỡ, sâu thẳm như vũ trụ, đầy vẻ thấu hiểu và kiên định. Chúng lấp lánh một tia sáng thuần khiết, rực rỡ, như một ngôi sao vừa được sinh ra trong vũ trụ hỗn độn, chiếu rọi vào màn đêm của ma khí. Những vết nứt trên cơ thể anh vẫn còn đó, nhưng chúng không còn rỉ máu nữa, mà như những đường vân kỳ lạ, kết nối anh với một thứ sức mạnh vô hình, một sự bền bỉ vượt lên trên giới hạn của thể xác.

Anh giơ tay ra, không phải để tấn công, mà như để chạm vào một thứ gì đó vô hình, một sợi dây vô tận đang được dệt nên từ chính những mảnh vỡ c���a thế giới. Bàn tay anh không nắm chặt, mà mở ra, như thể đang đón nhận tất cả, cả sự hủy diệt lẫn sự tái sinh. Ngay lập tức, Ma Chủ Cửu U cảm thấy một cơn đau nhói, không phải từ vết thương vật lý, mà từ sâu thẳm bản nguyên của hắn. Ma khí của hắn, thứ sức mạnh đã được tích lũy hàng vạn năm, thứ đã hủy diệt vô số sinh linh, giờ đây như bị 'rút cạn', bị 'biến đổi' một cách không thể kiểm soát. Nó không tan biến theo cách bị đánh nát, mà như bị một dòng chảy vô hình hút đi, hoặc bị chuyển hóa thành một thứ gì đó hoàn toàn khác, xa lạ và đáng sợ đối với hắn.

"Ngươi... ngươi đã làm gì?! Đây không phải sức mạnh! Đây là cái quái gì?!" Ma Chủ Cửu U gầm lên đau đớn và giận dữ, giọng nói không còn vẻ ngạo mạn mà đầy hoảng loạn. Hắn cảm thấy mình như một kẻ mù lòa đang chống lại một thứ mà hắn không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, không thể hiểu được. Sức mạnh của hắn, sự hủy diệt của hắn, thứ đã từng là tuyệt đối, giờ đây trở nên vô dụng, thậm chí còn bị quay ngược lại chống lại chính h��n. Hắn không thể chịu đựng được cảm giác này, cảm giác bị tước đoạt, bị biến đổi, bị phủ nhận bởi một thứ vô hình. Hắn cố gắng phóng ra thêm ma khí, nhưng chúng lại càng bị hút đi nhanh hơn, như những con thiêu thân lao vào lửa rồi biến mất.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ ấy, giữa tiếng gầm gừ bất lực của Ma Chủ và sự im lặng đáng sợ của không gian, Tạ Trần cất tiếng. Giọng nói của anh trầm tĩnh, không lớn, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của tất cả mọi người, không chỉ những người đang chiến đấu, mà cả những kẻ đang ẩn mình quan sát, như một tiếng chuông thức tỉnh rung động đến tận đáy sâu linh hồn. Đó là một giọng nói không mang theo sức mạnh linh lực hay ma lực, mà mang theo một sức nặng của chân lý, của sự thấu hiểu.

"Đây là... sự tồn tại."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một triết lý, của cả một con đường. Nó không phải là một lời đe dọa, cũng không phải là một lời hứa hẹn, mà là một sự khẳng định, một sự thừa nhận về bản chất của vạn vật. Một luồng 'ý chí sinh tồn' thuần túy, không thể chạm vào nhưng có thể cảm nhận được, không ngừng lan tỏa từ Tạ Trần. Nó không bùng nổ như sức mạnh, mà như một dòng suối mát lành len lỏi, dần dần đẩy lùi ma khí, làm sạch không gian. Nơi nào 'ý chí sinh tồn' này đi qua, ma khí liền bị hóa giải, không phải biến mất, mà như được 'thanh lọc', trở về trạng thái nguyên sơ, không còn mang theo ý niệm hủy diệt.

Sự bối rối và bất lực của Ma Chủ Cửu U trước 'Vô Tận Chi Đạo' của Tạ Trần cho thấy hắn có một điểm yếu chết người trước một loại sức mạnh không phải bạo lực. Hắn có thể hủy diệt vật chất, nhưng hắn không thể hủy diệt 'ý niệm', không thể hủy diệt 'sự tồn tại'. Sự giác ngộ của Tạ Trần về 'nhân tính' và 'nhân quả' đã trở thành nền tảng cho một trật tự mới, không còn Thiên Đạo cũ. Và khoảnh khắc hoài nghi của Liễu Thanh Phong, khi hắn chứng kiến Ma Chủ bất lực, là bước khởi đầu cho sự giác ngộ của hắn, một sự giác ngộ có thể sẽ dẫn đến sự hy sinh của hắn sau này. Tạ Trần, với cơ thể rạn nứt nhưng không sụp đổ, mà đang 'tái sinh' dưới một hình thức khác, đã báo hiệu một sự 'siêu việt' không phải tu tiên, mà là một sự thăng hoa của chính 'nhân tính' và 'ý chí sinh tồn'. Anh không thành tiên, nhưng anh đã vượt qua cả tiên và phàm, trở thành người 'dệt' nên những sợi dây nhân quả mới, định hình lại vận mệnh của thế giới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free