Nhân gian bất tu tiên - Chương 638: Vũ Điệu Hủy Diệt: Điểm Neo Giữa Bão Tố
Tiếng kinh Phật của Vô Danh Tăng vừa dứt, một luồng chấn động cực mạnh đã xé toang không gian, khiến cả hầm trú ẩn sâu thẳm rung chuyển dữ dội như thể tận thế đang cận kề. Những viên đá nhỏ lả tả rơi xuống, bụi đất bay mù mịt, che khuất tầm nhìn, hòa lẫn với tiếng la hét hoảng loạn của đám đông phàm nhân. Sự hỗn loạn bùng nổ, nhưng lời của vị tăng nhân vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Mộ Dung Tuyết, như một niềm tin mong manh giữa cơn tuyệt vọng. Nàng ôm chặt một đứa trẻ đang khóc thét vì sợ hãi, vỗ về nó bằng bàn tay run rẩy, ánh mắt không ngừng dõi về phía cửa hầm, nơi âm thanh hủy diệt ấy vang vọng. Nàng biết, đó kh��ng phải là sự sụp đổ đơn thuần, mà là sự va chạm của những sức mạnh vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết, nơi Tạ Trần đang đối mặt với thử thách sinh tử.
***
Bầu trời Thành Vô Song, vốn dĩ đã u ám vì ma khí, giờ đây càng tối sầm lại, đen kịt như mực, như thể màn đêm đã nuốt chửng cả ban ngày. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí, lạnh lẽo đến thấu xương, mỗi hơi thở đều như bị cắt đứt bởi hàng ngàn mảnh băng. Ở trung tâm của cơn bão hủy diệt ấy, Ma Chủ Cửu U lơ lửng giữa không trung, thân hình vĩ đại được bao bọc bởi một vầng hào quang ma khí đen đặc, cuồn cuộn như sóng dữ. Đôi mắt đỏ rực của hắn như hai ngọn lửa địa ngục, xuyên thấu màn ma khí mà nhìn thẳng xuống Tạ Trần, một phàm nhân bé nhỏ đang đứng chơ vơ giữa những đổ nát tan hoang của Thành Vô Song.
Ma Chủ đã không còn sự khinh miệt hoàn toàn như ban đầu. Trong đôi mắt rực lửa ấy, sự cuồng nộ vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với một tia khó hiểu, một sự bối rối mờ nhạt. Hắn đã hiểu ra phần nào cái "trò chơi" mà Tạ Trần đang diễn, cái khả năng quỷ dị mà hắn chưa từng đối mặt. "Điểm neo nhân quả" không phải là một pháp bảo hữu hình, không phải một thần thông bí ẩn, mà chính là Tạ Trần, một dị số có khả năng làm biến động căn nguyên của mọi thứ. Một phàm nhân gầy gò, yếu ớt, không tu vi, vậy mà lại có thể thách thức trật tự, làm lung lay những sợi tơ nhân quả mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng kiểm soát. Điều đó, đối với một kẻ tôn thờ sức mạnh tuyệt đối như Ma Chủ, là một sự sỉ nhục, một vết nhơ không thể dung thứ.
“Ngươi không phải là tu sĩ!” Giọng nói của Ma Chủ Cửu U trầm đục như tiếng sấm rền, khàn đặc và đầy uy quyền, vang vọng khắp bầu trời tối đen, “Ngươi là một vết nhơ, một sai lầm của thế giới này! Ta sẽ xóa bỏ ngươi, vĩnh viễn!” Hắn gầm lên, sự cuồng nộ bùng phát thành một làn sóng xung kích vô hình, xé nát những gì còn sót lại của các kiến trúc xung quanh. Những tảng đá lớn nứt vỡ, tường thành đổ sập, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Không gian xung quanh Tạ Trần đột ngột vặn vẹo, tan rã như một bức tranh bị xé toạc. Hàng loạt vết nứt đen kịt xuất hiện, nuốt chửng ánh sáng và sự sống. Đó là một đòn tấn công hủy diệt thực sự, không chỉ nhắm vào thể xác mà còn muốn xóa sổ cả sự tồn tại của Tạ Trần khỏi dòng chảy thời gian và nhân quả. Tạ Trần đứng vững giữa tâm bão, thân hình gầy gò của y đã tả tơi, những vết rách trên áo vải bố giờ đây càng lớn hơn, để lộ làn da trắng bệch đã nhuốm màu máu. Máu rịn ra từ khóe miệng, tạo thành một vệt đỏ thẫm trên cằm. Y không có chút sức mạnh nào để chống đỡ trực diện với đòn đánh kinh hoàng ấy, nhưng đôi mắt, đôi mắt sâu thẳm mà Ma Chủ Cửu U từng khinh thường, giờ đây lại rực sáng một cách kỳ lạ.
Đó là "Nhân Quả Chi Nhãn", không phải là thần thông hay phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấu mọi sợi tơ nhân quả đang bện xoắn vào từng hạt bụi, từng luồng năng lượng của đòn đánh. Trong đôi mắt ấy, vạn vật không còn là những thực thể riêng lẻ, mà là một mạng lưới chằng chịt, phức tạp của nguyên nhân và kết quả. Tạ Trần không tấn công, y chỉ quan sát, phân tích, và cảm nhận. Y cảm nhận được cái ý chí hủy diệt của Ma Chủ, cảm nhận được luồng ma khí cuồn cuộn đang mang theo bao nhiêu oán hận, bao nhiêu chấp niệm muốn xóa sổ y. Nhưng trong sâu thẳm những luồng năng lượng ấy, y cũng nhìn thấy những điểm yếu, những khe hở, những mối liên kết nhỏ bé nhất mà một hành động nhỏ có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm khổng lồ.
"Mỗi hành động... đều có nguyên nhân... và hệ quả... Uốn nắn... thay đổi..." Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, gần như không nghe thấy, như thể y đang nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. Y đưa hai tay lên, không phải để thi triển pháp thuật hay chống đỡ, mà như đang nắm giữ vô hình, như thể y đang điều khiển một sợi chỉ tơ vô hình, mỏng manh nhưng lại có sức nặng của cả thiên cân.
Ma Chủ Cửu U giáng xuống đòn "Ma Diệt Chúng Sinh", một luồng sáng đen khổng lồ, đặc quánh ma khí, lao thẳng vào Tạ Trần với tốc độ xé gió. Luồng sáng ấy mang theo sức mạnh đủ để san phẳng cả một tòa thành, nghiền nát mọi sự sống. Nhưng khi nó chỉ còn cách Tạ Trần gang tấc, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Luồng sáng ấy, vốn dĩ đang lao thẳng tắp, đột ngột chệch hướng một cách khó hiểu. Nó không biến mất, cũng không bị hóa giải, mà như có một bàn tay vô hình nào đó đã nhẹ nhàng "uốn cong" quỹ đạo của nó. Luồng sáng đen khổng lồ lao sượt qua Tạ Trần, va vào một phần phế tích Thành Vô Song cách đó không xa.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, xé rách màng nhĩ. Khói bụi mù mịt bốc lên cao hàng trăm trượng, che khuất cả bầu trời. Toàn bộ khu vực đó bị san phẳng, biến thành một hố sâu khổng lồ, đen ngòm, không còn một dấu vết nào của sự sống. Sức công phá ấy đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải kinh hồn bạt vía. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò, tả tơi, y phục rách nát, máu vẫn rịn ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" vẫn rực sáng, không hề nao núng. Y đã thành công, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, đã làm chệch hướng đòn hủy diệt của Ma Chủ. Cái giá phải tr��� là nỗi đau xé ruột từ phản phệ của việc "uốn nắn" nhân quả, nhưng y vẫn đứng vững, ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Ma Chủ Cửu U trên cao khẽ cau mày, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ khó chịu và một chút bối rối. Hắn không hiểu. Một phàm nhân, làm sao có thể làm được điều đó?
***
Những giây phút sau đó, Thành Vô Song trở thành một địa ngục trần gian. Ma Chủ Cửu U không ngừng tấn công, mỗi đòn đánh đều mang theo ý chí hủy diệt mãnh liệt hơn, dữ dội hơn, như muốn chứng minh rằng sức mạnh tuyệt đối của hắn là không thể bị thách thức. Hắn không thể chấp nhận việc một phàm nhân lại có thể "chuyển hướng" đòn đánh của hắn, dù chỉ một lần. Hắn giáng xuống hàng loạt đòn tấn công như mưa bão, mỗi đòn đều là những chiêu thức ma đạo kinh thiên động địa, đủ sức biến cả vùng đất rộng lớn thành tro bụi.
"Hắc Ám Thôn Phệ!", "Ma Nguyên Tịch Diệt!", "Vạn Ma Quy Tông!" Hàng loạt tiếng gầm thét vang vọng, kèm theo đó là những luồng ma khí đen đặc, những tia sét ma đạo tím đen, những hình ảnh ma quỷ khổng lồ được tạo thành từ năng lượng hủy diệt, lao thẳng vào Tạ Trần. Mặt đất nứt toác, những tòa nhà còn sót lại đổ sập hoàn toàn, biến thành những đống gạch đá vụn nát. Tiếng đá vụn rơi lả tả, tiếng kim loại rên rỉ khi những kết cấu cuối cùng bị bẻ cong, tiếng ma vật gào thét trong cuồng loạn, và mùi khói bụi, mùi máu tươi, mùi tử khí nồng nặc bao trùm lấy không gian. Bầu không khí ngày càng nặng nề, áp lực đến mức khó thở, như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt phổi của mọi sinh linh. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là những tia sáng đen từ Ma Chủ và ánh sáng đỏ yếu ớt từ "Nhân Quả Chi Nhãn" của Tạ Trần, một sự đối lập khắc nghiệt giữa hủy diệt và sinh tồn.
Tạ Trần liên tục bị đánh bay, bị chôn vùi dưới những đống gạch đá khổng lồ. Thân thể y như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, không ngừng bị sóng dữ đánh vùi, nhưng mỗi lần như vậy, y lại đứng dậy một cách kỳ diệu. Y phục của y đã hoàn toàn rách nát, không còn nguyên vẹn, để lộ làn da chi chít vết thương. Xương cốt y kêu răng rắc như muốn vỡ vụn, máu nhuộm đỏ cả một mảng lớn trên cơ thể, nhưng đôi mắt y, đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn", vẫn kiên định, không một chút dao động. Y không có sức mạnh để phá hủy đòn tấn công của Ma Chủ, y biết điều đó. Sức mạnh của y không nằm ở đối kháng trực diện, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở khả năng "uốn nắn". Y chỉ có thể "dự đoán" và "chuyển hướng" những sợi nhân quả liên quan đến chúng, khiến chúng "trượt" khỏi mục tiêu chính, hoặc giảm bớt sức hủy diệt lên y.
Ma Chủ Cửu U nhìn thấy Tạ Trần liên tục bị đánh bay, nhưng lại không chết, thậm chí không gục ngã hẳn, hắn không thể giữ được sự bình tĩnh. Hắn cảm thấy như đang đấm vào một khối bông gòn, không có điểm tựa, không có phản kháng, nhưng lại không thể tiêu diệt được đối thủ. Hắn cười khẩy, nhưng giọng nói lại lộ rõ sự bối rối, một cảm giác khó chịu mà hắn chưa từng trải qua. “Ngươi không chết? Ngươi chỉ là một phàm nhân! Phàm nhân thì làm sao…” Ma Chủ ngừng lại, hắn không thể tìm được từ ngữ thích hợp để diễn tả sự khó hiểu c���a mình. Một phàm nhân, một sinh linh yếu ớt, lại có thể khiến hắn tốn công sức đến vậy.
Một luồng ma khí khổng lồ, ngưng tụ thành hình dáng một con rồng đen vặn vẹo, gào thét lao tới. Đó là đòn "Ma Long Phá Thiên", một chiêu thức mang theo sức mạnh hủy diệt cao nhất của Ma Chủ. Lần này, Tạ Trần không thể "chuyển hướng" hoàn toàn. Y phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như muốn vỡ vụn dưới áp lực kinh hoàng. Con rồng đen xé toạc không khí, va thẳng vào Tạ Trần. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, như tiếng xương cốt bị nghiền nát. Toàn thân Tạ Trần run lên bần bật, cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc từng thớ thịt, từng tế bào. Y cảm thấy luồng ma khí lạnh lẽo xuyên qua da thịt, hướng thẳng đến trái tim y, muốn nghiền nát mọi sự sống.
Nhưng ngay trước khi luồng ma khí xuyên thủng huyệt vị chí mạng, một sợi nhân quả vô hình, cực kỳ mỏng manh và khó nhận thấy, đã "uốn cong" một cách kỳ lạ. Không phải Tạ Trần chủ động "uốn" nó trong khoảnh khắc đó, mà dường như chính sợi nhân quả đó đã tự điều chỉnh, tự bảo v��� "điểm neo" của nó. Luồng năng lượng hủy diệt của con Ma Long, thay vì xuyên thẳng vào tim Tạ Trần, đã bị làm chệch đi một góc rất nhỏ, chỉ đủ để nó sượt qua, để lại một vết thương sâu hoắm trên vai và ngực y, mà không trúng vào nơi chí mạng. Tạ Trần ngã quỵ, thân thể rã rời, hơi thở thoi thóp, nhưng tay y vẫn cố gắng chống xuống đất, đôi mắt vẫn mở to, nhìn thẳng vào Ma Chủ, ánh lên một tia kiên định đến mức đáng sợ.
Nỗi đau đớn như xé nát linh hồn, như muốn bóp nát ý chí của y, nhưng Tạ Trần vẫn không buông bỏ. Y biết, mỗi lần "uốn nắn" nhân quả, y không chỉ chống lại Ma Chủ, mà còn chống lại cả trật tự của vũ trụ. Phản phệ từ việc can thiệp vào những sợi tơ định mệnh là vô cùng khủng khiếp, nó không chỉ lấy đi sinh lực mà còn bào mòn cả ý chí. Nhưng y không còn lựa chọn nào khác. Y là "điểm neo nhân quả", y phải gánh vác nó. Y phải sống, để bảo vệ những gì còn lại của nhân tính. Cái giá phải trả là máu và nước mắt, là nỗi đau xé lòng, nhưng ý chí của y vẫn như một ngọn lửa nhỏ bé giữa bão tố, kiên cường không chịu tắt. Tạ Trần đã hiểu rằng, đây không còn là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của sự tồn tại.
***
Cách đó không xa, tại một góc thành còn sót lại, nơi những bức tường đá đổ nát tạo thành một hàng rào tạm bợ, liên minh Nhân Đạo đang cố gắng cầm cự và chứng kiến cuộc đối đầu kinh hoàng giữa Tạ Trần và Ma Chủ Cửu U. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng rên rỉ đau đớn của những người bị thương, tiếng gió rít mang theo ma khí lạnh buốt, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng. Mùi thuốc súng khét lẹt, mùi máu tanh nồng, mùi bùn đất ẩm ướt và mùi tử khí đặc quánh lan tỏa khắp nơi. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nặng nề đến mức mỗi người đều cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ và Vô Danh Tăng, cùng với hàng trăm chiến sĩ phàm nhân còn lại, đang chiến đấu anh dũng, cố gắng đẩy lùi những đợt tấn công dữ dội của quân đoàn Ma tộc. Họ không thể can thiệp trực tiếp vào trận chiến của Tạ Trần, nhưng họ chiến đấu để giữ cho anh có một cơ hội mỏng manh, để ngăn chặn bất kỳ ma vật nào có thể tiếp cận và gây thêm nguy hiểm cho anh từ phía sau.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên vẻ kinh hoàng và lo lắng tột độ. Nàng thi triển pháp thuật hộ thân, tạo ra một màn chắn ánh sáng trắng bạc, che chắn cho những phàm nhân yếu hơn khỏi những đòn tấn công của ma vật. Nàng thấy rõ sự yếu ớt của Tạ Trần về mặt sức mạnh, thấy anh liên tục bị đánh bay, thân hình nhuốm máu, nhưng nàng cũng kinh ngạc trước sự kiên cường và khả năng "nhân quả" khó hiểu của anh. Mỗi lần Tạ Trần ngã xuống rồi lại đứng dậy, một tia hy vọng mong manh lại nhóm lên trong lòng nàng, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm tăm tối.
“Hắn… vẫn chưa ngã xuống… Tại sao…?” Lăng Nguyệt cắn chặt môi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy run rẩy, nàng không thể lý giải được điều đó bằng bất kỳ đạo lý tu tiên nào mà nàng từng học. Một phàm nhân, làm sao có thể chịu đựng được những đòn tấn công của Ma Chủ Cửu U?
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, giờ đây khuôn mặt đã lấm lem máu và bụi bẩn. Y siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt sáng ngời ý chí chiến đấu. Y cũng thấy sự kinh hoàng của Ma Chủ, thấy cách Tạ Trần liên tục bị áp đảo nhưng vẫn không gục ngã. Y ngưỡng mộ ý chí sắt đá của Tạ Trần, và hiểu rằng, anh chính là niềm hy vọng cuối cùng của nhân gian.
“Không thể để hắn một mình! Mọi người, tiến lên! Bảo vệ điểm neo của chúng ta!” Dương Quân gầm lên, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, tràn đầy nhiệt huyết. Y dẫn đầu một nhóm tu sĩ và phàm nhân còn lại, lao vào đội hình ma tộc đang tiến tới, cố gắng tạo ra một khoảng trống, giảm bớt áp lực cho Tạ Trần. Những kiếm quang xé gió, những pháp thuật bùng nổ, tạo nên một bức tường phòng thủ mong manh nhưng kiên cường.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, giờ đây cũng đầy bùn đất và vết thương. Nàng sợ hãi, lo lắng tột độ cho Tạ Trần, nhưng vẫn kiên cường giữ vững vị trí của mình. Nàng liên tục thi triển ảo ảnh và bùa chú, làm chậm bước tiến của ma vật, tạo cơ hội cho các chiến sĩ khác. Đôi mắt nàng không ngừng dõi theo bóng hình Tạ Trần, mỗi lần anh ngã xuống, trái tim nàng lại thắt lại.
Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, vẫn bình thản niệm chú. Nhưng nội tâm ông lại đang dậy sóng. Ông đã nhìn thấy sự "lay động" của nhân quả, sự "thay đổi" mà Tạ Trần đang tạo ra. Kim quang chợt lóe lên từ bàn tay ông, đẩy lùi một vài ma vật định tấn công Tạ Trần từ phía sau, bảo vệ điểm yếu của anh. Ông không nói gì, chỉ tiếp tục niệm kinh, nhưng ánh mắt ông lại đầy suy tư, như thể ông đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một con đường mà chỉ có Tạ Trần mới có thể đi.
Trong hầm trú ẩn sâu thẳm, Mộ Dung Tuyết đau lòng nhìn Tạ Trần từ xa qua khe hở của những tảng đá đổ nát. Nàng cố gắng chữa trị cho những người bị thương nhưng bất lực trước viễn cảnh kinh hoàng. Bàn tay nàng run rẩy băng bó cho một phàm nhân bị thương nặng, lòng như lửa đốt. Mỗi khi tiếng nổ vang lên, nàng lại nhói đau, như thể chính nàng đang chịu đựng những đòn đánh ấy thay cho Tạ Trần. Nàng biết, cái giá của việc "uốn nắn nhân quả" là không hề nhỏ, và Tạ Trần đang phải trả nó bằng chính sinh mệnh của mình. Nỗi đau của nàng không phải là tuyệt vọng, mà là sự bất lực khi không thể giúp đỡ người mình quan tâm nhất.
Ma Chủ Cửu U trên cao, nhìn xuống Tạ Trần đang gục ngã, rồi lại đứng dậy, hắn cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc. Sức mạnh của hắn là tuyệt đối, là hủy diệt, nhưng lại không thể xóa sổ một kẻ yếu ớt như vậy. Hắn không biết rằng, mỗi lần Tạ Trần "uốn nắn" nhân quả, dù đau đớn đến tột cùng, lại là một lần anh hòa mình sâu sắc hơn vào dòng chảy của Thiên Đạo. Anh không chống lại nó, anh điều hòa nó, anh làm cho nó trở nên linh hoạt hơn, sẵn sàng cho một sự "lấp đầy khoảng trống" mà không ai có thể đoán trước.
Tạ Trần, trong cơn đau đớn tột cùng, vẫn ngẩng đầu lên, đôi mắt "Nhân Quả Chi Nhãn" vẫn rực sáng. Y biết mình không thể đánh bại Ma Chủ bằng sức mạnh, nhưng y có thể khiến Ma Chủ phải bối rối, phải mất đi niềm tin vào sức mạnh tuyệt đối của hắn. Y là "điểm neo", là sự tồn tại duy nhất có thể lay chuyển được trật tự cũ, mở ra một con đường mới. Dù thân thể y có nát tan, dù ý chí y có bị bào mòn, y cũng không lùi bước. Đây không chỉ là cuộc chiến vì sự sống còn của nhân gian, mà còn là cuộc chiến để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của "nhân tính" trong một kỷ nguyên sắp tàn. Và trong sự hỗn loạn, trong nỗi đau đớn ấy, Tạ Trần vẫn giữ vững một niềm tin: con người, dù yếu ớt, nhưng ý chí của họ mới là sức mạnh vĩ đại nhất.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.