Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 640: Vô Tận Chi Đạo: Tái Sinh Từ Tro Tàn

Tạ Trần không nói, chỉ hít một hơi sâu, cảm nhận cái giá của sự hy sinh, cảm nhận được sức mạnh của "nhân tính" mà những người bạn của y đã minh chứng bằng chính sinh mệnh. Y bắt đầu "dệt" nên một sợi chỉ nhân quả mới, mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn, từ chính những mảnh vụn của tình yêu và sự sống, từ chính những giọt máu và linh hồn của những người đã ngã xuống. Đó là một sự "dệt" không cần tu vi, không cần phép thuật, mà chỉ cần ý chí, cần trái tim, cần niềm tin vào một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Những sợi chỉ ấy, vô hình nhưng bền chặt, đang dần dần lấp đầy khoảng tr��ng của Thiên Đạo, mở ra một con đường mà không ai, kể cả Ma Chủ Cửu U, có thể ngờ tới.

Trong khoảnh khắc ấy, thân thể Tạ Trần ngã quỵ, không phải vì kiệt sức hoàn toàn, mà như một cây cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương, giờ đây buông mình để rễ cắm sâu hơn vào lòng đất, tìm kiếm một nguồn mạch mới. Toàn thân y rã rời, xương cốt tưởng chừng đã hóa thành bột mịn, máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra từ những vết thương sâu hoắm. Nhưng kỳ lạ thay, ý thức y, thay vì chìm vào bóng tối vô tận của cái chết, lại bừng sáng một cách mãnh liệt chưa từng có. Y không còn cảm nhận được đau đớn thể xác, mà như một linh hồn thoát ly khỏi phàm trần, lơ lửng trong một không gian siêu hình, một cõi giới chỉ tồn tại trong tâm thức. Nơi đây, y thấy rõ mồn một "khe nứt Thiên Đạo" – không còn là một vết rách gớm ghiếc, một vết thương hở đang chảy mủ của vũ trụ như trước, mà là một khoảng trống khổng lồ, một vực thẳm mênh mông, nơi Thiên Đạo giãy giụa như một sinh vật bị thương nặng, đang gào thét trong câm lặng.

Xung quanh y, trong không gian tâm thức vô tận đó, những sợi dây nhân quả vô hình bắt đầu hiện rõ ràng đến mức kinh ngạc, óng ánh như tơ lụa vạn màu, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn kiếp luân hồi. Y thấy sợi dây của Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong suốt như băng tuyết, vẫn còn vương vấn hơi lạnh của sự thanh khiết và ý chí kiên định; sợi dây của Dương Quân, rực rỡ như lửa, mang theo sự nóng bỏng của nhiệt huyết và lòng dũng cảm bất diệt; sợi dây của Liễu Thanh Phong, vàng óng như kim quang, thấm đẫm sự giác ngộ cuối cùng và sự bình yên sau khi buông bỏ. Và không chỉ có họ, vô số sợi dây khác, của những sinh linh đã hy sinh trong cuộc chiến, của những phàm nhân đã ngã xuống để bảo vệ sự sống, của những tu sĩ đã chấp nhận tan biến vì một niềm tin, tất cả chúng đều không biến mất. Chúng không tiêu vong vào hư vô, mà như những dòng suối nhỏ, tụ hội về một điểm duy nhất – chính là "điểm neo nhân quả" đang tồn tại trong Tạ Trần.

Những sợi dây ấy, từ từ, chậm rãi, nhưng kiên định, hòa quyện vào "điểm neo" của y, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp và bền chặt đến khó tin. Mỗi sợi dây khi hòa vào đều mang theo một phần ký ức, một phần ý chí, một phần linh hồn của người đã khuất, không phải để chiếm đoạt hay đồng hóa, mà là để bồi đắp, để củng cố, để làm giàu thêm cho bản chất của "điểm neo". Tạ Trần cảm nhận được sự bùng nổ của ý thức, một sự thấu hiểu sâu sắc chưa từng có. Y nhận ra rằng, bấy lâu nay, y đã lầm. "Điểm neo không phải là để níu giữ cái cũ, níu giữ một Thiên Đạo đã mục ruỗng, một trật tự đã suy tàn. Điểm neo, nó không phải là cái đích đến, mà là khởi điểm của một hành trình mới, một nền móng cho một kỷ nguyên khác."

Một luồng sáng yếu ớt, nhưng lại mang theo một sức mạnh nguyên thủy và tinh khiết đến mức kinh hoàng, bắt đầu lóe lên từ sâu thẳm trong trái tim Tạ Trần, từ linh hồn y. Đó không phải là linh khí, không phải là ma khí, cũng không phải tiên quang, mà là một thứ gì đó thuần túy hơn vạn vật, như ánh sáng đầu tiên của sự sống, như tiếng vọng của một thế giới chưa thành hình. Tia sáng đó, như một sợi chỉ vô hình nhưng kiên cố, chậm rãi kết nối với "khe nứt Thiên Đạo" trong tâm trí y. Và kỳ lạ thay, vết nứt ấy, dưới sự liên kết của tia sáng này, không còn là một mối đe dọa, một vết thương chí mạng, mà dần dần biến đổi. Nó không liền lại, mà mở rộng ra, không phải để hủy diệt, mà để tạo ra một khoảng không gian mới, một cánh cửa, một cổng vòm dẫn tới một điều chưa ai từng biết.

Tạ Trần cảm nhận được cái giá của sự hy sinh, nỗi đau mất mát là không gì bù đắp được. Nhưng đồng thời, y cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào, đang chảy vào y từ chính những mảnh vụn của sự sống vừa tan biến. Những sợi tơ nhân quả óng ánh đó, giờ đây không chỉ đơn thuần là những sợi dây kết nối, mà chúng đã trở thành một phần của y, hóa thành xương tủy, hóa thành linh hồn, hóa thành ý chí bất diệt.

Trong nội tâm của Tạ Trần, một tiếng nói trầm lắng, nhưng mang theo sức nặng của vạn vật và sự thấu hiểu của vạn kiếp, vang vọng: "Sự hy sinh này không vô nghĩa... nó là hạt giống cho một trật tự khác. Con đường của ta, không phải là sức mạnh, mà là sự tồn tại, sự liên kết của vạn vật. Thiên Đạo cũ đã chết, nhưng ta có thể dệt nên một bầu trời mới, từ chính những sợi nhân quả này." Tạ Trần đã không còn muốn "vá trời" nữa, bởi lẽ, vá lại một thứ đã mục ruỗng chỉ là sự kéo dài một cái chết đau đớn. Y muốn "dệt trời", dệt nên một bầu trời hoàn toàn mới, từ chính những gì đã bị phá hủy, từ chính những gì đã bị lãng quên, từ chính những gì tinh túy nhất của nhân tính. "Nhân Quả Luân Bàn" trong tâm trí y, vốn đã quay chậm rãi như một vạn kiếp, giờ đây lại càng xoay chuyển uyển chuyển hơn, mỗi sợi chỉ nhân quả hòa vào đều khiến Tạ Trần thêm phần nhận thức, thêm phần giác ngộ về con đường mà y phải đi, con đường mà chưa từng có ai dám đặt chân tới. Một con đường mà không phải là tu tiên, không phải là thành thần, mà là kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo của Nhân Gian.

***

Bên ngoài, trên ranh giới hoang tàn giữa Ma Vực Thâm Uyên và Thành Vô Song, không khí vẫn đặc quánh mùi máu tanh nồng và lưu huỳnh cháy khét. Tiếng gầm gừ của ma vật đã dịu đi rất nhiều, không còn dồn dập và điên cuồng như trước. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát mang theo những âm thanh thưa thớt của xương cốt va chạm, gợi lên một sự tĩnh lặng chết chóc. Ma khí vẫn cuồn cuộn như những cơn sóng dữ, che phủ bầu trời, khiến mọi thứ chìm trong sắc đen thăm thẳm. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, sự hỗn loạn dữ dội vừa rồi đã dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy căng thẳng, một sự nín thở chờ đợi. Ma khí vẫn nặng nề, nhưng dường như đang bị một luồng khí tức vô hình nào đó làm cho "chùng" lại, như một con thú dữ bị một sức mạnh không thể giải thích làm cho e dè, chùn bước.

Ma Chủ Cửu U, sau khoảnh khắc bị "Phong ấn Nhân Tâm" của Liễu Thanh Phong làm chậm lại, đã hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc tạm thời đó. Khuôn mặt góc cạnh của hắn giờ đây không chỉ đỏ au vì phẫn nộ, mà còn pha lẫn một vẻ kinh ngạc tột độ. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn trừng lớn, qu��t qua Tạ Trần đang nằm bất động dưới đất, rồi lại nhìn về phía hư không nơi Liễu Thanh Phong vừa tan biến. Hắn không thể chấp nhận được sự biến động không thể nắm bắt từ một kẻ phàm nhân. "Không thể nào! Một kẻ phàm nhân dám... dám phong ấn ta dù chỉ trong chốc lát!" Hắn gầm lên trong cơn đau đớn và phẫn nộ. "Dị số! Ngươi đang làm cái quỷ gì? Ngươi không thể thoát khỏi số mệnh hủy diệt của ta!" Giọng nói khàn đặc của hắn vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự uy hiếp và giận dữ tột cùng.

Ma Chủ Cửu U không chần chừ. Với hắn, mọi thứ không thể kiểm soát đều phải bị xóa sổ. Hắn giơ cao đôi tay to lớn, những móng vuốt sắc nhọn đen kịt như thép. Từng luồng ma khí đen đặc, chứa đựng sức mạnh hủy diệt của vạn vật, điên cuồng tuôn ra từ lòng bàn tay hắn, xé tan không gian, tạo thành những vết nứt đen kịt trên bầu trời. Những luồng ma khí đó không chỉ mang theo sức mạnh nghiền nát vật chất, mà còn mang theo sự tuyệt vọng, sự hủy diệt của linh hồn, nhắm thẳng vào Tạ Trần. Hắn muốn nghiền nát Tạ Trần thành tro bụi, muốn xóa sổ mọi dấu vết của "dị số" này.

Tuy nhiên, một cảnh tượng kinh hoàng và khó hiểu đã xảy ra. Các đòn tấn công hủy diệt của Ma Chủ, dù vẫn mang sức mạnh có thể nghiền nát cả một ngọn núi, lại không thể chạm tới Tạ Trần một cách trực diện. Luồng ma khí đầu tiên lao tới, mang theo tiếng gào thét của oan hồn, nhưng khi còn cách Tạ Trần một trượng, nó đột nhiên bị một lực lượng vô hình làm chệch hướng một cách khó hiểu. Nó không tan biến, mà như bị một bức tường vô hình đẩy ra, va vào một tảng đá lớn phía sau Tạ Trần, khiến tảng đá đó nổ tung thành bụi. Luồng ma khí thứ hai, mạnh mẽ hơn, lại đột ngột tiêu tán vào hư không ngay trước khi kịp chạm đến anh, như thể có một "quy tắc" mới đã được thiết lập, khiến nó không thể tồn tại trong phạm vi đó. Luồng thứ ba, xoáy mạnh như một cơn lốc đen, lại bị một dòng chảy vô hình dẫn dắt, chuyển hướng lên không trung rồi tự va chạm vào chính những luồng ma khí khác mà Ma Chủ vừa phóng ra, tạo thành một vụ nổ nhỏ trên bầu trời đầy ma khí.

Ma Chủ Cửu U sững sờ. Đôi mắt đỏ rực của hắn chớp liên hồi, không thể tin vào những gì đang diễn ra. Hắn đã chứng kiến Tạ Trần sử dụng "Nhân Quả Chi Nhãn" để dự đoán và "uốn nắn" nhân quả, nhưng đó chỉ là những sự can thiệp nhỏ, phải trả giá bằng thân thể tan nát. Còn giờ đây, Tạ Trần đang nằm bất động, nhưng các đòn đánh của hắn lại hoàn toàn vô hiệu. "Loại biến động này... không phải pháp tắc, không phải sức mạnh... là cái gì? Vô lý!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy sự bối rối và hoài nghi. Niềm tin cốt lõi của hắn về quyền năng, về sức mạnh tuyệt đối, đang bị lung lay dữ dội. Hắn đã từng khinh miệt Thiên Đạo mục nát, đã từng xem thường vạn vật yếu đuối, nhưng giờ đây, một kẻ phàm nhân, một "điểm neo" vô danh lại đang thách thức mọi định nghĩa về sức mạnh mà hắn từng biết.

Hắn cố gắng tăng cường sức mạnh, ma khí trên người hắn bùng lên dữ dội hơn, cả bầu trời như bị bóp nghẹt. Hắn dồn toàn lực, phóng ra hàng loạt đòn tấn công liên tiếp, tạo thành một cơn mưa ma khí đen kịt nhằm bao phủ và xóa sổ Tạ Trần. Thế nhưng, kết quả vẫn như cũ. Các đòn đánh hoặc là bị chệch hướng một cách kỳ lạ, hoặc là tiêu tán trước khi chạm vào mục tiêu, hoặc bị một lực lượng vô hình nào đó làm suy yếu đến mức chỉ còn như một làn gió nhẹ chạm vào cơ thể Tạ Trần. Giống như Tạ Trần không còn tồn tại trong cùng một "không gian" với hắn, mà đang đứng trong một "không gian" khác, được bảo vệ bởi những "quy tắc" mới, những quy tắc mà Ma Chủ Cửu U chưa từng gặp, chưa từng nghe, và hoàn toàn không thể lý giải. Sự bối rối và giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt hắn, khiến hắn trông càng thêm hung tợn và đáng sợ. Hắn không thể hiểu được nguyên lý đằng sau sự "phòng thủ" kỳ lạ của Tạ Trần, thứ mà không phải là phòng thủ, mà như một sự "tồn tại" trong một chiều không gian khác, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những quy tắc của Ma Vực.

***

Chiến trường vẫn hoang tàn, những xác người, xác ma vật nằm la liệt, nhuộm đỏ một vùng đất. Mùi máu tanh và ma khí vẫn nặng nề, nhưng không khí đã bắt đầu thay đổi một cách tinh tế, như một sự chuyển mình thầm lặng của vạn vật. Ma khí vẫn cuồn cuộn trên bầu trời, tạo thành một bức màn đen thăm thẳm, nhưng có một luồng khí tức thanh tịnh, nhẹ nhàng nhưng kiên cố đang chậm rãi lan tỏa từ tâm điểm của sự hủy diệt – nơi Tạ Trần đang nằm. Luồng khí tức này không rực rỡ, không chói lọi, mà chỉ là một sự hiện hữu thuần khiết, như ánh sáng đầu tiên của một buổi bình minh giữa đêm tối tăm nhất, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của ma khí, mang theo một hơi ấm lạ lùng. Tiếng than khóc và gầm rú đã gần như ngưng bặt hoàn toàn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngưng đọng, nhường chỗ cho một sự kiện trọng đại sắp diễn ra.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, be bét máu, những vết thương rách toạc trên khắp cơ thể, từ từ nhúc nhích. Y chậm rãi, rất chậm rãi, nhưng đầy uy lực, đứng dậy. Động tác của y không hề có vẻ vội vã hay gắng sức, mà giống như một bức tượng sống đang từ từ thoát khỏi sự giam cầm của đá lạnh. Toàn thân y vẫn be bét máu, làn da trắng nhợt càng thêm nổi bật giữa sắc đỏ thẫm. Nhưng đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" của y giờ đây không còn vẻ đau đớn hay mệt mỏi, không còn sự tính toán hay suy tư, mà là sự bình tĩnh đến lạ thường, sáng rõ đến mức có thể nhìn thấu vạn vật, như chứa đựng toàn bộ vũ trụ bao la trong đó. Ánh mắt ấy không có sự sắc lạnh của kiếm đạo, không có sự uy nghi của tiên nhân, mà chỉ có sự thấu hiểu, sự bao dung và một ý chí kiên định đến tận cùng. Mái tóc đen dài của y, vốn đã rối bù vì trận chiến, giờ đây lại như được một luồng năng lượng vô hình vuốt thẳng, buông xõa trên vai, mang một vẻ tiêu sái đến lạ.

Y giơ một bàn tay lên, không phải để tấn công, mà như thể đang nắm lấy một thứ vô hình trong không khí, đang "dệt" một sợi chỉ. Đôi mắt y khẽ nhắm lại, rồi mở ra, ánh nhìn thanh khiết như nước suối đầu nguồn. Ngay lập tức, một luồng khí tức thanh tịnh, trái ngược hoàn toàn với ma khí hỗn loạn của Ma Chủ, bắt đầu lan tỏa từ Tạ Trần. Luồng khí tức này không phải là linh khí, cũng không phải một loại năng lượng cụ thể nào, mà l�� một loại "ý chí", một "trật tự" mới, một "quy tắc" được kiến tạo từ chính những sợi dây nhân quả vô hình mà y vừa cảm nhận. Nó nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng kiên cố, như một luồng gió xuân đang thổi tan băng tuyết, như một dòng nước mát đang xua đi sự khô hạn.

Ma Chủ Cửu U cảm nhận được một lực lượng vô hình, nhưng không thể kháng cự, bắt đầu tác động lên toàn bộ ma khí của hắn. Luồng khí tức thanh tịnh từ Tạ Trần không tấn công trực diện, mà như một làn sóng âm thầm, lặng lẽ len lỏi vào từng ngóc ngách của ma khí, khiến chúng trở nên chùn bước, chậm chạp, và dần dần bị áp chế. Ma khí xung quanh hắn bắt đầu co rút lại, không còn hung hãn và bành trướng như trước, mà như một con rắn khổng lồ bị trúng phải bùa chú, từ từ cuộn mình lại. Ma Chủ Cửu U cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, như thể có một "quy tắc" mới đang được thiết lập, một quy tắc mà hắn, vị chúa tể của sự hủy diệt, không thể vi phạm. Hắn lùi lại một bước chân, rồi hai bước, ba bước, đầy kinh ngạc và giận dữ. Đôi mắt hắn vẫn đỏ rực, nhưng giờ đây không còn sự tự tin tuyệt đối, mà là sự hoài nghi và một nỗi sợ hãi mơ hồ.

"Ngươi... Ngươi đang làm cái quỷ gì?" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, nhưng không còn uy quyền tuyệt đối như trước, mà pha lẫn một chút bối rối.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), thân hình nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi, đôi mắt cáo tròn xoe ngập nước nhìn Tạ Trần. Từ nỗi tuyệt vọng tột cùng, một tia sáng kinh ngạc lóe lên trong mắt nàng, rồi hóa thành một niềm hy vọng mong manh. Mộ Dung Tuyết, gương mặt tái nhợt vì mất máu và nỗi đau, cố gắng ngẩng đầu lên. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong suốt của nàng lộ rõ sự bàng hoàng, rồi dần dần, một tia hy vọng thầm kín, yếu ớt nhưng kiên cường, nhen nhóm trong đáy mắt. Vô Danh Tăng, vẫn ngồi xếp bằng trên mặt đất, đôi mắt nhắm hờ. Nhưng giờ đây, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt gầy guộc của ông, như thể ông đã chiêm nghiệm được một điều gì đó vĩ đại, một sự giác ngộ mới mẻ. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng đã rách nát vì vết thương, ánh m���t kiên nghị của hắn từ sự căm phẫn và tuyệt vọng đã chuyển sang sự kinh ngạc tột độ, rồi từ từ, một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong đôi mắt ấy, chiếu sáng khuôn mặt phong trần. Tất cả những người còn sống sót, dù là tu sĩ hay phàm nhân, dù là đồng minh hay kẻ thù cũ, đều ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, từ ánh mắt tuyệt vọng lóe lên một tia sáng kinh ngạc, rồi hóa thành niềm hy vọng mong manh nhưng kiên cường.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một tiếng nói không phát ra từ yết hầu, mà như vang vọng trực tiếp trong tâm trí của mỗi sinh linh trên chiến trường, của cả Ma Chủ Cửu U, như một tiếng sấm vọng từ hư vô, nhưng lại mang theo sự bình tĩnh tuyệt đối của Tạ Trần. Đó là một ý niệm, một tuyên ngôn: "Ta không vá trời... ta là trời mới. Vô Tận Chi Đạo, không có giới hạn, không có định nghĩa."

Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò, thoi thóp nhưng lại toát ra một khí chất bất phàm. Y không còn chỉ là một "điểm neo" thụ động hứng chịu sức mạnh của nhân quả, mà đã trở thành một "người dệt" chủ động, dệt nên m���t trật tự mới, một "Vô Tận Chi Đạo" từ chính những sợi dây nhân quả, từ chính ý chí nhân sinh, từ chính sự hy sinh của vạn vật. Sự hy sinh của các đồng minh không phải là sự kết thúc, mà là nền tảng cho "trật tự mới" của Tạ Trần, cho thấy giá trị của nhân tính và sự liên kết vượt lên trên sức mạnh cá nhân. Ma Chủ Cửu U đã phải đối mặt với một loại sức mạnh hoàn toàn xa lạ, vượt ngoài tầm hiểu biết của hắn, một thứ có thể khiến sức mạnh tuyệt đối của hắn trở nên vô dụng. Con đường của Tạ Trần không dựa vào tu vi hay sức mạnh truyền thống, mà dựa vào "nhân quả", "ý chí nhân sinh" và khả năng "định nghĩa" lại các quy tắc tồn tại, mở ra một kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, và một bầu trời mới đang dần thành hình từ tro tàn.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free