Nhân gian bất tu tiên - Chương 633: Trận Pháp Nhân Tâm: Giữa Sinh Tử, Ý Chí Kiên Cường
Tiếng gào thét của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp bầu trời, xé toạc màn đêm đang buông xuống Thành Vô Song. Hắn đứng sừng sững như một ngọn núi đen, thân hình khổng lồ phủ đầy ma khí cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực như hai vũng máu đong đầy sự phẫn nộ và khinh miệt. Trên đỉnh đầu hắn, quả cầu ma khí khổng lồ, đen đặc và đầy áp lực, xoáy tròn không ngừng, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt còn sót lại của hoàng hôn. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là sự cô đọng của ý chí hủy diệt, của sự tàn bạo vô biên, sẵn sàng nghiền nát mọi hy vọng, mọi sự sống trên mảnh đất này.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, đổ sụp giữa đống đổ n��t của Thành Vô Song. Hắn cố gắng chống tay xuống đất, gượng dậy, nhưng từng thớ thịt, từng khớp xương đều đau nhức như muốn rời ra. Cảm giác kiệt sức bao trùm lấy hắn, như thể mọi tinh hoa trong cơ thể đều bị hút cạn. 'Khí tức kỳ lạ' trong người hắn, cái dòng năng lượng vô hình đã từng giúp hắn nhìn thấu nhân quả, giờ đây chỉ còn là một luồng hơi yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió. Nó vẫn chưa đủ, vẫn còn quá non nớt để đối chọi với sự hủy diệt tuyệt đối này.
Ma Chủ Cửu U nhìn hắn, nụ cười khẩy trên môi hắn càng thêm rõ nét, lạnh lẽo và tàn nhẫn. “Ngươi nghĩ sức mạnh bé nhỏ đó có thể làm gì? Thứ mà ngươi gọi là ‘nhân tính’ đó, cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh yếu ớt!” Giọng hắn khàn đặc, đầy mỉa mai, vang vọng khắp chiến trường, mỗi âm tiết như một nhát dao cứa vào trái tim những người còn đang cố gắng bám víu lấy sự sống. Hắn giơ cao cánh tay, quả cầu ma khí kia gầm gừ, rung chuyển, nuốt chửng cả một góc trời, rồi từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào trung tâm Thành Vô Song, nơi Tạ Trần và những tàn dư của liên minh 'Nhân Đạo' đang cố gắng tồn tại.
Thành Vô Song vốn đã tan hoang sau những đợt tấn công trước, giờ đây càng chìm sâu vào hỗn loạn. Những bức tường thành cổ kính, từng sừng sững như biểu tượng của sự kiên cường, giờ chỉ còn là những đống gạch đá đổ nát, vương vãi khắp nơi. Khói bụi và mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện vào không khí lạnh lẽo, nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Tiếng kêu la tuyệt vọng của những phàm nhân bị mắc kẹt, tiếng rên rỉ của các tu sĩ bị thương, tiếng gầm gừ man rợ của ma tộc... tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu cho sự kết thúc.
Tạ Trần nhìn quanh, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y nhuốm máu, đang oằn mình chống đỡ một mình, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng run rẩy nhưng vẫn kiên định chém ra những luồng sáng yếu ớt. Dương Quân, thanh kiếm đã mẻ, liên tục vung lên mở đường máu giữa vòng vây ma tộc, đôi mắt chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết giờ đây đã nhuốm màu tuyệt vọng. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang cuộn tròn bảo vệ một nhóm phàm nhân, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thân hình nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi, nhưng yêu lực vẫn không ngừng tỏa ra, tạo thành một lá chắn mỏng manh. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ chằng chịt vết thương, vẫn kiên cường đứng chắn phía trước những binh sĩ và dân thường còn sống sót, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ và bất lực. Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt thanh tú giờ tái nhợt vì kiệt sức, vẫn cắn chặt môi, dùng những giọt linh dược cuối cùng để cứu chữa cho những người bị thương, tay nàng không ngừng lay động, truyền chút sinh khí mỏng manh vào những thân thể đang hấp hối. Và ở một góc xa, Vô Danh Tăng, thân hình gầy guộc, vẫn ngồi tĩnh lặng giữa cơn bão tố, đôi mắt nhắm hờ, đôi môi mấp máy niệm những câu chú Phật pháp, những luồng kim quang yếu ớt từ người hắn tỏa ra, như một nốt lặng giữa bản giao hưởng điên loạn.
Tất cả, từng người một, đang bị nuốt chửng bởi làn sóng Ma Tộc hung hãn, bởi sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ. Một cảm giác chua xót, đau đớn dâng lên trong lòng Tạ Trần, không phải cho bản thân, mà cho những con người vẫn kiên cường giữ lấy niềm tin vào ‘nhân tính’ cho đến giây phút cuối cùng. Hắn biết, hắn không thể ngăn cản đòn tấn công này. Liên minh Nhân Đạo, với sức lực hiện tại, sẽ bị nghiền nát. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một tia sáng lóe lên. Hắn không thể ngăn cản sự hủy diệt vật chất, nhưng hắn có thể giữ lấy ngọn lửa của ‘nhân tính’, của ‘ý chí’ không bao giờ tắt. Thất bại này, sự tan nát này, sẽ là nền móng cho một sự thay đổi lớn hơn, một sự thức tỉnh sâu sắc hơn, một cơ hội để hắn thực sự trở thành ‘điểm neo nhân quả’ đúng nghĩa, không chỉ là một thư sinh nhìn thấu mọi thứ, mà là một người có thể định đoạt lại số phận của một kỷ nguyên. Ma Chủ có thể hủy diệt thân xác, nhưng hắn không thể hủy diệt ý chí, không thể hủy diệt ‘nhân tính’ đã thức tỉnh.
“Chưa… chưa kết thúc…” Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng ý chí trong lời nói lại mạnh mẽ như một tiếng gầm thét. Hắn cố gắng gượng dậy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, không hề có chút dao động. Hắn biết, đòn tấn công vừa rồi của Ma Chủ đã chứng minh một sự thật đau lòng: cái ‘khí tức kỳ lạ’ của hắn, cái khả năng nhìn thấu ‘nhân quả’ và vận dụng nó, vẫn chưa đủ để đối đầu trực diện với sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của Ma Chủ. Nó vẫn còn quá non nớt, quá yếu ớt để chống lại cơn thịnh nộ của một tồn tại đã vượt qua cả giới hạn của Thiên Đạo. Nhưng điều đó không có nghĩa là thất bại. Ma Chủ Cửu U có thể hủy diệt những gì hữu hình, nhưng hắn không thể hủy diệt được hạt mầm của ý chí, của niềm tin, của ‘nhân tính’ đã được gieo sâu vào lòng người. Hắn có thể thắng trong trận chiến này, nhưng hắn sẽ không bao giờ thắng trong cuộc chiến của ‘Đạo’.
Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Quả cầu ma khí khổng lồ trên đỉnh đầu Ma Chủ Cửu U đã đạt đến cực hạn, bắt đầu phát ra những tiếng rít gào chói tai, sẵn sàng lao xuống, hủy diệt mọi thứ. Dưới ánh sáng ma quái của nó, những gương mặt của liên minh 'Nhân Đạo' hiện lên rõ nét, mỗi người đều mang một vẻ tuyệt vọng nhưng cũng ẩn chứa sự kiên cường đến khó tin. Họ biết cái chết đang cận kề, nhưng không ai lùi bước.
Giữa cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai trụ cột còn lại của liên minh 'Nhân Đạo', bất ngờ nhìn nhau. Ánh mắt giao nhau của họ chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một quyết định không cần lời nói mà cả hai đều đã cảm nhận được. Họ đã chứng kiến sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, sự kiên cường của Tạ Trần, và giờ đây, họ không thể để ngọn lửa cuối cùng của 'nhân tính' bị dập tắt. Cái giá phải trả có thể là sinh mạng, nhưng nếu cái chết của họ có thể đổi lấy một tia hy vọng mong manh cho 'nhân gian', thì đó là cái giá xứng đáng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây nhuốm màu mệt mỏi và bi tráng, đôi mắt phượng sắc bén của nàng bừng lên một tia sáng quyết liệt. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cán trâm lạnh lẽo truyền đến nàng sự bình tĩnh đến lạ lùng. Nàng đã từng lạnh lùng như băng tuyết, từng sống trong thế giới của tiên đạo vô tình, nhưng giờ đây, sau tất cả những gì đã trải qua, nàng đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự sống, của 'nhân tính' trong cuộc chiến này. Nàng nhìn Tạ Trần đang cố gắng gượng dậy, ánh mắt kiên định của hắn như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, soi sáng con đường cho nàng.
“Vì nhân tính… vì những gì chúng ta tin tưởng!” Giọng nói của Lăng Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng, giờ đây vang lên đầy quyết liệt, như một lời thề son sắt. Nàng không còn là một tiên tử cao ngạo, mà là một chiến binh, một người bảo vệ.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, nhưng giờ đây tràn đầy khí phách anh hùng, gật đầu đáp lại. Chàng rút thanh kiếm đã mẻ ra khỏi lòng đất, mũi kiếm run rẩy nhưng ánh mắt chàng trai trẻ lại kiên định đến lạ thường. Chàng đã từng mơ ước về con đường tu tiên rực rỡ, nhưng giờ đây, chàng hiểu rằng, có những thứ còn quan trọng hơn cả sự trường sinh bất lão, đó là sự sống còn của 'nhân gian', của những giá trị mà họ đã chiến đấu để bảo vệ. “Không thể để hắn hủy diệt tất cả!” Giọng Dương Quân rõ ràng, dứt khoát, tràn đầy nhiệt huyết. Chàng biết mình không thể một mình chống lại Ma Chủ, nhưng chàng không hề đơn độc.
Cả hai quay lại, ánh mắt quét qua những tu sĩ giác ngộ còn đang gắng gượng. Họ không cần nói nhiều, chỉ một ánh mắt, một cái gật đầu, một ý chí kiên định đã truyền đi thông điệp. Những tu sĩ, dù mệt mỏi, dù bị thương, nhưng khi nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Lăng Nguyệt và Dương Quân, họ cũng bùng lên ngọn lửa cuối cùng của ý chí chiến đấu. Họ đã 'mất người' trên con đường tu luyện, đánh mất cảm xúc, ký ức, nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự hủy diệt, họ lại tìm thấy lại cái 'nhân tính' đã ngủ quên.
“Tất cả những ai còn có thể chiến đấu! Hãy dùng tất cả linh lực, dùng cả sinh mạng này, bảo vệ điểm neo của nhân gian!” Lời kêu gọi của Dương Quân vang vọng, như một tiếng chuông đánh thức những ý chí đang lay động. Lời nói của chàng không chỉ là mệnh lệnh, mà là một lời thỉnh cầu, một lời hiệu triệu từ sâu thẳm trái tim.
Những tu sĩ giác ngộ còn sót lại, những người đã từng khao khát thành tiên, giờ đây lại chọn con đường bảo vệ phàm trần. Họ nhìn nhau, nhìn về phía Ma Chủ đang từ từ hạ xuống, và nhìn về phía Tạ Trần đang cố gắng gượng dậy. Họ hiểu rằng, cái 'điểm neo nhân quả' mà Dương Quân nhắc đến, chính là Tạ Trần, là hy vọng cuối cùng của nhân gian. Họ không thể để hắn gục ngã.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), thân hình nhỏ bé nhưng ánh mắt kiên định, đột nhiên thét lên một tiếng rít đầy đau đớn và quyết tâm, đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng, chiếc đuôi lông mềm mại vung vẩy, yêu lực từ nàng bùng lên mạnh mẽ. Nàng đã sợ hãi, nhưng nàng cũng đã chứng kiến sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, đã cảm nhận được sự ấm áp từ những con người này, từ Tạ Trần. Nàng không thể lùi bước.
Mộ Dung Tuyết, sau khi truyền hết những giọt linh dược cuối cùng, cũng ngẩng đầu lên. Gương mặt nàng dịu dàng thanh lịch, nhưng giờ đây đôi m��t lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Nàng đã từng nói "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?". Giờ đây, nàng sẽ dùng chính sinh mệnh mình để bảo vệ những giá trị đó. Nàng đứng dậy, tay kết ấn, một luồng sinh lực yếu ớt nhưng kiên cường từ nàng tỏa ra.
Ngay cả Bách Lý Hùng, vị tướng quân phong trần, cũng hiểu được ý nghĩa của hành động này. Ông gầm lên một tiếng, đốc thúc những binh sĩ còn lại lùi về phía sau, giao lại khoảng không gian trung tâm cho các tu sĩ. Ông biết, trận pháp này là hy vọng cuối cùng.
Cảm giác bi tráng bao trùm lấy chiến trường. Những người còn sống sót, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều nín thở theo dõi. Họ biết rằng đây là cuộc chiến cuối cùng, là sự đối đầu giữa sự sống và cái chết, giữa 'nhân tính' và 'ma tính'. Và họ, dù yếu ớt, cũng sẽ góp phần vào đó, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi.
Quả cầu ma khí khổng lồ của Ma Chủ Cửu U đã gần chạm tới đỉnh Thành Vô Song, không khí như bị xé toạc, áp lực khủng khiếp khiến mặt đất n���t toác, những tảng đá lớn bị nghiền thành bụi. Khói đen và bụi đất bốc lên mù mịt, che khuất cả tầm nhìn. Tiếng gầm gừ của ma khí, tiếng gió rít như hàng vạn linh hồn đang than khóc, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Giữa cơn bão táp đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cùng lúc bước lên, đứng ở vị trí chủ chốt. Bạch y của Lăng Nguyệt tung bay trong gió, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra ánh sáng bạc chói lọi, lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh. Ánh sáng này không phải là ánh sáng của tiên pháp thuần túy, mà là sự hòa quyện của linh lực, của ý chí, và của cả nỗi đau. Dương Quân đứng bên cạnh, thanh đạo kiếm màu lam nhạt của chàng phát ra ánh sáng lam ngọc rực rỡ, mỗi đường kiếm vung lên đều mang theo sự kiên quyết và lý tưởng không thể lay chuyển.
Các tu sĩ giác ngộ khác, những người còn có thể chiến đấu, dù thân thể đã kiệt quệ, dù linh lực đã cạn, cũng dốc cạn chút sức tàn cuối cùng. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đứng ở một góc, đôi mắt xanh biếc rực sáng, yêu lực từ nàng tuôn trào như thác lũ, hòa vào trận pháp. Nàng rít gào, tiếng rít của yêu hồ vừa run rẩy vì sợ hãi, vừa kiên cường đến lạ lùng: “Tạ Trần, ngươi nhất định phải sống!” Tiếng rít của nàng như một lời thề, một lời nguyện cầu.
Mộ Dung Tuyết, tay không ngừng kết ấn, ánh sáng xanh biếc từ nàng tỏa ra, không phải là sức mạnh tấn công, mà là sự gia cố, sự chữa lành, sự kết nối. Nàng đang dùng chính sinh mệnh của mình để ổn định những luồng linh lực hỗn loạn, để giữ cho trận pháp không bị sụp đổ ngay từ đầu. Khuôn mặt nàng nhễ nhại mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không một chút dao động.
Những tu sĩ khác, mỗi người một phương vị, đều cắn răng chịu đựng, dốc cạn linh lực, kết ấn, niệm chú. Những câu thần chú cổ xưa, những lời thề nguyện thầm thì, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng sức mạnh vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Từ mặt đất, những đường vân trận pháp dần hiện lên, tỏa ra ánh sáng vàng kim và lam ngọc đan xen. Đó không phải là một trận pháp được khắc họa sẵn, mà là một trận pháp được tạo nên từ ý chí, từ 'nhân tính', từ niềm tin của những con người đang đứng trước bờ vực diệt vong.
Trận pháp khổng lồ dần hình thành, bao trùm lấy một khu vực rộng lớn của Thành Vô Song, nơi Tạ Trần và những phàm nhân còn sống sót đang trú ẩn. Nó không phải là một lá chắn trong suốt, mà là một trường năng lượng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng chói lọi, đối chọi trực diện với quả cầu ma khí đen kịt đang lao xuống. Tiếng linh lực va chạm ma khí xé tai, như hàng ngàn tia sét đồng loạt giáng xuống. Không khí rung chuyển dữ dội, mặt đất nứt toác thêm, những tòa nhà còn sót lại cũng bị phá hủy.
Ở một góc xa, Vô Danh Tăng, vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhắm hờ, nhưng đôi môi mấp máy niệm những câu chú Phật pháp, những chuỗi hạt trên tay không ngừng xoay chuyển. Những luồng kim quang yếu ớt từ người hắn tỏa ra, không trực tiếp tham gia vào trận pháp, nhưng lại tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, gia cố cho sự kiên định của những người đang chiến đấu. Hắn đang mượn sức mạnh của Phật pháp, của lòng từ bi, để duy trì một chút bình yên giữa cơn bão táp, để những ý chí không bị lung lay.
Ma Chủ Cửu U, thấy trận pháp bất ngờ xuất hiện, đôi mắt đỏ rực của hắn càng thêm phẫn nộ. Hắn không ngờ rằng, sau đòn tấn công hủy diệt của mình, những con kiến yếu ớt này vẫn còn sức lực để phản kháng. “Vô nghĩa! Các ngươi chỉ kéo dài sự tuyệt vọng mà thôi!” Giọng hắn gầm gừ, ma khí từ người hắn càng cuồng bạo hơn, dồn ép quả cầu ma khí xuống nhanh hơn, mạnh hơn, như muốn nghiền nát hoàn toàn trận pháp yếu ớt kia. Hắn không thể hiểu được sức mạnh này, sức mạnh của sự hy sinh, của 'nhân tính', của ý chí không chịu khuất phục. Trong thế giới của hắn, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền tồn tại, và sự yếu đuối chỉ dẫn đến diệt vong.
Tạ Trần, dù kiệt sức, vẫn nhìn lên. Hắn thấy ánh sáng vàng kim và lam ngọc của trận pháp đang cố gắng chống đỡ quả cầu ma khí đen kịt. Hắn thấy khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của Lăng Nguyệt, đôi môi cắn chặt của Dương Quân, ánh mắt kiên cường của Tiểu Cửu và Mộ Dung Tuyết. Hắn thấy những tu sĩ giác ngộ đang dốc cạn sinh lực, thân thể run rẩy như sắp ngã quỵ. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa họ, sự đồng lòng, sự hy sinh. Và từ trong sâu thẳm 'khí tức kỳ lạ' của hắn, một luồng năng lượng mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bắt đầu bùng nổ.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả Thiên Địa. Quả cầu ma khí khổng lồ của Ma Chủ Cửu U va chạm trực diện với Trận Pháp Nhân Tâm. Ánh sáng vàng kim và lam ngọc bùng lên chói lòa, chống lại màn đêm đen kịt của ma khí. Hai luồng sức mạnh đối nghịch nhau, giằng co, tạo ra một cảnh tượng hùng vĩ và bi tráng đến tột cùng. Mặt đất dưới chân trận pháp nứt toác thành những rãnh sâu hun hút, những tảng đá bay tứ tung, những tiếng gầm gừ, rít gào trộn lẫn với tiếng linh lực và ma khí va chạm, xé tai đến nhức óc.
Trận Pháp Nhân Tâm lung lay dữ dội, như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố, nhưng nó vẫn đứng vững. Từng tu sĩ bên trong trận pháp đều run rẩy kịch liệt, linh lực trong người họ như bị vắt kiệt đến cùng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đứng ở vị trí chủ chốt, thân thể họ chao đảo, máu tươi trào ra từ khóe môi, nhưng ánh mắt họ vẫn kiên định, không hề lùi bước. Nguyệt Quang Trâm và thanh đạo kiếm của Dương Quân vẫn phát ra ánh sáng mạnh mẽ, kết nối với nhau, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) ngã quỵ xuống, yêu lực từ nàng đã cạn kiệt, nhưng nàng vẫn cắn răng, giữ lấy ý niệm cuối cùng. Mộ Dung Tuyết cũng gục xuống, hơi thở thoi thóp, nhưng nàng vẫn cố gắng duy trì những ấn pháp cuối cùng. Các tu sĩ giác ngộ khác, có người đã ngất đi vì kiệt sức, có người thân thể đã bắt đầu hóa thành cát bụi vì dốc cạn sinh mệnh để duy trì trận pháp.
Trận pháp đã chặn đứng được đòn tấn công hủy diệt của Ma Chủ Cửu U. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng lớn. Ánh sáng của trận pháp bắt đầu mờ nhạt dần, những đường vân trận pháp trên mặt đất cũng dần tan biến, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Một sự tĩnh lặng tạm thời bao trùm chiến trường, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của những người còn sống sót, và tiếng rên rỉ yếu ớt của trận pháp đang dần vỡ vụn. Mây đen trên bầu trời cũng dần tan, để lộ ra chút ánh trăng yếu ớt, le lói giữa màn đêm.
Ma Chủ Cửu U, thân hình khổng lồ phủ đầy ma khí, đứng sừng sững trên không trung, đôi mắt đỏ rực của hắn mở to, tràn ngập sự khó tin và phẫn nộ. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Hắn đã dốc toàn lực, đã dùng hết sức mạnh hủy diệt của mình, nhưng những con kiến yếu ớt này, với cái gọi là 'nhân tính' của chúng, lại có thể chặn đứng được hắn. “Khốn kiếp! Các ngươi… làm sao có thể?!” Giọng hắn gầm gừ, không còn sự mỉa mai khinh miệt như trước, mà thay vào đó là sự tức giận tột độ, sự bối rối trước một điều mà hắn không thể lý giải.
Tạ Trần, chứng kiến tất cả, thân hình hắn run rẩy không ngừng. Không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng năng lượng khổng lồ đang bùng nổ từ sâu thẳm trong cơ thể hắn. 'Khí tức kỳ lạ' trong hắn không còn yếu ớt nữa, nó cuộn trào như một dòng sông bị đập vỡ, tràn ngập mọi ngóc ngách trong tâm hồn hắn. Tia sáng 'nhân quả' trong tâm trí anh, vốn chỉ là một ngọn đèn dầu lay lắt, giờ đây bùng lên thành một ngọn đuốc rực rỡ, soi rọi mọi ngõ ngách của vũ trụ, cho hắn thấy một con đường chưa từng có, một chân lý mà hắn chưa từng chạm tới.
Hắn nhìn về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, những người đang gục xuống, hơi thở thoi thóp, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định cuối cùng. Hắn nhìn những tu sĩ đã ngã xuống, những phàm nhân đang ôm chặt nhau trong sợ hãi nhưng vẫn không bỏ cuộc. Hắn nhìn Ma Chủ Cửu U đang phẫn nộ, không hiểu được sức mạnh của 'nhân tính'. Và đột nhiên, một câu nói vang lên trong tâm trí Tạ Trần, không phải là tiếng nói của ai khác, mà là sự giác ngộ từ sâu thẳm linh hồn hắn, sự thấu hiểu chân lý sau tất cả những gì đã chứng kiến:
"Đây... chính là Nhân Đạo."
Không phải là tiên đạo vô tình, không phải là ma đạo tàn bạo, mà là Nhân Đạo. Con đường của con người, của cảm xúc, của sự hy sinh, của ý chí không bao giờ khuất phục. Nó không phải là một loại sức mạnh hữu hình, nhưng nó lại là nguồn sức mạnh vĩ đại nhất, có thể chống lại cả sự hủy diệt tuyệt đối của Thiên Đạo suy tàn và Ma Chủ tàn bạo. Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây rực sáng, không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định đến khó tin, sự sáng suốt của một người đã nhìn thấy con đường. 'Điểm neo nhân quả' không chỉ là một khái niệm, mà là một trách nhiệm, một định mệnh. Và hắn, Tạ Trần, một thư sinh phàm trần, sẽ không bao giờ lùi bước.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.