Nhân gian bất tu tiên - Chương 636: Ý Chí Bất Diệt: Hi Sinh Rực Lửa, Huyết Mạch Nhân Quả Thức Tỉnh
Bên ngoài hầm trú ẩn, Thành Vô Song đã hoàn toàn biến thành một chiến trường đẫm máu. Không còn những con đường lát đá phẳng phiu, không còn những mái ngói rêu phong, chỉ còn lại đổ nát và khói bụi cuộn xoáy trong ma khí đặc quánh. Trận chiến rền vang như tiếng sấm nổ không ngừng, tiếng gầm thét của ma vật hòa lẫn tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng la hét tuyệt vọng của những kẻ không may mắn. Mùi máu tanh nồng nặc quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ ma khí, tạo thành một hơi thở ngột ngạt, nặng trĩu tử khí. Ánh sáng le lói của những pháp thuật phòng ngự yếu ớt như những đốm lửa tàn lụi trong màn đêm vĩnh cửu.
Ma Chủ Cửu U, thân hình cao lớn vạm vỡ, áo choàng đen phất phới trong gió ma, đang đứng sừng sững trên đỉnh một tòa tháp đổ nát. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng huyết nguyệt quét qua chiến trường, mang theo sự tàn nhẫn và khinh miệt vô hạn. Y vừa cảm nhận được sự quật cường bất ngờ từ những kẻ yếu đuối ẩn sâu trong lòng đất, một ngọn lửa hy vọng mong manh được thắp lên bởi những lời kinh và ý chí phàm nhân. Điều đó càng khiến Ma Chủ thêm phẫn nộ. Cái ý chí kiên cường đó, cái niềm tin vào "nhân tính" đó, chính là những thứ y muốn nghiền nát đầu tiên.
“Thứ tạp chủng ti tiện, chỉ biết giãy giụa vô ích!” Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp chiến trường, mang theo một làn sóng ma lực khủng khiếp, quét ngang qua những hàng ngũ Yêu tộc đang cố gắng chống cự. Hàng ngàn ma vật, từ những quỷ binh cấp thấp đến những ma tướng dữ tợn, như một cơn thủy triều đen kịt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Chúng xé toạc những lá chắn linh lực, xé nát thân thể Yêu tộc, phàm nhân chiến sĩ và cả những tu sĩ kiên cường.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, giờ đây bộ lông trắng muốt đã nhuốm máu và bùn đất, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại không còn vẻ linh hoạt mà chỉ còn phất phơ yếu ớt. Nàng cùng những Yêu tộc còn lại, với bản năng sinh tồn mãnh liệt và sự liều lĩnh cố hữu, vẫn đang liều mạng chống trả. Những móng vuốt sắc bén xé nát thân ma vật, những tiếng gầm gừ vang lên đầy căm hờn. Nhưng số lượng quá chênh lệch, sức mạnh quá áp đảo. Ma Chủ đã tái tổ chức lại quân đoàn, và đòn phản công này tàn khốc hơn gấp bội. Những Yêu tộc kiên cường nhất cũng dần ngã xuống, thân thể tan biến vào ma khí, chỉ còn lại những tiếng kêu thảm thiết trước khi chìm vào im lặng.
Nàng dùng chút linh lực cuối cùng, phóng ra một chùm sáng yêu thuật xé tan một đám ma vật đang vây quanh, rồi quay đầu lại, đôi mắt ngấn lệ hướng về một vị trí khuất sau những tòa nhà đổ nát, nơi nàng biết Tạ Trần đang đứng. Nàng gào thét, giọng nói khản đặc như xé rách không gian: “Tạ Trần! Ngươi còn chờ gì nữa?! Nếu ngươi còn không ra tay, thì tất cả sẽ... tất cả sẽ tan biến mất!” Lời nói của nàng nhuốm đầy tuyệt vọng, nhưng cũng là một niềm tin sắt đá rằng chỉ Tạ Trần mới có thể xoay chuyển cục diện.
Xa hơn một chút, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, bạch y nhuốm bẩn, đang cùng Dương Quân hợp sức chống đỡ một đạo ma quang khổng lồ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn ánh lên vẻ kiên cường, nhưng sự mệt mỏi đã hằn rõ trên khóe mắt. Nàng phóng ra hàng vạn kiếm khí băng giá, mỗi kiếm khí đều mang theo sự quyết tuyệt, chém nát từng đợt ma vật. Nhưng cứ mỗi một ma vật bị tiêu diệt, mười ma vật khác lại trỗi dậy, vô tận như một cơn ác mộng.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, giờ đây cũng trông tiều tụy. Đạo bào lam nhạt rách nát, máu nhuốm trên môi. Hắn vung Thanh Phong kiếm, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực của chính đạo, nhưng cũng chỉ như một cánh én nhỏ bé giữa cơn bão táp cuồng phong. Hắn cố gắng che chắn cho một nhóm phàm nhân đang tháo chạy hỗn loạn phía sau. Họ là những người cuối cùng còn bám trụ trên chiến trường, những chiến sĩ phàm nhân kiên cường dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, giờ đây toàn thân phủ đầy vết thương. Râu quai nón rậm rạp dính máu và bụi bẩn. Hắn cầm chắc thanh đại đao đã cùn mẻ, ánh mắt kiên nghị vẫn không hề lay chuyển. Hắn gầm lên, chỉ huy những phàm nhân chiến sĩ còn lại dùng mọi thứ vũ khí có thể tìm được để chống trả. Họ dùng cung tên, dùng giáo mác, thậm chí dùng cả gạch đá đổ nát, chiến đấu như những con hổ bị dồn vào đường cùng. Mỗi một người ngã xuống, một người khác lại lấp vào chỗ trống, không một chút lùi bước. Nhưng sức người có hạn, quân Ma Tộc lại vô biên. Sự tuyệt vọng dần len lỏi, nuốt chửng từng tia hy vọng mỏng manh. Tiếng gầm rú của ma vật ngày càng gần, ánh sáng pháp thuật ngày càng yếu ớt, báo hiệu một kết cục không thể tránh khỏi. Trận chiến đã đến hồi kết, và dường như, Thập Phương Nhân Gian sắp sửa chìm vào bóng đêm vĩnh viễn.
***
Trong một góc chiến trường khác, nơi những tàn tích của một ngôi miếu cổ đổ nát còn sót lại, Liễu Thanh Phong đang chiến đấu như một chiến thần. Trường kiếm Bích Lạc trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo thành những vòng sáng chói lòa, xé tan hàng loạt ma vật. Hắn đứng cạnh Dương Quân và Lăng Nguyệt, nhưng lại có vẻ cô độc hơn hẳn. Vẻ ngoài thanh tú của hắn giờ đây đã nhuốm đầy máu và bụi, đôi mắt sáng như sao không còn vẻ tự phụ thường thấy, mà thay vào đó là sự hỗn loạn, pha lẫn một tia gì đó vừa tuyệt vọng, vừa bừng tỉnh.
Hắn chứng kiến một cảnh tượng khiến tâm can hắn rung động. Một nhóm phàm nhân chiến sĩ, những người vốn chỉ quen với cuộc sống an bình, giờ đây đang bị bao vây bởi một đám ma vật khát máu. Một người mẹ trẻ, khuôn mặt hằn rõ sự sợ hãi nhưng đôi tay vẫn ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, dùng thân mình yếu ớt che chắn cho hài nhi. Khoảnh khắc ma vật nhe nanh giơ vuốt lao tới, người mẹ ấy không kêu la, không bỏ chạy, chỉ ghì chặt con hơn, ánh mắt nhìn Ma Tộc như một sự thách thức cuối cùng trước khi bị xé xác thành từng mảnh. Xa hơn một chút, một ông lão tóc bạc, thay vì tìm đường thoát thân, lại dùng tấm lưng gầy guộc của mình chặn lại một lối đi, che chắn cho những người yếu thế khác thoát ra, còn mình thì bị ma vật nuốt chửng.
Những cảnh tượng bi thương ấy, nối tiếp nhau diễn ra trước mắt Liễu Thanh Phong, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào những giáo điều cứng nhắc trong lòng hắn. “Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Lời nói kiêu ngạo của hắn ngày nào giờ vang vọng lại trong tâm trí, nhức nhối như một vết thương không thể lành. Đại nghĩa? Đại nghĩa của Thiên Đạo là gì khi nó để mặc chúng sinh lầm than, để mặc những con người yếu ớt nhất phải hy sinh một cách bi tráng như vậy? Hắn từng tin rằng tu tiên là để siêu thoát, để đạt tới cảnh giới cao hơn, thoát ly khỏi phàm trần. Nhưng giờ đây, hắn thấy sự yếu ớt, sự mong manh của sinh mạng phàm nhân, nhưng đồng thời cũng thấy sự kiên cường, tình yêu thương, và ý chí sống sót mãnh liệt. Những điều ấy, không phải là những gì hắn được học trong tiên môn, không phải những gì được giảng giải trong kinh thư.
Ánh mắt hắn vô tình chạm vào một điểm xa xăm trên chiến trường, nơi Tạ Trần đang đứng. Dù bị ma khí che phủ, Tạ Trần vẫn nổi bật, không phải bằng hào quang tu vi, mà bằng sự tĩnh lặng đến lạ thường. Trong khoảnh khắc ấy, một tia thấu hiểu và chấp nhận lóe lên trong ánh mắt Liễu Thanh Phong. Hắn hiểu, Tạ Trần không phải là kẻ hoang tưởng khi nói về "nhân tính", về "nhân đạo". Đó không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một sức mạnh hiện hữu, được thể hiện qua từng giọt máu, từng hơi thở, từng sự hy sinh của phàm nhân.
Một tiếng gầm thét kinh hoàng vang lên. Một đòn tấn công chí mạng từ một ma tướng cấp cao, mang theo ma hỏa cuồn cuộn, nhắm thẳng vào một nhóm phàm nhân đang cố gắng rút lui. Hỏa diễm cuồng bạo xé rách không gian, mang theo hơi thở của tử vong. Dương Quân, đang ở gần đó, cố gắng lao tới nhưng đã quá muộn, khoảng cách quá xa. Hắn gào lên, giọng nói đầy tuyệt vọng: “Liễu huynh, cẩn thận!”
Nhưng Liễu Thanh Phong không chút do dự. Không suy nghĩ, không tính toán. Hắn chỉ thấy những khuôn mặt sợ hãi của phàm nhân, thấy hình ảnh người mẹ ôm con, ông lão che chắn, và một tiếng nổ lớn vang vọng trong tâm trí. Hắn lao tới, nhanh như một tia chớp, thân hình thanh tú bỗng trở nên kiên định lạ thường. Trường kiếm Bích Lạc cắm mạnh xuống đất, một vòng linh quang xanh biếc bùng nổ. Hắn kích hoạt cấm thuật mạnh nhất của môn phái, một thuật pháp đốt cháy linh hồn và sinh mệnh để đổi lấy sức mạnh bộc phát. Toàn thân hắn bốc cháy linh quang, không phải ma hỏa, mà là ánh sáng tinh khiết của chính đạo, rực rỡ đến chói lòa, xé tan màn ma khí u ám.
Ánh sáng ấy không chỉ đẩy lùi ma tướng và quân đoàn ma vật, mà còn tạo ra một khoảng trống quý giá trên chiến trường, một hành lang sinh mệnh cho những phàm nhân còn sống sót kịp thời thoát hiểm. Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi thân thể hắn dần tan biến thành những đốm sáng li ti bay lên không trung, Liễu Thanh Phong nở một nụ cười thanh thản. Ánh mắt hắn nhìn về phía bầu trời tăm tối, nhưng không còn sự hoài nghi hay chấp niệm. Hắn khẽ thốt lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy nhẹ nhõm: “Thiên Đạo... ta sai rồi...”
Thân thể hắn hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại những đốm sáng linh lực bay lượn như hàng ngàn vì sao nhỏ bé, rồi chìm vào ma khí. Sự hy sinh của hắn, một người từng kiêu hãnh vì Thiên Đạo, lại vì "nhân tính" mà hiến dâng sinh mạng, trở thành một minh chứng hùng hồn cho sự đổi thay của thời đại. Nó không chỉ là một cái chết, mà là một sự giác ngộ, một lời tuyên ngôn lặng lẽ về giá trị thật sự của sự tồn tại. Ánh sáng chói lòa từ sự hy sinh ấy, dù chỉ tồn tại trong chốc lát, nhưng đã xé toạc bóng tối ma khí, như một tia hy vọng, một lời cảnh tỉnh khắc sâu vào tâm khảm của tất cả những ai chứng kiến.
***
Tạ Trần, ở một vị trí chiến lược trên đỉnh một ngọn tháp đổ nát, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Từ sự tuyệt vọng của những phàm nhân chiến sĩ, sự kiệt quệ của Hồ Ly Nữ, Lăng Nguyệt, Dương Quân, cho đến cái chết bi tráng của Liễu Thanh Phong. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây bùng cháy một ngọn lửa dữ dội. Anh không phải là một tu sĩ, không có linh lực cuồn cuộn để cảm nhận dòng chảy của sinh mệnh bằng thần thức, nhưng “nhân quả chi nhãn” của anh đã vượt qua giới hạn của sự suy luận thông thường. Nó không chỉ nhìn thấu các mối liên hệ, mà còn "cảm nhận" được từng sợi nhân quả đan xen, cảm nhận được dòng chảy mãnh liệt của sinh mệnh và ý chí kiên cường của nó.
Anh cảm nhận được nỗi đau tột cùng của những người phàm nhân đang ngã xuống, sự phẫn nộ trước sự hủy diệt tàn bạo của Ma Chủ Cửu U, và đặc biệt là sự thanh thản trong khoảnh khắc cuối cùng của Liễu Thanh Phong. Cái chết không phải vì "Thiên Đạo" mà vì "nhân đạo" của Liễu Thanh Phong đã giáng một đòn chí mạng vào bức tường chấp niệm cuối cùng của Tạ Trần. Anh từng muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, tránh xa mọi tranh chấp của thế giới tu tiên. Nhưng giờ đây, cái "bình thường" ấy đang bị giày xéo, cái "nhân tính" ấy đang bị hủy diệt không thương tiếc. Mong muốn ấy, trong khoảnh khắc này, đã trở thành một thứ xa xỉ không thể có được.
Một nỗi đau thấu tận xương tủy dâng lên trong anh, không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của tâm hồn khi chứng kiến sự tàn phá của những gì đẹp đẽ nhất. Nhưng cùng với nỗi đau ấy là một sự phẫn nộ bùng cháy, một ý chí kiên định chưa từng có. Anh hiểu rằng, không thể trông chờ vào Thiên Đạo cũ, một Thiên Đạo đã suy kiệt và bất lực. Không thể để nhân tính, để sinh mệnh bị vùi dập dưới gót giày của Ma Chủ Cửu U. Đây là thời khắc anh phải đứng lên, không phải với tu vi cao cường, không phải với phép thuật hô phong hoán vũ, mà bằng ý chí của một "điểm neo nhân quả" thực sự.
Một luồng "khí tức kỳ lạ" bùng phát từ cơ thể Tạ Trần. Nó không phải linh khí hùng hậu của tu sĩ, cũng không phải ma khí cuồng bạo của Ma Tộc. Nó là một sự tổng hòa của ý chí, của sinh mệnh, của niềm tin vào nhân quả, một sức mạnh vô hình nhưng lại có thể cảm nhận được bằng trực giác sâu sắc nhất. Luồng khí tức ấy không có màu sắc, không có hình dạng rõ ràng, nhưng nó khiến không gian xung quanh anh hơi vặn vẹo, như thể chính thực tại đang phải chịu ảnh hưởng từ sự bùng nổ nội tâm của anh. Đôi mắt Tạ Trần, vốn dĩ đã sâu thẳm, giờ đây bùng sáng với một ngọn lửa quyết đoán, như hai vực sâu chứa đựng cả ngàn năm suy tư và giờ đã tìm thấy đáp án.
“Ma Chủ Cửu U... Ngươi không thể hủy diệt được Nhân Đạo!” Giọng nói của Tạ Trần không lớn, nhưng nó vang vọng rõ ràng trong không gian, xuyên qua tiếng gầm thét của ma vật và tiếng nổ của pháp thuật, như một lời sấm truyền định mệnh. Nó không phải là một lời thách thức hùng hồn, mà là một lời tuyên bố kiên định, một sự thật hiển nhiên mà anh vừa thấu hiểu.
Từ xa, trên đỉnh tháp đổ nát, Ma Chủ Cửu U, đang say sưa trong cơn tàn sát, bỗng khẽ nhíu mày. Một luồng khí tức lạ lẫm, không thuộc về bất kỳ loại năng lượng nào y từng biết, khiến y cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ. “Ồ? Có gì đó khác lạ...” Y khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực quét về phía Tạ Trần.
Tạ Trần không còn là người quan sát nữa. Anh giơ tay ra, không phải để thi triển pháp thuật, không phải để vẫy gọi binh sĩ. Đó là một hành động mang tính biểu tượng, một cử chỉ "neo" ý chí của mình vào thực tại, "neo" niềm tin vào "nhân đạo" vào sợi chỉ nhân quả đang rối bời của thế giới. Kế hoạch của anh, điên rồ và táo bạo, một kế hoạch không dựa trên sức mạnh vật chất mà dựa trên sự vận hành của nhân quả và ý chí con người, đã bắt đầu được triển khai.
Tạ Trần bước đi. Bước chân anh vững vàng, không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như thể anh đang dẫm lên chính vận mệnh của thế giới. Anh không còn là một thư sinh yếu ớt, không còn là một phàm nhân bình thường. Anh là "điểm neo nhân quả", là hiện thân của "nhân đạo", là người sẽ đứng lên đối mặt với sự hủy diệt để bảo vệ giá trị cốt lõi của sinh mệnh. Anh tiến về phía Ma Chủ Cửu U, không phải bằng sự liều lĩnh của một kẻ muốn tìm chết, mà bằng sự tất yếu của một vòng xoáy nhân quả đã đến hồi kết, một cuộc đối đầu định mệnh mà chính anh là người sẽ định đoạt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.