Nhân gian bất tu tiên - Chương 637: Vũ Điệu Nhân Quả: Ma Chủ Cuồng Nộ, Điểm Neo Bất Diệt
Tạ Trần bước đi. Bước chân anh vững vàng, không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như thể anh đang dẫm lên chính vận mệnh của thế giới. Anh không còn là một thư sinh yếu ớt, không còn là một phàm nhân bình thường. Anh là "điểm neo nhân quả", là hiện thân của "nhân đạo", là người sẽ đứng lên đối mặt với sự hủy diệt để bảo vệ giá trị cốt lõi của sinh mệnh. Anh tiến về phía Ma Chủ Cửu U, không phải bằng sự liều lĩnh của một kẻ muốn tìm chết, mà bằng sự tất yếu của một vòng xoáy nhân quả đã đến hồi kết, một cuộc đối đầu định mệnh mà chính anh là người sẽ định đoạt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
***
Thành Vô Song, giờ đây, không còn là một đô thị tráng lệ mà là một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một chứng tích bi tráng của sự tàn phá. Ma khí cuồn cuộn như những con sóng thần đen kịt, nuốt chửng từng tấc đất, biến ngày thành đêm. Bầu trời vốn đã u ám bởi mây đen, nay lại càng thêm nặng nề, quặn thắt bởi những luồng năng lượng hỗn loạn, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Tiếng gào thét của ma vật xen lẫn tiếng rên rỉ của những phàm nhân đang ngã xuống, tiếng va chạm chói tai của pháp thuật và tiếng đổ nát của những công trình kiến trúc từng lộng lẫy, tất cả hòa quyện thành một âm thanh duy nhất: sự tuyệt vọng.
Giữa tâm điểm của cơn bão hủy diệt ấy, Tạ Trần đứng đó, thân ảnh gầy gò của một thư sinh dường như nhỏ bé đến đáng thương trước sức mạnh hung tàn của Ma Chủ Cửu U. Thế nhưng, khí tức kỳ lạ bùng phát từ cơ thể anh, một sự tổng hòa của ý chí, của sinh mệnh, của niềm tin vào nhân quả, lại tạo thành một vầng hào quang vô hình, khiến không gian xung quanh anh hơi vặn vẹo. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã có thể nhìn thấu vạn vật, giờ đây lại bùng sáng với một ngọn lửa quyết đoán, như hai vực sâu chứa đựng cả ngàn năm suy tư đã tìm thấy lời giải đáp cuối cùng. Đó là 'nhân quả chi nhãn', không chỉ nhìn mà còn cảm nhận, còn tác động.
Ma Chủ Cửu U, đang say sưa trong cơn tàn sát, đôi mắt đỏ rực như máu, đã quét về phía Tạ Trần. Y đã cảm nhận được luồng khí tức khác lạ ấy, một thứ không thuộc về bất kỳ loại năng lượng nào mà y từng biết, một sự tồn tại quái dị nằm ngoài mọi quy luật của Thiên Đạo mà y đang cố gắng phá hủy. Y nhếch mép, một nụ cười khinh miệt hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh, tà mị.
"Ngươi... dám thách thức trật tự cũ bằng thứ sức mạnh vớ vẩn này sao?" Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền của Ma Chủ vang vọng, xé toạc không khí, mang theo sự chế giễu lạnh lùng. "Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi được gì?! Một phàm nhân nho nhỏ, dám đứng trước hủy diệt tuyệt đối của ta? Ngươi thật sự không biết sợ hãi là gì sao, hay là quá ngu ngốc?"
Tạ Trần không trả lời bằng lời. Anh giơ tay ra, không phải để thi triển pháp thuật, không phải để vẫy gọi binh sĩ, mà là một cử chỉ nhẹ nhàng, dường như muốn "chạm" vào hư không. Nhưng khoảnh khắc ấy, trong đôi mắt Ma Chủ Cửu U, y thấy một sự rung động kỳ lạ trong không gian, như thể những sợi tơ vô hình đang được kéo căng. Tạ Trần đang chạm vào thứ mà y, dù nắm giữ sức mạnh hủy diệt bậc nhất, cũng không thể nắm bắt: sợi chỉ nhân quả.
Những sợi nhân quả vô hình quanh Tạ Trần rung động dữ dội, không phải theo ý chí của anh, mà như thể anh đang "điều chỉnh" chúng, "neo" chúng vào một điểm cố định. Kế hoạch của anh, điên rồ và táo bạo, không dựa trên sức mạnh vật chất mà dựa trên sự vận hành của nhân quả và ý chí con người, đã bắt đầu được triển khai. Nó không phải là một đòn tấn công, mà là một sự "can thiệp", một sự "sửa đổi" vào dòng chảy của vận mệnh.
Ma Chủ Cửu U không đợi Tạ Trần trả lời. Y đã quá quen với sự yếu ớt và tuyệt vọng của những kẻ dám chống lại mình. Y đã chán ghét những lời lẽ sáo rỗng về "chính nghĩa", về "hy vọng". Đối với y, tất cả chỉ là những chấp niệm cản trở con đường tiến đến sự thanh tẩy. Y vung tay, một đạo ma quang cực mạnh, mang theo sức mạnh đủ để xé nát một ngọn núi, gầm thét lao thẳng về phía Tạ Trần. Đó là một đòn đánh phủ đầu, mang tính cảnh cáo, nhưng cũng đủ để biến một tu sĩ Nguyên Anh thành tro bụi.
Thế nhưng, điều kinh hoàng đã xảy ra. Đạo ma quang ấy, khi chỉ còn cách Tạ Trần gang tấc, bỗng nhiên "vặn vẹo", "chệch hướng" một cách khó hiểu. Nó không tan biến, không bị chặn lại bởi bất kỳ lá chắn pháp thuật nào, mà như thể bị một lực lượng vô hình bẻ lái, lao thẳng vào... chính quân đoàn ma tộc đang ào ạt tiến lên phía sau Tạ Trần.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Hàng trăm ma vật cấp thấp bị ma quang của chính Ma Chủ Cửu U nuốt chửng, hóa thành tro bụi và những tiếng kêu thảm thiết.
Ma Chủ Cửu U khẽ cau mày. Đôi mắt đỏ rực của y ánh lên sự khó hiểu. Y không tin vào sự trùng hợp. Sức mạnh của y không bao giờ "chệch hướng" một cách vô cớ. Y nhìn Tạ Trần, thân ảnh gầy gò vẫn đứng đó, đôi tay vẫn giơ nhẹ, ánh mắt vẫn kiên định. Y cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ, một loại cảm giác như thể có thứ gì đó đang "lách luật", đang phá vỡ những quy tắc mà y tin là bất biến.
"Ồ? Có gì đó khác lạ..." Ma Chủ Cửu U khẽ lẩm bẩm, âm điệu không còn sự chế giễu mà thay vào đó là một tia nghi hoặc, một sự tò mò nguy hiểm. Y quét thần thức, cố gắng thấu hiểu bản chất của luồng khí tức kỳ lạ từ Tạ Trần. Y đã chứng kiến vô số loại linh lực, ma khí, yêu khí, thậm chí cả thần lực. Nhưng thứ này... Nó không có hình dạng rõ ràng, không có năng lượng cụ thể để nắm bắt, nhưng lại có thể "can thiệp" vào kết quả.
Y càng quét, càng không thể thấu triệt. Cái mà y cảm nhận được từ Tạ Trần không phải là tu vi, mà là một sự "hiện diện", một sự "kết nối" sâu sắc với mọi thứ xung quanh, như thể anh chính là một phần của dòng chảy vận mệnh.
"Nhân Quả Luân Bàn..." Ma Chủ Cửu U đột nhiên thốt lên, một cái tên cổ xưa mà ngay cả y cũng chỉ nghe qua trong những truyền thuyết xa xăm. Y nhìn kỹ Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực bỗng bùng lên sự cuồng nộ chưa từng thấy, xen lẫn một tia sợ hãi không thể che giấu. Y đã nhận ra bản chất "điểm neo" của Tạ Trần không phải là sức mạnh đối kháng, mà là sự can thiệp vào tận gốc rễ của vận mệnh, vào những sợi chỉ nhân quả mà ngay cả Thiên Đạo cũng chỉ có thể vận hành theo nó, chứ không thể tùy tiện thay đổi.
"Ngươi... dám động chạm đến Nhân Quả Luân Bàn?! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám múa rìu qua mắt thợ, dám can thiệp vào sự vận hành của vũ trụ?!" Giọng Ma Chủ Cửu U không còn trầm tĩnh, mà trở nên khàn đặc, đầy phẫn nộ. Y đã hiểu. Tên thư sinh gầy gò này không hề muốn đối đầu trực diện, mà muốn "bẻ cong" chính những quy luật cơ bản nhất.
"Ta không thay đổi trật tự, ta chỉ... trả lại những gì vốn có." Giọng nói của Tạ Trần trầm tĩnh, nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng gầm thét của ma vật và tiếng nổ của pháp thuật. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực c���a Ma Chủ, không chút sợ hãi. "Kẻ gieo nhân, ắt gặt quả. Ngươi gieo rắc hủy diệt, thì phải gặt hái hậu quả của hủy diệt. Đó là luật trời, là luật nhân quả, thứ mà ngay cả ngươi cũng không thể chối bỏ."
Lời nói của Tạ Trần như một lời sấm truyền, một lời tuyên bố không thể lay chuyển, đánh thẳng vào trung tâm chấp niệm của Ma Chủ Cửu U. Y gầm lên, một tiếng gầm thét xé tai, chứa đựng sự cuồng nộ tột độ và sự khinh miệt tột cùng. Y không thể chấp nhận. Y là Ma Chủ, là kẻ hủy diệt Thiên Đạo cũ, là người sẽ tạo lập một trật tự mới dựa trên sự thanh tẩy. Làm sao y có thể bị một phàm nhân, một kẻ không tu vi, dùng những thứ "nhân quả" vớ vẩn này mà cản trở?
"Vớ vẩn! Tất cả là vớ vẩn! Thứ nhân quả chó má đó đã khiến Thiên Đạo suy kiệt, đã khiến vạn vật bị trói buộc! Ta sẽ phá hủy tất cả, thanh tẩy tất cả!" Ma Chủ Cửu U gầm lên, dồn toàn bộ ma khí và ý chí hủy diệt của mình vào một đòn đánh duy nhất.
Cả không gian xung quanh Ma Chủ dường như sụp đổ vào chính y. Những luồng ma khí đen đặc, cuồn cuộn như hố đen vũ trụ, xoáy tròn, hút cạn ánh sáng và âm thanh. Đó không chỉ là một đòn đánh vật chất, mà là sự ngưng tụ của ý chí hủy diệt tuyệt đối của một tồn tại ngang với thần linh. Nó là biểu tượng của sự vô thường, của sự tan rã, của cái chết. Nó là một luồng năng lượng đen đặc, được bao bọc bởi hàng ngàn tia sét ma quái, gầm thét lao thẳng về phía Tạ Trần, mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ cả một ngọn núi, đủ để biến một thành trì thành hư vô.
***
Tạ Trần đứng đó, thân ảnh gầy gò nhưng kiên cường, như một cây cổ thụ đơn độc trước cơn bão táp tận thế. Luồng hắc ám hủy diệt của Ma Chủ Cửu U lao tới, mang theo áp lực kinh hoàng, khiến không khí xung quanh Tạ Trần nứt toác, mặt đất dưới chân anh rạn vỡ. Tiếng gầm thét xé tai của Ma Chủ như tiếng sấm nổ bên tai, mùi khét lẹt của năng lượng va chạm và mùi máu tanh nồng nặc của những ma vật bị hủy diệt vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn đến tột cùng.
Ánh sáng 'nhân quả' từ đôi mắt Tạ Trần bùng lên, không phải là thứ hào quang chói lòa như pháp thuật, mà là một ánh sáng nội tại, sâu thẳm, như thể anh đang nhìn xuyên qua mọi lớp vỏ bọc để thấu hiểu bản chất của vạn vật. Anh không hề chống đỡ trực tiếp, không hề giơ tay thi triển bất kỳ pháp quyết nào. Thay vào đó, anh nhắm mắt, toàn thân run rẩy nhẹ, như thể đang dồn toàn bộ tâm trí và ý chí vào một việc duy nhất.
Anh đang "phân tích" và "giải mã" từng sợi nhân quả trong đòn đánh của Ma Chủ, tìm cách biến đổi chúng. Trong tâm trí Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn đang quay cuồng với tốc độ chóng mặt. Anh cảm nhận được từng sợi nhân quả đan xen, mỗi sợi đều mang theo một "ý nghĩa", một "lịch sử", một "kết quả" tiềm tàng. Đòn đánh của Ma Chủ không chỉ là năng lượng, mà nó mang theo chấp niệm hủy diệt, mang theo ý chí thanh tẩy, mang theo cả "nhân" và "quả" của chính Ma Chủ.
Anh không có tu vi, không có linh lực hùng hậu để đối kháng trực diện. Cái anh có, là "nhân quả chi nhãn" và một ý chí kiên định bảo vệ nhân tính. Anh không muốn phá hủy đòn đánh, anh mu��n "thay đổi" nó, "uốn nắn" nó, biến sự hủy diệt thành một cái gì đó khác, một cái gì đó mà Ma Chủ không thể lường trước. Đây là cuộc đối đầu giữa sức mạnh hủy diệt thuần túy và sự thấu hiểu sâu sắc về vận mệnh.
Luồng năng lượng hủy diệt của Ma Chủ va chạm với Tạ Trần. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa như khi hai cường giả tu vi đối đầu, mà là một sự "biến dạng" kỳ lạ của không gian và thời gian xung quanh Tạ Trần. Tiếng "rên rỉ" của không gian khi bị bẻ cong, tiếng "xoẹt xoẹt" của những sợi chỉ nhân quả đang bị kéo dãn đến cực hạn vang lên bên tai anh, như thể chính thực tại đang bị xé toạc.
Năng lượng đen đặc, đáng lẽ phải nuốt chửng Tạ Trần, dường như bị "phân tán", "biến đổi" thành những luồng sáng mờ ảo, không mang theo tính chất hủy diệt ban đầu. Chúng không gây ra sát thương trực tiếp như Ma Chủ mong muốn, nhưng sự can thiệp vào Nhân Quả Luân Bàn, sự "uốn nắn" dòng chảy vận mệnh này, lại để lại vết thương sâu sắc trên cơ thể Tạ Trần.
Một tiếng ho khan nặng nề xé c�� họng anh. Máu tươi từ khóe miệng Tạ Trần phun ra, thấm ướt vạt áo vải bố cũ kỹ. Thân thể anh run rẩy dữ dội, như một cây nến trước gió lớn. Anh cảm thấy một cơn đau thấu tận xương tủy, không phải do va chạm vật lý, mà là sự phản phệ từ chính Nhân Quả Luân Bàn, cái giá phải trả khi can thiệp vào thứ nguyên thủy nhất của vũ trụ. Mỗi sợi nhân quả bị anh bẻ cong đều là một mũi dao đâm vào tâm hồn, vào thể xác anh. Anh không phải thần, không phải tiên, chỉ là một phàm nhân đang dùng ý chí của mình để chống lại định mệnh.
Thế nhưng, đôi mắt Tạ Trần, vốn đang nhắm nghiền, giờ đã mở ra. Ánh mắt anh vẫn kiên định, 'nhân quả chi nhãn' vẫn rực sáng, như một ngọn đèn leo lét nhưng bất diệt trong đêm tối. Anh đã thành công. Anh đã biến đổi đòn đánh của Ma Chủ, từ một mũi tên hủy diệt thành một luồng sáng vô hại.
Từ xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang kiệt sức chống đỡ những đợt tấn công của ma vật, chứng kiến cảnh tượng đó. Nàng thấy Tạ Trần phun ra máu, thân hình anh lay động như sắp đổ gục, nhưng ánh mắt anh vẫn quật cường. Một nỗi lo lắng sâu sắc dâng lên trong lòng nàng, nàng thét lên trong tuyệt vọng: "Tạ Trần! Ngươi không thể chịu đựng được!"
Giọng nói của nàng, dù đã dồn hết sức lực, vẫn trở nên yếu ớt giữa tiếng gào thét của chiến trường. Nàng muốn lao tới, muốn che chắn cho anh, nhưng những con ma vật vây quanh nàng như thủy triều, không cho nàng một cơ hội. Dương Quân và Hồ Ly Nữ cũng đang chiến đấu quên mình, ánh mắt họ thỉnh thoảng liếc về phía Tạ Trần, đầy lo lắng và kinh ngạc.
Ma Chủ Cửu U nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt đỏ rực của y co rút lại. Y đã chuẩn bị cho một vụ nổ kinh thiên động địa, cho sự tan biến của kẻ dám thách thức y. Nhưng thứ y thấy chỉ là một phàm nhân ho ra máu, nhưng vẫn đứng vững, và đòn đánh của y... đã biến mất một cách kỳ lạ.
"Vô ích! Ngươi nghĩ thứ lố bịch đó có thể chống lại hủy diệt tuyệt đối của ta sao?!" Ma Chủ Cửu U gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy căm phẫn. Y không thể tin được. "Thế giới này không cần 'điểm neo' của ngươi, nó cần được thanh tẩy! Ngươi chỉ đang kéo dài sự đau khổ không cần thiết mà thôi!"
Y đã nhận ra, Tạ Trần không chỉ làm suy yếu đòn đánh của hắn, mà còn "thay đổi" bản chất của nó. Sự hủy diệt đã biến thành một cái gì đó khác, một cái gì đó không thể lường trước, một thứ hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của y. Đây không phải là đối kháng sức mạnh, đây là sự can thiệp vào quy luật. Điều đó khiến Ma Chủ Cửu U cảm thấy một sự kinh hãi sâu sắc, một cảm giác mà y chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời hủy diệt và tái sinh của mình.
Tạ Trần, với hơi thở dồn dập, gượng đứng thẳng lưng. Anh đưa tay quệt ngang vết máu trên khóe môi, ánh mắt vẫn không rời Ma Chủ Cửu U. Anh không nói gì, chỉ dùng đôi mắt ấy để tuyên bố một sự thật: Hủy diệt không phải là kết thúc, mà chỉ là một phần của vòng xoáy nhân quả. Và anh, một phàm nhân, sẽ là người điều chỉnh vòng xoáy ấy.
***
Trong hầm trú ẩn sâu dưới lòng Thành Vô Song, không khí hoàn toàn khác biệt. Dù bên ngoài đang là cơn bão ma khí cuồng loạn, nhưng nơi ��ây lại duy trì một bầu không khí ôn hòa kỳ lạ. Những bức tường đá dày đặc đã được gia cố bằng vô số trận pháp cổ xưa, cách ly họ khỏi sự tàn phá bên ngoài. Dẫu vậy, những tiếng nổ vang vọng từ chiến trường vẫn vọng đến, bị làm mờ đi bởi độ sâu của hầm, nhưng vẫn đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi.
Vô Danh Tăng vẫn ngồi thiền giữa trung tâm hầm, thân hình gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ nát. Đôi mắt ông nhắm hờ, vẻ mặt bình thản như không hề hay biết đến sự hỗn loạn bên ngoài. Tiếng kinh Phật của ông vang vọng đều đặn, trầm ấm và an lành, như một dòng suối mát lành xoa dịu những linh hồn hoảng loạn. Xung quanh ông, những phàm nhân và tu sĩ yếu thế, những người may mắn sống sót sau cơn tàn phá của Ma Chủ, đang co cụm lại, tìm kiếm sự bình yên trong lời kinh ấy. Một vài người đang rên rỉ vì vết thương, một vài người khác thì thầm cầu nguyện, nhưng tất cả đều ánh lên một tia hy vọng mong manh khi nhìn vào vị tăng nhân.
Mộ Dung Tuyết, dù kiệt sức, vẫn không ngừng tay. Nàng di chuyển giữa những người bị thương, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên nghị. Bàn tay nàng thoăn thoắt băng bó vết thương, đổ thuốc giải độc, và truyền linh lực yếu ớt của mình để xoa dịu nỗi đau cho họ. Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người đang căng thẳng. Mỗi khi một tiếng nổ lớn hơn vọng đến, Mộ Dung Tuyết lại khẽ giật mình, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc về phía cửa hầm, nơi những âm thanh kinh hoàng ấy truyền đến. Trong sâu thẳm tâm hồn nàng, một nỗi lo lắng vô hạn dành cho Tạ Trần đang gặm nhấm. Nàng biết anh đang làm gì đó, một điều gì đó điên rồ, và cái giá phải trả có thể rất đắt.
"Vô Danh sư phụ... Anh ấy... có ổn không?" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi, trong khi đang dùng một miếng vải ướt lau trán cho một đứa trẻ bị sốt.
Vô Danh Tăng không mở mắt, nhưng môi ông khẽ mấp máy, tiếng kinh Phật vẫn không ngừng. "Nhân quả... Thiên ý... không thể đoán định. Nhưng ý chí con người... lại có thể thay đổi tất cả." Lời của ông như một câu đố, một lời tiên tri, nhưng cũng là một niềm tin sắt đá. "Đó là con đường mà thí chủ Tạ Trần đã chọn. Một con đường mà chưa ai từng dám bước đi."
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt phong trần, đang đứng gần lối ra vào của hầm, chỉ đạo các phàm nhân chiến sĩ còn lại. Ông kiểm tra vũ khí, sắp xếp đội hình, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Ánh mắt ông kiên nghị, nhưng cũng lộ rõ vẻ bất an khi lắng nghe những tiếng động từ bên ngoài. Ông từng là một dũng tướng chinh chiến sa trường, từng đối mặt với sinh tử vô số lần, nhưng cuộc chiến này, với những sức mạnh siêu phàm vượt xa hiểu biết của phàm nhân, khiến ông cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Ông đặt niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần, nhưng sự im lặng bất thường của anh, cùng với những tiếng nổ xé tai, khiến trái tim ông thắt lại.
"Thủ lĩnh, chúng ta có nên... chuẩn bị phản công không?" Một chiến sĩ phàm nhân run rẩy hỏi, tay nắm chặt thanh kiếm đã mẻ.
Bách Lý Hùng lắc đầu. "Chưa. Chúng ta chờ đợi. Chờ đợi mệnh lệnh. Và chờ đợi Tạ Trần." Ông nhìn về phía nơi Tạ Trần đang chiến đấu, một sự hy vọng cháy bỏng và một nỗi sợ hãi tột cùng đan xen trong ánh mắt.
Đột nhiên, một luồng chấn động cực mạnh truyền xuống, khiến hầm trú ẩn rung lắc dữ dội. Những viên đá nhỏ rơi lả tả từ trần hầm, bụi đất bay mù mịt. Tiếng la hét hoảng loạn vang lên giữa đám đông phàm nhân. Một vài tảng đá lớn hơn nứt ra, đe dọa sụp đổ.
"Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh!" Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng, cố gắng trấn an mọi người. Ông nhanh chóng chỉ đạo các chiến sĩ giữ vững những cột trụ, ngăn chặn sự sụp đổ.
Vô Danh Tăng, trong khoảnh khắc đó, mở mắt. Đôi mắt gầy guộc của ông, vốn dĩ luôn tĩnh lặng, giờ đây ánh lên một tia sáng khó hiểu, như thể ông vừa nhìn thấy một điều gì đó vượt xa tầm nhìn của phàm tục. Ông nhìn về phía xa, về nơi Tạ Trần đang đứng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Nhân quả... đã lay động."
Mộ Dung Tuyết ôm chặt một đứa trẻ đang sợ hãi, vỗ về nó. Nàng cảm nhận được sự chấn động ấy không ph��i là sự sụp đổ, mà là một sự va chạm của những sức mạnh vĩ đại. Nàng ngước nhìn Vô Danh Tăng, ánh mắt cầu khẩn. "Tạ Trần... Liệu anh ấy có thể...?" Nàng không dám nói hết câu, nhưng Vô Danh Tăng hiểu.
"Ý chí của phàm nhân... kiên cường hơn bất cứ điều gì, thưa thí chủ." Vô Danh Tăng khẽ nói, rồi lại nhắm mắt, tiếng kinh Phật lại vang lên, vẫn trầm ấm và an lành.
Họ cảm nhận được một cuộc chiến vượt xa sức tưởng tượng, một cuộc đấu tranh không chỉ vì sự sống còn mà còn vì định nghĩa của sự tồn tại. Nơi đó, Tạ Trần đang đặt cược tất cả, không phải bằng sức mạnh, mà bằng một con đường hoàn toàn khác. Con đường của Nhân Quả, của Ý Chí. Cái giá phải trả là đau đớn, là máu và nước mắt. Nhưng anh, một phàm nhân, đã chọn gánh vác nó. Và trong hầm trú ẩn sâu thẳm này, giữa những tiếng kinh Phật và sự lo lắng, một hạt mầm của niềm tin vào "nhân đạo" đang được gieo trồng, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.